Thiên Nguyên đại lục có năm quốc gia,
phân biệt là Thiên Kim đế quốc ở phía Bắc, phía Nam là Hoa Thịnh đế quốc, phía Tây
là Lạc Nhật đế quốc, Tác Vực liên bang ở phía Đông, và một mảnh đất diện tích
không lớn hình lục giác ở giữa tiếp giáp với bốn đại quốc, mảnh đất nổi tiếng
nhất trên Thiên nguyên đại lục - Thần Thánh giáo đình. Tứ đại vương quốc ngoại
trừ Lạc Nhật đế quốc và Hoa Thịnh đế quốc có quan hệ không tốt lắm, các quốc
gia khác đều chung sống hòa bình. Hàng năm, Giáo đình đều nhờ phí “Bảo hộ” của
các quốc gia để duy trì ngân khố.
Người Thiên Kim đế quốc cơ hồ tất cả đều
là người da trắng, bọn họ thân hình cao lớn, tóc vàng mắt xanh, người Lạc Nhật
đế quốc và Hoa Thịnh đế quốc đều là người da vàng tóc đen, mắt đen. Trên đại lục,
duy nhất có Tác Vực liên bang nhân chủng có điều phức tạp, có người da trắng,
người da vàng, cũng có người da đen thân thể cường kiện, và rất nhiều dị tộc khác
cùng sinh tồn bên trong liên bang. Nói về thực lực, Tác Vực liên bang do sáu tộc
tạo thành nên cường đại nhất, ba đế quốc còn lại thực lực cũng không sai biệt lắm.
Cư trú trên đại lục, ngoại trừ nhân loại,
còn có một số chủng tộc khác ít nhân số hơn, như Tinh Linh tộc vốn thiện lương,
Ải Nhân tộc táo bạo, Dực Nhân tộc giỏi ca múa, sinh tồn sâu trong rừng rậm là
Bán Thú nhân tộc cùng với Ám Ma tộc rất thần bí và Long tộc trong truyền thuyết.
Từ xa xưa, nhân loại cùng các chủng tộc đều chung sống hòa bình với nhau. Nhưng
bởi vì cuộc sống thói quen bất đồng, dị tộc sinh tồn thưa thớt trong các sơn cốc
hoặc rừng rậm, rất ít cùng nhân loại tiếp xúc.
Mặc dù Thần thánh giáo đình chỉ chiếm cứ
một diện tích rất nhỏ nhưng lại có địa vị cực cao trên đại lục. Trừ một số rất
ít thuyết vô thần giả bên ngoài, cơ hồ mọi nhân loại đều là tín đồ trung thành
của giáo đình. Tại thần thánh giáo đình, các thần chức nhân viên đều rất được
tôn kính, quyền uy cao nhất chính là Giáo hoàng, dưới Giáo hoàng có tứ đại hồng
y tế tự, trợ giúp giáo hoàng xử lý giáo định sự vụ, bọn họ cũng có thể trở
thành Hồng y giáo chủ. Hồng y tế tự dưới là mười hai Bạch y tế tự, nếu hơn nửa Hồng
y tế tự và Bạch y tế tự cho rằng Giáo hoàng có quyết định trọng đại sai lầm thì
có thể trực tiếp tiến hành buộc tội Giáo hoàng, nhưng bởi vì Giáo hoàng tấn chức
là phi thường nghiêm khắc, cho nên từ khi thành lập giáo đình tới nay, chưa có
xuất hiện tình huống buộc tội Giáo hoàng. Bạch y tế tự dưới là cao cấp tế tự,
trung cấp tế tự, phổ thông tế tự cùng với dự bị tế tự, tế tự cũng được xưng là
tăng lữ hoặc thần nữ. Giáo đình không cấm các tăng lữ kết hôn, nhưng đối tượng
kết hợp phải là tín đồ trung thành của Giáo đình. Các tăng lữ tại giáo đình sở
dĩ được tôn kính như vậy còn do một nguyên nhân khác, bởi vì bọn họ đều phải là
quang hệ ma pháp sư, nếu muốn tấn chức đến chức vị Bạch y tế tự, các tăng lữ cần
phải có đạo thuật cỡ ma đạo sĩ, mà trên đại lục ma đạo sĩ từng xuất hiện tính
ra chưa có quá ba vị. Hồng y tế tự thực lực càng thâm sâu khó lường, từng có
truyền thuyết rằng, nếu Giáo đình tứ đại hồng y tế tự cùng với mười hai bạch y
tế tự đồng thời xuất thủ, uy lực của quang minh ma pháp có thể tương đương với
toàn bộ lực lượng của một quốc gia. Giáo hoàng tấn chức đều là từ Hồng y tế tự
chân tuyển, cần phải trải qua trình tự cực kỳ nghiêm khắc, sau khi tuyển chọn
được tân Giáo hoàng, Giáo hoàng sẽ cử hành một nghi thức truyền thừa, đem năng
lực đặc thù tối cao nhất của Giáo đình truyền cho tân Giáo hoàng. Thực lực chân
chính của Giáo hoàng chưa ai từng thấy qua, bởi vì gần ngàn năm nay, chưa từng
xuất hiện tính huống cần Giáo hoàng xuất thủ. Các việc đối ngoại của Giáo đình
đều do Thẩm Phán Sở, chấp hành và kiểm soát, thẩm phán trưởng có quyền lực
ngang với các vị hồng y tế tự, những phán quan dưới quyền thẩm phán còn được
coi là thần thành giáo đình đao phủ, bọn họ là những tín giả điên cuồng, tin tưởng
trung thành với giáo đình, khi xử lý các dị giáo đồ, cho tới bây giờ đều chỉ có
một chữ - Sát. Khác với các tăng lữ, các phán quan trong Thẩm Phán Sở đều không
có gì phải lo lắng, hoàn toàn do Thẩm Phán Sở khống chế mọi việc, Thẩm Phán Sở chỉ
trực tiếp báo cáo với Giáo hoàng.
Tiền tệ trên đại lục có một thống nhất,
tiền tệ phải do Thần Thánh giáo đình điêu khắc chế tạo ra. Thể lệ trao đổi tiền
tệ cũng được giáo đình lập ra, 1 kim cương tệ = 10 tử tinh tệ = 100 kim tệ =
1000 ngân tệ = 10000 đồng tệ, một gia đình bình thường một năm thu nhập chừng năm
mươi kim tệ, để duy trì sinh hoạt một gia đình trong một năm, cần khoảng ba mươi
kim tệ.
Bốn nước đều có ngôn ngữ riêng, nhưng ở
mỗi nước, tại một số thành thị lớn cùng tầng lớp quý tộc đều thông dụng ngôn ngữ
của giáo đình.
Câu chuyện xưa của chúng ta bắt đầu từ
một tòa thành nhỏ ở phía bắc Thiên Kim đế quốc gọi là Ni Nặc.
Ni Nặc thành, là một tòa thành nhỏ phía
bắc tỉnh Nặc Hành thuộc Thiên Kim đế quốc trên Thiên Nguyên đại lục, ngày ngắn
đêm dài, thời tiết lạnh giá quanh năm. Ở đây mọi người đại đa số sinh sống bằng
nghề đánh cá ở cạnh một băng hải nhỏ. Băng hải hàng năm có rất nhiều tảng băng
nổi, ở đó đầy đủ hải báo, hải sư mà nhiều nhà quý tộc thích.
Mây đen thong thả bay lượn trên bầu trời
như sắp mang đến một cơn gió tuyết. Có một vài người quần áo rách rưới quy tụ
trong một ngõ tắt âm u tại thành Ni Nặc. Trong đó một người trung niên trên
trán có một vết sẹo đao đang căm tức nhìn một bé gái khoản 12, 13 tuổi mắt to
đen, quần áo đơn bạc. Bé gái khá gầy, sắc mặt hơi vàng bị bộ tóc dài che mất
phân nữa nên không thấy rõ dung mạo, toàn thân run run vì lạnh, mắt to sáng sợ
hãi nhìn người trung niên.
"Ba -" Người trung niên vung
chưởng đánh ngã cô bé trên mặt đất, phẫn nộ mắng: "Ngươi, nha đầu đáng chết,
đồ ngu si, chỉ một nhiệm vụ đơn giản cũng không hoàn thành, nếu không phải A Ngốc
kéo ngươi trở về, ngươi chắc đã đi theo lão thái thái đó, ta lúc trước thật sự
là bị mù mới thu lưu một phế vật như ngươi, hàng ngày chỉ biết ăn, cái gì cũng
không làm."
Một bé trai, cao hơn cô bé một chút, đứng
cạnh người trung niên vội tiến lên đỡ cô bé đang run rẩy đứng lên, cẩn thận lau
đi một tia máu đang chảy trên khóe miệng cô bé, nhìn người trung niên ngu ngơ
nói: "Lê thúc, xin ngài tha thứ cho nha đầu lần đầu, đợi chút nữa ta, ta dắt
thêm vài con cá nữa về."
Lê thúc hừ một tiếng, nhìn đứa bé trai
gương mặt ngốc nghếch, cũng có đôi mắt to đen, thanh âm hòa hoãn một ít, nói:
"A Ngốc, mỗi lần ngươi đều cầu xin cho nó, ngươi phải dắt về thêm bao con
cá thì mọi người mới có thể ăn cơm? Tại chỗ này, không ai được không công mà hưởng,
nha đầu, hôm nay ta nể tình A Ngốc, nên bỏ qua cho ngươi một lần, không có thêm
lần nữa, hừ hừ. Chúng ta đi." Nói xong, mang theo mấy đứa bé không lớn tuổi
lắm đi ra, đi chưa tới đầu hẻm, Lê thúc quay đầu, mặt đanh lại nói với A Ngốc:
" Đừng quên lời ngươi mới hứa, tốt nhất là dắt về vài con cá lớn, biết chưa?
A Ngốc lẳng lặng gật gật đầu, Lê thúc
lúc này mới hài lòng bỏ đi. Nhóm người này, là nhóm đánh cắp nhỏ, thấp kém sinh
hoạt tại thành Ni Nặc, không thể coi bọn họ là đạo tặc, bởi vì bọn họ chỉ dựa
vào một ít vật đánh cắp để duy trì sinh hoạt. Cái gọi là dắt cá, là đánh cắp đồ
vật, còn Lê thúc là đầu lãnh của nhóm. Hắn có tổng cộng mười mấy đứa nhỏ làm thủ
hạ, chỉ có nha đầu là con gái, tất cả đều là cô nhi trên đường cái hắn chọn về.
Trong mấy đứa nhỏ này, đứa bé trai kêu A Ngốc là có khả năng nhất. Lúc trước Lê
thúc vì thích đôi tay tinh xào, nhỏ bé của A Ngốc mà thu lưu nó, đứa bé này
trông rất ngu khờ, đôi khi nói chuyện cũng không được lanh lẹ, hỏi gì nó cũng
không biết, học kỹ xảo đánh cắp cũng rất chậm, đầu óc giống như không được
nhanh nhẹn, cho nên tất cả mọi người gọi nó là A Ngốc. Có điều, A Ngốc mặc dù
ngu ngốc, nhưng rất cần cù, trải qua mấy tháng được Lê thúc dạy và chính nó cần
tu khổ luyện, rốt cục cũng nhớ kỹ được một chiêu thuận tay dắt cá này, hơn nữa
đã đem chiêu này luyện tới mức lô hỏa thuần thanh, vì để luyện tập tốc độ xuất
thủ, nó thậm chí tại đường cái lạnh lẻo, một mình dùng ngón tay đâm bông tuyết
rơi trên mặt đất, bông tuyết thấm càng ít, chứng minh nhãn lực của nó càng tốt,
biện pháp này mặc dù ngu ngốc, nhưng cũng có hiệu quả rất tốt, luyện tập mấy
tháng, rốt cục A Ngốc cũng có bản lãnh dắt cá khá. Điều làm cho Lê thúc vui vẻ,
là A Ngốc ngây ngốc, căn bản không biết cái gì kêu là sợ, cũng không rõ dắt cá
là chuyện xấu, chỉ cần cho nó bánh bao ăn, nó nhất định theo lời phân phó đi
làm.
Đi trên đường cái, ai cũng sẽ không chú
ý đến một đứa bé tướng mạo không xuất chúng, ánh mắt luôn nhìn thẳng, nhưng chỉ
cần một chút lơ là, túi tiền của bọn họ đã tới trong tay A Ngốc. Lê thúc lần đầu
tiên thấy túi tiền phình lên trong tay A Ngốc, đã kinh ngạc cười run cả hai
tai, từ đó về sau, A Ngốc đã thành đứa nhỏ được sủng ái nhất trong nhóm, hắn mỗi
ngày tối thiểu đều có thể ăn đến hai bánh bao lạnh cứng, làm cho đồng bọn đều
hâm mộ. A Ngốc mặc dù có chút ngu ngốc, nhưng làm người cũng rất tốt, mặc dù ăn
chưa no, nó cũng thường đem thức ăn tặng cho mấy đứa trẻ khác một phần, có điều,
đồng bọn cũng không vì nó lương thiện mà cảm kích, ngược lại thường xuyên trêu
cợt nó, thậm chí còn giật thức ăn của nó.
Nha đầu là do Lê thúc một năm trước đem
về từ một góc đường, nghe chính nha đầu kể lại, từ khi hiểu sự tới nay, vẫn
luôn đi theo sinh sống với một vị lão thái, sinh hoạt mặc dù gian khổ, nhưng
cũng được ăn no mặc ấm. Hơn một năm trước, vị lão thái ấy ngã bệnh chết đi, nha
đầu từ đó sinh hoạt không được tốt, phải dựa vào thức ăn xin về miễn cưỡng qua
ngày. Lê thúc sở dĩ thu dưỡng nha đầu, không phải vì thích nha đầu, cũng không
phải vì thích vị lão thái kia, mà vì lão kia có lưu lại cho nha đầu một ngôi
nhà cũ, tại Ni Nặc thành giá lạnh này, có gì tốt hơn một mái nhà che gió lánh
tuyết đây? Nha đầu và A Ngốc ngẫu nhiên tương phản, cô học gì đều học rất
nhanh, bản lãnh của Lê thúc không đến một tháng đều bị nàng nắm giữ. Có điều,
nha đầu cho đến nay là đứa nhỏ duy nhất không có dắt được con cá nào. Không phải
vì bản lãnh cô kém, mà chủ yếu là bởi vì cô có tấm lòng thật sự lương thiện. Có
một vài lần, cô vốn đã đắc thủ, nhưng vì thấy vẻ mặt lo âu của người chủ mất
cá, cô không nhịn được đã trả cá lại. Vì thế, cô đã bị đánh nhiều lần, mà mỗi lần
đều được A Ngốc cứu giúp. Hai đứa bé, một thông minh một ngu ngốc vì vậy tự
nhiên trở thành bạn tốt. Bọn họ tại nhóm đánh cắp nhỏ này rất dễ phân biệt, bởi
vì chỉ có bọn họ là người da vàng, có thể đây cũng chính là nguyên nhân làm cho
A Ngốc và nha đầu sinh ra tình hữu nghị thâm hậu với nhau. Hôm nay, cũng bởi vì
nha đầu mang cá đã tới tay trả lại cho một người phụ nữ, mà bị Lê thúc trách
đánh.
Thân ảnh Lê thúc rốt cục biến mất tại
cuối con ngõ nhỏ, nha đầu phóng mạnh vào lòng A Ngốc khóc lớn. A Ngốc lẳng lặng
nhìn thân thể gầy nhỏ trong lòng, lau sạch nước mắt, cẩn thận vỗ vai cô bé
khuyên: " Nha đầu, nín, đừng khóc. Đau lắm phải không?"
Sau một lúc lâu, nha đầu nín khóc, ngước
khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh giá đỏ bừng lên, nhìn bé trai trước mặt, mắt đầy lệ
mông lung nói: "A Ngốc ca ca, cuộc sống có phải thật rất khổ ah!".
A Ngốc hiển nhiên không có hiểu được ý
tứ của cô bé, từ trong lòng móc ra nửa cái bánh bao cứng như đá đưa qua nhẹ
nhàng nói: " Nha đầu, cho ngươi ăn, ăn no sẽ không thống khổ nữa."
Nha đầu lẳng lặng nhìn đứa bé trai ngu
ngốc mà lại tràn ngập chân thành trước mắt, tiếp lấy bánh bao, vụt khóc vài tiếng,
nói: "A Ngốc ca ca, ngươi vì sao đối tốt với ta như thế?".
A Ngốc dìu nha đầu đến ngồi ờ một góc
đường, đem chiếc áo bông rách của mình khoát lên vai hai đứa, cùng nép người
vào một chỗ, nói cộc lốc: "Ta có đối tốt với ngươi sao? Ăn bánh bao lẹ
lên, ăn bánh bao sẽ hết lạnh. Ta chờ một chút rồi đi dắt cá." Vừa nói nó vừa
nuốt nước miếng nhìn nửa cái bánh bao lạnh cứng như đá trong tay nha đầu.
Nha đầu nhìn khuôn mặt đôn hậu của A Ngốc,
không nhịn được ngây ra một chút, dùng sức hai tay bẻ nữa cái bánh bao nọ làm
hai, đưa cho A Ngốc một phần.
A Ngốc nuốt nước bọt trong cổ họng,
nói: "ta, ta không đói, ngươi ăn lẹ đi."
Nha đầu đem bánh bao nhét vào tay A Ngốc,
nói: "Ta khẩu vị nhỏ, ăn không được nhiều như vậy, chúng ta cùng ăn."
Nói xong, bưng khối bánh bao trong tay lên dùng sức cắn một cái.
A Ngốc ừ một tiếng, bỏ khối bánh bao
trong tay vào miệng nuốt ực xuống cổ họng, bởi vì ăn quá nhanh, nên bị nghẹn
kêu "A, ô."
Nha đầu nhìn A Ngốc bị nghẹn đến đỏ mặt
tía tai, không khỏi đắc ý cười khẽ một tiếng, một tay vỗ vỗ lưng giúp nó, một
tay móc một nắm tuyết trên mặt đất nhét vào trong miệng A Ngốc.
A Ngốc cố gắng đem mớ tuyết đọng biến
thành nước, sau một lúc lâu mới nuốt được khối bánh bao cứng xuống khỏi cổ họng,
thở một hơi dài, vỗ vỗ ngực chính mình, nói: " Cám ơn ngươi a!"
Sau một lúc cố gắng, nha đầu rốt cục
cũng ăn hết khối bánh bao của mình, đột nhiên hướng A Ngốc nói: "A Ngốc
ca, chờ sau này ta lớn lên gả cho ngươi, được không?"
A Ngốc yên lặng, cố gắng nghĩ ra hàm
nghĩa câu nha đầu nói, sau một lúc lâu ngây ngô hỏi: "cái gì kêu là gả?"
Nha đầu thầm than một tiếng, nói:
"gả cho ngươi, là ta muốn làm lão bà của ngươi, chiếu cố ngươi cả đời a!
ta coi như ngươi đáp ứng rồi, không được không giữ lời, bắt đầu từ bây giờ, nha
đầu ta là vị hôn thê của A Ngốc ngươi. Sau này ngươi cần phải đối ta tốt
hơn."
A Ngốc gật gật đầu, nói: " Vị hôn
thê? Ừ, được rồi, ta đây mỗi ngày chia ngươi hơn một phần bánh bao."
Nha đầu mở to mắt nhí nó, yên lặng
không nói gì.
Sau một lúc lâu, nhờ khoác thêm áo
bông, nha đầu đã ấm hơn nhiều, cô đem áo bông khoác hết lên vai A Ngốc, vẫy tay
nói: "A Ngốc ca ca, ngươi nhanh đi dắt cá, nếu không Lê thúc lại mắng
ngươi. Ta, ta cùng đi với ngươi."
A Ngốc gật đầu, giúp nha đầu đứng lên,
hỏi: "Nha đầu, ngươi kỹ thuật so với ta tốt hơn, vì sao mỗi lần đều đem cá
hoàn trả cho người ta?"
Nha đầu thở dài nói: "A Ngốc ca,
ngươi chẳng lẽ không biết đánh cắp là không đúng?"
A Ngốc lắc đầu, nói: " Có điều, có
điều không dắt cá chúng ta phải đói chết a!"
Nha đầu biết không thể trực tiếp giải
thích rõ việc này với A Ngốc, nên không nói gì nữa, chỉ kéo A Ngốc ra khỏi con
hẻm, hai đứa hướng khu vực phồn hoa nhất Ni Nặc thành đi tới, chỉ ở tại nơi đó,
mới có đối tượng tốt để hạ thủ, nha đầu âm thầm quyết định, hôm nay nhất định
phải giúp A Ngốc dắt được vài con cá lớn về, để báo đáp hắn đối tốt chính mình.
Mới vừa đi được một lúc, sau lưng bọn họ
đột nhiên truyền đến một tiếng gọi, "Tiểu cô nương, ngươi đứng lại."
A Ngốc thất kinh, cùng nha đầu đồng thời
xoay người lại, xuất hiện tại trước mặt bọn họ là một xe ngựa hoa lệ, một gương
mặt phụ nữ khá già lộ ra từ một cửa sổ nhỏ trên xe ngựa, nha đầu nhận ra đúng
là người cô hoàn trả túi tiền hôm nay.
"Tiểu cô nương, thật là ngươi
a?" người phụ nữ nọ trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ, nhờ người hầu trợ giúp
từ cửa xe ngựa bước xuống, trên người quần áo quý giá, làm từ chất liệu mà A Ngốc
và nha đầu chưa bao giờ dám nghĩ đến, bên ngoài khoát một miếng da điêu.
Nha đầu có chút khiếp sợ nói: "Bà,
bà có chuyện gì?"
A Ngốc nghĩ lão phụ này chắc muốn tìm
nha đầu làm khó, vội vã kéo nha đầu ra phía sau che chở, nhìn lão phụ trước mặt
đề phòng.
Lão phụ mỉm cười nói: "Các cháu, đừng
sợ. Tiểu cô nương, chỉ một phút trước ngươi mang túi tiền trả lại cho ta, ta còn
chưa có cám ơn ngươi? Trời lạnh như thế này, ngươi sao lại ăn mặc đơn bạc như
thế a!"
Nha đầu lắc đầu, nói: "không cần
bà cảm ơn, túi tiền của bà vốn là ta đánh cắp."
A Ngốc cảm thấy sợ hãi, nó mặc dù ngu
ngốc, nhưng cũng mười phần rõ ràng bị dắt cá đối tượng bắt được sẽ có kết quả
thế nào, vội che miệng nha đầu, la lên: "nha đầu, ngươi đừng nói bậy."
Lão phụ không giống như A Ngốc nghĩ sẽ
ra lệnh cho người hầu bắt đánh nha đầu, như trước mỉm cười nói: "Vậy ngươi
vì cái gì mang túi tiền trả lại cho ta?"
Nha đầu giật khỏi tay A Ngốc, cố lấy
dũng khí nói: " Ta, ta thấy bà lo lắng, nên trả lại cho bà. Bà đừng làm
khó hắn, muốn đánh nên đánh ta."
Lão phụ mỉm cười, nói: "Tốt, ngươi
quả nhiên là một đứa nhỏ thành thật lương thiện, ta biết, ngươi đi đánh cắp nhất
định không phải là ý nguyện chính mình, đúng không. Cha mẹ ngươi đâu?"
Nha đầu đỏ mắt, nói: "Ta không có
cha mẹ, ta là cô nhi."
Lão phụ nhíu mày, thở dài nói: "Một
đứa nhỏ tốt giống như ngươi không nên ở chỗ này chịu khổ, qua đây, cho bà
xem." nói xong, bà hướng nha đầu vẫy tay.
A Ngốc sợ nha đầu bị hại, vội vã la lớn:
"Chạy mau, nha đầu, chúng ta chạy mau."
Nha đầu không nghe tiếng A Ngốc giục,
cô hình như cảm giác được lão phụ trước mặt có lẽ sẽ làm thay đổi cuộc đời
mình. Cô cúi đầu đi tới trước người lão phụ, đứng đó run run.
Lão phụ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn dơ bẩn
của nha đầu lên, vén mái tóc tán loạn của cô ra sau, từ trong lòng móc ra một
chiếc khăn tay trắng tinh xoa xoa trên mặt cô, gật đầu nói: " Tốt, cô bé,
ngươi nhất định đã chịu không ít khổ sở. Ngươi có nguyện ý đi theo nãi nãi
không? Nãi nãi có thể cung cấp cho ngươi sinh hoạt tốt hơn, cho ngươi được dạy
dỗ đàng hoàng."
Mắt nha đầu sáng lên, cô quay đầu nhìn
lại hướng A Ngốc, A Ngốc có vẻ có chút lo âu, lẳng lặng đứng tại chỗ không động
đậy.
Như thế nào? Cô bé, ngươi không muốn đi
cùng nãi nãi sao? Trượng phu của ta là Tổng đốc tỉnh Vân Mẫu Hành, nơi đó ở gần
Thần Thánh giáo đình, bốn mùa đều như xuân. Chỗ này, thật là lạnh quá."
Nha đầu quay người lại nhìn lão phụ y
phục hoa lệ, hỏi dò: " Nãi nãi, bà mang theo vị ca ca này đi cùng được
không?"
Lão phụ nhìn về phía A Ngốc, đúng lúc A
Ngốc đưa tay xoa hai hàng nước mũi trên gương mặt vàng, trông rất ngây ngốc. Mắt
lão phụ lóe lên một cái, lắc đầu, nói: " Không được, hắn chỉ một phút trước
còn muốn lừa gạt ta, không phải là đứa nhỏ thành thật, ta chỉ có thể mang một
mình ngươi đi. Ngay lập tức quyết định, chỗ này thật lạnh quá."
Nha đầu do dự một chút, nhìn xe ngựa và
lão phụ hoa lệ trước mắt, lại nhìn A Ngốc nghèo nàn, dứt khoát gật đầu nói:
" Được rồi, ta đi theo bà."
Lão phụ hài lòng mỉm cười nói: "Tốt,
vậy mới là đứa trẻ nhu thuận, đi thôi, chúng ta lên xe ngựa, trước tiên tìm một
chỗ giúp ngươi thay đổi quần áo mới được, mặc ít như thế này sẽ bị cái lạnh gây
hại."
Nha đầu nói: "Nãi nãi, bà chờ ta một
chút." Nói xong, xoay người bước nhanh đến trước người A Ngốc, "A Ngốc
ca, ta phải đi, đừng trách nha đầu? Ta thật sự không thể sinh hoạt thiếu thốn
như thế này được nữa, A Ngốc ca, chúng ta vừa mới nói gì, ngươi phải nhớ kỹ, chờ
ta lớn lên, nhất định trở về tìm ngươi."
A Ngốc nói: "Nha đầu, ngươi phải
đi thật sao? Lê thúc mà biết sẽ đánh đòn ngươi."
Nha đầu, hai hàng nước mắt rơi xuống từ
đôi mắt, nức nở: "A Ngốc ca, ngươi yên tâm đi, từ nay hắn không còn cơ hội
đánh ta nữa. Ta đi đây, nhớ kỹ chuyện chúng ta vừa nói. Có cơ hội, ngươi cũng
nên rời Lê thúc, hắn không phải là người tốt. Đừng đi đánh cắp nữa." Nói
xong, không đợi A Ngốc hỏi không đánh cắp thì làm sao có bánh bao ăn, nha đầu
đã xoay người chạy tới lão phụ. Nhờ người hầu trợ giúp, lão phụ lên trước, nha
đầu theo sau lên ngồi cạnh bên lão phụ trên chiếc xe ngựa hoa lệ đó. Trước khi
màng xe phủ xuống, nha đầu hướng mắt đăm đăm nhìn A Ngốc, tựa như muốn nhớ kỹ
dung mạo nó.
Xe ngựa từ từ biến mất, chỉ để lại A Ngốc
lẳng lặng đứng yên tại chỗ, nhìn theo xe ngựa đi xa, A Ngốc tự nhiên cảm thấy lạc
lõng. Đối với A Ngốc, tại trong lòng nó, chỉ duy nhất nha đầu là quan trọng hơn
bánh bao.
"Ba -" Lê thúc vung tay tước
hết mấy túi tiền nhỏ trong tay A Ngốc, mắng: "Ngươi, đồ ngu ngốc, ngươi
sao có thể cho nha đầu đi theo người khác? Con mẹ nó, lão tử đã lãng phí nhiều
lương thực, nha đầu dám chạy mất còn chưa có hồi báo gì lão tử, tức chết ta, thật
là tức chết ta." Lê thúc đá A Ngốc một cái ngã trên mặt đất, không ngừng
bước tới lui trong ngôi nhà gỗ.
A Ngốc thống khổ cuộn mình trên mặt đất,
rút rít khóc: "Không, không phải ta để cô đi, là chính cô ta phải
đi."
Lê thúc đang bực tức, nghe A Ngốc nói
xong càng không chịu nổi, dùng sức đá A Ngốc vài cước, phẫn nộ mắng: "Nó
phải đi thì ngươi để cho nó đi à! Đồ ngốc. Cho ngươi ngốc nè, cho ngươi ngốc
nè." Nghe A Ngốc không ngừng kêu la thảm thiết, bọn trẻ đánh cắp đứng cạnh
như được vui trong đau khổ của kẻ khác, tuy nhìn thấy trước mắt nhưng không có
ai tới khuyên can.
Một lúc lâu sau, bớt tức giận nhiều, Lê
thúc lúc này mới nhớ tới A Ngốc dù sao cũng là nguồn thu nhập chủ yếu của mình,
nếu đánh chết nó, biết tìm đâu ra một thủ hạ chịu nghe lời như thế. Hầm hừ lượm
mấy túi tiền trên mặt đất lên, hắn vẫy vẫy A Ngốc hầm hừ: "Từ nay phải khôn
hơn một chút cho ta." Nói xong một mình đi ra ngoài. Bọn trẻ đánh cắp đều
biết, hắn phải đi uống rượu.
A Ngốc toàn thân đau đớn co rút tại một
góc nhà, nó như thế nào cũng không nghĩ ra, rõ ràng chuyện không liên quan tới
mình, vì cái gì Lê thúc lại đánh nó. Lời nha đầu nói lúc gần đi thủy chung cứ
xoay quanh trong đầu nó không đi.
Bọn trẻ đánh cắp khác mang ra cơm canh
không biết Lê thúc mua ở quán ăn nào, vừa ăn vừa đùa về các việc xảy ra trong
ngày. Khi A Ngốc nhớ tới mình cả ngày chưa có ăn gì thì đã không còn gì, kể cả
một ít cặn bả. Như có cái gì đè nặng trong lòng, nó càng lúc càng nhớ nha đầu
mãnh liệt hơn, nha đầu từng nói, cuộc sống thật rất thống khổ a!
Sáng sớm hôm sau, Lê thúc đại phát từ
bi ném cho A Ngốc một cái bánh bao, sau khi nó ăn ngấu nghiến xong lại bị phái
đi ra ngoài bắt đầu một ngày hành động dắt cá.
Bông tuyết rơi lát đát từ trên bầu trời
xuống mang lại sự lạnh lẽo nhẹ nhàng tới khách qua đường. Đi thong thả trên đường,
A Ngốc thầm nghĩ lúc nào cũng có thể xuất hiện một lão phụ mang mình đi như vậy!
Lúc nào cũng có bánh bao để ăn no. Nha đầu không biết thế nào? Cô đi cùng lão
phụ đó, có phải mỗi ngày đều có bánh bao để ăn?
Đang suy nghĩ, nó đột nhiên thấy phía
trước có một người cao lớn vận quần áo kỳ quái, nó sở dĩ cảm thấy kỳ quái bởi
vì toàn thân người đó được bao phủ trong một chiếc áo choàng rất lớn, căn bản
thấy không rõ tướng mạo từ bên ngoài. dưới áo choàng tựa hồ có nổi lên một túi
tiền đong đưa theo nhịp chân, A Ngốc quyết định lấy người này làm mục tiêu dắt
cá hôm nay. Nghĩ vậy, A Ngốc lặng lẽ đi theo, sờ trong mình móc ra một miếng
đao mỏng, chờ cơ hội hạ thủ. Việc A Ngốc sở dĩ có thể thường xuyên thành công dắt
cá, rất có quan hệ tới tính nhẫn nại của nó, mỗi khi nó đã quyết định con mồi
thì nhất định theo sát đối phương cho đến khi đắc thủ mới thôi.
Nó theo sau quái nhân khoác áo choàng
đi vào một quán cơm hào hoa, quán cơm được xây bằng ngọc bích, mái ngói lưu ly
huy hoàng. A Ngốc nghĩ thầm, người này đến nơi này ăn cơm trong túi nhất định
có không ít tiền. Nghĩ đến đây, nó không khỏi âm thầm trở nên vui vẻ, nếu dắt
được nhiều cá về, nói không chừng Lê thúc sẽ cho mình ăn bánh bao no. Nó đến một
góc cạnh cửa quán cơm kiên nhẫn chờ đợi.
"Đi, đi, đi, tiểu khất cái ở đâu tới,
hãy đi chỗ khác xin ăn." Đứa bé giữ cửa quán cơm đá A Ngốc một cái, hung
ác nhìn nó quát.
A Ngốc đã quen với những chuyện đối xử
như thế, vội vã cúi đầu chạy xa một chút, tìm một góc tối có thể che gió tuyết
ngồi xuống.
Cầm miếng đao mỏng trong tay chơi đùa, A
Ngốc kiên nhẫn chờ đợi, nó một chút nóng nảy cũng không có, ăn cơm mà, ăn xong
sẽ ra thôi.
Gần một giờ sau, quái nhân khoác áo
choàng rốt cục cũng đi ra. Cái làm A Ngốc không thôi hưng phấn chính là người
kia hướng chỗ nó ngồi đi thẳng tới. Đúng là cơ hội tốt nhất để hạ thủ. Nó vội
vã đứng lên, ổn định lại tâm tình, hướng người nọ đâm đầu đi tới. Người nọ rất
cao, A Ngốc đứng chỉ đến khoảng bụng hắn, khoảng cách hai người không ngừng kéo
gần lại, A Ngốc dùng bàn tay phải ghim miếng đao mỏng trên tóc, đến lúc hai người
cách nhau khoảng một thước, A Ngốc như vấp chân lảo đảo đụng phải người nọ một
chút.
A Ngốc nhất thời cảm giác được chính
mình tựa hồ đụng phải một tấm thiết bản, toàn thân đau đớn nói không nên lời,
nó trong lúc vô tình ngước đầu lên ngẫu nhiên thấy được dung mạo người kia. Đó
là một dung mạo già nua, trên mặt có vô số nếp nhăn, nhìn qua tựa hồ có đến bảy,
tám mươi tuổi.
"Xin lỗi, xin lỗi, ta không phải cố
ý."A Ngốc vội tránh qua một bên.
Lão nhân chỉ hừ một tiếng, cũng không
có nói gì, tiếp tục đi về phía trước, chẳng biết áo choàng đã bị cắt một khe hở,
túi tiền bên hông đã không cánh mà bay mất.
Thấy đối phương không làm khó mình, A
Ngốc hưng phấn chạy về phía trước, không cẩn thận trượt chân một chút trên đất
tuyết, ngã chổng cả bốn chân lên trời, làm động đến các vết thương bị Lê thúc
đánh hôm qua, khiến nó không ngừng chấn động. Nhưng dù như thế, cũng khó kiềm
chế hưng phấn trong lòng A Ngốc, nó phát hiện túi tiền tới tay rất nặng, cho dù
bên trong không phải hoàn toàn tiền đồng, thành quả hôm nay cũng không kém. động
người đứng lên, nó chạy nhanh đến trong một ngỏ tắt nhỏ. Quay đầu nhìn không thấy
người đuổi theo, nó không khỏi đắc ý thở phào nhẹ nhỏm, vỗ vỗ ngực mình, ngồi
xuống. Nhưng A Ngốc không biết đối tượng nó vừa tiến hành dắt cá chính là Luyện
Kim Thuật Sĩ, một loại chức nghiệp đặc thù ở đại lục.
Trên đại lục, Thần Thánh giáo đình tăng
lữ là chức nghiệp được sùng bái nhất, ngoài giáo đình tăng lữ, ở các nước còn
có vài loại chức nghiệp được coi trọng hơn những người lao động bình thường, mấy
loại chức nghiệp này đã tự tổ chức thành những công hội riêng biệt, trở thành
các thế lực đặc thù trên đại lục.
Dong Binh (lính thuê) công hội nhân số
nhiều nhất, gọi là Dong Binh vì các chức nghiệp được yêu cầu chấp hành một ít
nhiệm vụ đơn giản hoặc khó khăn. Tùy vào mức khó khăn của nhiệm vụ và khả năng
mà họ được phân tán vào các phân hội thích đáng, và đây cũng là địa phương
thích hợp để bọn họ tiếp nhận nhiệm vụ. Dong Binh công hội đương nhiên không phải
phục vụ không, bọn họ dựa theo mức độ khó khăn của nhiệm vụ mà thu thù lao
thích hợp. Khi có một ít việc hoàn thành khó khăn, cố chủ đều thích tìm thực lực
to lớn Dong Binh công hội chấp hành, dù trả thù lao nhiều cũng không tiếc. Dong
Binh công hội chia làm sáu cấp, thấp nhất Dong Binh cấp bốn hoặc Dong Binh
đoàn, kế đến là Dong Binh cấp ba, Dong Binh cấp hai, Dong Binh cấp một, Dong
Binh đặc cấp và cấp bậc cao nhất là Dong Binh siêu cấp. Vì Dong Binh công hội
nhân số rất đông, nên muốn tăng cấp rất khó. Cấp bậc khác biệt đều được Dong
Binh công hội ban phát huy chương khác biệt, trong tổ chức Dong Binh, Dong Binh
cấp bậc cao rất được Dong Binh cấp bậc thấp hơn tôn kính.
Ma Pháp Sư công hội, ở đại lục Ma Pháp
Sư chức nghiệp chỉ dưới giáo đình tăng lữ, vì tu luyện ma pháp cần có thể chất
và yêu cầu cực cao nên số lượng Ma Pháp Sư không nhiều, việc tu luyện ma pháp gần
như được hợp nhất bởi Thần Thánh giáo đình, vì vậy Ma Pháp Sư rất được quý trọng,
gần như tất cả Ma Pháp Sư từ trung cấp trở lên được các vương quốc sắc phong
thành quý tộc. Ma Pháp Sư chia làm sơ cấp Ma Pháp Sư, trung cấp Ma Pháp Sư, cao
cấp Ma Pháp Sư, đại Ma Pháp Sư, ma đạo sĩ và ma đạo sư. Bọn họ còn là nguồn
kinh tế chủ yếu quốc gia. Các Ma Pháp Sư, sau khi trải qua các cuộc khảo hạch,
đều được Ma Pháp Sư công hội cấp huy chương tương ứng với cấp bậc. Ma Pháp Sư
công hội cũng là công hội duy nhất không cần đóng lệ phí công hội.
Luyện Kim Thuật Sĩ công hội, mặc dù
nhân số không nhiều lắm nhưng đều được các đế quốc tôn trọng và thu nạp. Vũ khí
luyện ra Luyện Kim Thuật Sĩ tốt hơn rất nhiều so với thợ rèn thông thường, là
trang bị cao cấp tốt nhất cho quân đội lựa chọn. Thiên Kim đế quốc sở dĩ nổi tiếng
bởi vì bọn họ được Luyện Kim Thuật Sĩ công hội lớn nhất ủng hộ. Luyện Kim Thuật
Sĩ kỳ thật cũng là Ma Pháp Sư, bọn họ phần lớn am hiểu ma pháp, lại nhận biết các
quặng mỏ và dược vật, Luyện Kim Thuật Sĩ cường đại thường có thể làm ra thần
binh cao cấp, các thần binh này gần như vô giá, các quốc vương, thậm chí Thần
Thánh giáo đình đều ưa thích. Luyện Kim Thuật Sĩ là một tổ chức có nhiều cấp bậc.
Luyện Kim Thuật Sĩ chia làm kiến tập, sơ cấp, trung cấp, cao cấp, đặc cấp và đại
sư cấp. Luyện Kim Thuật Sĩ mặc dù cũng có huy chương phân biệt cấp bậc, nhưng
các Luyện Kim Thuật Sĩ cao cấp thường không coi trọng việc nhận lĩnh huy chương
lắm.
Sát thủ công hội, nhân số ít nhất cũng
là công hội thần bí nhất đại lục, cũng có người gọi bọn họ là tập đoàn sát thủ.
Sát thủ công hội mặc dù số lượng hội viên không nhiều lắm nhưng đều có năng lực
rất cao, bọn họ nhận nhiệm vụ giết người qua các thông tin bí mật mà lấy thù
lao tương xứng. Công hội tổ chức cực kỳ nghiêm mật, muốn gia nhập chỉ có cách,
thứ nhất, là trải qua đủ loại khảo nghiệm gian nan, thứ hai, hàng năm sát thủ
công hội công bố một nhiệm vụ rất gian nan và có thể mất mạng, chỉ cần có thể
hoàn thành nhiệm vụ này, sẽ được sát thủ công hội tiếp nhận thành hội viên. Vì
việc đấu tranh quyền lợi trên đại lục lúc nào cũng có nên sát thủ công hội thủy
chung có thể sinh tồn. Sát thủ cũng phân chia cấp bậc rõ ràng, từ thấp đến cao
chia làm thích khách, ám sát, nhẫn sát và diệt sát giả. Các sát thủ này do sát
thủ công hội thống nhất quản lý, thân phận đều cực kỳ bí mật, không để người
ngoài nhận biết. Bọn họ không thuộc quốc gia nào, nhân số không quá một trăm,
nhưng là một lực lượng rất đáng sợ. Sát thủ hội gần như không có Ma Pháp Sư
tham gia.
Đạo tặc công hội, nói trắng ra là công
hội của những kẻ đánh cắp. Không phải mỗi kẻ đánh cắp đều có thể tham gia Đạo tặc
công hội, mặc dù thành viên không bị yêu cầu nghiêm mật như sát thủ công hội,
nhưng cũng cần trải qua đủ loại khảo hạch, chỉ tiếp nhận người có tố chất và kĩ
năng chuyên nghiệp đạo tặc cao siêu. Đạo tặc cấp bậc được chia làm đạo tặc, cao
cấp đạo tặc và thu hoạch giả, ai bản năng nhiều lần lấy được trân bảo giá trị
liên thành mới có vinh dự đạt tới trình độ thu hoạch giả, bọn họ cũng là nhóm
người đại đa số quý tộc rất sợ hãi. Một quý tộc thấy thích một món đồ quý của một
quý tộc khác đều có thể thuê đao tặc công hội đánh cấp. Đạo tặc công hội có một
quy định nghiêm khắc là tuyệt đối không cho phép giết người. Cũng bởi vì thế, bọn
họ không có bị quân đội các đế quốc tìm tiêu diệt. Để có thể hoàn thành tốt nhiệm
vụ cố chủ giao phó, đạo tặc công hội tin tức rất linh thông. Như sát thủ công hội,
đạo tặc công hội cũng là một thế lực thần bí trên đại lục.
Móc túi tiền nặng ra, A Ngốc trong lòng
tràn ngập vui sướng. Túi tiền rất tinh xảo, làm bằng da thú, mặt trên có một đường
kim tuyến khâu thành ngôi sao lục giác. A Ngốc cho tới bây giờ chưa từng thấy
qua túi tiền xinh đẹp như thế, nó cuống quít mở dây buột miệng túi, cho tay vào
sờ sờ, nó mơ mộng, nếu trong túi tiền có một viên ngọc tím trong suốt là tuyệt
vời nhất a!, từ khi vào nghề đã hơn một năm tới nay, nó đã đánh cắp được một
viên ngọc tím trong suốt, nó nhớ kỹ lúc đó Lê thúc hưng phấn phi thường đã thưởng
cho nó một đùi gà lớn, làm đồng bọn đều hâm mộ. Nó, cho tới lúc chưa tùng nếm
qua mùi vị ngon như vậy, cuối cùng cùng nha đầu phân hưởng, cả xương cũng cho bụng.
Mùi vị tuyệt vời đó, đến nay nó vẫn còn nhớ.
A Ngốc kinh ngạc đứng yên khi nó sờ hết
qua đồ trong túi. Trong túi tiền không chỉ có một đùi gà nó hằng tưởng nhớ mà
vài chục tiền vàng, thậm chí còn có một ánh sáng ngọc quang mang, tiền màu xanh
mà nó cho tới bây giờ chưa có thấy qua. Đống tiền này chắc cũng đủ mười mấy
"đùi gà" a! "Có thể ăn no, ta rốt cục có thể ăn no." A Ngốc
hưng phấn kêu to.
Đang lúc nó hưng phấn không thôi, ngôi
sao lục giác màu vàng trên túi tiền đột nhiên sáng lên một chút, ngay sau đó một
thanh âm già nua vang lên bên tai nó, "Ngươi chưa từng được ăn no
sao?"
A Ngốc toàn thân chấn động, túi tiền
trong tay không khỏi rơi vãi trên mặt đất, thanh âm, thanh âm này từ nơi nào tới?
Nó nhìn quanh mọi nơi cũng không thấy ai, "thiên thần phù hộ, thiên thần
phù hộ." A Ngốc hai tay tạo thành chữ thập trước ngực, không ngừng lẩm bẩm
niệm.
"Ngươi tưởng rằng thiên thần sẽ
phù hộ tên đánh cắp nhỏ ngươi sao?" Thanh âm già nua lại vang lên, lúc này
A Ngốc nghe rõ thanh âm như là từ trong cái túi tiền xinh đẹp phát ra.
"A -"A Ngốc kinh hô một tiếng,
ném túi tiền ra xa, toàn thân không khỏi run lên nhè nhẹ, chuyện quỷ dị như thế
nó cũng là lần đầu tiên gặp được, nó dù sao cũng là một đứa nhỏ, từ đáy mắt lộ
ra vẻ sợ hãi. Bông tuyết vẫn như cũ không ngừng lác đác rơi xuống, bầu trời
cũng vẫn âm u như thế, tại thời khắc này chiếc áo bông rách choàng trên người tựa
hồ không thể mang đến ấm áp cho A Ngốc, một cỗ hàn khí nhanh chóng trổi lên từ
đáy lòng nó.
Túi tiền rơi xuống cách đó không xa vẫn
phát ra quang mang nhàn nhạt, ngôi sao lục giác màu vàng xinh đẹp tựa như cũng
lóe ra kim quang nhàn nhạt, dưới cái nhìn chằm chằm sợ hãi của A Ngốc, kim mang
đột nhiên đậm dần, một bóng người mơ hồ xuất hiện trên túi tiền, bóng người dần
dần hiện rõ, đúng là lão nhân khoác áo choàng lớn vài phút trước đó.
Thanh âm trầm thấp cổ quái không ngừng
từ trong áo choàng truyền ra, nếu là Lê thúc, nhất định nhận ra lão nhân đang
ngâm xướng ma pháp chú ngữ. Bóng người rốt cục cũng hợp thành thật thể, nhẹ
nhàng đáp trên mặt đất.
Lão nhân hạ xuống bên cạnh túi tiền, chậm
rãi cong lưng, lượm túi tiền lên, thở dài: " Đã lâu không dùng chú ngữ
này, thật là có chút xa lạ a!"
Thấy tình cảnh dắt cá cố chủ xuất hiện
quái dị như thế, A Ngốc dù ngu ngốc cũng biết chính mình đại nạn. Nó như thế
nào cũng không nghĩ tới, đã bốn tháng chưa từng thất bại, thế nhưng ở tình huống
sắp thành công dắt được con cá thiệt lớn, lại bị cố chủ bắt được. Nó cuộn mình
thành một đống trên mặt đất, thân thể không ngừng run rẩy, nó nghĩ, sắp gặp phải
một trận đòn tựa cuồng phong bảo tố, tình huống như thế nó không phải gặp lần đầu.
Khi bị bắt lần trước, đại hán nọ thiếu chút nữa cắt đứt tay nó, nếu không phải
Lê thúc kịp thời xuất hiện dọa đi đối phương, sợ rằng nó đã sớm không năng lực
dắt cá, đã không còn khả năng ăn bánh bao nó thích.
Lão nhân ném túi tiền trước người A Ngốc,
nhẹ nhàng nói: "Lượm lên mang lại cho ta."
"Hay, hay thiệt."A Ngốc cẩn thận lượm túi tiền nắm chặt trong
tay, nhìn thoáng qua ngôi sao lục giác kim tuyến trên túi tiền, nó không sao hiểu
được tại sao một người có thể hiện ra từ túi tiền như thế. "Đi ra? Nó toàn
thân run rẩy, cẩn thận lượm từng khối ngọc xanh tím bỏ vào lại túi tiền, quá
trình này tốn không ít thời gian. Kỳ quái là lão nhân cũng không có thúc giục
nó, đôi mắt từ dưới áo choàng vẫn lóe ra tinh quang không ngừng quan sát đánh
giá A Ngốc.
"Tốt, tốt lắm, đây, đây
ngài." A Ngốc tận lực tỏ ra tự ti một chút, hai tay vươn xa bưng túi tiền
đưa tới trước mặt lão nhân, chờ trận đòn đánh tới. Nó nghĩ đứng xa lão nhân một
chút khi bị đòn sẽ nhẹ hơn. A Ngốc chưa từng nghĩ tới phản kháng, qua bao
"kinh nghiệm phong sương", nó sao có thể phản kháng? Cho dù đối
phương là một lão nhân.
Lão nhân tiếp nhận túi tiền, đã không
có động thủ, cũng không có ý buông tha A Ngốc, vẫn đứng nhìn đưa nhỏ gầy gò trước
mặt như trước.
A Ngốc cúi đầu xuống, hai tay ôm đầu, tận
lực toàn thân cuộn mình lại, chờ đợi dông tố kéo đến.
"Tốt, đôi
tay nhìn tốt lắm, mười ngón tay thon dài, lòng bàn tay rộng, không trách cả ta
cũng bị đánh cắp. Ngươi còn chưa trả lời câu ta vừa hỏi?"
==========================
Mục lục
>> Chương 2: Luyện kim thuật sĩ
==========================
Mục lục
>> Chương 2: Luyện kim thuật sĩ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét