Bên trong Hồng Hoang Vô Biên là núi non trùng điệp cây
cối chen chúc nhau mọc, yêu thú ẩn tàng. Diện tích của Hồng Hoang là rất lớn
căn bản không thể hiểu hết được. Tại Đông vực tam quận tổng cộng có sáu mươi vạn
đại quân thì có đến bốn mươi vạn quân đồn trú gần Hồng hoang.
Hai mươi vạn đại quân còn lại thì đóng tại Hắc Thủy
Sơn mạch. Hắc Thủy Sơn mạch có đến gần hai mươi vạn sơn tặc chính là nơi sơn tặc
tập trung nhiều nhất trong thiên hạ. Vì sơn tặc thập phần thông thạo địa hình của
Hắc Thủy Sơn mạch lại chiếm hữu địa lợi nên Trấn Đông Vương phải để hai mươi vạn
đại quân đồn trú bên ngoài Hắc Thủy Sơn mạch nhằm trấn áp Hắc Thủy sơn tặc.
Gần Hồng hoang là Thiết Phong Thành. Tại một gian
phòng trong phủ đệ uy nghiêm, thời khắc đó Trấn Đông Vương Tần Đức đang yên lặng
đọc sách.
- Vương gia.
Triệu Vân Hưng đứng ngoài cửa cúi người nói.
- Vân Hưng, ngươi tới đây.
Tần Đức căn bản không hề quay đầu mà trực tiếp nói.
Triệu Vân Hưng vào phòng, ngồi một bên yên lặng chờ Tần Đức phát thoại. Đối với
Trấn Đông Vương Tần Đức thì trong lòng Triệu Vân Hưng vô cùng sùng kính.
Tần Đức hạ sách xuống, quay sang Triệu Vân Hưng nở một
nụ cười nói:
- Vân Hưng ngươi dậy dỗ Vũ nhi cũng đã một năm, nói
cho ta nghe xem Vũ nhi có tiền đồ về ngoại công không?
- Vương gia, Tam điện hạ khắc khổ phi thường, phi thường
nỗ lực, nghị lực kiên định tuyệt không kém những người đã thành niên.
Triệu Vân Hưng tức thì trả lời, trên mặt Tần Đức xuất
hiện một nụ cười.
Triệu Vân Hưng tiếp tục nói:
- Tam điện hạ thiên sinh tư chất thông tuệ. Có thể tu
luyện ngoại công đến cực trí đại đa số đều là người có tư chất trời sinh cực
cao. Có ôn tuyền ở Vân Vụ Sơn Trang bồi dưỡng lại thường xuyên sử dụng các dược
liệu trân quý, tam điện hạ hoàn toàn có hi vọng đạt được ngoại công cực trí.
Ngoại công cực trí gần với hậu thiên cực trí và tiếp cận
với tiên thiên cảnh giới. Ngoại công tu luyện như vậy cho dù gặp đối thủ là nội
công tiên thiên tiền kỳ cao thủ thì cũng có thể bình thủ.
- Cần bao nhiêu lâu?
Tần Đức hỏi lại.
Triệu Vân Hưng tư lự một lát rồi nói:
- Phải cần khoảng ba mươi năm, đấy là nếu Tam điện hạ
tu luyện nhất mực kiên trì. Khi tu luyện ngoại công càng về sau thì càng khó tiến
bộ. Ví như lực khí, Tam điện hạ tu luyện mười năm thì một tay có thể nâng được
ba bốn trăm cân không thành vấn đề. Muốn đạt đến ngoại công cực trí một tay có
thể nâng bẩy tám trăm cân thì càng về sau càng gian nan. Ba mươi năm là một khoảng
thời gian tương đối để đạt được mức đó.
Tần Đức lắc đầu thở dài:
- Ba mươi năm là quá dài, bất quá mười năm đã có năng
lực tự bảo vệ bản thân thì rất tốt.
- Được rồi, Vân Hưng ngươi có thể lui.
Tần Đức nói xong, Triệu Vân Hưng lập tức cúi người
nói:
- Thuộc hạ cáo lui.
Sau khi Triệu Vân Hưng rời khỏi thì gian phòng chỉ còn
một mình Tần Đức lưu lại bên trong. Rất lâu sau đó, trong căn phòng chỉ vang
lên tiếng thở dài.....
…………..
Phía dưới thác nước Tần Vũ đang trầm ổn mã bộ, kiên
trì như tảng đá chống lại sức nước.
Cảm thấy thác nước trùng trùng lực đẩy trong lòng Tần
Vũ tự nhiên hiện lên sự phấn khích và bắt đầu tiến hành tu luyện. Được Triệu
Vân Hưng chú trọng rèn luyện năng lực cực hạn của cơ thể, lại thường xuyên được
sử dụng dược tửu khắp toàn thân nên lúc này năng lực chịu đựng của Tần Vũ là
không nhỏ, nói cách khác căn bản nó có thể chịu được lực công kích trùng trùng
của thác nước.
"Kiên
trì."
Liên tục từ trong lòng Tần Vũ tự vang lên câu nói đó.
Triệu Vân Hưng đã không còn ở đây, không có ai yêu cầu nó cả và có lúc Tần Vũ
đã có ý nghĩ thu lại ý niệm ban đầu. Một mình cô độc tự huấn luyện không có ai
giáo huấn, hơn nữa nó mới chỉ là một hài tử. Bất quá...ý niệm vừa bắt đầu đã bị
bóp nghẹt.
Tự so sánh với đại ca, tự so sánh với nhị ca, thậm chí
tự so sánh bản thân với cả phụ thân thì nó không thể lười biếng, không thể yếu
hèn.
Bản thân là con cháu Tần gia, thân là nhi tử của Trấn
Đông Vương Tần Đức tự nhiên không thể là kẻ yếu đuối.
Nỗ lực!
"Kiên trì, kiên trì!" cảm thấy chân mình
phát nhuyễn, trong lòng Tần Vũ không ngừng tự nhắc nhở bản thân.
Tần Vũ có thể cảm nhận được từng chuyển động của cơ thịt,
mỗi khi kiên trì thì sâu trong cơ thịt lại tái xuất hiện lực lượng. Đột
nhiên...
Bị lùi lại một bước, Tần Vũ làm vang lên một tiếng
"ầm" rơi vào trong hồ nước.
…………..
Tại luyện công trường, chung quanh là rất nhiều bao
cát lớn tổng cộng có sáu bao cát. Tần Vũ đang đứng yên tại trung tâm.
"Hây!"
Tần Vũ hét lên một tiếng lớn, mạnh mẽ tung một quyền
vào phía trên bao cát đầu tiên sau đó liên tục đánh vào các bao cát xung quanh.
Các bao cát đó lập tức chuyển động hỗn loạn.
Chúng chuyển động không theo quỹ đạo nào cả. Những bao
cát căn bản không bằng phẳng, khi va đập vào những bao cát khác lập tức quỹ đạo
liền thay đổi.
"Bồng!"
"Bồng!" "Bồng!" "Bồng!" "Bồng!"
Tần Vũ hai mắt phát sáng, hai tay nhanh chóng kích vào
các bao cát mỗi khi chúng chạm vào nhau đổi hướng, điều này sẽ huấn luyện tốc độ
phản ứng. Tốc độ phản ứng kết hợp với cơ thịt đồng thời sẽ tạo thành phản ứng
đã qua huấn luyện để tăng cao khả năng phản xạ. Cao thủ chiến đấu sinh tử chỉ
trong đường tơ kẽ tóc thì chỉ cần phản ứng nhanh nhẹn hơn lập tức có thể đoạt
tính mệnh kẻ địch.
Cùng với tốc độ tấn công của Tần Vũ tăng lên thì những
bao cát lại càng chuyển động nhanh. Tần Vũ đã cảm nhận được áp lực tăng lên, đột
nhiên phía sau bị kích trúng khiến Tần Vũ không tự chủ được loạng choạng đồng
thời ba bốn bao cát khác cũng kích trúng thân mình nó.
"Bồng!"
Tần Vũ đã ngã lăn ra đất, xương cốt như tan ra từng mảnh.
"Phù..."
Tần Vũ hớp một hơi thanh khí rồi nhìn lại đầu gối. Đầu
gối nó đã bị ma sát làm bị thương và máu đang tuôn ra. Trên mặt đá có dấu máu
hiển nhiên là khi đầu gối nó chạm vào đá đã khiến máu rơi ra.
"Bất ngờ không thể dự đoán được." Tần Vũ
không ngờ tới, trước khi huấn luyện nó không lường trước được, ai mà lường trước
được.
"Tiếp tục."
Không hề nghĩ đến thương thế, Tần Vũ đảo mắt nhìn
quanh rồi tiếp tục quay lại bao cát ở trung ương và lại bắt đầu tiến hành huấn
luyện phản ứng.
………….
Chỉ mặc một cái quần ngắn nằm dài trên ghế tựa, toàn
thân Tần Vũ đang được xoa bóp bởi dược tửu tại Viện lang trung, trên tay cầm cuốn
sách. Lúc đó tại Viện lang trung chỉ có những chiếc đèn lồng đang chiếu sáng.
Dưới ánh sáng của những ngọn đèn Tần Vũ có thể đọc được các ký tự trong sách.
Mặc dù lão sư Triệu Vân Hưng đã quay về nhưng Tần Vũ
không hề giảm yêu cầu thậm chí còn đặt ra một nghiêm lệ cho mình mỗi ngày huấn
luyện cả ngày, cho đến nửa đêm thì ngâm mình trong ôn tuyền để hấp thu khoáng
chất và bồi dưỡng cơ thể giúp cho thân thể khôi phục. Đó cũng là lúc Tần Vũ
tranh thủ thời gian để ngủ. Có điều lúc này là sau khi Ông Nhàn xoa dược tửu
lên người nó và cũng là thời gian nó đọc sách.
- Đã lâu rồi ta không thượng sơn để ngắm sao trời.
Tần Vũ nhìn lên những ngôi sao trên bầu trời, trên môi
bỗng hiện một tia tiếu ý,
- Nhưng mà trong viện cũng có thể ngắm sao mà, Tiểu Hắc
ngươi cũng nghĩ vậy phải không? Ài, Tiểu Hắc ta đã nói ngươi không phải là chim
ưng rồi, đã lâu như vậy mà tại sao chỏm lông trên đầu ngươi vẫn có màu vàng?
Tần Vũ nhìn sang Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc hai mắt ẩn hiện ánh sáng, hai cánh đập liên hồi
tựa hồ như không cho phép Tần Vũ nói xấu nó, sau đó kiêu hãnh ngẩng cao đầu biểu
thị thái độ cao ngạo. Tần Vũ lập tức cười vang.
- Lại tính toán với ta rồi, bất hòa với ngươi chỉ lãng
phí thời gian. Ta phải tập trung đọc quyển sách này để còn phải tiếp tục luyện
tập vào ngày mai.
Tần Vũ lập tức nhìn vào quyển sách y đạo trong tay. Tần
Vũ nhớ rất rõ ràng:
Triệu Vân Hưng đã nói rằng muốn trở thành ngoại công
cao thủ chân chính thì phải tinh thông cả y đạo.
Gần đó, Liên Ngôn đang âm thầm ẩn tàng thân ảnh ôn hòa
nhìn Tần Vũ.
Đặc biệt khi nghe thấy Tần Vũ nói rằng không lãng phí
thời gian để chơi đùa với hắc ưng, trong lòng Liên Ngôn trào lên một tia trìu mến.
Tần Vũ mới chỉ chín tuổi nhưng lại không lãng phí một giây phút thời gian nào.
Mỗi một phân thời gian Tần Vũ đều có kế hoạch hoàn hảo. Tất cả đều nhằm khổ
công tu luyện, tuy nhiên tất cả những điều này để làm gì? Tần Đức đã rất lâu rồi
không tới Vân Vụ sơn trang.
Mải mê đọc sách Tần Vũ bất giác vô ý đã ăn hết số bánh
ngọt đặt gần ghế.
Tần Vũ để quyển sách xuống ngẩng đầu nhìn lên trời, cảm
thấy toàn thân thống khoái thỏa mãn hét lớn:
- Khi bình minh lên chính là lúc ngày mới bắt đầu. Tần
Vũ, mày phải nỗ lực hơn nữa. Chỉ có nỗ lực thì mới có thể thành công.
Một ngày huấn luyện mới lại bắt đầu.
Trong ôn tuyền, Tần Vũ ánh mắt kiên định đứng ngay giữa.
Tất nhiên Tần Vũ không ngâm mình trong ôn tuyền, hắn
xuống nước chạy để tiến hành huấn luyện sức chống lại trở lực. Huấn luyện chống
lại trở lực dưới nước, có tác dụng nâng cao sức mạnh thân thể. Nếu như luyện trong
nước nơi khác, chắc chắn không bằng luyện trong ôn tuyền, trong ôn tuyền mỗi luồng
nước lại có một dạng trở lực, hai là không ngừng bổ dưỡng thân thể, một mũi tên
bắn hai đích.
Xuất quyền! Thu quyền!
Xuất cước! Thu cước!
Tần Vũ trong nước rất nhanh xuất quyền tung cước, mỗi
lần Tần Vũ đều dùng hết sức lực, để tốc độ đạt đến nhanh nhất, Tần Vũ bộ pháp vững
chắc, trong nước cũng không lắc, đây là kỹ năng do tu luyện bộ pháp lâu ngày.
Nước chảy cuồn cuộn, có quỹ đạo đặc thù, Tần Vũ mỗi lần
quyền cước tốc độ lại nhanh hơn, tự nhiên quyền cước quỹ đạo có biến hóa để rẽ
nước. Xuất quyền theo quỹ đạo nào? Thẳng? Cong?
Không đúng! Mọi sự không có gì là tuyệt đối, thẳng
cong tương hỗ phối hợp, tất cả làm cho quyền xuất nhanh hơn, trở lực giảm đi,
muốn cho sức mạnh mạnh mẽ hơn, tốc độ nhanh hơn, Tần Vũ không ngừng công kích.
Lúc này cánh tay và chân Tần Vũ phảng phất như phủ một
phiến thép mỏng...
………
Trên Luyện Công trường, Tần Vũ mặc quần ngắn, cước bộ
vững vàng, bên cạnh có một đại hán hộ vệ, trên tay đại hán cầm một cây mộc bổng,
lúc này Tần Vũ đang tiến hành huấn luyện chịu đòn, thân thể không ngừng chịu
đòn, hấp thu dược tửu, có thể làm cho thân thể cường hãn, huấn luyện đến cực hạn,
thậm chí có thể kháng cự đao thương.
- Dương thúc, lực yếu quá.
Tần Vũ rất không vừa ý nói với đại hán Dương Sơn đối
diện.
Dương Sơn liên tục thuyết phục:
- Tam điện hạ, không nên tập nhiều, nên kết thúc thôi.
Dương Sơn nhìn trên thân Tần Vũ vết vết đỏ, lại thấy sắc
mặt Tần Vũ như không quan tâm, tâm trạng lo lắng, Tần Vũ lúc sáu tuổi, lúc đó
cùng bọn họ tới Vân Vụ sơn trang, ba năm qua, bọn họ đều nhìn hài tử này lớn
lên, ai lại nhẫn tâm đi đánh hài tử này? Nhưng Dương Sơn thực ra vẫn bị bắt phải
đánh, bởi vì đây là huấn luyện ngoại công, huấn luyện chịu đòn.
- Ta để người
đánh là đánh thật sự, thế này, ta tự đánh vậy.
Tần Vũ lắc đầu cười, vừa nói vừa với lấy mộc bổng.
Dương Sơn nhìn thấy, vội vàng lùi lại, không để Tần Vũ
lấy mộc bổng, hoang mang nói:
- Rồi, rồi, ta tiếp tục đánh, lực mạnh lên chứ gì, ta
biết rồi.
Dương Sơn không dám để Tần Vũ tự đánh, Tần Vũ tự đánh,
chắc chắn đánh tới cực hạn, Dương Sơn vẫn nhớ cái ngày toàn thân thể Tần Vũ bị
đánh bầm dập.
Bộp! Bộp! Bộ p! Bộp!...
Mộc bổng đập vào người Tần Vũ, Tần Vũ mím môi, vươn
vai lên, không nói một tiếng, những vệt đỏ xuất hiện trên thân thể Tần Vũ, làm
Dương Sơn cảm thấy không chịu nổi, lúc hắn hơn chín tuổi vẫn còn ở nhà chăn bò.
Còn Tần Vũ - Trấn Đông vương vương phủ Tam điện hạ lại không hề lãng phí thời
gian, luyện tập không ngừng, phải đạt tới cực hạn thân thể.
Tần Vũ mắt sáng như sao, nhìn ánh mắt đó có thể biết
quyết tâm của Tần Vũ vững vàng như núi Thái sơn không thể lay động.
……..
- Tiểu Vũ, hôm nay huấn luyện hơi quá, ngày mai phải
giảm số lượng đi một chút.
Tần Vũ nằm sấp, một lão giả đầu bạc trắng vừa xoa bóp
vừa nói vẻ quan tâm với Tần Vũ, lão giả này là Ông Nhàn, là một cao thủ y đạo, ở
trong Trấn Đông vương vương phủ còn là cao thủ y đạo số một số hai, Tần Đức trước
đây phái Ông Nhàn đến Vân Vụ sơn trang, làm người trong vương phủ kinh ngạc
không ít, vì lí do gì mà lại phái một y đạo cao thủ tới sơn trang.
- Không sao, Ông gia gia thủ pháp xoa bóp độc đáo của
người, thêm dược tửu vào, ngày mai ta chẳng cảm thấy gì nữa.
Tần Vũ nhếch môi, không để ý tới.
Ông Nhàn động tác song thủ không nhanh, nhưng thật ra
rất có quy luật, hoặc chặt, hoặc bóp, hoặc điểm, hoặc vỗ, mỗi loại phương pháp
đều khác nhau, thêm vào trên tay Ông Nhàn còn xoa đầy dược tửu, cộng với bí
pháp xoa bóp độc đáo của lão, dược hiệu của dược tửu rất nhanh thấm vào trong
thân thể Tần Vũ. Nhìn bộ dạng của Tần Vũ, Ông Nhàn cười rồi lắc đầu, đồng thời
điều khiển chân khí trong thân thể dung nhập vào bí pháp xoa bóp.
- Thật sảng khoái a.
Tần Vũ cảm giác thân thể không ngừng ấm lên, không tự
chủ được kêu lên.
Ông Nhàn mỉm cười, nếu không phải lão muốn, người
ngoài dù thân phận cao mấy, lão cũng không dùng toàn lực, nội lực trong thân thể
đã không còn nhiều, nhưng đối với Tần Vũ, Ông Nhàn rất quan tâm, đã thấy một
hài đồng mỗi ngày luyện tập như thế, lão làm sao không mềm lòng được?
- Tốt rồi, Tiểu Vũ, lần sau sau khi huấn luyện không cần
cố quá, Triệu Vân Hưng cái gì, phương pháp huấn luyện cực hạn cái gì, nếu như
không có Vân Vụ sơn trang ôn tuyền cả ta hàng ngày đả thông kinh mạch, dung nhập
dược tửu dược hiệu vào thân thể ngươi, hài tử ngươi làm nuốt sao trôi được!
Ông Nhàn thở dài, hiển nhiên bất mãn đối với Triệu Vân
Hưng.
Tần Vũ đối mặt Ông Nhàn cười tươi:
- Biết ạ, Ông gia gia người thật tốt. Ông gia gia ngủ
sớm, tái kiến!
Ông Nhàn lập tức mỉm cười gật đầu, Tần Vũ liền ra khỏi
phòng của Ông Nhàn. Đêm nay, trời đầy sao, sáng lấp lánh.
"Lão sư đi rồi, suốt ngày huấn luyện, thân thể ta
càng ngày càng mạnh, khối lượng huấn luyện tất phải tăng lên, ngoài ra...cũng
nên tìm thêm vài phương pháp huấn luyện khác." Tần Vũ nhìn sao trời, nghĩ
thầm.
Sau đó Tần Vũ
đi thẳng tới mật thất tại Bắc uyển, các phương pháp khai mở cơ quan Tần Vũ đã nắm
rõ trong lòng.
Bước vào mật thất có chứa bí tịch, trên chiếc bàn dài
có một đống bí tịch, bí tịch trong này Tần Vũ không dọn dẹp, phương pháp khai mở
mật thất chỉ có hắn và Liên Ngôn biết, Tần Vũ lập tức tìm xem hai mươi tám loại
ngoại công bí tịch. Mỗi loại ngoại công bí tịch có phương pháp tu luyện riêng,
Tần Vũ nghĩ có thể trong đó có phương pháp phù hợp với mình.
Đột nhiên kim sắc vô tình thu hút sự chú ý của Tần Vũ,
chín mươi sáu quyển bí tịch, trong đó chỉ có một quyển làm bằng giấy vàng, sáng
lên ánh vàng, rõ ràng nổi bật vô cùng, chính là "Tổ Long quyết." Một
ý niệm đột nhiên xuất hiện trong đầu Tần Vũ.
- Trước đây ta tu luyện nội công không không thành,
nhưng hiện tại ta luyện thân thể cũng đã hơn một năm, so với trước đã mạnh hơn
rất nhiều, nói không chừng vấn đề với đan điền đã tự biến mất.
Tần Vũ nghĩ vậy, người bình thường thân thể có bệnh,
sau khi tu luyện công phu, những bệnh bình thường tự động khỏi. Nhưng Tần Vũ đã
quên, đan điền của hắn với thường nhân không giống, đó không phải là bệnh. Mà
là thiên sinh.
Nhưng Tần Vũ vẫn còn là đứa trẻ, lại luôn hy vọng sức
mạnh bản thân nhanh chóng đề cao, nghĩ như vậy cũng là bình thường.
- Không kể thế nào, trước tiên thử rồi nói sau, không
được lãng phí thời gian.
Tần Vũ liền khoanh chân ngồi lên giường, lấy Tổ Long
quyết rồi chiếu theo nội dung đệ nhất thiên bắt đầu tu luyện, tâm linh trống rỗng,
bước vào trạng thái mờ ảo...
Một lúc sau, Tần Vũ cảm thấy thiên địa linh khí bị hấp
thu vào trong thân thể thành một luồng nhiệt di chuyển, so với hơn một năm trước
thì luồng nhiệt lớn hơn nhiều.
- Quả nhiên, thân thể khỏe mạnh, hấp thu thiên địa
linh khí nhanh hơn nhiều. Bắt đầu vận chuyển thôi.
Tần Vũ lập tức dùng ý niệm không chế luồng nhiệt trong
thân thể vận chuyển, chiếu theo quỹ đạo từ Tổ Long quyết, luồng nhiệt không ngừng
chuyển dịch, sau đó bị dung nhập vào trong đan điền. Tần Vũ kích động, chú ý cảm
nhận xem luồng nội lực nhỏ này có bị tán ra không, có hội tụ được hay không.
- Nhất định không được tán ra, nhất định không được.
Tần Vũ hi vọng, tập trung chú ý, toàn bộ tinh thần cảm
nhận luồng nội lực. Cực hạn huấn luyện, phần lớn là luyện tinh thần, Tần Vũ luyện
đã lâu như vậy, sức mạnh tinh thần so với thường nhân hơn xa, so với lúc mới tu
luyện cũng hơn không biết bao nhiêu lần.
Hắn cảm thấy rõ ràng nội lực trong đan điền từ từ tan
ra, sau đó phân ra bốn phương tám hướng rời đi.
"Lại thất bại nữa." Tần Vũ thở dài.
Đột nhiên...
"Không đúng!" Tần Vũ như vừa phát hiện một
bí mật động trời, tinh thần hoàn toàn tập trung tại luồng nội lực bị tán khai,
luồng nội lực đó tuy đa số từ tứ chi tán nhập vào không khí, nhưng có phần
không ngờ lại nhập vào cơ nhục xương cốt.
Nói chính xác, cơ nhục và xương cốt của Tần Vũ như cát
khô, nội lực như nước chảy, nước chạy trên cát khô, bị hấp thu một phần nước.
Đó là sự hiển nhiên, nội lực tuy chạy ra bên ngoài, nhưng có phần nội lực năng
lượng đã bị hấp thu. Ánh mắt Tần Vũ đồng thời rực sáng.
- Tốt quá, tốt quá, tốt quá.
Tần Vũ toàn thân run rẩy kích động.
- Hấp thu dược hiệu của dược tửu, tuy làm cho thân thể
cơ bắp bổ sung, nhưng làm sao mà so được với nội lực? Ta vô pháp tích tụ nội lực,
thực ra cơ bắp cũng có thể hấp thu năng lượng của nội lực, làm cơ bắp mạnh mẽ,
khiến ngoại công tu luyện nhanh chóng hơn.
Tần Vũ lúc này kích động vô cùng, hắn thậm chí còn
nghe thấy tiếng tim mình đang đập.
- Phụ Vương, ta nhất định có thể thành công.
Tần Vũ mắt sáng rực, cho tới bây giờ chưa có lúc nào Tần
Vũ lại tự tin như vậy.
Tần Vũ tu luyện ngoại công, bước trên con đường
gian hiểm tăm tối, một tia sáng bình minh chợt lóe lên...
=================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét