Sở Vương triều là quốc gia lớn nhất ở Tiềm Long đại lục,
Tần gia và Thượng Quan gia trong tứ đại gia tộc đều đang ở trong một tiểu viện
u tĩnh.
Tần Đức ngồi cạnh thạch bàn, sắc mặt bình tĩnh, Từ
Nguyên đứng bên cạnh cũng im lặng chờ.
- Há há...Tần Đức huynh, đã lâu không gặp a.
Một lão giả đầu bạc rảo bước tới, trên tai lão giả này
không ngờ lại đeo một chiếc khuyên kim sắc, song nhãn phát ra tia sáng âm lãnh
vô cùng, tuy nhiên lúc đó lại tràn đầy nhiệt tình.
Tần Đức đứng dậy, chỉ sang bên cạnh:
- Thượng Quan huynh, mời ngồi.
Thượng Quan Hồng, Trấn Bắc vương của Sở vương triều, tay
nắm Bắc vực lưỡng quận. Lúc đó có bốn người trong viện, Tần Đức, Từ Nguyên, Thượng
Quan Hồng cùng thủ hạ của lão ta là Trang Quân. Tuy nhiên ở ngoài viện, có vô số
cao thủ âm thầm cảnh giới.
- Tần Đức huynh, ông tìm lão đầu ta có việc gì thế.
Thượng Quan Hồng khẽ sửa sang mái tóc bạc trên đầu,
sau đó mới ngồi xuống, hiển nhiên đối với mái tóc của mình lão ta vô cùng cẩn
trọng.
Tay thủ hạ Trang Quân đứng ngay sau lưng lão ta.
Tần Đức cười nhẹ:
- Ta không muốn vòng vo. Ông hãy giúp ta, chúng ta cùng
đoạt lấy Sở Vương triều.
Thượng Quan Hồng khẽ run người một cái, lão chưa bao
giờ nghĩ Tần Đức là con người đơn giản như vậy, tuy lão cũng đã đoán được bí mật
trong ý tứ của Tần Đức tại cuộc gặp này, liền cười lớn:
- Cái này, Tần Đức huynh, ông thật biết nói đùa, đây
là chuyện mất đầu, ta sẽ không làm nếu không rõ sự tình.
Tần Đức khẽ lắc đầu nói:
- Ta hỏi ông, có tham gia hay không?
Thượng Quan Hồng không trả lời, lặng yên một hồi lâu,
rồi ngẩng đầu lên hỏi:
- Nếu chúng ta liên thủ, ông nắm được mấy phần thành
công?
- Tám phần!
Tần Đức lãnh đạm.
Thượng Quan Hồng tức thì mỉm cười, nói:
- Tần Đức huynh, ông không gạt ta chứ, Mộc gia có sáu
mươi vạn đại quân, Tây vực tứ quận có tám mươi vạn đại quân. Bắc vực lưỡng quận
của ta tổng cộng chỉ có mười vạn quân, ông bất quá cũng có chừng sáu mươi vạn
quân, làm sao có thể nắm được tám phần?
- Ta muốn diệt Hạng gia, đâu phải chỉ có sáu mươi vạn
đại quân.
Tần Đức cả cười.
Thượng Quan Hồng nheo mắt:
- Ồ? Tựa hồ Tần Đức huynh có không ít ám binh thì phải.
Hạng gia và Mộc gia nếu cộng lại có khoảng một triệu bốn trăm quân, ông có được
bao nhiêu nhân mã bí mật đây, lại dám nói là nắm chắc tám thành, cho dù ám binh
của ông có nhiều hơn họ, cũng làm sao qua mắt được tình báo của Hạng gia!
Thượng Quan Hồng hiển nhiên không hề tín nhiệm.
- Ám binh của ta cũng được hai mươi vạn.
Tần Đức lại cười.
- Cộng lại cũng được tám mươi vạn, Liệt Hổ quân của ta
tuy chỉ có năm vạn, nhưng sức tấn công chân chính có thể sánh được với hai ba
mươi vạn đại quân.
Ánh mắt Thượng Quan Hồng lóe sáng.
Lão đương nhiên hiểu sự lợi hại của Liệt Hổ quân,
trong lòng suy tính một lúc, đoạn cười nói:
- Chính xác, nếu luận về tố chất quân đội, quân đội
Đông vực tam quận của ông là mạnh nhất. Như quả hai mươi vạn ám binh là có thật,
thì có chút hy vọng rồi. Tuy nhiên theo ta được biết, bọn sơn tặc ở Hắc Thuỷ
sơn mạch cũng cần dùng đến hai mươi vạn quân đội để chấn nhiếp. Giả sử bọn
chúng hoành hành tại Đông vực tam quận, chẳng phải sẽ làm loạn trong địa bàn của
ông sao.
Tần Đức tựa hồ như không quan tâm nói:
- Điều đó không đáng lo, bất quá chỉ có một nhúm sơn tặc
mà thôi, tuy nhiên Hắc Thuỷ sơn mạch vô cùng rộng lớn, nếu muốn tiễu diệt bọn
chúng cực kỳ gian nan, nhưng có một điểm...bọn sơn tặc ở Hắc Thuỷ sơn mạch
chung quy cũng chỉ là sơn tặc. Chờ khi bàn bạc xong xuôi, cấp cho chúng một mảnh
đất tốt, bọn chúng sẽ yên ổn sinh sống.
Trong mắt Tần Đức đột nhiên phát sáng:
- Đó, quân đội ta hoàn toàn có khả năng công kích, ông
phải biết rằng, Đông vực tam quận của ta chính là ở cạnh Hồng hoang, quân đội
bình thường vẫn luyện tập ở Hồng hoang, chiến đấu với Hồng hoang yêu thú, quân
đội Tây vực tứ quận vốn từ vài chục đến cả trăm năm nay không hề tham chiến sẽ
không thể nào bì kịp.
Tần Đức tràn đầy tự tin.
Thượng Quan Hồng cũng gật đầu khẳng định.
Chính xác, tứ đại gia tộc đều có quân đội riêng, tuy
nhiên nếu luận về sức chiến đấu của quân đội, thì quân Đông vực tam quận tuyệt
đối là mạnh nhất, cũng bởi đại bản doanh của quân đội Đông vực tam quận là ở Hồng
hoang biên cảnh, bình thường vẫn chiến đấu với Hồng hoang mãnh thú, nên thấy cảnh
đầu rơi máu chảy là thường. Nhưng quân đội của Hạng gia, Mộc gia và Thượng Quan
gia có lẽ từ vài chục đến hàng trăm năm nay không tham gia một trận chiến nào.
Thượng Quan Hồng trong lòng không ngừng suy tính, một
lúc sau ngẩng đầu lên nói:
- Vậy thì ta sẽ được lợi gì? Có gì đảm bảo rằng sau
khi ông tiêu diệt Hạng gia, không quay sang diệt Thượng Quan gia ta?
Tần Vũ khẽ cười, nói:
- Rất đơn giản, trong Tây vực tứ quận thì hai quận sát
cạnh bắc phương hải dương sẽ thuộc về ông, cộng với hai quận cũ của ông, tổng cộng
là bốn quận, cả bốn quận ở sát cạnh nhau, sau lưng lại là đại dương, ông có
trong tay bốn quận, lưng giáp với biển, chẳng lẽ lại sợ ta trở mặt thành thù.
Sao hả?
- Bốn quận nằm kề biển?
Thượng Quan Hồng tức thì mục quang phát sáng, hiển
nhiên trong lòng chấn động không yên.
Bốn quận nằm cạnh nhau cùng tương hỗ, tất cả thuộc về
Thượng Quan Hồng, giả sử sau đó Tần Đức muốn diệt lão ta cũng rất khó khăn. Sau
lưng có biển rộng là bức tường thiên nhiên bảo hộ, nắm trong tay bốn quận, tối
thiểu thì tự bảo vệ mình tuyệt đối không thành vấn đề, huống hồ sau khi đại chiến,
Tần gia cũng chẳng còn bao nhiêu lực lượng để đối phó với lão.
Nếu giả sử Hán Vương triều thừa cơ công kích, thì làm
thế nào?
Thượng Quan Hồng tiếp tục vặn hỏi.
Tần Đức đứng dậy, vung tay nói:
- Ông cứ yên tâm không cần lo lắng, Hán vương triều
tuyệt đối không có cơ hội. Còn như Minh vương triều, bọn người đó chỉ có thể ngồi
yên chờ người khác đến đánh, tin rằng cái loại vương triều toàn kẻ chỉ chờ bị
người đánh, không dám công kích đó chẳng cần phải quan tâm đến.
Thượng Quan Hồng trầm mặc.
Một lúc lâu sau, Thượng Quan Hồng khẽ gật đầu:
- Ta tin ông, có điều nhân mã quân đội của Bắc vực lưỡng
quận ta tuyệt đối không làm tiên phong.
- Được, một lời đã định!
Tần Đức và Thượng Quan Hồng kích chưởng minh thệ.
- Há há...
Tần Đức và Thượng Quan Hồng cùng nhìn nhau cười lớn,
tuy nhiên không ai biết trong lòng đối phương nghĩ gì. Kích chưởng minh thệ có
nhất định phải tuân thủ không? Tại Tiềm Long đại lục này, chắc không có mấy người
tin vào kích chưởng minh thệ.
………
Ngày thứ hai, trong một trang viện, Thượng Quan Hồng
đang ngồi cạnh bàn sách cầm bút viết nhanh, bên cạnh là Trang Quân cung kích đứng
hầu.
Một lúc sau, Thượng Quan Hồng đã viết xong, cẩn thận
quan sát khắp nơi, không dấu nổi vẻ thỏa mãn vô cùng.
- Hừm, Tần Đức thật ngu ngốc, không ngờ lại muốn tạo
phản, lại còn lôi kéo ta vào cuộc. Ta yên ổn làm Trấn Bắc vương như hiện giờ chẳng
phải tốt lắm sao? Tuy nhiên...bốn quận quả thật khiến người ta phải động lòng.
Tiếc lắm thay….
Thượng Quan Hồng nhìn mảnh giấy trên bàn, không nén nổi
liền mỉm cười.
Trang Quân ở bên cạnh nói:
- Vương gia, điều kiện của Tần gia cũng rất tốt, hơn nữa
lại hoàn toàn chân thành. Thực sự không cho họ chút hy vọng nào sao?
Thượng Quan Hồng quay đầu nhìn Trang Quân, cả cười:
- Trang Quân, chúng ta không thể thất bại, ngươi biết
tại sao không? Bởi vì chúng ta có thể từ biên giới hai nhà đánh xuống. Bất kể
là Tần gia thắng, hay là Hạng gia thắng, chúng ta cũng đều có lợi.
Trang Quân vẫn không hiểu.
Thượng Quan Hồng liền mỉm cười, Trang Quân là thuộc hạ
trung thành nhất của lão, là nhân vật thứ hai ở hai quận Bắc vực, Trang Quân
cũng đã từng cứu Thượng Quan Hồng hai mạng. Thượng Quan Hồng đối với Trang Quân
đương nhiên cực kỳ xem trọng.
- Trang Quân, mọi việc tự ta biết lo liệu, ngươi không
cần quan tâm, ngươi hãy lui đi.
Thượng Quan Hồng cười nhẹ.
- Thuộc hạ xin cáo lui.
Trang Quân lập tức ly khai khỏi phòng.
Thượng Quan Hồng sắc mặt bỗng nhiên trở nên lạnh lùng:
- Lập tức trình phong thư này lên Hoàng thượng.
Đột nhiên có một hắc ảnh như thiểm điện loé lên, phong
thư trên bàn của Thượng Quan Hồng đã biến mất.
Thượng Quan Hồng nhíu mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm tự
nhủ:
- Tần Đức à, Thượng Quan gia ta và Hạng gia đích thực
có quan hệ, điều này ngươi làm sao có thể nghĩ đến chứ. Chỉ trách vận khí của
ngươi không tốt, ví như không có hai quận của ta giúp đỡ, xem người làm cách nào
kháng cự được với Hạng gia và Mộc gia, đợi khi Đông vực tam quận bị tiêu diệt,
nói không chừng ta cũng thu được ít nhiều lợi ích.
Thượng Quan Hồng đang mơ giấc
mộng đẹp, nhưng có phải niềm hy vọng của Tần gia phụ thuộc cả vào lão ta hay
không?
Tại ngự thư phòng trong hoàng cung ở kinh thành.
- Ha ha….
Hạng Quảng tay nắm chặt hai phong thư, không nín nổi
phá lên cười cuồng dại.
- Chân Từ quả nhiên không khiến người khác phải thất vọng,
tàng binh hai mươi vạn, một đạo quân hùng hậu như vậy chỉ riêng việc chi tiêu
mua bán thôi cũng là con số cực lớn, nếu quả Tần Đức không có lòng tạo phản,
thì xây dựng quân đội lớn như vậy làm gì? Thừa tiền sao?
Hạng Quảng cười lạnh.
Chân Từ phụ trách công tác điều tra tình báo ở ba quận
Đông vực, đã được gần nửa năm, đã nắm được nhiều tin tức đặc biệt.
- Tâu Hoàng thượng, hiện giờ Tần Đức đã âm thầm chiêu
binh được hai mươi vạn, nhưng để kiềm chế bọn Hắc Thuỷ sơn tặc, hắn ta sẽ không
dám cho toàn quân xuất động, nếu bọn sơn tặc đó vào sào huyệt của hắn làm loạn,
căn bản cũng lo không xuể.
Nam tử mũi ưng ở góc khuất phía sau nói.
Hạng Quảng vứt phong thư trên tay xuống, nói:
- Ngươi biết gì chứ? Mặc dù Hắc Thuỷ sơn tặc thực lực
không tồi, nhưng sơn tặc rốt cuộc vẫn chỉ là sơn tặc, chỉ cần cấp cho chúng một
địa bàn tốt, chúng sẽ không làm loạn. Lúc đó Tần Đức sẽ có thể đem tám mươi vạn
đại quân khai chiến với Trẫm.
- Hoàng thượng anh minh.
Nam tử mũi ưng cung kính hô.
- Chân Từ đã điều tra, lương thảo vật chất tại ba quận
Đông vực đang được chuẩn bị tích trữ rất nhiều, lại bí mật điều thêm hai mươi vạn
đại quân, hơn nữa hai mươi vạn đại quân này đã được điều động trên năm năm, còn
trước cả tinh binh của kinh thành. Không cần phải nói cũng biết, Tần Đức đã thực
sự muốn tạo phản!
Hai mắt Hạng Quảng tức thì phát ra lãnh quang hung bạo.
Nam tử mũi ưng tịnh không dám lên tiếng.
- Tốt lắm, tạo phản rồi.
Sắc mặt Hạng Quảng không ngờ lại có chút đắc ý:
- Truyền lệnh xuống, lập tức phái người đi giao thiệp
với Hắc Thuỷ sơn tặc, ban cho vô số kim ngân châu bảo hoặc là tài vật...để bọn
chúng triển khai đại chiến, tất sẽ làm rúng động hang ổ của Tần Đức!
Nam tử mũi ưng không ngừng suy tính:
- Vạn nhất bọn sơn tặc đó lòng tham vô đáy thì sao?
- Ngu ngốc!
Hạng Quảng đột nhiên quay người nhìn thẳng về phía nam
tử mũi ưng:
- Tốn kém bao nhiêu cũng không tiếc, nhất định phải
đáp ứng yêu cầu của chúng, thậm chí nếu chúng có thể chiến thắng thì sau đó sẽ
ban hẳn cho một quận.
- Ban cho một quận?
Nam tử mũi ưng run người một cái, sau đó đã minh bạch:
- Thuộc hạ đã rõ, thậm chí nếu có ban cho chúng, nhưng
cũng phải xem bọn chúng có phúc để hưởng thụ hay không.
Đi theo Hạng Quảng đã bao năm, đối với tính cách của
y, ông ta rõ ràng hơn ai hết.
Hạng Quảng gật đầu hài lòng:
- Thông minh, sau khi diệt trừ được Tần Đức, đối với bọn
tiểu tặc Hắc Thuỷ sơn, trẫm sẽ truyền lệnh xuống, diệt trừ tận gốc không còn
manh giáp. Hiện tại vẫn đang là lúc cần sự giúp đỡ của chúng.
- Hoàng thượng anh minh, thuộc hạ đã biết phải làm gì.
Nam tử mũi ưng liền đáp lời.
Hạng Quảng đọc một phong thư khác, nói:
- Lá thư của Thượng Quan thúc thúc đã chứng thực những
gì Chân Từ điều tra được.
Nam tử mũi ưng hai mắt chuyển động vòng quanh, hốt
nhiên nói:
- Tâu Hoàng thượng, hay là, bắt giặc phải bắt thủ
lĩnh, chúng ta trước hết hãy âm thầm phái người đi ám sát Tần Đức. Đến lúc đó,
bọn chúng như quần long vô thủ, nếu chúng ta phái quân đội đến, khẳng định là dễ
dàng tiêu diệt Tần gia.
- Ngu xuẩn!
Hạng Quảng cười lạnh.
Thân thể nam tử mũi ưng tức thì run lên.
- Nếu hiện tại trẫm phái người đi ám sát, chưa cần nói
có thể thành công hay không, cho dù có thành công đi chăng nữa, Tần gia có thể
lập tức đổi chủ, theo trẫm được biết, ba nam tử của hắn, trừ đứa con thứ ba
không biết thế nào, còn hai đứa kia có thể nói đều là rồng trong loài người, đến
lúc đó Tần gia điên cuồng tấn công, thì tám mươi vạn đại quân Tần gia không phải
là chuyện đùa.
Hạng Quảng lại cười lạnh.
- Hơn nữa, chỉ cần chúng ta phái người đi ám sát một lần,
là Tần gia đã có thể đoán chắc đã bị Thượng Quan Hồng bán đứng. Lúc đó đối với
chúng ta thì được không bằng mất. Ngươi hiểu chứ?
Hạng Quảng trừng mắt nhìn nam tử mũi ưng hỏi.
- Thuộc hạ ngu đần!
Nam tử mũi ưng vội vàng đáp.
Trên mặt Hạng Quảng có chút đắc ý:
- Chúng ta hiện tại không ám sát, đến lúc Tần gia tạo
phản, sẽ phải nhờ sự giúp đỡ của Thượng Quan gia. Đợi lúc Tần gia sau lưng
không có chút phòng bị, trong thời khắc đại chiến diễn ra, Thượng Quan gia đột
nhiên quay lại, từ sau lưng cho Tần gia một đao, hừm, để xem Tần gia có trụ nổi
không!
Ánh mắt nam tử mũi ưng tức thì phát sáng, vội nói:
- Hoàng thượng anh minh, trong lúc xảy ra đại chiến,
sau lưng bị lãnh một đao, trước mặt lại bị thiết kỵ của chúng ta công kích, tuyệt
đối có thể dễ dàng tiêu diệt Tần gia.
Hạng Quảng đối với kế sách của mình vô cùng hài lòng,
khẽ gật đầu, lãnh đạm nói:
- Tốt lắm, bây giờ ngươi hãy đi lo việc đi, dùng mọi
phương pháp để lôi kéo cho được bọn sơn tặc tại Hắc Thuỷ sơn mạch, kim ngân,
châu báu, tài vật và mỹ nữ, nhất thiết đều có thể cung ứng, nhất định phải khiến
cho bọn chúng trong lúc xảy ra đại chiến làm loạn hậu phương Tần gia. Còn việc
giữa Tần gia và Thượng Quan gia, chúng ta xem như chưa biết.
- Thuộc hạ đã rõ, thuộc hạ xin cáo lui.
Nam tử mũi ưng vòng tay thưa, sau đó nhanh chóng biến
mất.
Một lúc sau, nam tử mũi ưng xuất hiện trong một trang
viện.
- Tướng công đã trở về.
Một mỹ phụ bước tới.
- Phụ thân.
Một tiểu hài khả ái cũng chạy tới, nam tử mũi ưng liền
ôm chặt hài tử của mình, sau đó ôm mỹ phụ nói:
- Phu nhân, hãy về phòng đi, kẻo nhiễm phải phong
sương sẽ bị cảm lạnh.
Gia nhân trong trang viện đối với chủ nhân rất mực
cung kính.
Vừa vào trong phòng, mỹ phụ lặng lẽ hỏi:
- Tướng công, có phải hoàng thượng đã giao việc gì khó
khăn cho chàng đi làm không, lúc nào chàng phải đi, cứ như thế này, thiếp thấy
thật không yên lòng.
Nam tử mũi ưng vừa vào liền ôm chầm lấy mỹ phụ yêu
thương vỗ về nói:
- Phu nhân, nàng cứ an tâm, chẳng lẽ tướng công nàng từng
trải như vậy lại không biết làm việc này thực sự nguy hiểm sao, nhưng ta đã biết
quá nhiều bí mật của Hoàng thượng, ông ta chưa đến lúc thì tuyệt đối không xuống
tay. Yên tâm đi, dù Hạng Quảng có chút trí tuệ, tướng công nàng vẫn có thể ứng
phó được mà.
Nam tử mũi ưng đột nhiên cau mày, trong lòng thầm
nghĩ:
- Với cá tính của Hạng Quảng, nếu biết Tần Đức thực sự
tạo phản, sẽ tính đến việc sai người ám sát hắn ta, nhưng tại sao ông ta đột
nhiên lại bình tĩnh như vậy, còn giả bộ như không hề hay biết, để cho Thượng
Quan gia lúc tối hậu mới phản lại Tần gia.
Nam tử mũi ưng thân là thủ lĩnh mật thám trong bóng tối
của Hạng Quảng, làm sao có thể là kẻ ngu ngốc.
Chuyện diễn ra trong thư phòng đều là giả vờ, nếu muốn
Hạng Quảng yên tâm với ông ta, nhất định phải để Hạng Quảng phát giác ra nhược
điểm của ông ta, nhưng làm sao có thể để Hoàng đế nắm được nhược điểm chân
chính của mình, nên cách tốt nhất là cố ý bộc lộ một vài nhược điểm giả tạo ra.
Nam tử mũi ưng tính toán không lầm, đúng là có người đứng
sau lưng Hạng Quảng, nếu như Hạng Quảng quả thực thông minh, thì năm đó đã
không ngu ngốc mà phạm tội ác kia.
……….
Trong trang viện trước đó, Tần Đức đứng chắp tay sau
lưng, ngẩng mặt lên nhìn trời.
- Với tính cách của Hạng Quảng, sẽ tính đến việc trực
tiếp ra tay với ta.
Tần Đức cười nhạt, đối với con người Hạng Quảng, trong
lòng Tần Đức tuyệt không hề coi trọng, cho dù Hạng Quảng không phải kẻ u mê,
nhưng luận về mưu lược, y còn xa mới được tính là cao thủ.
Từ Nguyên ở bên cạnh nói:
- Vương gia, nếu có ngày Hạng Quảng phái người đi ám
sát, cũng không thể chứng minh rằng Thượng Quan gia không đáng tin. Chân Từ có
khả năng tra xét từng sự việc nhỏ ở đây, thì Hạng Quảng cũng có thể từ những gì
Chân Từ điều tra được mà xác định rõ chúng ta muốn tạo phản, để phái người đi
hành thích vương gia.
Chính xác.
Dù có thích khách đến ám sát, cũng vô phương chứng
minh Thượng Quan gia đã bán đứng họ.
- Liệu chúng ta có nhất thiết cần làm rõ xem Thượng
Quan gia có bán đứng chúng ta không?
Tần Đức cười lớn.
Từ Nguyên cũng cười.
Phải, chúng ta có cần biết rõ hay không?
Mục đích của cuộc hội đàm này, tuyệt đối không phải nhằm
lôi kéo Thượng Quan gia, mà chính là tung ra chút hoả mù, miễn là có thể đạt kết
quả như Tần gia mong đợi là được.
Từ Nguyên gật đầu nói:
- Chính xác, lúc này chúng ta chẳng qua chỉ là tung ra
chút hoả mù, không cần biết Thượng Quan gia có bán đứng chúng ta hay không, kết
cục của bọn chúng cũng đã được định đoạt. Nếu chúng ta giả bộ như hợp tác với bọn
Thượng Quan gia trên chiến trường thì cũng là tạo cơ hội cho bọn chúng đằng sau
lưng đâm ta một đao.
Điều đó không cần lo, Tần gia chưa từng mắc sai lầm, sẽ
không cho Thượng Quan gia một cơ hội nhỏ nào.
- Theo như ta dự đoán, Hạng Quảng tất sẽ mang vô số
tài vật ban cho bọn Hắc Thuỷ sơn tặc.
Tần Đức cả cười.
Từ Nguyên cũng cười lớn.
- Bẩm báo, ở biên giới vương phủ có mật thư đưa tới.
Một nam tử chạy vào trong viện, trình một bức mật thư
lên, Từ Nguyên liền nhận lấy, rồi trình lên cho Tần Đức.
- Vương phủ có việc gì thế nhỉ?
Tần Đức mở mật thư ra xem qua, tức thì mục quang phát
sáng.
- Há há, trời giúp ta rồi, Vũ nhi đã lập được đại
công, ta vì hai tên thượng tiên của Hạng gia mà vô cùng phiền não, giờ có trọng
bảo rồi, ta cũng có thêm tự tin. Ha ha, thật quá tốt rồi.
Tần Đức lúc đó hưng phấn đến độ căn bản không thể tả bằng
lời.
- Có đại hỉ sự gì thế?
Từ Nguyên ở bên cạnh tò mò hỏi, Tần Đức liền đưa mật
thư cho ông ta đọc, Từ Nguyên vừa xem xong cũng vui mừng khôn xiết, liền nói:
- Chúc mừng vương gia, chúc mừng vương gia.
Tần Đức cười ha hả nói:
- Vũ nhi đã lập được đại công, khi nào về phải trọng
thưởng cho nó mới được. À, Từ Nguyên, hãy nhanh phái người, chúng ta lập tức
lên ngựa về vương phủ!
- Vâng!
Từ Nguyên tức thì cung kính đáp, Tần Đức không nén nổi
liền mỉm cười, ông ta không thể ngờ tam hài tử Tần Vũ của mình lại dâng lên một
món quà bất ngờ như vậy, nguyên bản chỉ nghĩ là tiên phẩm thượng cấp khoáng thạch,
hiện tại xem ra, rất có khả năng luyện chế bảo bối linh khí. Linh khí a!
Từ Nguyên ở bên cạnh hoàn toàn minh bạch tầm quan trọng
của Thạch Trung Diễm Sí Thiết đối với Tần Đức, thậm chí còn quan trọng không
kém gì hai mươi vạn đại quân, chả trách Tần Đức lại hưng phấn đến phát cuồng
như vậy.
===============
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét