Trong độc viện của Tần Vũ, hoàn toàn không người lai
vãng, Tần Vũ hóa thành vô số ảo ảnh không ngừng di động giữa sân.
- Không đúng, tốc độ giảm xuống mật độ vẫn không tăng,
nhưng lúc mới rồi...
Đầu mày Tần Vũ nhíu lại, hắn đang sử dụng động tác
trong ba mươi sáu bộ đồ tượng với tốc độ giảm xuống, nhưng ba mươi sáu khí trụ
bao quanh bên ngoài thân thể thậm chí cả ngân quang cũng không có.
Tần Vũ nhớ rất rõ, ban nãy lúc hắn nghe tiếng Từ
Nguyên bắt đầu giảm dần tốc độ, mật độ ngân quang trong khí trụ thiên địa linh
khí đột nhiên gia tăng, những ngân quang trong phút chốc giống như lưu sa trực
tiếp dung nhập cơ thể.
- Chẳng lẽ….?
Tần Vũ hốt nhiên nghĩ đến một khả năng.
Ngay lập tức, động tác Tần Vũ lại nhanh lên, ba mươi
sáu đạo khí trụ vây quanh phát ra điểm điểm ngân quang một lần nữa, không ngừng
dung nhập nội thể Tần Vũ. Tốc độ đó chính là tốc độ thích hợp nhất lúc ban đầu
của Tần Vũ, đột nhiên...Tốc độ hắn giảm xuống. Gió nổi lên, thiên địa linh khí
một phen rung động, mật độ ngân quang trong ba mươi sáu đạo khí trụ xoay quanh
thân thể Tần Vũ bỗng gia tăng.
Tần Vũ trợn tròn mắt, những ngân quang dày đặc giống
như ngân sa dung nhập thể nội, những điểm sáng bạc, từng điểm từng điểm dung nhập
cơ nhục, gân cốt, kinh mạch toàn thân Tần Vũ, một cảm giác tê tái cực độ lan khắp
cơ thể.
- Thật sảng khoái!
Tần Vũ không tự kiềm chế hét lên.
Loại cảm giác đó đích xác là sự sảng khoái chưa từng
có, còn dễ chịu hơn xoa bóp vạn lần. Tuy nhiên, chỉ trong giây lát mật độ ngân
sắc quang điểm đột nhiên giảm đi thậm chí còn kém hơn khi bắt đầu vận động với
tốc độ bình thường.
- Việc này là thế nào?
Tần Vũ cuối cùng dừng lại, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.
- Xem ban nãy, tốc độ luôn luôn nhanh cũng vô dụng, tốc
độ giảm xuống một mạch trạng thái càng không tốt. Còn khi mới bắt đầu nhanh, ở
động tác thứ mười sáu đột nhiên chậm lại, trái lại hiệu quả rất tốt...
Tần Vũ thầm suy nghĩ.
- Chẳng lẽ...
Mắt Tần Vũ sáng lên:
- Chẳng lẽ động tác này phải nhanh chậm phù hợp, cần
nhanh thì nhanh, nên chậm thì chậm, đan xen tương hỗ mới thích hợp nhất sao?
Tần Vũ vừa nghĩ đến điều này, lập tức bắt đầu thử nghiệm.
Trước tiên, chiếu theo tốc độ vận động nhanh cố định,
đột nhiên trong vài động tác, tốc độ tăng lên hoặc giảm xuống, từ đó xác định động
tác nào thích hợp nhanh hay chậm. Song khi Tần Vũ nghiên cứu sâu hơn cũng bắt đầu
cảm thấy phiền não.
Tỷ như động tác thứ mười sáu chậm là đúng, thế nhưng
chậm phải có mức độ, rốt cuộc chậm đến mức nào. Tương tự, nhanh, cần nhanh đến
mức nào? Hơn nữa động tác không được quá cứng cần có sự điều hòa tương hỗ.
Chuyển đổi giữa hai động tác, động tác thứ ba tay phải
đặt xiên phía dưới, nhưng động tác thứ tư tay phải đặt xiên bên trên. Chỉ riêng
quỹ đạo chuyển đổi đòi hỏi phải nghiên cứu thật kỹ lưỡng, quỹ đạo khác nhau, hiệu
quả cũng khác nhau. Tóm lại, chỉ dựa vào ba mươi sáu đồ tượng huyền ảo này, phải
tổng kết ra công pháp hoàn mĩ, xét đến cùng thật khó khăn.
Một lần rồi lại một lần nghiên cứu, Tần Vũ hoàn toàn
tĩnh tâm thể hội, thời gian cứ thế trôi đi. Sau một tháng ròng rã, Tần Vũ mới gần
như tổng kết được một loại công pháp rèn luyện chân chính, một công pháp Thông
Thiên Đồ hoàn toàn mới xuất hiện.
Một tháng sau.
Chỉ thấy thân hình Tần Vũ như một làn gió mềm mại nhẹ
nhàng lay động bên trong độc viện.
Khi nhanh, lại tạo cho người khác một cảm giác chậm chạp.
Nhưng lúc chậm, cả người lại sinh ra đạo đạo tàn ảnh.
Quái lạ, cực kỳ quái lạ.
Quái lạ nhất chính là bên ngoài cơ thể Tần Vũ bất ngờ
xuất hiện một áo giáp ngân sắc, không, không phải áo giáp ngân sắc mà là ba
mươi sáu đạo khí trụ thuần túy ngân sắc xoắn quanh Tần Vũ tạo nên hình dạng một
áo giáp ngân sắc, ba mươi sáu đạo ngân sắc khí trụ không ngừng dung nhập thể nội
Tần Vũ, đồng thời hấp thụ thiên địa linh khí bên ngoài để bổ sung.
- Ha, thật thống khoái!
Tần Vũ đột nhiên dừng lại, thân thể một phen lay động,
ba mươi sáu đạo ngân sắc khí trụ cũng tan biến không thấy.
Mật độ ngân sắc quang điểm từ điểm điểm nhỏ xíu lúc bắt
đầu đến bây giờ cả khí trụ hoàn toàn do ngân sắc quang điểm cấu thành, một
tháng qua cơ thể Tần Vũ biến hóa phát sinh theo từng ngày, sức mạnh cùng tốc độ
đều tăng lên gấp nhiều lần. Mắt Tần Vũ hơi khép lại.
Ba mươi sáu đồ tượng cấu thành một bộ động tác hoàn mỹ,
từng chiêu từng thức của bộ động tác này lần lượt được diễn dịch trong đầu Tần
Vũ, lúc nhanh lúc chậm. Bộ công pháp thứ nhất của Thông Thiên Đồ cuối cùng được
Tần Vũ nghiên cứu ra. Mắt Tần Vũ đột nhiên mở ra tán phát quang mang sáng rực.
- Không biết trong đệ nhị khối Thông Thiên Đồ và đệ
tam khối Thông Thiên Đồ chứa đựng bí mật gì.
Trong lòng Tần Vũ bắt đầu trông mong, trong lúc nhục
thể không ngừng tiến bộ Tần Vũ cũng rất thích thụ hưởng thứ cảm giác tuyệt diệu
ấy, hắn tự nhiên mong mỏi hai khối Thông Thiên Đồ kia.
- Ta nhớ...
Tần Vũ hốt nhiên nhớ lại đình viện nơi Liên Ngôn bị
sát hại, khi hắn ở bên thi thể Liên Ngôn, linh thức sớm phát hiện khí tức của một
khối Thông Thiên Đồ khác, chỉ là Tần Vũ lúc đó chìm đắm trong đau thương không
chú ý đến việc này.
- Phụ vương thu được đệ nhị khối Thông Thiên Đồ nhất định
cất trong “Trân Bảo bí khố”
Ngay lập tức Tần Vũ nở nụ cười, Trân Bảo bí khố, Tần
Vũ có đủ tư cách để đi vào. Ngay cả lấy đi bất cứ trân bảo nào, chỉ cần báo cho
Tần Đức là xong.
Tần Vũ lấy đệ nhất khối Thông Thiên Đồ trong lòng ra mỉm
cười nói:
- Khối Thông Thiên Đồ này đối với mình đã không còn
tác dụng gì lớn, nên âm thầm cho nó vào trân bảo bí khố thôi.
Tần Vũ không muốn bị phụ vương hắn biết sát thủ Lưu
Tinh là hắn, dĩ nhiên Tần Đức không nhất định biết đệ nhất khối Thông Thiên Đồ
bị sát thủ Lưu Tinh lấy đi, nhưng đề phòng vạn nhất, Tần Vũ chỉ âm thầm giấu nó
ở một chỗ khó thấy trong Trân Bảo bí khố. Suốt một tháng rèn luyện nay, Tần Vũ
chưa từng ăn uống.
Hiện tại nghĩ lại, Tần Vũ rất ngạc nghiên, theo hắn biết,
muốn đạt đến cảnh giới tích cốc không ăn không uống, chí ít tốc độ hấp thu linh
khí thiên địa phải đạt mức độ kinh người. Bản thân Tần Vũ do Lưu Tinh Lệ hấp
thu linh khí thiên địa đã cực nhanh rồi. Bây giờ, lại rèn luyện thêm công pháp
thần bí của khối Thông Thiên Đồ thứ nhất, thiên địa linh khí hấp thu thậm chí
biến thành ngân sắc quang điểm.
- Rèn luyện nhanh như thế đúng là việc tốt. Cần gì
quan tâm đến nguyên nhân, Lưu Tinh Lệ thần bí, còn có công pháp Thông Thiên Đồ
thần bí, nguyên lý mình đều không thể suy đoán ra được.
Tần Vũ nở một nụ cười nói.
Sau đó, Tần Vũ liền rời khỏi độc viện đi đến nơi Tần Đức
ở, dù sao nên báo Tần Đức trước rồi đi tới Trân Bảo bí khố cũng không muộn.
- Tam điện hạ.
Hai thủ vệ bên ngoài nơi Tần Đức ở quỳ xuống chào.
- Thông báo một tiếng, ta muốn gặp phụ vương.
Tần Vũ nói.
Một trong hai tên thủ vệ trả lời:
- Tam điện hạ, vương gia đã bế quan từ nửa tháng trước
đến giờ vẫn chưa xuất quan, vương gia có ra lệnh bất kỳ ai cũng không được quấy
rầy trong lúc người bế quan.
Tần Vũ nghe xong bất giác ngây người, phụ vương hắn lại
bế quan.
- Được rồi, các ngươi tiếp tục canh gác.
Tần Vũ mỉm cười xoay mình cất bước tiến về Trân Bảo bí
khố, dù không báo trước cũng không có gì đáng ngại.
Thủ vệ tập trung khá đông trong hành lang ngoài bảo khố,
nhìn thấy Tần Vũ họ không có bất kỳ cản trở, Tần Vũ cứ đi thẳng vào một tòa lâu
các sâu nhất, bước vào một căn phòng trong lâu các, Tần Vũ khai mở cơ quan.
Trong lúc tiếng "cách cách" vang lên, trên
tường căn phòng hiện ra một thạch môn - thạch môn dẫn đến Trân Bảo bí khố, Tần
Vũ tiến thẳng vào trong, sau đó thạch môn chuyển động đóng lại.
Trân Bảo bí khố là một gian mật thất không lớn lắm,
hai bên mật thất có hai cái tủ làm bằng gỗ trầm hương lâu năm, trong tủ đặt
trân trọng từng món từng món trân bảo, giữa mật thất có một trúc ỷ và một kỷ
trà. Ở vị trí sát tường phía trước mặt đang đốt cổ hương, làn khói mờ mờ lan tỏa
khắp nơi khiến mật thất có cảm giác yên tĩnh thiền định.
- Đệ nhất khối Thông
Thiên Đồ này nên giấu ở khe hở giữa cạnh trái tủ và tường.
Tần Vũ đi đến góc tường rồi lấy đệ nhất khối
"Thông Thiên Đồ" trân quý đó từ trong ngực áo ra, nhìn qua cẩn thận một
lượt sau đó mới đặt vào khe hở ở góc tường.
Tần Vũ đứng dậy hài lòng gật gật đầu:
- Chà, đợi khi phụ vương phát hiện ra khối Thông Thiên
đồ này không biết đã qua bao nhiêu năm tháng rồi, người cũng không thể hoài
nghi ta.
Đối với thân phận sát thủ 'Lưu Tinh' của mình, Tần Vũ
không hề muốn nói cho phụ vương hắn biết, bởi vì Tần Vũ nhận thấy việc ấy chẳng
đáng khoe khoang. Giấu xong khối Thông Thiên đồ, Tần Vũ vừa lướt qua trân bảo
trên tủ cổ mộc bất thình lình phát hiện một ngọc hạp đặt trong tủ.
- Ta có cảm giác, nó chính là cái ta đang tìm!
Tần Vũ mỉm cười nhấc nắp ngọc hạp lên, một khối ngọc
hình vuông xuất hiện ở trước mặt Tần Vũ, ánh sáng nhu hoà bao bọc cả khối ngọc,
nhìn bề ngoài hầu như không có một nét khác biệt với khối thứ nhất. Tần Vũ cầm
khối 'Thông Thiên đồ' trên tay, trên mặt trước khối Thông Thiên Đồ có vài chữ -
'Thông Thiên đồ nhị.'
- Là đệ nhị khối!
Trong lòng Tần Vũ rất vui mừng, theo hắn biết ba khối
Thông Thiên đồ chắc chắn có quan hệ với nhau. Hắn đã tu luyện xong đệ nhất khối,
có được đệ nhị khối đúng là tốt nhất, nếu là đệ tam khối nói không chừng vô
pháp tu luyện. Tần Vũ nhìn đệ nhị khối 'Thông Thiên Đồ' đột nhiên mắt sáng lên,
toàn bộ sự chú ý đều tập trung trên Thông Thiên Đồ.
Ba mươi sáu đồ tượng.
- Quả nhiên gần giống như ta dự liệu, vẫn là ba mươi
sáu đồ tượng chỉ là đồ tượng này hoàn toàn khác với khối thứ nhất.
Tần Vũ trải qua biến hóa lần trước, linh hồn cường đại
hơn nhiều thậm chí có được linh thức. Linh thức vừa quét qua, những gì Tần Vũ
trông thấy đều dễ dàng ghi nhớ trong đầu.
Điều Tần Vũ muốn có được nhất chính là ba mươi sáu đồ
tượng, những thứ khác Tần Vũ không nghĩ đến nhiều, hơn nữa nghĩ nhiều không nhất
định tìm được. Cho đến bây giờ Tần Vũ vẫn cho rằng công pháp thần bí của siêu cấp
cao thủ được nói đến trong 'Quần Tiên Đại Chiến' truyền thuyết, tuyệt đối không
phải đồ tượng trên bề mặt Thông Thiên Đồ. Người có một chút thông minh cũng nhận
định như thế, nếu đơn giản như vậy nhiều năm qua phỏng đoán sớm có người lĩnh
ngộ.
Quan trọng nhất chính là...chỉ tôi luyện nhục thể thì
có thể đạt được sự lợi hại như thần bí nhân trong truyền thuyết sao?
Linh thức kiểm tra cẩn thận một lượt đệ nhị khối Thông
Thiên Đồ, vẫn như cũ không tìm thấy những chỗ bí ẩn khác.
Tần Vũ chỉ có thể cười cho qua chuyện:
- Tần Vũ ngươi ngốc quá vậy, trong quá khứ ba khối
Thông Thiên Đồ không biết qua tay bao nhiêu tu chân giả, họ vẫn không phát hiện
được bí ẩn gì, chút linh thức này của ngươi sao có thể phát hiện được?
Có được ba mươi sáu đồ tượng của đệ nhị khối Thông
Thiên Đồ Tần Vũ đã hết sức thỏa mãn rồi.
- Hắc hắc, vẫn chưa xem xét cẩn thận trong Trân Bảo bí
khố rốt cuộc có những bảo vật gì?
Tần Vũ mỉm cười sau đó triển khai linh thức bao phủ cả
Trân Bảo bí khố. Phạm vi linh thức Tần Vũ đạt tới vài trăm mét, chỉ một tiểu mật
thất tự nhiên dễ như trở bàn tay.
- Miêu nhãn lớn
như vậy thật rất hấp dẫn người ta. Cây phất trần đó dường như không có gì khác
thường...
Tần Vũ đang cười đùa bình phẩm giá trị đột nhiên vẻ
tươi cười trên mặt Tần Vũ đông cứng lại.
- Không, không thể nào...
Linh thức Tần Vũ rõ ràng phát hiện một bí mật, bất
giác khiến Tần Vũ không nói nên lời.
Tần Vũ ngờ nghệch đưa tay cầm khối Thông Thiên Đồ
trong ngọc hạp lên một lần nữa. Sau đó...Tần Vũ ấn nhẹ một cơ quan nhỏ bên hông
ngọc hạp, một tiếng tách, bất ngờ Tần Vũ dễ dàng mở ra thêm một tầng trong ngọc
hạp.
Ngọc hạp này lại có hai tầng, Tần Vũ vốn cho rằng hộp
ngọc này chỉ khá dày ở phần đáy mà thôi, té ra có hai tầng. Mà tầng thứ hai...lại
một khối ngọc hình vuông, ánh sáng nhu hòa và chữ viết rõ ràng nói cho Tần Vũ
biết lai lịch của khối ngọc vuông này...Đệ tam khối Thông Thiên Đồ!
- Trời ạ, vận khí ta không phải tốt đến thế sao,
đây...
Tần Vũ lúc này hết sức hưng phấn, ba khối Thông Thiên
Đồ trong truyền thuyết không ngờ hắn tìm được hết, đương nhiên bí ẩn bên trong
Tần Vũ vô pháp hiểu thấu, điều hắn cảm thấy hứng thú chỉ là ba mươi sáu đồ tượng
thần bí.
Tần Vũ thở dài một hơi, ngầm than nói:
- May mắn a, nếu không dùng linh thức tra xét ta đã
không biết bên dưới ngọc hạp lại có một khối Thông Thiên đồ.
Đệ tam khối Thông Thiên Đồ và hai khối trước không
khác biệt lắm, cùng một dạng chỉ khác ở ba mươi sáu đồ tượng. Tần Vũ lập tức
ghi nhớ cẩn thận đồ tượng này.
Tần Vũ tịnh không biết, năm đó Tần Thủy Hoàng cùng lúc
thu được ba khối Thông Thiên đồ, tuy nhiên vô pháp tham thấu bí ẩn bên trong.
Cũng từng giống như Tần Vũ học các động tác đồ tượng nhưng Tần Thủy Hoàng chỉ
phát hiện những động tác này căn bản không có một chút hữu dụng, tự nhiên ông
ta vứt bỏ.
Tần triều bị diệt, đệ nhất khối và đệ nhị khối trong
ba khối Thông Thiên Đồ bị thất lạc trong lúc nhốn nháo hoảng loạn, chỉ có đệ
tam khối Thông Thiên Đồ một ngàn năm trở lại đây luôn được Tần gia giấu kín. Tần
Đức thu được đệ nhị khối Thông Thiên Đồ đương nhiên cất chung một chỗ với đệ
tam khối.
………
Giữa trưa ba ngày sau.
Tần Vũ ở trong độc viện của mình cẩn thận thể nghiệm động
tác của ba mươi sáu đồ tượng trong đệ nhị khối Thông Thiên Đồ, chỉ thấy động
tác Tần Vũ lúc nhanh lúc chậm. Lúc nhanh so với lúc nhanh nhất khi tu luyện đệ
nhất khối còn nhanh hơn nhiều, lúc chậm so với lúc chậm nhất khi tu luyện đệ nhất
khối còn chậm hơn. Tuy nhiên dù là động tác chậm, cả người Tần Vũ lại xuất hiện
vài đạo ảo ảnh rất quái dị.
Người ngoài không biết, bản thân Tần Vũ lại hiểu được
nguyên nhân, luyện thể công pháp thần bí này Tần Vũ tạm thời đặt tên là
"Thông Thiên huyền công", tu luyện công pháp này, trong chu vi hai,
ba mét quanh Tần Vũ đều chịu ảnh hưởng của hắn, không khí bên ngoài thân thể Tần
Vũ đều phát sinh sự bóp méo, điều này mới sinh ra ảo ảnh.
Bên ngoài thân thể Tần Vũ như trước có ba mươi sáu đạo
khí trụ bao quanh, chỉ là khí trụ này từ ngân sắc khí trụ biến thành màu trộn lẫn
giữa ngân sắc và kim sắc, Tần Vũ có dự cảm khi bản thân hoàn toàn tu luyện
thành công ba mươi sáu đồ tượng của đệ nhị khối "Thông Thiên Đồ", ba
mươi sáu đạo ngân sắc khí trụ có thể biến thành kim sắc khí trụ.
- Tam điện hạ, vương gia xuất quan, triệu tập tam điện
hạ đến Minh Thiện các.
Bên ngoài độc viện truyền đến thanh âm của người hầu.
Tần Vũ vừa nghe liền ngừng tu luyện:
- Phụ vương xuất quan rồi.
Tần Vũ lấy khăn lau sơ một tý, hơi duỗi lưng toàn thân
kêu răng rắc một hồi, sức lực cơ nhục mạnh mẽ giống như là thủy ngân lan truyền
bên trong thể nội.
Tu luyện công pháp này thân thể Tần Vũ tiến bộ thần tốc,
sức mạnh và tốc độ đều đạt tới một cảnh giới hoàn toàn mới, Tần Vũ ngày nay dù
đối phó với Chân Từ phỏng chừng có thể dễ dàng giết chết đối phương. Tần Vũ hoạt
động cơ nhục trên mặt một chút, cười cười rồi rời khỏi độc viện đi thẳng tới
Minh Thiện các.
Tần Đức, Từ Nguyên, Tần Phong, Tần Chính, Tần Vũ, tổng
quản vương phủ Cát Mân, lam y lão giả, hôi y lão giả, tu chân giả Phong Ngọc Tử
tổng cộng chín người, chín người này chính là tầng lớp cao nhất bên phía Tần Đức.
Chung quanh Minh Thiện các đã được Phong Ngọc Tử bố trí một cấm chế thần bí, âm
thanh căn bản không thể truyền ra ngoài. Sắc mặt Tần Đức và Phong Ngọc tử đều rất
nghiêm túc, Tần Vũ thấy không khí như vậy liền cảm thấy sự việc dường như rất
trọng đại.
Tần Đức quét mắt nhìn lướt qua mọi người, sau đó nói:
- Khẩn cấp triệu tập tất cả mọi người lại như thế này
là có một việc rất quan trọng. Bất quá việc này là tốt hay xấu cả ta cũng khó
nói rõ.
Trên mặt Tần Đức có một nụ cười khổ, Phong Ngọc Tử bên
cạnh cũng như thế.
- Phụ vương, rốt cuộc là có việc gì mà phụ vương lo lắng
như thế?
Tần Chính lập tức hỏi, Tần Vũ, Tần Phong tất cả những
người khác đều nhìn Tần Đức.
Tần Đức lắc đầu bất lực nói:
- Ta đạt được tiên thiên đại viên mãn bất quá hơn một
năm ngắn ngủi mà thôi, nhưng ở lần bế quan gần đây, ta đột nhiên dự cảm...hơn nửa
năm tới, Tứ cửu thiên kiếp của ta sẽ đến. Tứ cửu thiên kiếp!
Thiên kiếp đầu tiên khi muốn trở thành tu chân giả, Tứ
cửu thiên kiếp còn gọi là 'Tiểu thiên kiếp.'
Mọi người trợn mắt há hốc mồm, đạt tới siêu cấp cao thủ
tiên thiên đại viên mãn, có người khiếp sợ Tứ cửu thiên kiếp, nhưng cũng có người
muốn vượt qua Tứ cửu thiên kiếp để trở thành tu chân giả. Tuy nhiên, Tứ cửu
thiên kiếp không dễ gặp được.
Có người đạt đến tiên thiên đại thành vài chục đến
trăm năm vẫn không gặp được Tứ cửu thiên kiếp. Có người mới đạt đến tiên thiên
đại viên mãn liền cảm ứng được Tứ cửu thiên kiếp của mình khi nào đến. Đó chính
là sự quyết định ở một cá nhân đối với sự lĩnh ngộ thiên đạo tự nhiên mà thôi.
Ai ngờ Tần Đức tu luyện vài chục năm trên con đường võ đạo so với Liên Ngôn còn
lợi hại hơn, lại cảm ứng được Tứ cửu thiên kiếp đến.
Nhưng đây có phải là việc tốt không?
Muốn vượt qua Tứ cửu thiên kiếp, đặc biệt với phương
pháp tu luyện của Tiềm Long đại lục, không có tu chân sư môn giúp đỡ, muốn vượt
qua, căn bản là thập tử nhất sinh. Giờ đây, ngày cử binh gần kề, nếu Tần Đức độ
kiếp thất bại chết tại đương trường, việc đó vậy là xong. Song nếu độ kiếp
thành công, phía Tần gia thêm một tu chân giả, thực lực đúng là đại tăng. Đáng
tiếc tỷ lệ độ kiếp thành công quá thấp.
- Sao có khả năng? Liên tiền bối nhiều năm tu luyện vẫn
chưa gặp được Tứ cửu thiên kiếp, Vương gia ngài...
Trong lòng Từ Nguyên thình lình trở nên rối loạn, y
theo Tần Đức nhiều năm như vậy, hai người ngoài quan hệ chủ công và thuộc hạ
còn có cảm tình huynh đệ. Tứ cửu thiên kiếp a! Khả năng thành công quá thấp,
trong ba đại thiên kiếp của tu chân giả, thiên kiếp sau so với thiên kiếp trước
còn biến thái hơn.
- Phụ vương!
Tần Vũ, Tần Phong, Tần Chính ba huynh đệ đều nhìn Tần
Đức, trong mắt đều lo âu. Tứ cửu thiên kiếp a, điều này có nghĩa phụ vương của
họ hơn nửa năm sau rất có khả năng qua đời, tuy họ yêu mến phụ vương của mình,
nhưng họ phải thừa nhận, Tứ cửu thiên kiếp quả thật quá gian nan.
- Vũ nhi, cả Phong nhi, Chính nhi các con hai người
làm ca ca, người nào cũng trưởng thành sao vẫn còn bộ dạng này. Nam tử hán đại
trượng phu, đã đối diện Tứ cửu thiên kiếp, có trốn cũng không trốn được vậy cứ
độ một lần cho xong, thành công là việc đáng mừng, thất bại cũng không sao.
Gương mặt cương nghị của Tần Đức rất là tiêu sái và thống
khoái.
- Nhưng phụ vương, Tứ cửu thiên kiếp này...
Trong lòng Tần Vũ nhói đau, Liên gia gia vừa mất đi
không lâu, nếu như phụ vương hắn cũng mất đi trong lần thiên kiếp này, đó...
Nghĩ đến đây, Tần Vũ cảm thấy run sợ trong lòng.
- Vũ nhi, ta biết Tứ cửu thiên kiếp nguy hiểm, gia gia
ngươi đã mất đi trong lúc độ qua Tứ cửu thiên kiếp. Song thiên kiếp không thể
trốn thoát được. Nam nhi phải dám đối diện. Dù phải chết, cũng phải gắng sức vượt
qua mới được.
Giọng Tần Đức đã trở nên kiên định.
Nhìn thấy mục quang của Tần Đức, Tần Vũ chỉ có thể gật
gật đầu.
- Hôm nay, ta triệu tập mọi người để an bài sự việc
sau này. Từ bây giờ trở đi, việc lớn nhỏ của Tần gia đều do Chính nhi phụ
trách. Nói cách khác, từ nay về sau, ta chỉ phụ trách chỉ đạo đằng sau, quyết định
sự việc do Chính nhi tự mình phán đoán hạ lệnh.
Tần Đức trực tiếp hạ lệnh nói.
- Vâng, phụ vương!
Giọng Tần Chính tịnh không có chút kích động nào.
Vài năm trước đây, việc bình thường do Tần Chính quản
lý ra quyết sách, lời Tần Đức hôm nay chính là tuyên bố đem đại quyền hoàn toàn
giao cho Tần Chính.
Ba nhi tử của Tần Đức, con trai trưởng Tần Phong giỏi
về lĩnh binh tác chiến, con trai thứ Tần Chính giỏi về chính sự, con trai thứ
ba Tần Vũ rất tự do, ít nhất Tần Đức tịnh không ước thúc Tần Vũ nên làm gì, Tần
Vũ muốn làm gì thì làm.
- Phong nhi con phải nỗ lực, quân đội Tần gia hoàn
toàn do quân công quyết định địa vị con.
Tần Đức nhìn chăm chú Tần Phong nói.
Tần Phong gật đầu tán thành, Tần Phong bản thân chính
là tiên thiên cao thủ, lại thêm lĩnh binh tác chiến cực kỳ xuất sắc, dưới trướng
có mười vạn quân, tuổi còn trẻ mà có địa vị như vậy. Tuy thân phận thế tử vương
phủ cũng có ảnh hưởng, nhưng thực lực bản thân mới là quan trọng.
- Vũ nhi...
Tần Đức nhìn Tần Vũ.
Trên thực tế, trong lòng Tần Đức cảm thấy mắc nợ đứa
con thứ ba nhiều nhất, song trong hoàn cảnh này Tần Đức không muốn nói nhiều những
lời đa sầu đa cảm, chỉ nhìn chăm chú Tần Vũ hồi lâu, Tần Đức chầm chậm nói:
- Vũ nhi, con muốn làm gì thì làm, phụ vương sẽ không
ước thúc con. Tuy nhiên, phụ vương chỉ muốn tặng con một câu - 'Nhớ kĩ, việc gì
tin là đúng cứ làm, nam nhi Tần gia, không thể sợ đầu sợ đuôi, khiếp sợ cái chết!
Tần Vũ nghe được lời dặn dò này trong lòng sôi sục một
cổ nhiệt huyết.
- Vâng, phụ vương!
Tần Vũ kiên định nói.
Tần Đức mỉm cười, Phong Ngọc Tử bên cạnh bắt đầu nói:
- Ta cùng vương gia đã thương lượng qua, đợi hơn nửa
năm sau khi việc này đến, mọi việc của Tần gia vẫn tiến hành như bình thường,
ta và vương gia đồng thời dẫn theo vài tiên thiên cao thủ đi đến một nơi bí mật
nghênh đón thiên kiếp. Về ba vị thế tử, toàn bộ không được đi theo.
- Đúng thế, những người đi theo ta đã quyết định xong,
đến lúc đó Cát tổng quản và một số tiên thiên cao thủ, còn có thêm những cao thủ
khác đi theo ta. Chính nhi ba người các con không được đi theo.
Lời Tần Đức như đinh đóng cột, tuyệt đối không tiếp nhận
bất kỳ sự phản đối nào.
Tần Đức độ thiên kiếp, khó đoán Hạng Quảng có biết được
tin tức hay không, một khi bắt được tin tức, Hạng Quảng nhất định sẽ phái cao
thủ đến phá hoại. Tiên thiên cao thủ đi theo Tần Đức đều gặp nguy hiểm, Tần Đức
không thể để nhi tử của mình mạo hiểm. Tần Chính là Trấn Đông vương tương lai,
quản lý đại quyền tự nhiên không thể gặp rủi ro.
Tần Phong là thống soái trong quân cũng không thể dùng
như hộ vệ cao thủ thông thường, một khi xảy ra điều bất trắc thì không thể cứu
vãn.
Còn Tần Vũ...
- Phụ vương, con đi theo người!
Tần Vũ cất cao giọng nói:
- Con biết đi theo phụ vương sẽ gặp nguy hiểm, đại ca
nhị ca bọn họ thân mang trọng trách không thể gặp rủi ro, nhưng con đối với việc
cử binh không có tác dụng đáng kể, con không thể quản chính sự, không thể quản
quân sự...
- Không được!
Tần Đức đột nhiên ngắt lời Tần Vũ.
- Tại sao?
Tần Vũ lập tức đứng dậy nói:
- Tại sao không được, phụ vương, người vẫn nhớ lời người
vừa nói chứ? Việc gì tin là đúng cứ làm. Nam nhi của Tần gia, không thể sợ đầu
sợ đuôi, khiếp sợ cái chết! Hiện tại con phải theo phụ vương vì con tin như vậy
là đúng. Cái chết, con tuyệt đối không sợ, con chỉ muốn đi cùng phụ vương!
Tần Vũ nhìn Tần Đức chăm chú, căn bản không có một
chút nhượng bộ.
- Vũ nhi, con biết việc này nguy hiểm như thế nào
không?
- Hạng Quảng có bao nhiêu tiên thiên cao thủ ta không
biết, ta cũng không quan tâm, nhưng...bọn chúng có hai đại thượng tiên, hai người
a. Phong bá bá con một mình chỉ có thể ngăn chặn một người, nếu như cả hai đại
thượng tiên cùng đến, nguy hiểm rất lớn, con biết không?
Tần Đức nói liên tục.
- Nguy hiểm, có thể khiếp sợ nguy hiểm sao?
Tần Vũ bình thản mỉm cười, căn bản hắn không chấp nhận
lời cự tuyệt của Tần Đức.
Tần Đức lắc đầu nói:
- Vũ nhi, đi lần này đều là cao thủ, toàn là tiên
thiên cao thủ, con một người tu luyện ngoại công đi theo có tác dụng gì? Con đi
một chút tác dụng cũng không có, trái lại lúc nguy hiểm có thể liên lụy đến
chúng ta. Cho nên con bỏ ý nghĩ đó đi!
- Tiên thiên?
Tần Vũ mỉm cười.
Sau khi trở thành tiên thiên cao thủ, Tần Vũ muốn nói
cho phụ vương hắn biết tin này, nhưng cái chết của Liên Ngôn khiến Tần Vũ trong
lòng đau buồn quên báo cho phụ vương hắn biết. Sau đó Tần Vũ lại bắt đầu tu luyện
công pháp trong "Thông Thiên Đồ", Tần Đức lại bế quan, hắn tự nhiên
chưa có dịp nói cho phụ vương hắn hay.
- Tiếp chiêu!
Tần Vũ đột nhiên hét lớn, thân hình hóa thành một đạo
thiểm điện bắn thẳng về phía lam y lão giả.
Lam y lão giả và hôi y lão giả đều là thủ hạ cao thủ
siêu cấp của Tần Đức cùng cấp bậc với Liên Ngôn, bình thường quản lý công việc
trong Thiên Võng. Lam y lão giả thân là tiên thiên đại viên mãn cao thủ với thực
lực mạnh kinh khủng, đang quan sát Tần Vũ công kích đến.
- Tam điện hạ!
Lam y lão giả mỉm cười duỗi một tay ra.
"Hừm!"
Tần Vũ hừ lạnh một tiếng, toàn bộ không khí đều bắt đầu
chấn động, hữu quyền hóa thành bôn lôi. Sau khi tu luyện khối Thông Thiên đồ thứ
nhất và thứ hai đại thành, lần đầu tiên Tần Vũ bộc lộ thực lực chân chính của
mình. Thân thể trải qua thời gian dài biến hóa, thực lực hắn cuối cùng đạt đến
cảnh giới nào? Mọi người tại trường chợt biến sắc.
Lam y lão giả biết không ổn, ngay lập tức vận khởi
tiên thiên chân khí trong cơ thể, hữu chưởng biến thành kim sắc.
Quyền đối chưởng!
Bùng!
Sau âm thanh chấn động kịch liệt, lam y lão giả chỉ cảm
thấy một sức mạnh cường đại và kinh khủng. Thuần túy sức mạnh nhục thể không có
một tý chân khí, sức mạnh đáng sợ đó thấu qua thủ chưởng của lão tiến vào, sức
mạnh nhục thể tinh thuần và cương mãnh.
Lam y lão giả không tự chủ lùi về phía sau, sau một tiếng
"rầm" lan can vỡ thành nhiều mãnh vụn, lam y lão giả cuối cùng đụng
vào cấm chế Phong Ngọc Tử bố trí mới dừng lại. Tất cả mọi người đều nhìn về
phía Tần Vũ, trong mắt chỉ có sự kinh ngạc.
Mặt Tần Vũ không chút biểu hiện, chỉ nhìn thẳng Tần Đức:
- Phụ vương, người nói xem con đủ tư cách đi theo người
không? Tiên thiên cao thủ, tiên thiên ngoại công cao thủ đầu tiên trong lịch sử
Tiềm Long đại lục cũng tính là tiên thiên cao thủ.
Thanh âm Tần Vũ khiến những người tại trường đều sững
sờ. Tiên thiên ngoại công cao thủ!
Từ cổ chí kim khi nói đến ngoại công, thiên hạ sẽ nghĩ
đến 'gian nan, thống khổ, cố hết sức vẫn không thu được kết quả tốt, không có
tiền đồ, tối đa chỉ đạt đến hậu thiên cực hạn.' Tuy nhiên từ hôm nay trở đi, những
người tại đây biết được ngoại công cũng có thể đạt đến tiên thiên cảnh giới!
- Quá mạnh, nếu như tam điện hạ sử dụng trung phẩm
linh khí, thuộc hạ có là đối thủ hay không rất khó nói!
Lúc này lam y lão giả cảm thấy xương tay phải của mình
rất đau đớn, sức mạnh của Tần Vũ đã vượt xa cảnh giới ngày hắn cùng Chân Từ quyết
chiến.
Tu luyện "Thông Thiên huyền công", trải qua
cải tạo của thần bí ngân quang và kim quang, Tần Vũ so với lúc hắn cùng Chân Từ
quyết chiến đã phát sinh biến hóa triệt để.
Tần Đức nhìn Tần Vũ, lúc này không ai biết được trong
lòng ông rốt cuộc chấn động đến mức nào. Trước mắt là đứa con thứ ba từ trước đến
giờ ông chưa từng đặt nhiều hy vọng, đứa con thứ ba tu luyện ngoại công gian khổ
nhất, không có tiền đồ nhất, không ngờ đến năm mười tám tuổi, khi người làm phụ
thân như ông không hề phát giác, thực lực đã đạt đến cảnh giới đáng sợ như vậy,
hơn nữa trở thành tiên thiên ngoại công cao thủ xưa nay chưa từng có.
- Phụ vương!
Tần Vũ lại lên tiếng, hắn đang chờ câu trả lời của Tần
Đức.
Tần Đức im lặng hồi lâu rồi chầm chậm lắc đầu:
- Không được!
================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét