- Nguyên lai là thủ lĩnh Thiên Võng...
Tần Vũ trong lòng khẽ chấn động, mỉm cười nhẹ, bưới tới
đối diện với Lam y trưởng lão, cũng không khách sáo, ngồi luôn xuống.
Lam y trưởng lão mỉm cười, thong thả nói:
- Lưu Tinh tiên sinh như thần long thấy đầu mà chẳng
thấy đuôi, liên tục trong ba tháng đã hoàn thành chín nhiệm vụ kim bài, toàn bộ
đều hoàn thành một cách hoàn mĩ. Ban đầu khi lão hủ xem đến cũng kinh ngạc
không sao tả xiết, sau mới được biết, nguyên lai Ngoại Võng trong Thiên Võng vẫn
có những cao thủ như Lưu tiên sinh.
- Kim bài nhiệm vụ? Một chút khó khăn cũng không có, tại
hạ mong cầu một đối thủ, lại không được toại nguyện, thật là...
Tần Vũ nói giọng đầy ngạo khí.
Tần Vũ vì muốn tránh bị người khác phát hiện ra thân
phận chân chính của mình, đồng thời cũng muốn biến Lưu Tinh thành một cao thủ
truy cầu vũ đạo tuyệt đích, ngoại trừ vũ đạo, còn những thứ khác tịnh không
nghĩ tới.
- Một chút khó khăn cũng không có, lẽ nào Lưu tiên
sinh đã đạt tới tiên thiên đại viên mãn cảnh giới?
Lam y trưởng lão hỏi.
Tần Vũ đột nhiên cười lớn đáp:
- Đại trưởng lão, thử mới biết được chứ? Khó mà gặp được
cao thủ như Đại trưởng lão đây.
Vừa dứt lời hữu thủ của Tần Vũ đã đột ngột xuất chiêu.
Tần Vũ từ nhỏ đã rèn luyện chỉ lực các ngón tay, đồng
thời cũng rèn luyện các ngón tay tới trình độ linh hoạt, trải qua nhiều lần đột
phá, chỉ lực của Tần Vũ như hiện nay đã đạt tới trình độ hãi nhân, chỉ thấy Tần
Vũ duỗi ngón trỏ hữu thủ, huyễn hoá thành mười chỉ ảnh.
Lam y trưởng lão mục quang sáng ngời, cũng duỗi ngón
trỏ hữu thủ ra, một đạo quang mang chói mắt xuất hiện tại đầu ngón tay.
"Phanh!"
Chỉ đối chỉ, chánh diện giao kích, tuy nhiên bất phân
cao thấp.
Tần Vũ khoé miệng hơi nhếch lên, một đạo tử sắc quang
mang đột nhiên xuất hiện tại đầu chỉ xuyên ra phía ngoài. Lam y trưởng lão chợt
cảm thấy một cỗ lực lượng lợi hại xuyên qua đầu chỉ thâm nhập vào trong nội thể,
trong tâm không khỏi đại chấn, lập tức thu chỉ đồng thời từ đan điền vận tiên
thiên chân khí tiêu trừ cỗ chân khí dị chủng.
- Ha ha, Lưu Tinh tiên sinh quả nhiên lợi hại, lão hủ bội
phục, bội phục!
Lam y trưởng lão mục quang sáng ngời, cười lớn nói.
Lần này Lam y trưởng lão phụng mệnh Tần Đức đến mời Tần
Vũ, đầu tiên nhân tiện cũng muốn xác định trình độ của Lưu Tinh xem đã đạt đến
trình độ nào, từ sau cuộc đấu chỉ lần này, Lam y trưởng lão khẳng định chắc chắn
rằng thực lực của Lưu tiên sinh trước mắt tuyệt đối không dưới lão.
- Đại trưởng lão cũng không xuất toàn bộ thực lực, ta
cũng chỉ là thắng lợi bề ngoài thôi.
Tần Vũ điềm nhiên nói.
Tần Vũ có khả năng nhìn ra lần này Lam y trưởng lão
không toàn lực xuất thủ, nhưng quả thật nếu Tần Vũ xuất thủ thực sự, Tần Vũ tin
chắc chắn rằng, muốn đối phó với Lam y trưởng lão, chỉ cần sử dụng tử sắc tiên
thiên chân khí tu luyện được ở khối "Thông Thiên Đồ" thứ ba, tuyệt đối
có thể tiêu diệt được Lam y trưởng lão.
- Lưu Tinh tiên sinh thực lực quả là cực cao, xem ra
Lưu Tinh tiên sinh đủ tư cách tiếp nhân nhiệm vụ hạng nhất rồi.
Lam y trưởng lão thần bí nói.
Tần Vũ mắt hơi nhíu lại, Tần Vũ cũng biết, mình đóng
vai Lưu Tinh tiên sinh là một con người truy cầu vũ đạo, truy cầu cực hạn của bản
thân, Tần Vũ tức thì nói:
- Hả? vừa rồi là trưởng lão tới khảo nghiệm tại hạ, hiện
tại nói tại hạ có đủ tư cách tiếp nhận nhiệm vụ, dường như nhiệm vụ lần này vô
cùng nguy hiểm? Tại hạ xin lắng nghe.
Lam y trưởng lão thần bí nói:
- Vô cùng nguy hiểm, Lưu Tinh tiên sinh, tham gia nhiệm
vụ lần này cùng với tiên sinh, một biệt cấp cao thủ cũng chỉ có vài người.
Nhưng tham gia nhiệm vụ này thì sinh tử phải gác qua một bên.
- Hả?
Tần Vũ trong lòng chấn động.
Tần Vũ biết rằng thực lực của bản thân hiện nay, trong
suy nghĩ của Lam y trưởng lão, Lưu Tinh sát thủ quả thực là tiên thiên đại viên
mãn cao thủ. Nhưng Lam y trưởng lão nói, tham gia nhiệm vụ lần này cùng với
mình, một biệt cấp cao thủ còn có một vài người khác, điều này không phải nói
lên rằng những người đó cũng là tiên thiên đại viên mãn cao thủ hay sao?
- Nhiệm vụ gì vậy, lẽ nào….
Trong lòng Tần Vũ có một chút dự cảm.
- Ha ha...cần tới vài người cao thủ như tại hạ, dường
như nhiệm vụ này rất khó a, lẽ nào là đi thích sát thượng tiên?
Tần Vũ cười hỏi.
Lam y trưởng lão lắc đầu nói:
- Không phải thích sát thượng tiên, là bảo vệ một người,
thời gian không quá một tháng, nếu như tiên sinh nguyện ý tham gia, thì nội trong
tháng này, ngài sẽ phải bảo vệ thật tốt cho cố chủ.
Lam y trưởng lão chăm chú quan sát xem phản ứng của Tần
Vũ.
- Bảo vệ? Hừ, mời ta đi làm bảo vệ.
Tần Vũ lạnh lùng nói.
Lam y trưởng lão tự tin nói:
- Lưu Tinh tiên sinh xin cứ yên tâm, ngài không cần phải
nghi ngờ về độ khó của nhiệm vụ này, nhiệm vụ lần này tuyệt đối khó khăn. Và thực
lực của địch nhân xuất hiện cũng cũng tuyệt đối khiến ngài hài lòng. Điều quan
trọng nhất là...nhiệm vụ này thành công, chúng tôi có thể tặng ngài một tiên phẩm
thượng cấp thần binh.
Tiên phẩm thượng cấp tại Tiềm Long đại lục trong mắt
phàm nhân là vũ khí mạnh nhất.
Còn về linh khí, thì đó quả thật là thứ tu chân giả muốn
có, Tần Vũ thu được khối thạch trung diễm sí thiết nhưng phải nhờ đến Ngọc
Phong Tử mới luyện chế thành linh khí, phàm nhân há có thể có được linh khí hay
sao? Lam y trưởng lão nói thù lao nhiệm vụ là vũ khí tiên phẩm thượng cấp, đã
là thù lao cực cao rồi. Thần binh cực phẩm, đối với mỗi võ giả quả thật có một
hấp lực không thể cưỡng lại.
- Ồ...
Trong mắt Tần Vũ ý nghĩ thoáng động.
Lam y trưởng lão thấy thần tình của Tần Vũ như vậy, biết
là có hy vọng rồi, bèn tức thì nói:
- Lưu Tinh nhiệm vụ lần này cực kỳ khó gặp, nếu quả thật
muốn tham gia thì ba ngày nữa hãy đến trà lâu đợi ta, tới lúc đó ta sẽ đưa ngài
đi.
- Bảo vệ người, bảo vệ ai? cần phải tới nơi nào?
Tần Vũ truy hỏi.
Lam y trưởng lão lắc đầu nói:
- Ta chỉ có thể cho ngài biết, người cần được bảo vệ gọi
là Doanh tiên sinh, còn những vấn đề khác ngài không cần phải hỏi, đến lúc đó
chỉ cần đi cùng với chúng ta là được.
Lam y trưởng lão nhìn Tần Vũ, chờ phản ứng của Tần Vũ.
- Doanh tiên sinh?
Tần Vũ trong tâm nhất động, càng khẳng định thêm sự
nghi ngờ của mình.
- Được, ta sẽ tham gia nhiệm vụ lần này, ba ngày nữa tại
trà lâu chúng ta sẽ gặp lại.
Tần Vũ cất tiếng cười lớn, thân hình từ cửa sổ lầu hai
phóng ra bên ngoài, chỉ thấy vài đạo tàn ảnh rồi Tần Vũ biến mất không thấy nữa,
Lam y trưởng lão nhìn theo thân ảnh của Tần Vũ, khẽ gật đầu hài lòng.
Đêm khuya, bên trong ngự thư phòng.
- Hoàng thượng, đây là mật báo của 'Ám Kì'.
Một trung niên tuấn nhã đưa lên một phong thư, Hạng Quảng
ngồi xuống nhanh chóng tiếp lấy, Hạng Quảng mở thư xem nội dung bên trong, tức
thì trán nhăn đứng bật dậy:
- Cái gì, Tần Đức sắp phải chịu tứ cửu thiên kiếp, và
lần độ kiếp này còn chưa tới một tháng nữa.
Trên mặt Hạng Quảng biểu tình không ngừng biến đổi.
Tần Đức chính là tâm bệnh của Hạng Quảng, không trừ Tần
Đức thì như ngồi trên đống lửa không có ngày nào yên ổn. Lần này nghe tin Tần Đức
chịu tứ cửu thiên kiếp, Hạng Quảng có chút lo sợ, Hạng Quảng mong Tần Đức độ
khiếp thất bại bị chết, nhưng lại lo lắng nếu Tần Đức độ kiếp thành công trở
thành kim đan tiền kỳ cao thủ. Nếu như thế Tần gia sẽ có hai thượng tiên, một
khi Tần gia tạo phản thì khả năng uy hiếp sẽ là rất lớn.
Hạng Quảng suy nghĩ hồi lâu, quay đầu đưa mắt nhìn
trung niên tuấn nhã hỏi:
- Lam tiên sinh, Ngũ Hành Ngũ Đức từng nói rõ ràng rằng
sẽ chỉ bảo hộ cho ta, chứ không vì ta mà xuất thủ, thật là khó đây, Lam tiên
sinh, không biết lão tổ tông có chỉ thị gì không?
Lam tiên sinh khẽ mỉm cười, từ trong lòng bàn tay xuất
hiện một bình ngọc rất nhỏ, đưa ra trước mặt Hạng Quảng rồi nói:
- Hoàng thượng đây chính là Xích Thịnh Đan, tin rằng
hoàng thượng đã rõ ý của lão tổ tông.
Hạng Quảng nghe ba chữ "Xích Thịnh Đan "nhất
thời thất kinh, trên mặt sau đó lộ vẻ tàn ác:
- Xích Thịnh Đan, sau cùng là một viên Xích Thịnh Đan,
lão tổ tông quả là rộng lượng. Được, yên tâm, Lam tiên sinh chuyển lời tới lão
tổ tông, Trẫm nhất định không để lão tổ tông thất vọng, hắc, Ngũ Hành, Ngũ Đức
hai người lòng tham quả thật quá độ, nhưng...vì để tiêu diệt Tần Đức thì cũng
không còn cách nào khác.
- Cho dù như thế nào, tuyệt đối không để cho Tần Đức độ
kiếp thành công, nếu không phía Tần gia sẽ có hai vị kim đan kỳ cao thủ, đến
lúc xảy ra đại chiến với quân đội của Đông vực tam quận, nếu không có cách nào
tạo phản thành công, cũng làm cho Hạng gia nguyên khí đại thương, nhất định
không thể để điều đó xảy ra.
Hạng Quảng nắm chặt bình ngọc trong tay nói.
Lam tiên sinh khẽ gật đầu rồi nhàn nhã theo cửa chính
đi ra ngoài.
Hạng Quảng ở lại Ngự Thư phòng, cả đêm không ngủ, đợi
đến sáng sớm hôm sau, Hạng Quảng đích thân mang theo cao thủ bí mật rời khỏi
hoàng cung.
Trong một trang viện yên tĩnh.
- Hai vị thượng tiên, Tần Đức có mưu đồ tạo phản hòng
phá hoại cơ nghiệp vạn thế của Hạng gia, nhưng lần này sắp phải chịu qua tứ cửu
thiên kiếp. Tần gia vốn đã có Phong Ngọc Tử là một thượng tiên rồi, nếu như Tần
Đức độ kiếp thành công, Tần gia sẽ có hai vị thượng tiên, đối với Hạng gia cũng
như hai vị quả là điều bất lợi
Hạng Quảng nói với hai vị thanh y nam tử trước mặt.
Ngũ Đức, Ngũ Hành là hai vị tu chân giả bảo vệ Hạng
gia đã được trăm năm, địa vị đã đạt đến chí tôn chí kính.
Ngũ Đức có bộ tóc dài buông xõa, tiêu sái phóng khoáng
vô cùng, công lực đã đạt đến kim đan hậu kỳ, là cao thủ tuyệt đối. Ngũ Hành
cũng có bộ tóc dài nhưng đã dùng khăn vấn lại, cặp lông mày trắng cũng như đôi
mắt đó khiến toàn thân Ngũ Hành hiện ra khí thế lăng lệ. Tu vi của Ngũ Hành đã
đạt tới kim đan trung kỳ, cao hơn một cấp so với Phong Ngọc Tử.
- Sư huynh, năm đó chúng ta đã cùng Hạng Ương ước định,
tự hồ chúng ta sẽ chỉ bảo vệ Hạng gia.
Ngũ Hành nhìn Ngũ Đức nói.
Hạng Ương được cho là vị Hoàng đế trong các Sở vương
triều đời trước có thể sánh được với anh minh Hoàng đế Bá Vương Hạng Vũ. Hạng
Vũ tuy là khai quốc Hoàng đế, nhưng Hạng Vũ lại bị những cao thủ của Tần vương
triều báo thù giết chết. Hạng Vũ đã có được thiên hạ nhưng lại không trị được
thiên hạ. Sau khi Hạng Vũ chết, người con duy nhất là Hạng Ương lên thay trở
thành Sở vương triều Hoàng đế. Hạng Ương văn thao võ lược đều vô cùng tài giỏi,
võ công thiên phú không hề kém phụ thân Hạng Vũ, về phương diện trị quốc thì Hạng
Vũ quả không thể bằng được.
Ngũ Đức, Ngũ Hành năm đó chính là do Hạng Ương khi còn
tại vị mời đến phù trợ Hạng gia.
- Sư đệ!
Ngũ Đức hơi đưa mắt nhìn Ngũ Hành, Ngũ Hành lập tức ngừng
nói.
Ngũ Đức nhìn sang Hạng Quảng cười nói:
- Hạng Quảng, ngươi có việc gì thì cứ nói rõ ra, đừng
có úp úp mở mở như vậy, ngươi muốn nhờ huynh đệ ta việc gì?
Hạng Quảng vui mừng liền nói:
- Hai vị thượng tiên, nếu có thể, hãy giúp ta...giết
chết Tần Đức!
- Ồ, giết y ư?
Ngũ Đức mỉm cười nhưng không nói tiếp, không cự tuyệt
cũng chẳng chấp thuận, chỉ đứng dậy, đi lấy một quyển sách, ung dung đọc.
Thật là chuyện đùa! Tu chân giả là những người chống lại
ý trời, bọn họ chẳng có chút thiện lương, cũng chẳng có chút bác ái, hầu hết đều
là những kẻ vô cùng tự tư tự lợi, trừ khi là giúp đỡ hảo bằng hữu của mình, còn
với những người khác thì đừng có nói tới giảng giải nhân tình gì hết. Nếu không
phải việc có lợi khiến họ lưu tâm thì muốn họ giúp tuyệt đối chỉ là nằm mộng
thôi.
"Hai lão già tham lam vô độ này!"
Hạng Quảng trong lòng chửi thầm, có điều hắn quên rằng,
làm sao mà hai vị tu chân giả phải vô duyên vô cớ giúp lão ta chứ?
Hạng Quảng mặt tươi cười nói:
- Đương nhiên, nếu hai vị thương tiên giúp ta giết chết
Tần Đức, Hạng gia nhất định sẽ trọng tạ!
Ngũ Đức và Ngũ Hành vẫn y như cũ, đến một phản ứng nhẹ
nhất cũng không có.
Ngũ Hành ngạo nghễ đưa mắt nhìn Hạng Quảng, đầy vẻ giễu
cợt. Muốn nhờ chúng ta làm việc ư, còn phải đợi xem cái ngươi đem ra báo đáp,
sư huynh đệ Ngũ Đức ta có dùng được hay không đã. Hạng Quảng hơi nhíu mày lại,
tay nắm chặt lấy bình ngọc đưa ra, Ngũ Hành cùng Ngũ Đức nhãn thần tức thì lóe
sáng.
Hạng Quảng liền nói:
- Hai vị thượng tiên, trong bình ngọc này có một viên
linh đan, chính là loại Xích Thịnh Đan trân quý. Viên Xích Thịnh Đan này xin tặng
cho hai vị, Hạng gia chỉ nhờ hai vị giết chết Tần Đức, hai vị đồng ý chứ?
Ngũ Hành khẽ nhướng đôi mày bạc, cùng sư huynh Ngũ Đức
đưa mắt hội ý rồi cùng cười lớn:
- Hạng Quảng, việc này cứ giao cho hai huynh đệ chúng
ta đi. Chỉ là một tên Tần Đức, ha ha, sư huynh đệ ta đồng thời xuất thủ, phía Tần
gia bất quá cũng chỉ có một mình Phong Ngọc Tử, tuyệt đối không cần đến cả hai
người bọn ta, ngươi yên tâm đi!
Ngũ Hành cười lớn, tiện thể thu lấy bình ngọc.
Hạng Quảng trong lòng xót xa nhưng vẫn cố gắng nặn ra
bộ mặt tươi cười:
- Hạng Quảng này xin đợi tin tức tốt lành của hai vị
thượng tiên. Phải rồi, nhị vị thượng tiên, nơi tên Tần Đức độ kiếp chính là
Thanh Liên sơn mạch ở biên giới Hồng hoang, còn Thanh Liên sơn mạch ở đâu thì
không rõ. Ngày hắn độ kiếp chắc chỉ nội trong một tháng nữa
- Ồ, Thanh Liên sơn mạch?
Ngũ Đức khẽ nhíu mày.
………
Tần Vũ với "dịch hình hoán cốt" chi pháp biến
thành hình dạng của sát thủ Lưu Tinh, đi thẳng tới nơi ước định là trà lâu.
Nếu đi cùng Tiểu Hắc, Tần Vũ lo rằng thân phận thật sự
của mình sẽ bị phát hiện, nên đã để Tiểu Hắc bay trên cao vạn mét, với độ cao
như vậy, đến nhãn lực của Tần Vũ cũng không có cách nào nhìn rõ, còn với linh
thức của Tần Vũ, thì không cần phải nói, phạm vi linh thức của Tần Vũ không quá
một trăm mét, còn Tiểu Hắc có thể nhìn rõ ngoài vạn mét.
Nhưng mắt của Tiểu Hắc quả thật sắc bén vô cùng, thậm
chí trên cao vạn mét vẫn có thể nhìn thấy Tần Vũ phía dưới một cách rõ ràng. Từ
đó có thể tưởng tượng được sự sắc bén của mắt Tiểu Hắc, so với những con hùng
ưng còn lợi hại hơn nhiều lần.
Vừa đặt chân vào trà lâu, Tần Vũ đã đưa mắt quan sát
xung quanh, sau cùng chú ý đến một hắc y lão giả đang ngồi trong một góc yên
tĩnh, hắc y lão giả đó chính là Lam y lão giả. Lam y lão giả đứng dậy, làm như
không quen biết với Tần Vũ, lập tức cùng với Tần Vũ đi rời khỏi trà lâu.
- Lưu Tinh tiên sinh, xin mời theo lão hủ!
Truyền âm của Lam y lão giả vang lên trong tai Tần Vũ.
Tần Vũ theo chân Lam y lão giả, hai người một trước một
sau đi vào trong một hẻm nhỏ dẫn vào một căn độc viện. Độc viện này hiển nhiên
là do Lam y lão chuẩn bị một cách cẩn thận, trong độc viện đã có sẵn một con
Ngân vũ kim nhãn điêu cực lớn.
- Lưu Tinh tiên sinh, kim nhãn này là do lão hủ nuôi
dưỡng. Nào, mời tiên sinh cùng lão hủ lên lưng điêu.
Lam y trưởng lão cười nói.
Ngân vũ kim nhãn điêu kêu lên một tiếng, giang rộng
đôi cánh bạc khổng lồ. Chim điêu trời sinh vốn đã to lớn hơn chim ưng nhiều, Tiểu
Hắc tuy cũng là một loại chim ưng nhưng luận về kích cỡ quả thật không hề thua
kém ngân vũ kim nhãn điêu này bao nhiêu.
Giang rộng hai cánh, ngân vũ kim nhãn điêu mang Tần Vũ
và Lam y trường lão ngồi vững vàng trên lưng, bay thẳng lên trời nhằm hướng
đông bay đi.
"Kim nhãn điêu này mặc dù to không kém gì Tiểu Hắc,
nhưng luận về tốc độ thì còn lâu mới bằng được Tiểu Hắc"
Tần Vũ nghĩ thầm. Lưng kim nhãn điêu vô cùng rộng rãi,
hai người bọn họ ngồi trên mà không hề cảm thấy chật chội, bay trên cao, gió từng
đợt thổi vào, hai người vẫn ngồi rất vững vàng.
- Lưu Tinh tiên sinh, xin hãy nhớ kỹ, đợi đến khi gặp
cố chủ, ngài không nên hỏi gì cả, ngài chỉ cần biết là ngài phải bảo vệ Doanh
tiên sinh là được rồi!
Lam y trưởng lão dặn trước.
- Có cho tại hạ hỏi, tại hạ cũng chẳng muốn hỏi
Tần Vũ điềm nhiên nói.
Quá nửa ngày, kim nhãn điêu thu cánh hạ thẳng xuống giữa
một độc viện, lam y trưởng lão nhảy xuống trước, Lúc này lam y trưởng lão căn bản
không chú ý thấy nhãn thần của Tần Vũ lóe lên bởi linh thức của Tần Vũ đã nhận
biết một cách rõ ràng những người trong độc viện.
- Doanh tiên sinh, Lưu Tinh tiên sinh đã đến!
Lam y trưởng lão cung kính nói.
Từ trong gian phòng phía sau độc viện có hơn mười người
bước ra, đi đầu chính là Tần Đức và Phong Ngọc Tử, phía sau Tần Đức là nhóm người
Cát Mân.
Lần này Cát Mân tổng quản dẫn theo năm cao thủ tiên
thiên hậu kỳ trong "Ám Tiễn"; Lam y trưởng lão thì ngoài sát thủ Lưu
Tinh, còn dẫn theo năm tiên thiên hậu kỳ trong Thiên Võng.
- Lưu Tinh tiên
sinh?!
Tần Đức tươi cười bước tới.
Tần Vũ ngẩng nhìn phụ thân của mình. Trứơc đây khi
nghe Lam y trưởng lão nói về nhiệm vụ này thì Tần Vũ đã đoán ra, nhưng thực sự
Tần Vũ lại không thể ngờ được rằng thế lực thật sự đứng sau Thiên Võng chính là
Tần gia.
Đối mặt với câu chào hỏi của Tần Đức, Tần Vũ hơi cúi đầu
đáp:
- Doanh tiên sinh, thì ra ngài là cố chủ, tại hạ sẽ
toàn lực bảo vệ an toàn cho ngài.
Tần Đức gật đầu cười, quay lại đằng sau nói lớn:
- Các vị, tất cả sẵn sàng, bắt đầu khởi hành thôi!
Tần Đức đi thẳng về phía một ngân sắc bạch hổ, trên
thân bạch hổ có một đôi cánh, đích thực là vua trong loài phi thiên bạch hổ.
- Lưu Tinh tiên sinh, ta đối với tiên sinh rất có hảo
cảm!
Tần Đức đột nhiên quay đầu nhìn Tần Vũ cười nói.
Tần Vũ mỉm cười lễ độ, Tần Đức cưỡi lên lưng phi thiên
bạch hổ.
- Hảo cảm?
Tần Vũ mỉm cười, phụ vương không thể ngờ được rằng
vị "Lưu Tinh tiên sinh" chính là người con thứ ba của mình - Tần Vũ.
Tần Vũ vẫn như trước, cùng Lam y trưởng lão cưỡi trên lưng ngân vũ kim nhãn
điêu, còn những tiên thiên cao thủ còn lại hoặc cùng người khác hoặc một mình đều
bước lên phi kị. Mười lăm người nhóm Tần Đức bay thẳng lên trời nhằm phương
đông bay tới.
=========================
Mình thấy đúng là trò đùa mà! haixxx
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét