Một lúc lâu sau, A Ngốc chống tay đứng lên, vầng sáng trên
người đã dần dần biến mất, luồng khí lưu ấm áp phân tán trong kinh mạch rốt cuộc
cũng không thấy tái hiện, ngoại trừ trên người dính dính khó chịu, hết thảy đều
như trước kia tựa như không có thay đổi gì. Nó lê tấm thân mỏi mệt trở về nhà gỗ,
lấy một ít nước suối tẩm lên quần áo dơ bẩn, rửa qua loa rồi về phòng ngủ.
Sáng sớm hôm sau, A Ngốc từ trên giường ngồi dậy cảm thấy
tinh thần đã khôi phục hoàn toàn, tối hôm qua là đêm duy nhất nó không có ngồi
đả tọa sau ngày Ca Lí Tư đi, bút ký đã học thuộc lòng, nó quyết định ngồi đả tọa
để giết thời gian. A Ngốc bây giờ cảm thấy rất hứng thú với đả tọa, mấy ngày
nay, nó đã có thể phóng ra ngọn lửa màu xanh, còn hỏa cầu cũng có đường kính
hơn mười li. Nó không biết là ma pháp lực của nó bây giờ đã có thể so với ma
pháp sư sơ cấp.
Sau hai tháng ly khai, Ca Lí Tư rốt cục cũng về tới. Lần đi
này lão xuất hành không được thuận lợi lắm, phải dùng rất nhiều thời gian mới
tìm được đủ số cỏ huân phong. Lão thấy chung quanh nhà gỗ vẫn yên tĩnh so với
lúc trước khi đi cũng không có thay đổi gì.
"A Ngốc,A Ngốc" Ca Lí Tư gọi nhanh vài tiếng.
Không biết vì cái gì, trong khoảng thời gian rời đi đó, lão lại thường xuyên nhớ
tới tiểu tử khờ khạo này.
"A! sư phụ, người rốt cục đã trở lại."A Ngốc từ
trong phòng chạy nhanh ra, nhảy mạnh vào trong lòng Ca Lí Tư, ngôn từ, cử chỉ
biểu hiện đầy vui sướng.
Ca Lí Tư cẩn thận nhìn A Ngốc, hai tháng không thấy, tiểu tử
này thân thể hình như khỏe mạnh hơn nhiều, da tay trắng hồng, dáng vẻ mặc dù vẫn
còn ngây ngốc, nhưng cũng coi thuận mắt hơn. Ca Lí Tư cố đè nén tâm tình có
chút kích động, nói: " Ta rất mệt mỏi, ngươi đi hái vài trái cây cho ta
ăn. Ta muốn nghỉ ngơi trước một chút."
"Vâng."A Ngốc vui vẻ đáp lời, về phòng cầm lấy giỏ
trúc màu xanh chạy ra góc rừng trái cây. Khi trở lại nhà gỗ, nó phát hiện trên
ghế có một cái túi bố, còn Ca Lí Tư thì đang ngồi một bên nhắm mắt dưỡng thần.
"Sư phụ, trái cây tới. Có phải đây là cỏ huân phong người tìm về không? Để
con đem bỏ chúng vào ngăn kéo."
Ca Lí Tư mở to mắt nhìn A Ngốc, có chút ngạc nhiên nói:
" Ngươi, tiểu tử này, đã học được chút thông minh. Cái này không phải cỏ
huân phong, là cho ngươi đó."
A Ngốc kinh ngạc, chỉ vào mũi mình: "Cho con?"
Ca Lí Tư gật đầu nói: " Mở ra xem đi."
"Cám ơn sư phụ." A Ngốc hưng phấn ôm cái túi nặng
trong lòng, đây là lần đầu tiên nó nhận được quà tặng, trong lòng hưng phấn khiến
cho thân thể nó run rẩy. Nó chậm rãi mở cái túi, nhìn quà tặng trong túi khiến
nó kinh ngạc nói không nên lời. Trong túi cũng không phải là vật phẩm trân quý
gì, cũng không phải là vật gì mới lạ, nhưng đối với A Ngốc mà nói, vật phẩm trong
túi làm nó cao hứng, cảm động không gì so sánh được. Bởi vì, đó là một đống
bánh bao trắng toát. Bánh bao mặc dù hơi lạnh, nhưng cũng không cứng. A Ngốc ngửi
mùi bánh bao, hai hàng nước mắt theo khóe mắt chảy xuống. Nó nghẹn ngào nhìn Ca
Lí Tư: "Sư phụ, cám ơn, cám ơn người."
Ca Lí Tư làm như không có chuyện gì ngồi ăn trái cây, nói:
"Có gì để cảm tạ, chỉ là một ít bánh bao không đáng giá mà thôi, ta vốn định
mang về cho ngươi vài cái đùi gà, nhưng thứ đó dễ bị hư, nên không có mang về. A
Ngốc, ngươi xem bút ký ta đưa thế nào?"
A Ngốc lấy bút ký nó bảo quản thật tốt từ trong lòng đưa cho
Ca Lí Tư: " Sư phụ, con đã nhớ kỹ tất cả."
Ca Lí Tư kinh ngạc: "Tất cả đều nhớ kỹ? Nếu nói dối, đừng
trách ta trừng phạt ngươi."
A Ngốc kiên định nói: "Sư phụ, con không có nói dối,
con thật sự nhớ kỹ tất cả. Người có thể tùy tiện kiểm tra."
Ca Lí Tư nói: "Tốt lắm, vậy ta hỏi ngươi, dùng kim loại
nào có thể luyện được binh khí tốt nhất."
A Ngốc đáp không chút do dự: "Muốn luyện được binh khí
tốt nhất, phải có ba điều kiện, thứ nhất, là phải có nguyên liệu tốt, nguyên liệu
căn cứ theo đặc tính kim loại chia làm quang minh, hắc ám, thủy, hỏa, địa,
phong sáu loại khác biệt. Quang minh và hắc ám là hai trong các loại kim loại
quý nhất. Thứ hai, muốn luyện ra binh khí tốt nhất, cần phải có độ nóng ổn định,
độ nóng càng cao, binh khí luyện ra càng ít tạp chất, ngọn lửa màu đen sư phụ sử
dụng cơ bản đã có độ nóng cao nhất, nhưng vì ngọn lửa màu đen do ma pháp phát
ra nên không thể kiên trì thời gian dài, cho nên chỉ có thể luyện chế một ít
binh khí nhỏ. Thứ ba, muốn luyện chế binh khí có linh tính, phải căn cứ vào
thiên thời, địa lợi mới tạo thành, kim loại và ngọn lửa, tại địa phương khác biệt
và dưới thời tiết khác biệt, binh khí luyện chế ra chất lượng cũng không giống
nhau, nếu, trời nắng tại địa thế cao luyện ……"
Ca Lí Tư yên lặng nghe A Ngốc mang phần luyện binh khí trong
quyển bút ký của mình đọc ra không sai một chữ, trong lòng kinh ngạc căn bản
không thể diễn tả bằng ngôn từ, với trí nhớ của A Ngốc, không biết nó đã hao
phí bao nhiêu thời gian mới có thể học thuộc lòng hết quyển bút ký này!
"Hảo, dừng lại được rồi, ta tin rằng ngươi đã hoàn toàn
thuộc lòng. Bắt đầu từ ngày mai, ngươi tiếp tục giúp ta làm thí nghiệm giống
như trước. Ta bây giờ muốn nghỉ ngơi."
"Hảo, sư phụ."A Ngốc vui vẻ đáp lời. Nó ôm lấy đống
bánh bao ngồi trên giường, cầm lấy một cái, dùng sức cắn một ngụm, đã năm tháng
nó không có ăn lại món yêu nhất ……
Bắt đầu ngày thứ hai, Ca Lí Tư không ngừng dùng cái đỉnh nhỏ
bắt đầu luyện chế, vì A Ngốc đã thuộc lòng quyển bút ký, căn cứ nguyên liệu Ca
Lí Tư sử dụng, nó đều có thể đoán biết kết quả rõ ràng, quá trình luyện chế của
Ca Lí Tư vì vậy cũng như quá trình thí nghiệm của A Ngốc. Việc làm A Ngốc tương
đối kỳ quái chính là Ca Lí Tư đều luyện chế một ít hỗn hợp kim loại, đặc tính của
hỗn hợp kim loại này không đồng nhất, nhưng đều rất trân quý,A Ngốc từ nội dung
trong bút kí biết, mấy hỗn hợp kim loại ấy đều có thể làm thành binh khí rất tốt.
Ca Lí Tư cẩn thận luyện chế mấy hỗn hợp kim loại quý này không biết để làm gì.
Hôm nay, A Ngốc lại giúp Ca Lí Tư luyện chế một khối kim loại
tốt. Ca Lí Tư trở về phòng đả tọa còn nó thì đứng ở cửa phòng luyện tập hỏa cầu
thuật và hỏa diễm thuật.
"Ê? Tiểu quỷ làm gì ở đây." Một âm thanh hài hước
vang lên.
A Ngốc giật mình phát hiện một hồng y quái nhân đi ra từ
trong sương mù. Người này ăn mặc rất giống Ca Lí Tư, cũng áo choàng lớn màu đỏ
bao phủ toàn thân, thấy không rõ diện mạo. Tay cầm một cái trượng gỗ thật dài,
tựa như muốn khoe mình to lớn.
A Ngốc có chút hoảng sợ lui ra phía sau hai bước, chất vấn:
"Ông, ông là ai?"
Hồng y quái nhân ngạo nghễ nói: "Ta, ta là một ma pháp
sư vĩ đại." vừa nói, lão vừa vươn tay phải khô gầy như Ca Lí Tư ra, niệm
nhỏ mấy chú ngữ, một hỏa cầu thật lớn đường kính nửa thước màu tím xuất hiện
trên tay, ngọn lửa bùng cháy cho dù cách hơn mười thước vẫn làm cho A Ngốc cảm
thấy nóng rực. Nhìn hỏa cầu nhỏ trên tay mình, lại nhìn hỏa cầu tím to lớn trên
tay hồng y quái nhân, A Ngốc tự thẹn thu hồi ma pháp.
"Ha ha, thế nào, đã biết cái gì là ma pháp sư vĩ đại
chưa. Ha ha ha ha."
"Hừ, uy phong gì trước một tiểu hài tử mà khoe
khoang." Một hỏa cầu đồng dạng đường kính nửa thước màu đen từ trong phòng
gỗ bay thẳng tới hồng y quái nhân.
Hồng y quái nhân sợ hãi, lùi ra sau một bước, hét lớn một tiếng,
hỏa cầu tím trong tay bay lên đón chặn hỏa cầu đen đang bay tới. Hỏa cầu Hồng y
quái nhân phát ra là thuần hỏa hệ ma pháp, còn hỏa cầu từ trong phòng bay ra
đúng là hắc ám chi viêm do Ca Lí Tư dung hợp hắc Ám Ma pháp và hỏa hệ ma pháp
luyện ra, nói về đặc tính, hồng y quái nhân kém một chút, nhưng về năng lượng
thì lão kém hơn rất nhiều.
A Ngốc chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, một luồng gió nhẹ
mang nó ra ngoài mười thước. Trong tiếng ầm ầm, sao lửa bay đầy trời, hồng y
quái nhân không tự chủ được lui về sau một bước. Lão quái kêu lên: "Oa, là
ta đại ca, đệ đệ đi thật xa thăm huynh, huynh sao có thể đối đãi ta như thế!"
Ca Lí Tư từ trong phòng đi ra, hừ một tiếng, nói:
"Ngươi đến thăm ta? Ta thấy ngươi như con chồn đến bắt gà lúc đầu năm. Thấy
điệu bộ kiêu căng của ngươi là ta có ác cảm ngay. Ca Lí Tùng, có chuyện gì nói
mau, ta không có cái gì tốt để khoản đãi ngươi ở đây."
Hồng y nhân Ca Lí Tùng cười khổ một tiếng, nói: "Đại
ca, nói sao ta cũng là thân huynh đệ, huynh sao có thể đối đệ như thế? À
đúng..., nó là ai vậy?" Vừa nói, vừa dùng mộc trượng chỉ chỉ A Ngốc.
Ca Lí Tư không vui nói: "Nó là học trò của ta. Có chuyện
gì?"
Ca Lí Tùng cười hắc hắc, nói: "Không nghĩ tới đại ca
huynh cũng thu học trò, cái này không giống phong cách huynh! Nhìn tiểu tử vừa
sử dụng hỏa cầu thuật, có thể xếp ngang sơ cấp Ma Pháp Sư. Lão Đại, huynh từ
đâu kiếm được một tiểu tử tốt như thế, nhường cho đệ đi. Đệ đến bây giờ còn
chưa có đồ đệ."
Ca Lí Tư hừ lạnh nói: "Ngươi nên biết tiểu tử này rất
quan trọng đối với ta, nó ngoại trừ là học trò của ta, còn có tác dụng rất trọng
yếu."
"A! Lão đại, huynh, huynh không thể …"
Ca Lí Tư hừ một tiếng, cắt ngang: "Vào phòng rồi nói. A
Ngốc, ngươi coi chừng ở ngoài này, không có lệnh của ta không được vào."
A Ngốc đồng ý một tiếng, yên lặng nhìn Ca Lí Tư cùng Ca Lí
Tùng đi vào nhà gỗ, trong lòng thầm nghĩ, bọn họ nói gì ta đều nghe không hiểu!
hồng y quái nhân có thật sự là đệ đệ của sư phụ?
Trong phòng.
Ca Lí Tùng: "Đại ca, chẳng lẽ tiểu tử đó đúng là huynh
kiếm về để làm thí nghiệm cuối cùng đó?"
Ca Lí Tư hừ một tiếng, nói: "Ngươi nói chuyện cẩn thận
một chút, biết chưa?"
Ca Lí Tùng thở dài, nói: "Đại ca, huynh thật là nhẫn
tâm a! không hổ là ma viêm thuật sĩ. đệ thấy đứa nhỏ đó hình dáng khờ khạo đáng
yêu. Huynh hà tất phải ……"
Ca Lí Tư đột nhiên trở nên xúc động, "Việc của ta ngươi
không cần lo, có chuyện gì nói mau, nếu ngươi đúng là tới đây có ý xấu, cút mau
cho ta."
Ca Lí Tùng cười hắc hắc, vẫn không có tức giận vì lời nói của
Ca Lí Tư, " Tính ra, tính ra, đệ rất lười lo chuyện của huynh. Đáng tiếc một
mầm non ưu tú a! Đệ lần này tới đây, chủ yếu là có việc cầu huynh, hi vọng
huynh có thể đáp ứng." Vừa nói, vừa dùng mộc trượng vẽ lên không một cái,
một cái khe xuất hiện trong không gian, Ca Lí Tùng niệm vài câu chú ngữ, một
cái túi vải bay ra rơi trên mặt đất. " Đây là vàng chủ thượng cho huynh, hắn
muốn kết quả thí nghiệm của huynh." Túi vải tự động mở ra, bên trong đầy
ngọc quý, ước chừng hơn một ngàn viên.
Ca Lí Tư giống như không thấy gì, hừ lạnh một tiếng, nói:
"Muốn kết quả thí nghiệm của ta? Đừng có nằm mơ, ta ai cũng sẽ không
cho."
Ca Lí Tùng thở dài: " Đại ca, không phải đệ khuyên
huynh, huynh giữ mấy bảo bối này để làm gì? Nhất là kết quả thí nghiệm cuối
cùng, huynh làm ra nó không phải là vì danh truyền hậu thế sao? Hà tất giữ kín.......
Sao huynh không như đệ làm ……"
Ca Lí Tư cắt ngang lời Ca Lí Tùng, phẫn nộ quát: "Bớt
nói nhảm, mang mấy cái này về đi, đã nói không bán tức là không bán."
Ca Lí Tùng trầm mặc trong chốc lát, mới nói: "Tính ra,
từ lâu huynh đã không muốn bán, đệ có cưỡng cầu huynh cũng không có ý nghĩa gì.
Đệ sẽ giải thích rõ với chủ thượng. Chỉ, đứa nhỏ đó tựa hồ rất có thiên phú với
ma pháp, huynh cũng nên nghĩ lại. Không nên vì một thí nghiệm mà lãng phí một sinh
mệnh, huynh biết giá trị của nó mà?"
Ca Lí Tư không chút do dự nói: "Giá trị. Để hoàn thành
thí nghiệm này, cho dù chết hơn ngàn nhân mạng cũng đáng giá."
Ca Lí Tùng cười khổ nói: "Huynh nói như vậy từ lâu, đệ
cũng không muốn khuyên huynh nữa. Hảo, đại ca, huynh bảo trọng, đệ đi đây. Nếu
huynh thay đổi chủ ý, có thể dùng cách cũ cho đệ biết." Nói xong, Ca Lí
Tùng đi nhanh ra cửa.
"Chờ một chút." Ca Lí Tư ngồi đó kêu Ca Lí Tùng lại,
"Thí nghiệm của ta cũng không nhất định thành công, nếu thành công sẽ cho
ngươi biết. Ngươi cũng nên cẩn thận hơn."
Ca Lí Tùng nhìn Ca Lí Tư một lúc lâu mới rời khỏi nhà gỗ, Ca
Lí Tư ngồi tại chỗ không có đứng lên tiễn.
Ca Lí Tùng đi ra cửa phòng, nhìn A Ngốc một cái, thở dài
nói: " Tiểu tử, ngươi tự cầu phúc." Nói xong, lão niệm chú ngữ, không
khí chung quanh trở nên xao động, nâng Ca Lí Tùng nhẹ như lông bay vào sương mù
nồng đặc.
A Ngốc yên lặng nhìn thân ảnh Ca Lí Tùng biến mất, hồi lâu
không nói gì.
"A Ngốc, ngươi không mau luyện tập hỏa diễm thuật, đứng
yên lặng ở đó làm gì?"
"Dạ. Hởi các phần tử lửa tràn ngập trong thiên địa! Hãy
ban cho ta lực lượng thiêu đốt của các ngươi...."
Thời gian ba tháng nữa đi qua, mặc dù Ca Lí Tư không có
chính thức dạy, nhưng A Ngốc cũng học không ít kiến thức về luyện kim thuật sĩ
từ trên người lão, bây giờ A Ngốc đã
không giống như trước nghe gì cũng đều không hiểu, ở trong mắt Ca Lí Tư, nó
hoàn toàn đủ tư cách làm học trò lão, cũng vì có A Ngốc trợ giúp, Ca Lí Tư đều
tiến hành thí nghiệm thuận lợi dị thường, nhanh hơn dự tính của lão lúc trước.
A Ngốc vì ăn nhầm vãng sanh quả lúc trước bị thống khổ quá lớn
nên cũng không có nói ra. Nó sợ Ca Lí Tư biết mình ăn loạn mà tức giận, bây giờ
ở trong mắt A Ngốc, Ca Lí Tư tuyệt đối là người quan trọng nhất. Nhờ Ca Lí Tư
mang nó khỏi Ni Nặc thành lạnh lẽo, nó mới có thể ăn no mặc ấm, có thể học được
nhiều điều mới mẻ kỳ lạ. Ca Lí Tư ở trong mắt nó, bây giờ hoàn toàn là một vị
trường giả hiền lành, A Ngốc đối với lão tôn kính sâu đậm. Ở chỗ sâu trong nội
tâm nó đã sớm xem Ca Lí Tư giống như cha.
Theo thời gian trôi qua, sự đấu tranh trong nội tâm Ca Lí Tư
cũng càng lúc càng mãnh liệt, lão biết rất rõ ràng A Ngốc là mấu chốt để hoàn
thành tâm nguyện đó của mình, có điều, nếu thí nghiệm thành công, A Ngốc tất
nhiên vì vậy mà chết. Ở chung một thời gian dài, Ca Lí Tư bất tri bất giác đã
có chút yêu thích tiểu tử ngốc này, khiến người luôn tâm ngoan thủ lạt như lão
trở nên do dự.
Nhưng mị lực của thí nghiệm làm Ca Lí Tư rốt cục từ bỏ hết cố
kị, cái tâm nguyện đó đối với lão quá quan trọng, có thể nói, lão nghiên cứu cả
đời cũng chỉ vì để thực hiện lần luyện chế cuối cùng này, đó là thiên tượng
ngàn năm mới xuất hiện một lần! Một cơ hội này, có biết bao Luyện Kim Thuật Sĩ
cho dù đợi cả đời cũng không gặp được. Dục vọng rốt cuộc chiến thắng cảm tình,
Ca Lí Tư quyết định tiến hành mọi việc như dự định, khi ngày đó tới lão sẽ bắt
đầu thực hiện thí nghiệm cuối cùng.
Hôm nay, Ca Lí Tư kêu A Ngốc tới bên cạnh, nhìn nó nói:
"A Ngốc, ngươi đến nơi này cũng có hơn tám tháng."
A Ngốc dùng ngón tay tính toán, gật đầu: " Đúng vậy, sư
phụ, con tới đây có tám tháng."
Ca Lí Tư: " Ta ngày mai sẽ rời khỏi đây đi tìm một
nguyên liệu rất quan trọng, chỗ này cũng do ngươi trong coi."
A Ngốc kinh hãi, thất thanh: "Cái gì? sư phụ người lại
phải đi a!"
Ca Lí Tư trịnh trọng nói: "Nguyên liệu này ta cần phải
tìm về, nó rất quan trọng với thí nghiệm, ngươi cần phải coi nhà cho tốt, ta phỏng
chừng phải đi ba tháng mới có thể trở về."
A Ngốc cố gắng van nài, " Sư phụ, sư phụ người có thể
mang theo con đi cùng không?"
Ca Lí Tư nhìn ánh mắt tràn ngập kì vọng của A Ngốc, thầm
than trong lòng, ta làm sao có thể mang ngươi cùng đi, ta sở dĩ rời đi là vì muốn
lánh xa ngươi, như vậy cuối cùng ta mới có thể nhẫn tâm dùng ngươi để làm thí
nghiệm. Nghĩ đến đây, Ca Lí Tư cắn răng, nói: "Thối lắm, đừng có thái độ
như nữ nhân, ta cũng không phải không trở lại."
A Ngốc nghẹn ngào nói: " Sư phụ, sư phụ, người phải trở
về nhanh một chút!A Ngốc rất nhớ người."
Ca Lí Tư gật đầu, nói: "Trước khi đi ta ta muốn dạy
ngươi một cách sử dụng hỏa diễm ma pháp, ngươi nên luyện tập cho tốt, tám tháng
qua, ma pháp lực của ngươi tiến bộ coi như không chậm, đã có thể sử dụng ma
pháp này."
Bình thường nếu Ca Lí Tư nói muốn dạy nó ma pháp, A Ngốc nhất
định hưng phấn nhảy dựng lên, có điều, hôm nay hơi khác biệt, nó quan tâm nhiều
đến chuyện Ca Lí Tư đi xa hơn học tập ma pháp.
Ca Lí Tư không nhìn thấy thần sắc cao hứng từ trong ánh mắt A
Ngốc, không khỏi kinh ngạc, tám tháng nay A Ngốc từng có vài lần cầu lão chỉ dạy
nó mấy chiêu ma pháp nhưng lão đều không có đồng ý, lần này chủ động đề ra, nó
sao lại không có hưng phấn? Lão không nhịn được hỏi: "Sao? ngươi không
thích học sao?"
A Ngốc lắc đầu: "Không, con thích học, có điều, con muốn
người ở lại. A Ngốc muốn ở cùng một chỗ với sư phụ."
Ca Lí Tư trong lòng nóng lên, thiếu chút nữa lên tiếng đáp ứng
nó nhưng đã kịp thời dừng lại. Một già một trẻ cứ đứng yên lặng như vậy một lúc
lâu.
"A Ngốc, sư phụ đáp ứng ngươi, sau khi trở về lần này sẽ
không đi nữa" Ca Lí Tư ôn hòa nói. Lão hiểu rất rõ ràng, nếu không nhanh ly
khai chỗ này, lão sợ không thể nhẫn tâm dùng A Ngốc làm thí nghiệm. Cho nên lão
đành nói dối.
Mắt A Ngốc lập tức sáng lên "Thật vậy ư sư phụ ?. Vậy
con chờ người trở về."
Ca Lí Tư gật đầu, nói: "Tốt lắm, bây giờ ta dạy ngươi hỏa
lưu tinh ma pháp. Ma pháp này là trụ cột của hỏa cầu thuật và hỏa diễm thuật.
Ngươi nên chăm chú nghe, có gì không hiểu, phải hỏi ta ngay lập tức hôm nay, biết
chưa?"
A Ngốc gật đầu, tập trung tinh thần lắng nghe Ca Lí Tư giảng
giải.
Hỏa lưu tinh kỳ thật là một ma pháp sơ cấp trong hỏa hệ có
diện tích công kích lớn hơn hỏa cầu, đặc điểm lớn nhất của ma pháp này là theo
pháp lực mạnh yếu mà sinh ra uy lực khác biệt. Giống như Ca Lí Tư nếu sử dụng
có thể phóng ra hỏa diễm màu đen chứa nhiều hỏa lưu tinh uy lực to lớn, có thể
đạt tới cấp bậc ma pháp cao cấp.
"Trước khi sử dụng ma pháp hỏa lưu tinh này, ngươi phải
dung hợp lại hỏa diễm thuật và hỏa cầu thuật, ngươi nhìn, ngươi bây giờ sử dụng
hỏa diễm thuật đã có thể phát ra ngọn lửa màu xanh, nhưng ngươi vẫn còn phát ra
hỏa cầu màu đỏ như cũ, vậy là không được. Ngươi phải nên ……" giảng giải suốt
buổi sáng, A Ngốc mới miễn cưỡng ghi nhớ được nguyên lý sử dụng hỏa lưu tinh ma
pháp. Ca Lí Tư vì sợ nó quên nên bắt A Ngốc luyện tập liền. A Ngốc luyện tập có
nghi vấn gì đều được Ca Lí Tư ở cạnh cực kỳ ôn hòa, không ngại phiền hà, tận
tâm giảng giải. Rốt cục đến tối A Ngốc đã có thể phát ra hỏa lưu tinh ma pháp,
phải nói là, nó đã có thể phát ra một mảnh hỏa tinh, uy lực vì vậy chỉ có thể
thiêu cháy được lá cây mà thôi. Ca Lí Tư nói với nó, hi vọng khi lão trở về, có
thể thấy nó phát ra một mảnh hỏa tinh màu xanh đường kính một li.
Sáng sớm ngày thứ hai, Ca Lí Tư thu thập một ít hành trang
đơn giản lặng lẽ rời đi trước khi A Ngốc thức dậy. Lão muốn tìm một chỗ để tĩnh
tâm, chuẩn bi chu đáo cho thí nghiệm cuối cùng.
Sau khi Ca Lí Tư đi, A Ngốc cảm thấy vô cùng tịch mịch, so với
lần đầu tiên đến đây, tư niệm của nó đối với Ca Lí Tư càng thêm tha thiết, nó
thường một mình ngồi ngẩn người trước nhà gỗ nhìn về hướng Ca Lí Tư sẽ về. Hỏa
lưu tinh ma pháp này rất cao thâm đối với A Ngốc, mặc dù nó không ngừng cố gắng
luyện tập, nhưng hiệu quả cũng rất nhỏ, uy lực căn bản không đáng nói tới.
Thời gian hai tháng trôi qua rất nhanh. Hôm nay, A Ngốc sau
khi ăn sáng xong lại bắt đầu tu luyện ma pháp. Ngồi trước nhà gỗ, nó cẩn thận
móc ra một cái bánh bao bằng bạc lóng lánh, cầu mong Ca Lí Tư trở về nhanh hơn.
Bánh bao Ca Lí Tư mang về cho nó đều ăn hết, chỉ chừa lại một cái, thừa dịp Ca
Lí Tư đi tắm rửa, nó lén vào phòng thí nghiệm sử dụng phép luyện binh khí bao ở
bên ngoài bánh bao một lớp bạc. Phép luyện chế này Ca Lí Tư gọi là bảo tiên,
cũng là thí nghiệm thứ nhất A Ngốc hoàn thành. Ca Lí Tư đương nhiên biết A Ngốc
làm cái gì? Nhưng lão cứ giả vờ không biết, cũng không có vạch trần nó ra. A Ngốc
làm vậy cũng đã để lại một dấu vết thật sâu trong lòng Ca Lí Tư.
Vuốt ve bánh bao bạc, A Ngốc si ngốc lẩm bẩm, " Sư phụ,
đã hai tháng rồi, người nên nhanh về. Người trở về nhanh!A Ngốc rất nhớ người."
"Linh, linh, linh. Linh, linh, linh" Cái chuông
treo ở trên mái hiên đột nhiên vang lên.A Ngốc trong lòng kinh hãi đứng lên.
Cái chuông này là do Ca Lí Tư bố trí lúc trước, trong đó có trang bị ma pháp đặc
biệt, chỉ cần có người xâm nhập vào phương viên ba dặm của nhà gỗ là chuông sẽ vang
lên. Kỳ diệu nhất là trong ma pháp trận có bố trí cơ quan có thể phân biệt sự
khác nhau giữa người và thú. Nói cách khác, nếu dã thú tiến vào trong phạm vi
này, linh đăng sẽ không ngân lên. Ca Lí Tư có bố trí khác trong phạm vi một dặm
chung quanh nhà gỗ, dã thú không thể vượt qua. Cho nên tới nay, chỗ này chưa từng
có dã thú nào lọt vào tập kích.
A Ngốc biết người đến bên ngoài nhất định không phải là Ca
Lí Tư, bởi vì lộ tuyến Ca Lí Tư trở về nhất định sẽ không làm động trang bị cảnh
báo. Chẳng lẽ, chẳng lẽ là người ngoài đến? Ai lại tới nơi này? Mặc dù Ca Lí Tư
có bố trí đủ loại cơ quan chung quanh, nhưng A Ngốc vẫn trở nên khẩn trương.
Nó dựa theo phương pháp Ca Lí Tư dạy lúc trước, phân biệt phương hướng tiếng
chuông, nó phát hiện, ngoại nhân làm động trang bị ở hướng bắc, hướng đó cũng
đúng là phương hướng Ca Lí Tư sẽ trở về.
Thường nói lo lắng quá hóa loạn, A Ngốc nghĩ chẳng lẽ, chẳng
lẽ là Ca Lí Tư sư phụ đã trở lại, không cẩn thận làm phát động cơ quan? Đúng rồi?
Nhất định là sư phụ? Tới nơi này hơn mười tháng, A Ngốc sớm đã rõ ràng hết thảy
chung quanh, mặc dù nó còn chưa biết cách đi ra khỏi khu rừng âm u, nhưng
phương viên mười dặm phụ cận đều có thể phân biệt phương hướng rõ ràng. Ở ngoài
ba dặm mặc dù cũng có sương mù, nhưng thưa thớt hơn nhiều.
Không được, Ca Lí Tư sư phụ có lẽ đã bị thương, nhất định là
Ca Lí Tư sư phụ, ta phải đi tiếp người. Cảm giác nhớ nhung mãnh liệt thúc giục A
Ngốc chạy ra ngoài, nhảy vào trong sương mù.
A Ngốc liều mạng phân biệt phương hướng không ngừng phóng
đi, nó sớm đã quên Ca Lí Tư dặn không cho đi ra quá xa. Đối với thân thể khỏe mạnh
của A Ngốc, ba dặm đường cũng không là bao, rất nhanh, nó đã chạy ra khỏi khu vực
sương mù.
"Đinh, đinh, a a!" Âm thanh binh khí va chạm và tiếng
kêu thảm thiết không ngừng truyền đến, trong lòng A Ngốc càng gấp, cứ hướng nơi
phát ra âm thanh chạy tới. Từ xa nó đã thấy hơn mười đạo thân ảnh nhảy lên hạ
xuống liều mạng đánh nhau, trên mặt đất còn có một cỗ thi thể. Nó cẩn thận tới
núp phía sau một cây đại thụ, nhìn xem có thân ảnh Ca Lí Tư ở đó hay không.
Sau một lúc lâu không có phát hiện hình dáng quen thuộc của
Ca Lí Tư nó không khỏi có chút thất vọng. Qua quan sát nó phát hiện nhóm người
này chia làm hai phe, tổng cộng có mười hai người, trong đó mười một hắc y cùng
một phe, bọn họ đang vây công nam nhân cao lớn sử dụng một thanh trọng kiếm <kiếm bản to>. Bởi vì khoảng cách
không gần nên A Ngốc không thấy rõ bọn họ. Nó chỉ có thể từ quần áo mà nhận ra,
người bị vây công rõ ràng mặc đồ trắng. Các loại quang mang không ngừng lóe ra
từ trên thân nhóm người này. Cây cối chung quanh bị đấu khí cuồng bạo đánh phá
thành từng mảnh nhỏ. Mặc dù ở ngoài hơn trăm thước, A Ngốc cũng có thể cảm giác
được sự đáng sợ của đám người này, kình khí phát ra khiến cho chung quanh tràn
ngập sát khí. Trong mắt nó, những người này bất luận là ai, cũng có thể so với
tên hải tặc đầu đảng Ám ma nhân gặp được ở trên thuyền lúc trước. Đặc biệt là bạch
y nhân thân hình cao lớn, hắn cao chừng một thước chín, vai hùm lưng gấu, tay
huy động trọng kiếm dễ dàng giống như múa một sợi lông chim.
Mặc dù lấy đông đánh ít, nhưng nam tử bạch y bị vây công
hình như cũng không có thua kém bao nhiêu, quang mang màu trắng lóe ra từ thanh
trọng kiếm không ngừng hóa giải công kích từ mười một người kia. Kiếm pháp của
hắn đại khai đại hợp, khí thế sung mãn chưa từng thấy từ trước đến nay. Mười một
người kia đều dùng trách kiếm <kiếm bản
nhỏ>, thân kiếm cũng màu đen giống như quần áo của bọn họ, nếu là ban
đêm rất khó nhìn thấy mũi kiếm. Mười một thanh trách kiếm giống như mười một
con rắn độc không ngừng tìm sơ hở trên người bạch y nhân.
Đột nhiên, một độc xà nhân cơ hội bạch y nhân chậm lại một
chút kích vào đầu vai hắn. Trên người bạch y nhân chợt phát ra quang mang màu
trắng mãnh liệt, chuyển qua cầm chặt kiếm bảng to bằng hai tay, đánh ra ba đạo
quang mang cầu vòng mãnh liệt, mặc dù độc xà không có cắn trúng vai hắn, nhưng
kiếm khí bén nhọn cũng làm rách quần áo hắn.
Mười một hắc y nhân đột nhiên đồng thời nhảy ra ngoài hơn mười
thước, chỉ xéo trách kiếm xuống đất, ngưng thần chú ý nhìn bạch y nhân trước mặt.
Một hắc y nhân mở miệng, thanh âm trầm thấp khàn khàn:
" Minh vương lão đại, coi như chấm dứt ở đây, không cần tiếp tục nữa. Nếu
ngươi bị vây trong trạng thái tốt nhất, chúng ta tuyệt đối sẽ không đến tìm chết,
có điều, bây giờ ngươi đã trúng phải vô nhị thánh thủy kịch độc, có thể kiên
trì đến chỗ này đã không kém. Đi theo chúng ta trở về. Dùng địa vị của ngươi tại
tổ chức, nếu thừa nhận sai lầm với chủ thượng, hắn nhất định sẽ tha thứ
ngươi."
=======================
Mục lục
<< Chương 5: Vãng Sanh thần quả
>> Chương 7: Minh Vương nhất thiểm
=======================
Mục lục
<< Chương 5: Vãng Sanh thần quả
>> Chương 7: Minh Vương nhất thiểm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét