Trước sau là hai hắc sắc bàng giải
hung thú thực lực thật sự quá cường mạnh, chứng kiến hắc long Duyên Mặc xuất thủ,
so với hắc sắc bàng giải hung thú vẫn yếu hơn một chút.
- Ngươi, Hắc Long kia, thực lực
không tệ, có thể đả thương đệ đệ ta.
Hắc sắc bàng giải hung thú phía
trước lời nói có chút mạch lạc. Lúc này mọi người mới rõ nguyên lai hai hắc sắc
hung thú một trước một sau này không ngờ lại là huynh đệ, mà đã là huynh đệ thì
xem ra hắc sắc bàng giải hung thú phía trước thực lực tuyệt đối không dưới đệ đệ
của hắn, thậm chí có thể mạnh hơn.
- Nơi này cách Cửu Kiếm tiên phủ không còn xa nữa, chỉ khoảng ngàn dặm, tất cả
dùng tốc độ nhanh nhất, chạy, bọn chúng chỉ có hai mà thôi. Tuyệt đối không thể
đả thương tất cả mọi người, chạy...
Thanh âm của Duyên Mặc vang lên
trong đầu mọi người.
Chạy! Ai có thể chạy thoát, phải
xem bản lĩnh từng người! Tần Vũ nắm lấy tay Lập Nhi, rất chặt! Lập Nhi cũng nắm
lại tay Tần Vũ, cẩn trọng truyền âm nói:
- Tần Vũ đại ca, lao tới nhanh nhất
có thể.
Tần Vũ nhìn chằm chằm hung thú
phía trước, trên thân hắc sắc quang hoa lưu chuyển rời khỏi thân thể, "Hắc
Nguyên" lập tức biến thành một thanh phi kiếm, Tần Vũ chân đạp lên phi kiếm,
đan điền tinh hạch phát xuất kim sắc tinh thần lực nhập vào phi kiếm.
- Lập Nhi, muội triển khai hộ
thân pháp bảo tạo ra ngăn cách với nguy hiểm bên ngoài, còn huynh... muội cứ
tin tưởng, từ khi đạt tới Tinh Hạch cảnh giới, huynh chưa bao giờ toàn lực triển
khai tốc độ của mình.
Tần Vũ nói nghiêm túc.
Nhìn thấy Hắc sắc bàng giải hung
thú trong mắt thoáng qua một tia lệ mang sắc nhọn.
Chỉ nghe một loạt tiếng nổ, mọi
người sử dụng tốc độ nhanh nhất của mình, bằng nhiều lộ tuyến khác nhau, cùng
nhắm hướng Cửu Kiếm tiên phủ bay tới,
người thì khúc tuyến độn quang phi hành, kẻ thì lao đi thoăn thoắt trong nước.
Tần Vũ kim sắc tinh thần lực hoàn toàn bao bọc lấy Hắc Nguyên phi kiếm và cơ thể,
cả người hóa thành một đạo hồng quang kim sắc, bay theo một quỹ tích kỳ diệu cực
tốc hướng Cửu Kiếm tiên phủ lao đến.
Riêng Lập Nhi lại tựa như nhàn hạ tản bộ, bước mấy bước, nhẹ nhàng theo sát Tần
Vũ.
- Hắc long, chịu chết đi.
Hắc sắc bàng giải hung thú lão đại
ở phía trước hướng hắc long Duyên Mặc truy sát... Còn hắc sắc bàng giải hung
thú lão nhị thì quay sang giết những người khác, dường như đối với long tộc hai
bàng giải đều chứa đựng địch ý. Bàng giải hung thú lão nhị trực tiếp hướng tới
Thanh Long Duyên Lang, Thanh Long lập tức biết rằng bất ổn.
"Hống..."
Gầm lên một tiếng giận dữ, đối diện
sự công kích của hắc sắc bàng giải hung thú lão nhị không ngờ Thanh Long hóa
thành hình người lực công kích kém cỏi.
- Bố trận!
Thanh Long sắc mặt khẩn trọng
phát lệnh.
Ba hoàng y nam tử đi theo lập tức
đứng thành Tam Tài trận xoay chuyển phía sau lưng Thanh Long. Trên người ba
hoàng y nam tử đều phát ra từng đạo quang mang như đập ngăn sông, Thanh Long
song thủ xuất hiện ánh sáng chói mắt. Những người khác đang nhanh chóng bỏ chạy
nghe vang lên một tiếng nổ chấn động thiên địa. Hai bên đều bắn ngược ra.
Thanh Long quay ngược lại dẫn ba
hoàng y nam tử lợi dụng lực phản chấn, tăng tốc bỏ chạy. Hắc sắc bàng giải hung
thú lão nhị bị chấn lùi, tới lúc muốn đuổi theo, Thanh Long và ba hoàng y nam tử
đã ở ngoài xa mấy chục dặm. Một tiếng rống giận dữ, hắc sắc bàng giải hung thú
càng điên cuồng truy đuổi...
Còn hắc long Duyên Mặc, lúc này
cũng đang cùng bàng giải hung thú lão đại phân cao thấp. Hắc long Duyên Mặc
cũng trở nên hoàn toàn điên cuồng, bộc lộ lực công kích cực cao. Long trảo sắc
bén, long vĩ mạnh mẽ, cùng với... hắc long tuyệt kỹ. Đôi mắt màu huyết hồng Hắc
long Duyên Mặc quang mang đại thịnh, phát xuất đạo đạo hồng sắc quang mang,
dung nhập vào toàn thân hắc long. Các vết thương trên thân hắc long hồi phục với
tốc độ phi thường.
- Ngươi chết đi!
Duyên Mặc nhìn hắc sắc bàng giải
hung thú lão đại tức giận hét lớn.
Hắc sắc bàng giải hung thú lão đại
đương nhiên đại nộ. Thân là hung thú, há lại biết sợ sao? Gặp phải hắc long lợi
hại như vậy, hắn càng thêm cuồng bạo. Chỉ thấy hắc sắc bàng giải hung thú ngửa
mặt lên trời giận dữ rống lên một tiếng. Lập tức hung hãn cực tốc lao tới. Cường
sát! Chém giết đẫm máu!
Lúc này, Duyên Mặc tốc độ nhanh
hơn nhiều. Cả tốc độ thân thể hồi phục cũng rất nhanh, năng lực phòng ngự đề
thăng. Tất cả được kích phát. Đôi mắt màu huyết hồng thần dị của Hắc Long nhất
tộc, khác với mắt hung thú. Long lân vỡ vụn, bàng giải lân giáp tả tơi, máu
tươi nhuộm đỏ cả sóng biển... tuy nhiên lớp lớp sóng cuộn, máu tươi chẳng mấy
chốc đã cuốn sạch.
Đột nhiên, hắc long Duyên Mặc vẫy
đuôi, trực tiếp hướng Cửu Kiếm tiên phủ
lao đi. Duyên Mặc xác định mục đích tối thượng của hắn là khai mở Cửu Kiếm
tiên phủ chứ không phải cùng với một
hung thú liều mạng giao chiến, hung thú thích chém giết, còn hắn thì không.
Tần Vũ sau khi ngự kiếm tốc độ nhanh vô cùng,
thậm chí nếu so với Y Đạt, Ngôn Tự chân nhân thì cũng không kém bao nhiêu.
- Lập Nhi, hai hung thú, một đấu với
Duyên Mặc, một đấu với Thanh Long. Chúng ta trái lại có phần thoải mái.
Lúc này Tần Vũ có chút nhàn nhã,
nếu như hắn và Hắc sắc Bàng Giải hung thú chính diện giao chiến, phần hắn tất
có kết cục rất thê thảm.
- Tần Vũ đại ca! Thanh Long và ba
hoàng y nam tử hình như rất lợi hại. Ba hoàng y nam tử là ai vậy? không ngờ
hình thành nên trận pháp uy lực, bốn người liên thủ có thể đánh lui hắc sắc
bàng giải hung thú.
Lập Nhi kinh ngạc nói.
Linh thức Tần Vũ cũng phát hiện
điều này. Luận thực lực, hắc sắc bàng giải hung thú là Độ Kiếp kỳ hung thú, so
với Thanh Long lợi hại hơn gấp bội, nhưng Thanh Long hóa thành hình người, cùng
với ba hoàng y nam tử kia thi triển một trận pháp đặc biệt liên thủ công kích
đánh lùi bàng giải hung thú.
- Có lẽ đây là sát chiêu tối hậu
của Thanh Long?
Tần Vũ nhướng mày đáp lời.
Cửu Kiếm tiên phủ đích xác có bao nhiêu bảo bối?
Không ai biết ! Nếu quả thực tiên
bảo là bội số của chín, thì dễ dàng phân chia. Nhưng liệu có xảo diệu như vậy?
Dẫu có thực sự xảo diệu vậy, một
khi tham tâm nổi lên, sự tình đồ sát tranh bảo thế nào không ai có thể dự phòng
được. Lần này tới tiên phủ tranh đoạt pháp bảo mỗi bên thế lực đều có một sát
chiêu tối hậu.
Một tiếng rống cực kỳ phẫn nộ
vang lên, hắc sắc bàng giải hung thú lão nhị bị Thanh Long đánh lui mấy lần, cuối
cùng cuồng tính bạo phát. Không ngờ không bám theo Thanh Long nữa mà quay sang
hướng những người khác truy sát. Đúng lúc đó...
- Cửu Kiếm Kiều tiên phủ ở phía
dưới, đáp xuống mau!
Ngôn Tự chân nhân hét lớn, từ
trên đáp xuống, những người khác cũng lần lượt hạ xuống. Mọi người lập tức ẩn
mình vào đáy Bạo Loạn Tinh Hải.
"Phốc xích!"
Một tiếng rít lớn vang lên, lục y
nữ tử được Tam Nhãn lão yêu mang theo trực tiếp bị một cái chân mảnh khảnh của
hắc sắc bàng giải hung thú chém nát. Nếu nói hai cái càng khổng lồ của hắc sắc
bàng giải "to" tới mấy mét, thì mấy cái chân "mảnh khảnh, nhỏ nhắn"
cũng tầm nửa mét. Tất cả đều "ngắn ngủn" chỉ chừng vài mươi mét.
Tam Nhãn lão yêu sắc diện biến đổi,
nhưng tuyệt nhiên lão không cùng với hung thú giao chiến, ngược lại nhanh chóng
đáp xuống đáy biển. Thời điểm này, quả không đáng vì một thủ hạ mà liều mình với
hung thú, huống hồ... Tam Nhãn lão yêu thực lực không đủ để tranh phong.
"Bồng!"
Nước bắn tung khắp nơi, hắc long
Duyên Mặc cũng lao nhanh xuống nước, hết sức lặn xuống đáy biển, phía sau Bàng
giải hung thú lão đại đuổi theo. Huyết quang bao bọc thân thể hắc long. Hắc
long Duyên Mặc tốc độ cực nhanh, chốc lát đã đuổi kịp Tam Nhãn lão yêu, Ngôn Tự
chân nhân và Tần Vũ mấy người.
- Không tốt.
Tần Vũ sắc diện đột biến, hắn đã
phát hiện phía sau có hai hắc sắc bàng giải hung thú truy sát. Tất nhiên hai hắc
sắc bàng giải hung thú này không trực tiếp nhắm vào riêng ai, mà nhắm vào tất cả
mọi người. Khả năng mục tiêu mà bàng giải lão đại truy sát là Duyên Mặc.
Mọi người lần lượt cực tốc đào
thoát.
Hồng Loan - thần thú vừa vượt qua
Lục cửu thiên kiếp, tốc độ kém nhất trong chúng nhân sớm trở thành mục tiêu cho
hắc sắc bàng giải hung thú xuất thủ. Chỉ nghe một âm thanh lớn, lập tức nước khắp
chung quanh nóng bỏng lên.
- Hồng Loan!
Duyên Mặc thấy máu cùng hỏa diễm
bao quanh thân thể thần thú dưới quyền mình, lập tức đại nộ. Nhưng đối diện hai
Độ Kiếp kỳ hung thú, hắn không dám một chọi hai. Duyên Mặc cực tốc quay lại,
long vĩ quét mạnh, trực tiếp nhất chiêu giao thủ cùng một hắc sắc bàng giải
hung thú. Hai long trảo Duyên Mặc lần lượt nắm lấy Tuyết Nữ và Hồng Loan. Sau
đó tốc hành trầm xuống phía dưới.
Tần Vũ, Lập Nhi, Ngôn Tự chân
nhân, Y Đạt, Thanh Long, Tam Nhãn lão yêu phi hành ngay sau Duyên Mặc. Sau nữa
là Tư Đồ Huyết, Tiêu Cửu, hắc phát lão giả và ba hoàng y nam tử.
- Cửu Kiếm tiên phủ ở đâu?
Chiếu theo địa đồ mà chín thanh
ngọc kiếm truyền lại, Cửu Kiếm tiên phủ
chỉ có thể ở vài mét vuông phía dưới, với phạm vi này nhãn lực tự nhiên
của mọi người có thể nhìn thấy nhưng họ phát hiện phía dưới là những nham thạch
san hô.
Nơi đó có Cửu Kiếm tiên phủ ?
Nhất thời mọi người chút u mê.
Liều mạng tới đây, nhưng Cửu Kiếm
tiên phủ căn bản như không tồn tại. Vì mở
Cửu Kiếm tiên phủ, mỗi người đều đã hao phí quá nhiều nhân, tâm, vật lực...
tranh đoạt từng thanh ngọc kiếm....khám phá Cửu Kiếm tiên phủ ở Bạo Loạn Tinh Hải.... tiến vào Bạo Loạn
Tinh Hải, một đường chém giết mà tiến, gần như mất cả tiểu mệnh. Nếu tới được Cửu
Kiếm tiên phủ thì cũng đáng, nhưng nơi
đây không có tiên phủ! Không có!...
Hắc long Duyên Mặc mang theo hai
thủ hạ Tuyết Nữ và Hồng Loan đứng trên nham thạch sơn mạch, không biết nên làm
gì. Nơi này đáng lẽ phải là Cửu Kiếm tiên phủ, tại sao nơi này không có tiên phủ?
Từng người đáp xuống, đều bay lên trên nham thạch sơn mạch, mọi người đều có phần
bối rối, ngơ ngác.
"Hống..."
Một tiếng rống giận dữ vang lên,
hai hắc sắc bàng giải hung thú đã truy đến.
Không thể tìm thấy Cửu Kiếm tiên
phủ, lại đối diện hắc sắc bàng giải hung thú truy sát, trải qua ngàn cay vạn đắng
mới tới nơi này, chúng nhân đều cảm thấy mình hẫng hụt, nếu chết ở đây, quả thật
là oan uổng.
- Các ngươi... không thể thoát.
Hắc sắc bàng giải hung thú lão đại
ở phía trước mọi người lạnh lùng nói.
- Duyên Lang, lão đại ta đối phó,
lão nhị phần ngươi. Ta thấy trận pháp của ngươi không tệ, cộng thêm Y Đạt mấy
người giúp đỡ, có khả năng đối phó cùng hắc sắc bàng giải hung thú lão nhị.
Duyên Mặc hướng tới mọi người
truyền âm nói.
- Còn những người khác. Tìm xem
nơi đây cuối cùng có cơ quan nào không.
Duyên Mặc nhìn tới Tư Đồ Huyết mấy
người. Mọi người đều gật đầu.
Duyên Mặc đơn đấu với hắc sắc
bàng giải hung thú, Thanh Long, ba hoàng y nam tử cộng với Y Đạt, Ngôn Tự chân
nhân, Tam Nhãn lão yêu quần công hắc sắc bàng giải hung thú lão nhị. Kế hoạch
thì tốt, nhưng sự thật liệu có thành chăng?
- Các ngươi, quá ngu ngốc.
Hắc sắc bàng giải hung thú lão đại
dường như chẳng có chút lo lắng.
Khi đối phương tĩnh, Duyên Mặc mấy
người cũng không động. Tất cả muốn kéo dài thời gian mong sớm tìm ra cơ quan,
phát hiện vị trí Cửu Kiếm tiên phủ . Duyên Mặc cùng các cao thủ chăm chú cảnh
giác hai hắc sắc bàng giải hung thú, Tư Đồ Huyết, Tiêu Cửu, Tuyết Nữ, Hồng Loan
đang trọng thương cộng thêm Tần Vũ, Lập Nhi mấy người, tất cả đều đang cẩn thận
dò tìm.
- Máu không phải là của hung thú
bọn ta nếu đổ ra ở Bão Loạn Tinh Hải này sẽ tạo nên sức hấp dẫn ghê gớm làm cho
số lượng lớn hung thú kéo đến, các ngươi và bọn ta giao đấu lâu như vậy, máu đó
khẳng định có thể hấp dẫn nhiều hung thú, một số ngang bằng chúng ta, thậm chí
còn có hung thú cường đại hơn. Hung thú bình thường không cần phải đề cập đến,
những hung thú có trí tuệ mới đáng kể thôi
Hắc sắc bàng giải hung thú lão đại
lúc này chầm chậm nói, tựa hồ như vừa nói vừa ung dung hưởng thụ coi bọn Tần Vũ
đã là rùa trong hũ.
Duyên Mặc, Thanh Long, Y Đạt,
cùng Tần Vũ mấy người đang cẩn thận tìm kiếm sắc diện đều biến đổi.
Nguyên lai là vậy! Dễ hiểu tại
sao sau khi giết sa ngư hung thú đầu tiên, liền bị nhiều hung thú tới vây công,
nguyên do là máu, nếu không phải là máu của hung thú thì có thể hấp dẫn hung
thú chung quanh.
Lúc đó một tiếng rống giận dữ
vang lên. Vài đôi mắt màu huyết hồng xuất hiện lao tới, mọi người đều minh bạch,
đã có thêm nhiều hung thú nữa tìm tới.
Sáu hung thú, ba hung thú Đỗng Hư
cảnh giới, hai Không Minh kỳ hung thú, cả một Độ Kiếp kỳ hung thú!
- Tồi tệ...
Duyên Mặc sắc diện biến đổi. Hai
Độ Kiếp kỳ hung thú đã rất khó đối phó. Hiện tại lại thêm một hung thú không
kém hắc sắc bàng giải hung thú. Trong lúc mọi người đều đang kinh chấn, thêm một
tiếng gầm rống vang lên. Nhiều đôi mắt màu huyết hồng nữa lại xuất hiện, càng
ngày hung thú tụ tập càng đông.
- Làm gì bây giờ? Duyên Mặc.
Thanh Long sắc diện tuyệt vọng
nhìn Duyên Mặc. Đến lúc này dẫu liều mạng cũng là vô dụng.
Tần Vũ, Lập Nhi mấy người đang
tìm kiếm, thập phần để tâm tới những hung thú này. Ai ai đều cảm thấy áp lực cường
đại. Lúc này hung thú số lượng đã lên tới mấy chục con, Độ Kiếp kỳ không ngờ có
tới năm con, Không Minh kỳ cũng gần mười con. Không những vậy... Cùng với thời
gian dần qua, số lượng cũng không ngừng tăng thêm.
Năm Độ Kiếp kỳ hung thú ở phía
trước so với tu chân giả ở hải ngoại tu chân giới, hung thú ở Bạo Loạn Tinh Hải
này thực lực tuyệt đối là cường giả vi tôn.
- Mấy kẻ ngoại lai này, hắc long
đó và hai tên bên cạnh là phần của huynh đệ chúng ta.
Hung thú bàng giải lão đại nói.
Đứng giữa đám Độ Kiếp kỳ hung thú
là một hổ sa hung thú, trước trán hắn có hai sừng nhọn màu huyết hồng, ngữ điệu
cực kỳ chậm rãi nói:
- Những kẻ khác... ta không cần.
Nam tử đó, cả nữ tử đó nữa... của ta.
Hai kẻ Song giác hổ sa hung thú
nói tới chính là Tần Vũ và Lập Nhi, đôi mắt màu huyết hồng nhìn chằm chằm hai
người thèm khát.
***
Lúc này mọi người mới vỡ nhẽ rằng
năm Độ Kiếp kỳ hung thú coi họ là con mồi để săn bắn và đang tiến hành phân
chia. Nhưng đúng lúc này…
Một tiếng rống trầm thấp giận dữ
vang lên, năm Độ Kiếp kỳ hung thú run rẩy, lập tức phân khai. Chỉ thấy một hung
thú khổng lồ màu đen có thế tích mấy mét vuông cao lớn từ xa tiến tới.
Duyên Mặc, Y Đạt cùng Tần Vũ mấy
người như cảm thấy bị áp lực bóp nghẹt khó thở.
Đó là một Hắc Chương ngư khổng lồ,
chương ngư này rất quái dị, xúc tu rất nhiều. Bát trảo chương ngư chỉ có tám cái,
chương ngư này lại có mấy chục cái xúc tu. Tuy nhiên nó chỉ có một con mắt màu
huyết hồng.
Độc nhãn hung thú đứng ở giữa,
năm Độ Kiếp kỳ hung thú lập tức lùi ra phía sau vô cùng cung kính.
- Đại Thành kỳ hung thú.
Thanh Long khẽ hô một tiếng. Những
người khác sắc diện kinh hoàng.
Độc nhãn chương ngư quét mắt nhìn
qua Thanh Long, nói:
- Sao ngươi biết ta là Đại Thành
kỳ hung thú, ngươi... hình như chỉ là Không Minh kỳ thần thú?
Luận trí tuệ, độc nhãn chương ngư
này so với năm Độ Kiếp kỳ hung thú cao hơn nhiều. Thanh Long cảm thấy trống ngực
giục liên hồi, lập tức nói:
- Đoán! Thấy năm kẻ kia đối với
ngươi cung kính như vậy, ta đoán....
Đại Thành kỳ hung thú a! Hung thú
đạt đến Đại Thành kỳ, giả như muốn giết mọi người, cơ bản chẳng cần phí sức.
Nhưng lúc này….
Vô vàn các tia sáng màu hoàng
kim, bạch nguyệt, úy lam... các loại quang hoa đủ màu từ nham thạch sơn mạch chỗ
mọi người đang đứng phát xuất toả ra, quang mang xé toang bóng tối. Trong vòng
mấy chục dặm chu vi hải vực hoàn toàn sáng rực lên.
- A...
Độc nhãn chương ngư bị hàng loạt
quang hoa đó bắn trúng, hắn rống lên đau đớn, thân thể như bị ăn mòn, máu tươi
rỉ ra. Độc nhãn chương ngư thân hình lập tức bỏ chạy.
Năm Độ Kiếp kỳ hung thú cũng rống
lên đau đớn, như chịu thống khổ vô cùng, máu tươi ròng chảy, tất cả quay người
chạy trốn. Căn bản không còn lòng dạ nào ác tâm tới Duyên Mặc, Tần Vũ mấy người.
Bọn chúng dường như dưới sự ảnh
hưởng của quang hoa, tốc độ phi hành trở nên cực chậm, trong phạm vi chục dặm,
không một Không Minh, Đỗng Hư kỳ hung thú nào chạy thoát. Trong phút chốc, những
hung thú đó thân thể bắt đầu rữa ra, hóa thành tro bụi.
Duyên Mặc, Y Đạt, Ngôn Tự chân
nhân, Tần Vũ, Tam Nhãn lão yêu... lặng đi vì ngạc nhiên, xúc động. Không ngờ Đại
Thành kỳ hung thú cường đại bị quang hoa đó tấn công bị trọng thương phải bỏ chạy.
Không Minh kỳ hung thú thậm chí trực tiếp hoá thành tro bụi.
- Tiên phủ, Cửu Kiếm tiên phủ !
Tiêu Cửu kinh hô lên. Mọi người đều
quay đầu lại nhìn. Phía dưới quang hoa phát ra càng lúc càng nhiều, nham thạch
sơn mạch từ từ vỡ vụn. Một kiến trúc khổng lồ bắt đầu nhô lên.
Tắm trong quang hoa thần kỳ, một
tòa lâu đài lộng lẫy - tiên phủ cuối cùng đã xuất hiện. Mấy chục dặm hải để được
quang hoa chiếu sáng, không có một hung thú nào dám lại gần. Tần Vũ, Duyên Mặc
mấy người được quang hoa chiếu, cảm thấy toàn thân thư thái, không chút tổn hại.
Nham thạch sơn mạch vỡ nát càng lúc càng nhiều. Tiên phủ đã hoàn toàn hiển lộ.
Với muôn đạo quang mang, toàn bộ
tiên phủ như được tạc từ bích ngọc, khí tức uy nghiêm khiến tất cả mọi người cảm
thấy sùng kính. Trời ạ, đây là tiên phủ sao? Mọi người kinh ngạc trước sự hoành
tráng của tiên phủ, thấp thỏm vui mừng, bên ngoài tiên phủ đã như vậy, bảo bối
bên trong có thể kém cạnh sao?
- A!
Một tiếng kêu thảm vang lên.
Tần Vũ sắc mặt đại biến, nhìn Tam
Nhãn lão yêu bên cạnh hắn nhục thân bị nổ tung, nguyên anh trực tiếp vỡ vụn rơi
xuống... không ngờ Tam Nhãn lão yêu lợi hại vô cùng lại chết như vậy. Tần Vũ biết
không ổn, đồng thời hắn cảm nhận sau lưng một cỗ khí lực cường đại khủng bố
công kích tới.
Tiêu diệt lẫn nhau!
Tuy cảm ứng là thế, nhưng lúc này
Tần Vũ căn bản không đủ thời gian né tránh, bởi vì đối phương quá nhanh... bất
quá thế nào cũng phải luôn cố gắng, Tần Vũ lập tức tránh sang bên phải, ít nhất
không thể để đầu và đan điền bị thương.
- Lập Nhi!
Tần Vũ trong lúc tránh né, phát
hiện không ngờ Lập Nhi lại đã đến đứng chặn sau lưng mình, không khỏi kinh hãi.
Một âm thanh lớn vang lên, trên
thân Lập Nhi phát xuất làn sóng trong suốt, dễ dàng kháng cự công lực khủng bố
đó. Pháp bảo hộ thân của Lập Nhi cuối cùng phát động. Lực công kích dễ dàng khiến
cho Tam Nhãn lão yêu nổ tan xác, Lập Nhi lại ngăn cản không chút khó khăn...
Nhưng đối tượng của thần bí nhân không chỉ Tần Vũ cùng Tam Nhãn lão yêu mà đồng
xuất tấn công cả những người khác.
"Oanh!"
"Oanh!" "Oanh!" "Oanh!" "Oanh!"...
Một loạt tiếng nổ vang lên, qua một
lúc thanh ba mới hết rung động.
Khói bụi lắng xuống. Tần Vũ nhìn
bốn phía. Ngôn Tự chân nhân và Y Đạt, Tư Đồ Huyết, Tiêu Cửu đều đang nhăn nhở
cười. Nhưng phía tu yêu giả thì... Duyên Mặc quỳ gục xuống, gương mặt tái nhợt,
máu chảy đầy đất. Thanh Long nằm ở bên cạnh, ba hoàng y nam tử đều đang đỡ
Thanh Long. Tuyết Nữ và Hồng Loan hai người thủ hạ của Duyên Mặc ngã trên mặt đất,
không một sinh khí, ngậm hờn mà chết.
- Chậc chậc... Đây là người của
Tinh Thần Các, không ngờ có thể chịu một kích của ta mà không chết, chính vì nhờ
hộ thể pháp bảo của tán tiên đó sao, đủ thấy tán tiên đó thực lực quả nhiên
danh bất hư truyền.
Đứng trước tiên phủ, một hắc bào
nhân thần bí cười nói. Hiển nhiên chính y là kẻ vừa xuất thủ. Lúc này bên cạnh
hắn lại có một hắc bào nhân khác.
Tiêu Cửu vừa trông thấy hai người
áo đen tức thời đại hỷ, lập tức quỳ xuống cung kính nói:
- Đệ tử Tiêu Cửu, bái kiến sư tổ,
sư thúc tổ.
=========================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét