Không gian giới chỉ của Càn Hư
lão đạo cùng chúng nhân chỉ thuộc loại thông thường, xét cho cùng có thể tàng
trữ ít nhiều tiên khí trân quý hơn, nhưng phương pháp luyện chế phải cần đến
nhiều nhu yếu phẩm và tài liệu, thật sự rất khó thu thập đủ, không kể đến sự
khác biệt về cách luyện chế.
Chỉ còn cách vác lên vai, tay ôm
mà thôi.
Những tán tiên có thể lấy được
bao nhiêu?
Hoắc Lạn cười nhẹ nói :
- Càn Hư lão đạo nói quả thật có
đạo lí, nguyên linh thạch ở đây rất nhiều, chúng ta lấy được bao nhiêu thì lấy,
chúng ta cũng không cần phải câu nệ tiểu tiết, huynh đệ bọn ta ra tay trước
đây.
Nói xong, huynh đệ Hoắc Lạn, Hoắc
Xán cùng hướng tới một chiếc bàn được cấu tạo thành từ nguyên linh thạch.
Ba sư huynh đệ Càn Hư lão đạo đưa
mắt nhìn nhau rồi đồng thời hướng tới những chiếc bàn khác, Thủy Nhu chân nhân,
Nhạc Diễm chân nhân cũng đồng thời phi hành tới những chiếc bàn còn lại.
Lập Nhi thấy vậy bèn cười nhẹ.
- Lập Nhi, muội cười là có ý gì vậy?
Tần Vũ nghi hoặc nói tiếp:
- Quả thật nguyên linh thạch đối
với tán tiên bọn họ vô cùng trân quý, hành động của bọn họ tuy có kích động làm
mất phong cách tán ma, tán tiên tiền bối. Nhưng...... đối với tình huống hiện tại
cũng có thể hiểu được, thực sự không có gì đáng buồn cười cả.
Lập Nhi vẫn cười nhìn Tần Vũ nói:
- Huynh nhìn đi.
- Nhìn cái gì chứ?
Tần Vũ ngạc nhiên nói.
Lập Nhi giận dỗi chỉ về phía đám
tán tiên tán ma, khi nhìn về phía bọn họ Tần Vũ cũng phải nở một nụ cười.
Chỉ thấy tất cả các vị tán tiên
tán ma lúc này đều đang phùng mang trợn má sử dụng toàn lực.
Toàn thân phát ra tiên nguyên lực,
Càn Hư chân nhân đang sử dụng toàn bộ năng lượng nhằm dịch chuyển chiếc bàn,
nhưng cho dù có dụng lực mạnh thế nào cũng không thể làm cho chiếc bàn nhúc
nhích, tựa như nó đã cắm rễ sâu xuống lòng đất.
Lực lượng của tam kiếp tán tiên
có thể tưởng tượng ra được mức độ cường đại của nó.
Không chỉ có Càn Hư chân nhân, mà
hai huynh đệ của chân nhân, Nhạc Diễm chân nhân, Hoắc Lạn và Hoắc Xán, cùng Thủy
Nhu chân nhân mặt cũng đều đã hiện sắc đỏ. Duy nhất có Thủy Nhu chân nhân còn
chút nữ tính, chỉ dùng một tay chuẩn bị phát động lực lượng, không như bọn Càn
Hư chân nhân đang phồng mang trợn má dùng cả hai tay.
- Oanh.....
Toàn bộ cung điện từ tường bích,
ngọc trụ, bàn ngọc, ghế đá đều đồng loạt phát động kim quang, liền đó toàn thân
Càn Hư chân nhân run lên giống như bị lôi điện đánh vào người, sau đó bị chấn
bay về phía sau tầm hơn mười trượng mới có thể chấn định được.
- Là cấm chế.
Tần Vũ kinh ngạc nói.
- Tần Vũ đại ca, huynh đã minh bạch
chưa?
Lập Nhi cười nói. Tần Vũ nghi hoặc
hỏi:
- Lập Nhi, muội đã biết trước
sao?
Lập Nhi vẫn cười nói:
- Tần Vũ đại ca, đây là tiên phủ,
mà tiên phủ há lại là nơi ai muốn làm gì thì làm sao, hơn nữa từ thạch trụ đến
các bộ phận đều được xếp đặt theo một phương vị liên kết với nhau, bố trí cấm
chế không có gì là lạ cả, nếu quả như Nghịch Ương tiên nhân này không bố trí cầm
chế mới thật sự là kì lạ.
- Không biết các vị tán tiên, tán
ma này sẽ phản ứng như thế nào đây?
Tần Vũ cười nói.
- Phải xem mới biết được chứ.
Lập Nhi nhăn mũi nhìn Tần Vũ cười.
Càn Hư chân nhân và chúng nhân
đưa mắt nhìn nhau.
- Ha ha....... Chúng ta đã xem
thường vị Nghịch Ương tiên nhân này rồi, nếu như Nghịch Ương tiên nhân lưu lại
bảo vật trân quý như cung điện này thì sao lại không có sự đề phòng chứ, chúng
ta quả thật đã quá nóng vội.
Càn Hư chân nhân tự cười chế nhạo
bản thân. Những người khác lúc này cũng đã bình tĩnh trở lại. Cấm chế vừa rồi
quả thật là vô cùng khủng bố, các tán tiên, tán ma đều có chung cảm giác đấy.
- Đại ca, lúc đầu Nghịch Ương
tiên nhân để cho chúng ta tiến nhập vào cung điện và đã khẳng định là có để lại
bảo bối cho chúng ta, hơn nữa còn cho chúng ta thấy không thể đoạt được cung điện
này. Vậy thì có thể Nghịch Ương tiên nhân còn để lại bảo bối trân quý hơn những
chiếc ngọc bàn kia.
Hoắc Xán dùng linh thức truyền âm
cho Hoắc Lạn
Hoắc Lạn trong tâm cũng máy động,
truyền âm lại:
- Đệ nói có lý, toàn bộ tòa cung
điện này đều do nguyên linh thạch cấu thành, nếu như theo truyền thuyết thì Nghịch
Ương tiên nhân có lưu lại bảo bối, hơn nữa còn vô cùng trân quý, nguyên linh thạch
không thể so sánh được. Đi, chúng ta mau tới chính điện xem thử.
Lúc này, tất cả mọi người ở đây
chưa có một ai tiến vào chính điện để xem xét.
Hoắc Lạn hợp lại với huynh đệ của
mình, rồi ngay sau đó cả hai cùng tiến nhập vào chính điện, không để ý xem Càn
Hư lão đạo có thành công hay không., hoặc như Càn Hư lão đạo quả thật thành
công thì huynh đệ bọn chúng lại càng vui.
Ba sư huynh đệ Càn Hư lão đạo,
cùng Nhạc Diễm chân nhân, Thủy Nhu chân nhân nhất thời ngây ngốc, thấy vậy cũng
đồng thời phi thân về hướng quảng trường chính điện.
Còn Tần Vũ, Thanh Long Duyên
Lang, Duyên Mặc và những người còn lại đương nhiên cũng bám sát theo đám tán
tiên tán ma.
Phạm vi của quảng trường này vô
cùng lớn, phía cuối quảng trường là đại điện, nằm trước đại điện là một khu vườn
rộng rãi, nơi đây phát tán ra một khí tức bí ẩn vô cùng kì diệu, thậm chí chỉ hấp
thu khí tức này thôi đã có cảm giác công lực từ từ tăng tiến.
- Hảo bảo bối.
Tâm thần bảy vị tán tiên tán ma đều
chấn động vô bì, công lực tán tiên rất thâm hậu thế mà chỉ hấp thu khí tức mà
công lực đã từ từ tăng lên, nếu đem những kì hoa dị thảo này luyện chế thành
đan dược thì công năng quả thật không thể tưởng tượng được.
- Vù vù...
Bảy vị tán tiên, tán ma đồng thời
phi thân tới khu vườn, lúc nãy những khối nguyên linh thạch được sắp xếp theo một
loại trận pháp kì dị liên kết với nhau tạo thành một cấm chế cường đại khiến
cho bọn họ vô pháp đoạt được, còn như đám kì hoa dị thảo này có lẽ sẽ dễ lấy
hơn.
- Bùng!
Đầu như va vào đá, lần này toàn bộ
bảy vị tán tiên, tán ma một lần nữa đụng phải cấm chế. Bảy người cùng rơi xuống
đất, phẫn nộ nhìn về phía khu vườn.
- Cấm chế, lại cấm chế, Nghịch
Ương tiên nhân này là loại người như thế nào đây, như những ngọc bàn lúc nãy,
kì hoa dị thảo đều có cầm chế bảo vệ.
Hoắc Lạn phẫn nộ quát.
Toàn bộ các vị tán yêu, tán ma
lúc này đều đã phát nộ.
Nhìn thấy bảo bối nhưng lại bị cấm
chế cản trở, làm sao chúng nhân không phẫn nộ cho được chứ? Hơn nữa, với thực lực
của đám tán yêu, tán ma ở đây đối với cấm chế của Nghịch Ương tiên nhân một điểm
hi vọng phá được cũng không có, chỉ mới va chạm họ đều đã cảm thấy được năng lượng
của cấm chế vô cùng cường đại.
Họ đối với Nghịch Ương tiên nhân,
giống như con kiến đối với người khổng lồ, khoảng cách vô cùng lớn, trong tình
huống hiện tại quả thật là thiên nan vạn nan.
- Ngọn giả sơn kỳ lạ kia lại
không có màu xanh.
Tần Vũ đi bên cạnh Lập Nhi cười
nói.
Lập Nhi lúc này cũng nhìn thấy
khung cảnh của quảng trường, cách khu vườn không xa là một ngọn giả sơn do một
loại tinh thạch khác lạ cấu thành. Tuy nhiên ngọn giả sơn này cũng phát tán ra nguyên
linh khí, hiển nhiên.... ngọn giả sơn này được tạo thành từ một loại tinh thạch
cùng dạng với nguyên linh thạch thậm chí còn quý giá hơn.
- Giả sơn này khẳng định được cấu
tạo từ tinh thạch, là một loại nguyên linh thạch, đẳng cấp cũng không thấp. Thủ
bút Nghịch Ương chân nhân để lại quả thật rất lớn.
Lập Nhi tán thưởng.
- Ồ, cô nương sao lại có hiểu biết
về nguyên linh thạch sâu sắc như thế?
Hắc phát lão giả của Âm Nguyệt
cung đi tới dò hỏi.
Lập Nhi nhìn lão giả một cái rồi
điềm nhiên cười nói:
- Ta cùng thúc thúc thường xuyên
bàn luận rất nhiều vấn đề, biết những việc như thế cũng không hề có gì là kì
quái, nhưng Âm Nguyệt cung theo ta biết phần lớn đều là nữ nhân, ngươi lại là
nam nhân mà có thể nhận trọng trách tiến nhập tiên phủ, quả thật khó hiểu. Thúc
thúc cũng từng đề tỉnh ta....Âm Nguyệt cung nếu xuất hiện nam nhân thì cần phải
chú tâm một chút, bởi vì nam nhân đấy nhất định là bất âm bất dương.
Hắc phát lão giả toàn thân run
lên,trong mắt đột nhiên bộc lộ sát ý. Nhưng chỉ sau một lúc hắc phát lão giả đã
thu liễm sát khí.
- Tinh Thần Các quả nhiên lợi hại.
Nói xong, lão lập tức bước đi.
Giả sơn.
Cho dù khí tức có được che dấu
nhưng cảm giác của các vị tán tiên, tán ma quả thật vô cùng linh mẫn.....tuy
nhiên kết quả vẫn chỉ đem lại sự tiếc nuối.
Xung quanh ngọn giả sơn không ngờ
cũng có cấm chế bảo vệ.
Cấm chế!
Cấm chế!
Lại là cấm chế!
Không chỉ có khu vườn, giả sơn mà
thậm chí ngay cả hai con kim long điêu khắc ở trước cổng chính điện cũng có cấm
chế, tất cả làm cho các vị tán tiên tán ma điên lên. Bởi vì ngay cả kim long
cũng được chế tạo từ tinh thạch trân quý có giá trị cực cao.
Từng bức điêu khắc, từng loại bảo
vật, thậm chí là cỏ cây hoa lá. Toàn bộ đều là tiên giới bảo bối, tuy
nhiên..... không một thứ gì là không có cấm chế bảo hộ.
- Ta phải nói, Nghịch Ương tiên nhân này bố
trí nhiều cấm chế như thế không cảm thấy mệt mỏi sao ?
Nhạc Diễm chân nhân cho dù là tu
chân giả, nhưng lúc này không thể kiềm chế được bản thân, đã mau chóng tức điên
lên.
Càn Hư chân nhân sắc diện vô cùng
khó chịu.
Thủy Nhu chân nhân cũng phải nhíu
mày....
Toàn bộ tán tiên tán ma lúc này
quả thật đã bị vị Nghịch Ương tiên nhân làm cho tức đến phát điên lên.
Bên trong chính điện.
Bảy vị tán tiên tiến nhập vào
trong đại điện, mọi người đều có chung cảm giác ngạc nhiên, bởi vì đại điện trống
không duy nhất chỉ có một tấm bia, một tấm bia màu đen được dựng lên giữa đại
điện trên đó khắc hai chữ Trấn Phủ.
Hai chữ này quả thực phát ra một
loại khí tức vô cùng cổ quái, khiến người ta không thể không để ý tới chúng.
- Trấn Phủ thạch bia, Trấn Phủ thạch
bia...... á.
Đột nhiên hai mắt Càn Hư chân nhân
mở to, mặt ông ta đỏ ửng lên như đang hổ thẹn về điều gì đó, miệng vô thức lẩm
bẩm, như thể cảm thấy một cái gì đó rất rõ ràng nhưng lại không nghiêm trọng.
Càn Hư lão đạo đang cố gắng lục lọi
những kí ức liên quan đến Trấn Phủ thạch bia này. Vừa nhớ lại, Càn Hư chân nhân
tựa như phát cuồng.
- Trấn Phủ thạch bia, a, sao sao
lại có thể.....
Sáu vị tán tiên tán ma đồng loạt
hướng về phía Hắc phát lão giả, vừa nhìn thấy thạch bia biểu hiện của hắc phát
lão giả cũng giống như Càn Hư chân nhân lúc nãy.
Trấn Phủ thạch bia.
Vừa nghĩ tới ý nghĩa của vật này,
Hắc phát lão giả tưởng chừng như cũng phát điên.
Trấn Phủ thạch bia là một bí mật,
gần như chỉ có tiên nhân mới biết, số người bình thường biết được vô cùng ít,
vô luận là Hắc phát lão giả hay Càn Hư chân nhân thật sự chỉ là tình cờ mới biết
được bí mật của Trấn Phủ thạch bia.
Đầu tiên họ đều chỉ có thể cảm
thán, họ sao có thể ngờ rằng mình lại có cơ hội nhìn thấy Trấn Phủ thạch bia.
Hai huynh đệ Hoắc Lạn, Hoắc Xán
trước nhìn Càn Hư lão đạo sau lại thấy phản ứng của Hắc phát lão giả, trong mắt
hai huynh đệ đồng thời lấp lánh quang mang.
- Đại ca, thấy vẻ mặt si dại của
Càn Hư lão đạo và hắc phát lão đầu tử, họ đều nhìn chằm chằm vào thạch bia rồi
ngây ngốc, tựa hồ như bị kích động rất lớn, đệ nghĩ.... thạch bia này dứt khoát
ẩn chứa bí mật.
Hoắc Lạn gật đầu nói :
- Cho dù là nguyên linh thạch
cũng chỉ có thể khiến cho Càn Hư lão đạo kinh ngạc, khiến cho tất cả chúng đều
động dung nhưng phản ứng như vừa rồi thì...... giá trị của thạch bia khẳng định
không nhỏ, không cần nói nhiều......nhất định phải đoạt được thạch bia rồi nói
tiếp.
- Đúng rồi, nhất định phải đoạt
được.
Hoắc Xán cũng hạ quyết tâm.
Hoắc Lạn và Hoắc Xán căn bản là
không hiểu được bí mật của thạch bia, nhưng từ biểu tình của Càn Hư lão đạo và
Hắc phát lão đạo, họ có thể khẳng định..... thạch bia này tuyệt đối trân quý
hơn nguyên linh thạch rất nhiều. Cho dù không biết được giá trị thật sự của thạch
bia, nhưng trước tiên cứ cướp lấy là hành động đúng đắn nhất.
Nhạc Diễm chân nhân cùng Thủy Nhu
chân nhân lúc này đều phát hiện thấy có điểm bất diệu. Theo kinh nghiệm của bọn
họ, phản ứng vô cùng kinh hãi vừa rồi của Càn Hư lão đạo và Hắc phát lão giả,
cùng với việc huynh đệ Hoắc Xán không ngừng trao đổi ánh mắt cho nhau, nhãn thần
lấp loáng quang mang quỷ dị, đồng thời không rời mắt khỏi thạch bia.
- Thủy Nhu chân nhân, thạch bia này dứt khoát
là bảo bối, hơn thế nữa còn là bảo bối dị thường, ta tuy không biết được độ
trân quý của thạch bia, nhưng quyết không thể để rơi vào tay kẻ khác được, ta đề
nghị hai chúng ta liên thủ với nhau.
Nhạc Diễm chân nhân tuy dễ bị
kích động nhưng quyết không phải là hạng ngu ngốc.
Thủy Nhu chân nhân ngay lập tức đáp
lại :
- Rất tốt, thế lực của hai bên
kia đều vượt qua chúng ta, nhưng hai chúng ta liên thủ thì cũng sẽ tạo nên thế
cục cân bằng.
Bằng linh thức truyền âm hai vị
tán tiên đã ngấm ngầm giao ước với nhau.
- Trấn Phủ thạch bia, trời, sao
có thể xuất hiện......
Thanh Long cùng ba vị hoàng y nam
tử cũng vừa mới tới, một vị hoàng y nam tử kinh ngạc thốt lên.
Nghe thấy tiếng của hoàng y nam tử,
trong mắt Càn Hư chân nhân cùng Hắc phát lão giả cùng phát ra quang mang cực kì
khủng bố, kinh hãi nhìn chằm chằm vào thạch bia, lúc này cả hai người không còn
có một chút thái độ hoài nghi, thậm chí nhãn thần đã chuyển thành màu đỏ.
Hắc phát lão giả nhìn Càn Hư lão
đạo một cái, rồi nhìn Nhạc Diễm chân nhân, Thủy Nhu chân nhân cùng Hoắc Lạn
huynh đệ, tựa hồ phát hiện bản thân thực lức yếu kém, liền hít một hơi thật sâu
cố gắng áp chế lòng tham nổi lên trong tâm.
- Nói, Trấn Phủ thạch bia là loại
bảo bối gì, không nói ta sẽ giết người.
Nhạc Diễm chân nhân thân ảnh nhất
động tới trước mặt Hắc phát lão giả.
Hắc phát lão giả toàn thân run
lên, những người còn lại đều tỏ vẻ kinh ngạc.
- Nói!
Nhạc Diễm chân nhân tức giận nhìn
Hắc phát lão giả.
Hắc phát lão giả lúc này kinh
hoàng nói:
- Chân nhân, vãn bối tại Âm Nguyệt
cung đã từng có lần xem qua ghi chép của một vị lão tiền bối trong đó có nói
qua về bí mật của Trấn Phủ thạch bia.
- Câm miệng, không được nói.
Càn Hư lão đạo phẫn nộ hét lên.
- Ngươi im đi.
Bốn người Thủy Nhu chân nhân, Nhạc
Diễm chân nhân, Hoắc Lạn, Hoắc Xán tựa như đồng thời hét lên, Càn Hư lão đạo lập
tức chấn động.
- Ngươi nói tiếp.
Nhạc Diễm chân nhân nhìn chằm chằm
vào Hắc phát lão giả, lúc này Thủy Nhu chân nhân, huynh đệ Hoắc Lạn đều khẩn
thiết muốn biết bí mật của Trấn Phủ thạch bia bảo bối kia.
Hắc phát lão giả đưa mắt nhìn qua
đám tán tiên tán ma đang sắp bạt đao bạt kiếm, sau đó hít thở sâu, cố gắng trấn
áp cảm giác kinh hoàng trong tâm rồi nói :
- Vãn bối nhớ theo ghi chép của
tiền nhân, Trấn Phủ thạch bia tại tiên giới được những tiên nhân có thực lực cường
đại tạo ra sau khi kiến tạo cung điện, sau đó thạch bia sẽ được chủ nhân thu
vào nội thể, nhưng hiện tại, Nghịch Ương tiên nhân lại để lại Trấn Phủ thạch
bia ở đây, cho nên......
- Đừng dài dòng, sở hữu thạch bia
thì có tác dụng gì.
Hoắc Lạn hét lên. Hắc phát lão giả
lúc này kinh hoàng nói:
- Việc này, nếu như có người nào
có thể luyện hóa được Trấn Phủ thạch bia, cũng có nghĩa.... Có thể hoàn toàn sở
hữu cung điện này, toàn bộ cung điện này sẽ thuộc về người đó cho dù là nguyên
linh thạch hay tiên thảo linh hoa tất cả đều thuộc về người đó.
Hắc
phát lão giả càng nói càng nhỏ, trong đại điện lúc này chỉ còn vang những tiếng
thở dài.
===========================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét