Thiên lôi đầy trời đánh xuống Hoàng
Tuyền lộ, thiên hỏa nham thạch chảy thành sông, vô số ngọn thiên hỏa phun lên
trời, lôi điện uốn lượn, thiên hỏa cháy nóng, cũng vì nguồn nhiệt cực nóng này
mà phía thượng lưu hình thành nên đám vân vụ hồng sắc dày đặc nóng rực.
Xung quanh của con đường rộng độ
một thước này, liên tiếp là những dòng thiên hỏa nham thạch chảy dưới hai bên bờ
Hoàng Tuyền lộ, làm cho nó trở nên cô độc.
- Thiên hỏa, dù là thiên tiên
cũng không dám khinh thường tiếp xúc với thiên hỏa.
Tần Vũ tự nghĩ trong lòng.
Hỏa diễm từ thấp đến cao, màu sắc
có thay đổi, tinh thần chân hỏa của Tần Vũ chỉ là màu xanh đậm, gần tiếp cận với
tử sắc. Thiên hỏa màu tử sắc, uy lực rất lớn, kể cả nhục thể của thiên tiên
cũng không dám khinh thường đối kháng.
Lôi điện đánh xuống, từng đạo lôi
điện đều là thanh sắc lôi điện, mỗi một đạo lại có uy lực lớn hơn cả đạo lôi điện
cuối cùng cực khủng bố lúc Tần Vũ độ Lục Cửu thiên kiếp. Tần Vũ tin là chỉ cần
một đạo đánh trúng người mình, bản thân sẽ mất mạng ngay.
- Nghịch Ương tiên đế không ngờ lại
làm ra đại trận như vậy, lão thực coi tàn sát là chuyện vui ư?
Tần Vũ trong lòng phẫn nộ.
- Thiên hỏa, nếu bị phun trúng
thân thể, với tu vi nhục thể của mình bây giờ khẳng định là cháy thành tro, lại
còn thiên lôi đó, lúc trước độ đạo thiên kiếp cuối cùng của Lục Cửu thiên kiếp
gian nan là vậy, mà nhìn màu sắc của thiên lôi này thì có thể so sánh với đạo
thiên lôi cuối cùng đó hẳn cũng khủng bố...
Tần Vũ căn bản không biết phải lựa
chọn như thế nào.
Tần Vũ nghĩ đến lời của Nghịch
Ương tiên đế, Đào Hoa nguyên thì vô cùng an toàn, nhưng nếu tiến vào rồi thì
không thể ra ngoài, chỉ có thể đợi đến lúc phi thăng mới có thể li khai.
- Ta sẽ sống trong Đào Hoa nguyên,
độ qua Cửu Cửu trọng kiếp rồi phi thăng tiên giới ư? Có thể không?
Tần Vũ tuy trong lòng úy kỵ sự uy
hiếp của Hoàng Tuyền lộ, nhưng nghĩ đến thân nhân huynh đệ, phụ vương Tần Đức,
hai vị đại ca, rồi huynh đệ lãnh khốc không ngừng khổ tu - Tiểu Hắc, và huynh đệ
vô tư- Hầu Phí, còn có...trong tâm thoáng qua bóng hình xinh đẹp.
- Hoàng Tuyền lộ.
Tần Vũ ánh mắt nghiêm nghị, cười
nghĩ.
- Có lẽ trong số những người đi
vào Hoàng Tuyền lộ, ta công lực là yếu nhất, duy nhất chỉ có thể trông vào Lưu
Tinh Lệ.
Lập tức, Tần Vũ đi đến chỗ bia đá
có ghi văn tự của Hoàng Tuyền lộ. Ngồi xuống gần bờ sông, chuẩn bị bắt đầu đi
vào Hoàng Tuyền lộ.
***
- Thiên hỏa, thiên lôi thanh sắc
chỉ có thể xuất hiện ở Cửu Cửu thiên kiếp...
Lúc này trong lòng Nghiên Cơ
nương nương thấy khổ não.
Cho dù khi công lực của ả không
có chút hao tổn nào, hoàn toàn như lúc đầu. Thiên hỏa và thiên lôi đó ả cũng
không dám tùy ý chống cự lại. Tứ kiếp tán ma tương đương với nhất cấp thiên ma,
tối đa có thể tiếp thụ được hai lần công kích của thiên hỏa, với thiên lôi đó
thì tối đa cũng không nhiều lần.
Nhưng lúc này Nghiên Cơ nương
nương lại đang trọng thương, cùng với Càn Hư lão đạo đánh giết một hồi, bị Thủy
Nhu chân nhân, Nhạc Diễm chân nhân dùng trận pháp hợp kích, thậm chí nhục thể
đã bị hủy gần hết, cuối cùng đã thi triển 'Thiên ma huyết vân', gây ra trọng
thương như vậy. Rồi bị ba thanh long Độ kiếp hậu kì liên thủ đánh lén.
- Bảo bối trân quý gấp chục lần Thanh
Vũ tiên phủ .
Nghiên Cơ nương nương trong mắt
hiện ra một tia lệ mang.
- Vô luận thế nào, đây cũng là hy
vọng duy nhất để ta trở thành nhân vật tối thượng trong tán ma, cầu phú quý
trong nguy hiểm.
Nghiên Cơ nương nương nhìn về Đào
Hoa nguyên, cười lạnh một tiếng.
- Giả sử ta lưu lại Đào Hoa
nguyên, mỗi lần tán ma thiên kiếp càng về sau uy lực càng lớn, ta cô độc một
mình tại đó, có thể sống để độ qua tán ma thiên kiếp mà phi thăng hay không
cũng khó biết được. Nếu lãng phí cuộc sống trong đó, không bằng tham gia cùng bọn
chúng tranh đoạt cơ hội thoát thân duy nhất này.
Liều vậy!
Nghiên Cơ nương nương lập tức ngồi
xuống, bắt đầu phục dụng đan dược để khôi phục công lực bản thân, thương thế của
ả thật quá nặng, công lực khôi phục được một càng nhiều thì cơ hội sống sót của
bản thân càng lớn.
***
Duyên Mặc nhìn đám thiên hỏa tử sắc
phun lên trời, rồi nhìn một đạo thanh sắc lôi điện, đồng tử bất giác hơi co lại.
Sinh, tử?
Ở trong Hồng Hoang đánh giết
tranh đấu, đã không biết bao nhiêu lần bồi hồi trước giây phút sinh tử. Hắn
đương nhiên không sợ chết, nếu quả sợ chết, sao có thể không nghe Long tộc thượng
lệnh trở về tộc sống, mà lại phản bội Long tộc, tiến vào Hồng Hoang, tiến hành
sinh tử rèn luyện?
- Cơ hội!
Duyên Mặc ánh mắt thoáng qua một
tia lạnh lẽo, không một chút do dự trực tiếp đi đến bia đá của Hoàng Tuyền lộ,
tại nơi an toàn gần bờ, kiên định ngồi xuống bất động, bình tĩnh chờ thời khắc
có thể tiến nhập Hoàng Tuyền lộ.
***
Cả nhóm ai cũng có lựa chọn riêng
cho mình, đặc biệt sau khi nhìn thấy sự đáng sợ của Hoàng Tuyền lộ, đó chính là
đang đối diện với sự lựa chọn sinh tử. Có người chọn vào Hoàng Tuyền lộ, cũng
có người đã chọn cuộc sống an tĩnh trong Đào Hoa nguyên.
Như với Long tộc ba vị cao thủ Độ
Kiếp hậu kì.
Phi thăng dù là cơ hội duy nhất để
li khai Đào Hoa nguyên, nhưng Duyên Lãm Sơn ba vị Long tộc cao thủ đều đã là Độ
Kiếp hậu kì, chỉ cách một bước là đạt Đại Thành kì rồi phi thăng, bởi thế bọn họ
không cần phải mạo hiểm tính mạng, bọn họ chỉ cần ở tại Đào Hoa nguyên một thời
gian, đạt Đại Thành kì tức có thể phi thăng.
***
- Một canh giờ đã qua, cung hỉ
các vị đã chọn Hoàng Tuyền lộ, haha...
Âm thanh của Nghịch Ương tiên đế
vang lên khắp trời đất.
Những người chọn tiến nhập Hoàng
Tuyền lộ đều nhẹ mở mắt, lúc này cả Hoàng Tuyền lộ lẫn Đào Hoa nguyên đều biến
mất, ở phía sau bọn họ là vô tận mây mù dày đặc, bọn họ lúc này có muốn hối hận
cũng không kịp nữa.
- Cung hỉ?
Nghiên Cơ cười lạnh.
- Tính cách vị Nghịch Ương tiên đế
này thực sự không thể dùng lí luận thông thường đoán định.
Tần Vũ bật cười, từ lúc vào Cửu
Kiếm tiên phủ đến giờ, ai cũng hiểu sự 'âm hiểm' của Nghịch Ương tiên đế, chọn Hoàng
Tuyền lộ cũng chúc mừng, mười phần là muốn hý lộng người ta.
- Lúc trước, ta đã nói đi vào Hoàng
Tuyền lộ, mười người chỉ có một người có thể sống sót, nhưng thực tế...không phải
tuyệt đối như vậy.
Nghịch Ương tiên đế lúc này ngữ
khí có vẻ ôn hòa.
- Chỉ là tính toán đại khái mà
thôi, có thể các ngươi sẽ sống sót một, hai người.
- Đương nhiên, có khả năng, tất cả
đều chết.
Trong thanh âm Nghịch Ương tiên đế
không hề có một điểm quan tâm nào.
Chúng nhân trong tâm cảm thấy một
tia lạnh lẽo.
- Chết hết?
Tần Vũ trong mắt quang mang lóe
sáng.
- Nghịch Ương tiên đế đang trêu
đùa bọn ta.
Dù nhìn thấy sự nguy hiểm phi thường
thập tử vô sinh của Hoàng Tuyền lộ, nhưng ban đầu Nghịch Ương tiên đế có nói,
mười người có thể có một người sống, thêm nữa chúng nhân đều tưởng là Nghịch
Ương tiên đế phải để ít nhất một người sống để nhận bảo bối. Vì thế mọi người đều
có hi vọng.
Nhưng bây giờ Nghịch Ương tiên đế
lại nói, một tia hy vọng có thể cũng không có.
- Nếu mà các vị đều chết. Không
ai lấy được chân chính bảo bối Cửu Kiếm tiên phủ , chín thanh ngọc kiếm đó lại
một lần nữa bay khỏi tiên phủ, phân tán các nơi. Chờ đợi hậu nhân kế tiếp tiến
nhập tiên phủ lấy bảo bối.
Nghịch Ương tiên đế nói về điều
đó, tâm trạng dường như rất vui vẻ.
Nhưng Tần Vũ, Nghiên Cơ nương
nương, Duyên Mặc, Càn Hư lão đạo, Hoắc Xán...không một ai cười được, trong lòng
lúc này lạnh run.
Đi vào Hoàng Tuyền lộ, có khả
năng tất cả đều chết.
- Con đường đã biến mất rồi, có hối
hận cũng vô dụng. Haha….có thể nói “nhất nhập Hoàng Tuyền lộ sinh tử thụ thiên
khống” (Vào Hoàng Tuyền lộ sinh tử do trời
khống chế). Chúng tiểu bối, tự cầu lấy may mắn đi!
Nghịch Ương tiên đế đắc ý cười
to, tựa hồ vì có thể hí lộng được mọi người mà thập phần cao hứng vậy
===========================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét