- Ha ha..... chúc mừng ngươi đã
tìm được Phá Thiên đồ, Phá Thiên đồ có tổng cộng ba phần, ở Tàng Bảo Các lầu
hai là tiên bảo tối trân quý, còn Phá Thiên đồ quý giá như thế nào, để ta giải
thích một lượt cho ngươi nghe.
- Ta, Nghịch Ương thành danh
chính là ở tuyệt kỹ Phá Thiên kiếm quyết, trong cả ba bức họa đều ẩn chứa ba thức
kiếm quyết, đương nhiên phải là kiếm tiên tu luyện, hiệu quả sẽ đạt lớn nhất,
còn tiên nhân bình thường tu luyện chỉ có thể đạt được uy lực thông thường.
Trong đầu Tần Vũ thanh âm của Nghịch
Ương tiên đế vang vọng.
- Phá Thiên kiếm quyết, bản thân
ta không phải là kiếm tiên, cho dù tu luyện có thể tăng cường lực công kích,
nhưng tương lai cũng không có tác dụng gì nhiều.
Trong lòng Tần Vũ có mấy phần thất
vọng.
Nghịch Ương tiên đế tiếp tục nói:
- Phá Thiên đồ tàng chứa bốn điều
lợi, điều lợi thứ nhất là tăng cường lực lượng như đã nói.
Khi nghe điều này, Tần Vũ đang có
chút thất vọng chuyển sang hưng phấn trở lại, ông trời à, ngoài điều lợi thứ nhất,
lại còn thêm ba điều khác nữa.
- Điều lợi thứ hai là nó chứa Phá
Thiên kiếm khí tự động bảo vệ chủ nhân. Thực lực của thiên tiên, thiên ma không
thể đả thương ngươi, lại còn bị kiếm khí công kích trở lại.
Trong lòng của Tần Vũ thực là vui
mừng.
- Phá Thiên kiếm khí hộ thể, hữu
dụng phi thường.
- Điều lợi thứ ba là nếu ghép cả
ba miếng Phá Thiên đồ lại, thì sẽ thấy được địa đồ chỉ đường tới Nghịch Ương cảnh.
Nói tới đây, Nghịch Ương tiên đế
ngừng lại.
Tần Vũ trong lòng nổi lên một
thoáng nghi hoặc, Nghịch Ương cảnh là nơi nào?
- Nghịch Ương ta tung hoành tiên
giới cả vạn năm, bất luận là yêu giới, ma giới, hoặc tiên giới, thực lực tuyệt
đối đứng đầu. Trong quá trình tu luyện ở vô số tinh cầu, thiên tài địa bảo
tranh giành được khiến người ta hoảng sợ.......
Nghịch Ương tiên đế không để lộ
ra Nghịch Ương cảnh ở nơi nào, ngược lại chỉ tự giới thiệu về mình.
- Trong Nghịch Ương cảnh chứa hằng
hà trân bảo, như Thanh Vũ tiên phủ chỉ là ta tiện tay kiến tạo nên, ha......
còn để dựng nên Nghịch Ương cảnh ta đã tốn mất cả vạn năm, thu tập vô số bảo bối
để xây dựng, sự trân quý trình độ vượt xa Thanh Vũ tiên phủ cả ngàn lần!
Tần Vũ nhướng mày.
Thanh Vũ tiên phủ chỉ là do Nghịch
Ương tiên đế tùy tiện dựng lên. Còn như Nghịch Ương cảnh, Nghịch Ương tiên đế
dùng để lưu giữ số bảo bối khổng lồ đó, phải hao tổn biết bao tâm lực khi xây dựng
nó lên.
- Bên trong Nghịch Ương cảnh, có
các loại trân bảo, các loại trận pháp lợi hại, các loại vật liệu quí, có cả những
thứ thậm chí chính ta vẫn chưa thấu hiểu tường tận, cũng như....... ha ha,
không nói nhiều, tóm lại là ta, Nghịch Ương tiên đế tung hoành tiên giới thâu
tóm bảo bối cả vạn năm, hầu hết đặt tại bên trong Nghịch Ương cảnh. Hơn nữa.......
trong Nghịch Ương cảnh còn chứa một bảo vật quý giá nhất. Bảo vật này còn quý
hơn tất cả những bảo vật khác trong Nghịch Ương cảnh cộng lại!
Nói tới đây, ngay chính Nghịch
Ương tiên đế cũng trở nên kích động.
Tần Vũ nhất thời im lặng nín thở.
Hắn hoàn toàn kinh tâm.
Một bát cấp huyền tiên, nhưng lại
là siêu cấp tiên đế kiếm tiên, từng tung hoành tiên giới, là cao thủ tối cao
quyền lực cực đại. Hắn phần lớn đã cất giấu bảo bối trong Nghịch Ương cảnh. Hơn
nữa, theo lời của Nghịch Ương tiên đế, trong đó có một bảo bối cực kì trân quý
hơn tất cả bảo bối cộng lại.
- Ha ha...... Phá Thiên đồ lại
còn có một giá trị thứ tư nữa.
Nghịch Ương tiên đế lại nói tiếp.
Ở thời khắc này Tần Vũ chỉ còn biết
lắng nghe, hắn đã hoàn toàn chấn kinh.
Nếu nói Thanh Vũ tiên phủ tại
phàm nhân giới là bảo bối tối cao, thì Nghịch Ương cảnh, ở tại tiên giới ma giới,
là bảo vật mà các tiên đế cao thủ điên cuồng tìm kiếm, Nghịch Ương cảnh tuyệt đối
hơn Thanh Vũ tiên phủ vạn lần!
- Tiểu bối, Nghịch Ương cảnh
không phải ai cũng có thể tiến vào, ngay cả khi hắn có địa đồ, muốn tiến vào nhất
định phải có đủ tư cách.
Nghịch Ương tiên đế nói tiếp.
Tần Vũ lập tức chuyên tâm lắng
nghe.
- Kẻ có được Phá Thiên đồ muốn tiến
vào phải đủ tư cách. Người này cùng với Phá Thiên đồ sau khi tìm thấy lối vào
Nghịch Ương cảnh, phải dùng Phá Thiên kiếm khí bao trùm một phạm vi, trong phạm
vi này chứa năm người cộng thêm bản thân hắn là sáu. Sáu người này khi tiến nhập
Nghịch Ương cảnh, sẽ tự động bị hấp lực thu vào bên trong. Còn những kẻ khác
cho dù tới được bên ngoài cửa Nghịch Ương cảnh cũng không thể nào tiến vào, cho
dù hắn có là huyền tiên tiên đế!
Nghịch Ương tiên đế nói đầy tự
tin.
Nghịch Ương cảnh, chính là trọng
địa của Nghịch Ương tiên đế. Với thực lực cấp tiên đế của hắn, nếu không được sự
đồng ý thì làm cách nào có thể tiến vào?
- Kẻ nắm được một phần Phá Thiên
đồ và cả năm trợ thủ được coi như đủ tư cách. Nói cách khác ba bức Phá Thiên đồ
có thể đem theo mười tám người. Tiểu bối, chỉ một lời khuyên. Khổ công tu luyện,
công lực phải đề cao, nếu không nghe có chết thì đừng nói là ta không nhắc nhở,
ha ha......
Sau tiếng cười lớn, thanh âm của
Nghịch Ương tiên đế biến mất.
Tần Vũ, Nghiên Cơ nương nương,
Duyên Mặc cả ba người cùng nhìn nhau, nhãn tình trầm mặc.
Sự tồn tại của Phá Thiên đồ, thực
sự đã làm cho bọn họ cực kì rung động, ai cũng biết rằng khi tin này truyền ra,
bất kể là nơi nào, từ chốn Hồng Hoang, hay Bạo Loạn Tinh hải, thậm chí cả Đằng
Long đại lục đều nổi phong ba, với thực lực của bọn họ căn bản là không thể giữ
được bảo bối này.
- Nghiên Cơ nương nương, không biết
bức Thủy Mặc họa kia là bảo bối gì, có thể nói cho ta nghe không?
Càn Hư lão đạo nhìn về Nghiên Cơ
nương nương cười nói, nhưng trong ánh mắt đã lộ ra mục đích của mình.
Nghiên Cơ nương nương điềm đạm
nói:
- Cũng chỉ là một tiên khí mà
thôi.
Hoắc Xán hướng về Tần Vũ, cười cười
nói:
- Tần Vũ tiểu huynh đệ, bức tranh
thủy mặc đó rốt cuộc là loại tiên khí gì, hãy cho chúng ta được mở mắt xem a.
Càn Hư Lão Đạo, Hoắc Xán, Y Đạt,
Duyên Lang, bọn họ vừa rồi thấy Nghiên Cơ nương nương bộ dạng hưng phấn, run rẩy,
phải biết rằng khi sở hữu mao bút trung phẩm tiên khí, Nghiên Cơ nương nương
cũng không phản ứng như vậy.
Bảo bối đó là gì, có ai biết?
Không ai tin là nó chỉ đơn giản
là một thứ tiên khí.
Khi nghe Hoắc Xán hỏi, Tần Vũ cười
nói:
- Hoắc Xán tiền bối đã hỏi, ta phải
trả lời thôi.
Đồng thời, Nghiên Cơ nương nương
cùng với Duyên Mặc đều hướng về Tần Vũ, trong mắt phát xuất một đạo lệ mang.
Càn Hư lão đạo, Hoắc Xán bọn người
nhãn tình phát sáng.
- Bức tranh thủy mặc, trên thực tế
là một kiện hộ thể tiên khí, đồng thời lại tàng chứa một phương pháp tu luyện cực
kỳ lợi hại.
Khi nghe Tần Vũ nói, Nghiên Cơ
nương nương cùng vói Duyên Mặc thầm thở ra nhẹ nhõm
- Hộ thể tiên khí?
Bọn người Càn Hư lão đạo chấn
kinh.
- Đúng vậy, bức tranh thủy mặc
này, cao thủ bình thường không thể làm thương hại được người sở hữu. Đồng thời,
nó còn hàm chứa một kiếm quyết cực kỳ lợi hại, chính là tuyệt chiêu của Nghịch
Ương tiên đế, có điều...... phải là kiếm tiên tu luyện mới đạt được uy lực cực
đại, ngược lại bọn ta dù có tu luyện hiệu quả không thể đạt được cực hạn.
Tần Vũ nói một cách tiếc nuối.
Duyên Mặc cùng Nghiên Cơ nương
nương trong tâm thầm rủa Tần Vũ giảo trá. Nhưng trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn
nhiều.
Dù sao, Tần Vũ cũng chỉ có nói ra
hai điều lợi của Phá Thiên đồ, còn hai điều trân quý đủ làm cho chúng nhân điên
cuồng thì Tần Vũ không có nói ra.
Một là bản đồ chỉ đường tới Nghịch
Ương cảnh, hai là giúp kẻ sở hửu có đủ tư cách để tiến vào.
Nếu không có Phá Thiên đồ, dù có
thực lực ngang với tiên đế và tới ngay cổng Nghịch Ương cảnh cũng đừng mơ tiến
vào được.
Nghiên Cơ nương nương thở dài
than:
- Đúng, bức thủy họa này hiệu quả
đầu tiên rất lớn, nhưng hiệu quả thứ hai lại không được như ý. Nếu ta tu luyện
kiếm tiên thì thật là tốt nhưng kiếm quyết của bát cấp huyến tiên đích thực lợi
hại.
Duyên Mặc đứng một bên cũng cảm
thán.
Bọn người Càn Hư lão đạo mặc dù cảm
thấy có điểm không thỏa đáng, nhưng cũng không tiện truy vấn.
- Tần Vũ, Duyên Mặc, sau một thời
gian nữa chúng ta liên hợp cùng tiến vào Nghịch Ương cảnh. Được chứ?
Nghiên Cơ nương nương dùng linh
thức truyền âm hỏi.
Duyên Mặc tỏ vẻ trầm tư, Tần Vũ
truyền âm nói:
- Nghiên Cơ nương nương, chúng ta
tiến nhập Cửu Kiếm tiên phủ, đã gặp muôn phần nguy hiểm. Nghịch Ương cảnh chính
là nơi Nghịch Ương tiên đế ở, khẳng định nguy hiểm gấp trăm lần. Công lực của
ta mà tiến vào chỉ là đối diện với tử vong thôi.
Duyên Mặc dùng linh thức truyền
âm tiếp nối:
- Tần Vũ huynh đệ nói có lý, còn
nhớ những câu nói cuối cùng của Nghịch Ương tiên đế không? Chỉ một lời khuyên,
khổ công tu luyện, đề cao công lực, thì mới tiến vào, nếu không nghe có chết
thì đừng nói là ta không nhắc nhở. Ở Cửu Kiếm tiên phủ ta cũng suýt chết, nếu
xâm nhập Nghịch Ương cảnh chỉ là vọng tưởng, phỏng chừng khi chết cũng không biết
tại sao.
Nghiên Cơ nương nương cũng nhớ lại
lời của Nghịch Ương tiên đế, mặc dù Nghịch Ương tiên đế hay hí lộng người,
nhưng Nghiên Cơ nương nương cũng cảm thấy không thể bỏ qua lòi căn dặn đó.
Thực lực!
Ngay cả khi có được địa đồ và đủ
tư cách để tiến vào, mà không có đủ thực lực, thì cũng chỉ là đem hy sinh cái mạng
nhỏ.
- Tần Vũ, Duyên Mặc, lúc đầu khi
Nghịch Ương tiên đế nói, ở Tàng Bảo Các có chứa một bảo vật độc nhất vô nhị,
giá trị trân quý vượt qua cả Thanh Vũ tiên phủ gấp mười. Hãy nói xem bảo bối đó
là gì?
Nghiên Cơ nương nương nghi hoặc
dùng linh thức hỏi.
Khi lấy được Phá Thiên đồ, Nghiên
Cơ nương nương nhận ra sự trân quý tuyệt đối vượt qua cả Thanh Vũ tiên phủ gấp
mười lần.
Dù sao Nghịch Ương cảnh, cũng là
địa phương đủ sức hấp dẫn cả tiên giới, làm cho cả tiên giới điên cuồng.
- Độc nhất vô nhị......
Duyên Mặc suy nghĩ chốc lát dồi
dùng linh thức truyền âm nói.
- Nói về sự trân quý giá trị gấp
mười lần, Phá Thiên đồ là bản đồ dẫn đến Nghịch Ương cảnh, người sỡ hữu sẽ có đủ
tư cách tiến nhập. Hai điều này cộng lại giá trị cũng đủ vượt qua Thanh Vũ tiên
phủ gấp mười lần. Nhưng Phá Thiên đồ lại có ba bức, không tính là độc nhất vô
nhị được.
Dù không phải độc nhất vô nhị,
nhưng chính Nghịch Ương tiên đế lúc đầu có nói địa bảo tối trân quý, rốt cuộc
là gì?
Tối trân quý, chẳng lẽ so sánh so
với Phá Thiên đồ còn trân quý hơn?
Tần Vũ trong lòng linh quang chợt
lóe sáng, dùng linh thức truyền âm nói:
- Ta nghĩ có một khả năng, bức Thủy
Mặc họa vốn là một thể, thứ nhất ba phần hợp lại mới tạo thành bản đồ, thứ hai,
có Phá Thiên kiếm quyết hoàn chỉnh. Ta nghĩ, xem ra Nghịch Ương tiên đế muốn
nói ba mảnh Phá Thiên đồ hợp lại thành một chỉnh thể phỏng chừng theo lời hắn
chính là Phá Thiên đồ.
- Có khả năng.
Duyên Mặc tán đồng.
- Ba phần Phá Thiên đồ, nếu chỉ
có một, căn bản không thể biết được Nghịch Ương cảnh ở đâu. Vì vậy ba mảnh Phá
Thiên đồ phải trở thành một chỉnh thể. Nếu như đúng vậy, ba mảnh Phá Thiên đồ,
đúng là trân quý hơn Thanh Vũ tiên phủ rất nhiều lần.
Không kìm được Nghiên Cơ nương
nương cũng nở một nụ cười.
Vào lúc này, Càn Hư Lão Đạo, Y Đạt,
Thanh Long Duyên Lang, Hoắc Xán bốn người bắt đầu tiếp tục tìm kiếm kỹ lưỡng ở
hai ngôi lầu.
- Duyên Mặc, ngươi sao còn đứng
đây?
Duyên Lang nhíu mày nhìn về phía
Duyên Mặc.
- Nghịch Ương tiên đế đã từng nói
qua, bảo bối độc nhất vô nhị ở đây, hiện tại, dù là Linh Thú quyển, hay sáu cây
mao bút, ngay cả ba bức Thủy Mặc họa, đều không phải là độc nhất vô nhị, cuối
cùng khẳng định món bảo bối nhất định là được giấu ở một nơi nào đó.
- Tốt, ta cũng đi kiếm đây.
Duyên Mặc cười cười, bộ dạng cũng
ra vẻ đang tìm kiếm.
Nhưng mà Nghiên Cơ nương nương là
người thông minh, nếu như không tìm kiếm kẻ khác chắc chắn cũng sẽ hoài nghi,
vì vậy cũng bắt đầu giả bộ tìm kiếm.
Tần Vũ lẵng lặng hướng về phòng
sách, kiểm tra đám sách này.
- Thật đáng nghi, những thư tịch
này rõ ràng không phải từ nhân giới.
Tần Vũ phát hiện bên trong thư tịch
toàn chứa ngọc giản, nội dung chứa trong những ngọc giản bao gồm rất nhiều vấn
đề, dung lượng còn nhiều hơn tất cả thư tịch trên lục địa gộp lại.
Những thư tịch này, có không ít
tri thức về tiên giới và những thế giới khác nữa, Tần Vũ nhìn vào những thư tịch
lòng đầy hứng thú, lập tức bỏ chúng vào trong không gian giới chỉ của mình.
- Lũ tiểu bối may mắn kia, bảo vật
trong Tàng Bảo Các đã bị các ngươi lấy đi hết rồi, các ngươi cũng nên chuẩn bị
ly khai. Ta sẽ lập tức khởi động cấm chế, đưa các ngươi ra ngoài Cửu Kiếm tiên
phủ đến hòn đảo chứa cỗ truyền tống trận.
Thanh âm của Nghịch Ương tiên đế
tại lầu hai của Tàng Bảo Các vang vọng.
Tần Vũ, Nghiên Cơ nương nương,
Duyên Mặc đều đã có sự chuẩn bị, còn Càn Hư lão đạo, và Hoắc Xán bọn họ chấn động.
- Nghịch Ương tiên đế tiền bối,
người có nói là bảo bối độc nhất vô nhị chúng ta còn chưa tìm ra, sao đã phải
li khai rồi?
Càn Hư lão đạo nóng lòng hỏi.
Đáng tiếc, thanh âm của Nghịch
Ương tiên đế chỉ là lúc trước lưu lại, căn bản sẽ không trả lời.
Chỉ thấy hoa mắt.
Tần Vũ nhìn cây đại thụ màu vàng,
trên mặt đất là một thảm cỏ xanh biếc. Nơi này cảnh sắc rất quen thuộc, hiển
nhiên nơi đây là cỗ truyền tống trận tại Kim Mộc đảo!
Cuối cùng đã li khai Cửu Kiếm
tiên phủ.
- Tần Vũ tiểu huynh đệ, hãy lưu lại
linh thức của ngươi, có chuyện gì chúng ta có thể dùng truyện tấn lệnh để trao
đổi.
Nghiên Cơ nương nương vui vẻ đưa một khối truyền
tấn lệnh cho Tần Vũ, Tần Vũ tương tự cũng đưa ra một khối truyền tấn lệnh.
Lần này tiến nhập Cửu Kiếm tiên
phủ, tử thương vô số.
Hải để là thế giới của tu yêu giả,
bắt đầu từ hôm nay chỉ còn có Thanh Long cung và Tinh Thần Các, Bồng Lai tiên vực
thiếu đi Ngôn Tự chân nhân, Tử Diễm ma ngục mất đi Tư Đồ Huyết, Tiêu Cửu hai đại
cao thủ. Thậm chí tán tiên, tán ma chết cũng không ít người.
Mọi người cùng lên tiếng cáo biệt,
Tần Vũ và Lập Nhi hai người bay thẳng về Tiềm Long đại lục.
- Mặc dù thời gian ở trong Cửu Kiếm
tiên phủ không lâu, khi trở lại vùng biển quen thuộc, ngửi mùi không khí quen
thuộc làm ta mang cảm giác trở về từ một thế giới khác.
Trên không trung, Tần Vũ nhìn Lập
Nhi thở dài cảm thán.
Bất thình lình, trên tay của Lập
nhi, ba cây mao bút xuất hiện.
- Sao lại thế, Lập nhi......
Tần Vũ chấn kinh nhìn ba cây mao
bút, đúng là giống cây mao bút ở Tàng Bảo Các.
Lập Nhi cười hi hi nói:
- Muội là người đầu tiên tiến nhập
lầu hai, đương nhiên không thể về tay không.
- Không phải là muội đã phát thệ?
- Muội đích thực phát thệ không lấy
đi bảo bối độc nhất vô nhị, nhưng muội đâu có thề là không lấy cây mao bút chứ.
Lập Nhi đắc ý nói, nhưng ngữ khí
của nàng giống như là đang làm nũng.
Tần Vũ lúc này thực không biết
nên cười hay nên khóc.
Mao bút là trung phẩm tiên khí,
nguyên lai có chín cái, được phân phối cho các chúng nhân. Nào ngờ Lập Nhi lẵng
lặng lấy đi ba, làm cho mọi người tranh đoạt.
Đột nhiên, chiếc nhẫn hắc sắc
trên ngón tay Tần Vũ tán phát một đạo quang mang mờ mờ.
- Tiểu bối may mắn, xin chúc mừng,
ngươi đã lấy được bảo bối độc nhất vô nhị!
Nghịch
Ương tiên đế thanh âm mang chút tiếu ý, vang lên trong đầu Tần Vũ.
======================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét