Cơn mưa ầm ầm trút nước bao phủ phạm vi nghìn trượng xung
quanh hồ nước. Trên mặt hồ ba đào nổi sóng, những tiếng mưa rơi vỗ vào đá núi
vang lên những âm thanh kỳ ảo, liên miên không dứt.
Giữa hồ, hai người
một nam một nữ lăng không đứng trên mặt hồ, dao động linh lực cường hãn phát
tán từ cơ thể họ, cơn mưa to chưa chạm được vào người đã bốc hơi tán loạn.
Không ít người bị
hấp dẫn đến đây quan chiến, đứng đầy ở hai ngọn núi gần đó, ánh mắt phấn khích
nhìn hai người đang giằng co nhau.
Mục Trần chân đạp
mặt hồ, nhìn về phía cô gái dáng người mảnh mai xinh đẹp, mắt ngọc mày ngài, yểu
điệu thướt tha, thật là một mỹ nữ khó gặp. Bất quá mỹ nữ lúc này lại như một
con mèo dữ gầm gừ phẫn nộ, đôi mắt trừng trừng nhìn thẳng vào hắn.
Đối với đối thủ thế
này thực ra khiến Mục Trần khá là đau đầu. Nếu như tính tình của nàng của quá
đáng như Mạch Luân, thì dễ dàng cho hắn hung hăng dọn dẹp một hồi. Thế nhưng Tô
Linh Nhi này mặc dù dữ dằn vẫn không đáng ghét như cái hạng Mạch Luân vậy. Giao
chiến với đối thủ này nếu xuống tay ác quá cũng khiến người ta khinh, mà nếu nhẹ
tay quá thì làm sao mà thuần phục con mèo hoang này cho nổi.
Tô Linh Nhi vẫn trừng
mắt nghiến răng nhìn hắn, thình lình thân hình bắn ra, tay huy động, bước đi
tao nhã như tiên tử hạ phàm. Có lẽ nàng cũng tu luyện một loại linh quyết thân
pháp khá huyền diệu.
Độ cao thâm của
linh quyết này chắc chắn hơn hẳn Linh Ảnh Bộ của hắn.
Mục Trần run rẩy
trong lòng, Tô Linh Nhi dữ dằn mà thực lực không thể chê vào đâu được, khó
trách chễm chệ ngồi trên đỉnh Thần Phách bảng lâu vậy vẫn không có ai đủ can đảm
hạ bệ nàng xuống. Tiếng tăm của nàng ở Bắc Thương linh viện cũng không hẳn chỉ
dựa vào tỷ tỷ mà thôi.
Tô Linh Nhi nhanh
chóng xuất hiện trước mặt Mục Trần, linh lực như ngọn lửa hừng hực trong tay, một
ngọn roi dài xuất hiện mang trên mình một lớp vảy đỏ rực, hẳn nhiên nó là một
linh cụ, vả lại tuyệt đối cao cấp hơn hắc đỉnh mà khi trước Mục Trần có được....
Ít nhất phải là một
kiện linh cụ trung phẩm.
Mục Trần càng lúc
run sợ càng dữ, lần đầu tiên đối chiến lại gặp phải một người có linh cụ phẩm cấp
như vậy. Mặc dù thứ này trong Linh Trị điện có bán không ít, nhưng bình thường
mà nói giá cả cũng dao động cực lớn. Mấy ngàn linh trị cũng có thể mua được, mà
đôi khi có thứ đến 10v linh trị cũng chưa đủ để mua. Với thân phận của Tô Linh
Nhi hẳn nhiên không thể mua hàng giá bèo rồi...
Do đó, uy lực hỏa
trường tiên này khiến cho Mục Trần cũng kinh tâm động phách.
"Vút!"
Tô Linh Nhi không
hề khách khí, tay vung lên, hỏa trường tiên như một con hỏa long gào thét lao
vun vút, kình khí bén nhọn để lại trên mặt hồ một đường rãnh dài thượt.
Mục Trần thấy hỏa
trường tiên đang cấp tốc đánh tới cũng vội vã lui lại, không dám khinh suất đón
đỡ. Thực lực Tô Linh Nhi đã bước một bước vào Dung Thiên cảnh hậu kỳ, lại còn
có uy lực hỏa trường tiên đáng sợ này, dù cho đối thủ có là cường giả Dung Thiên
cảnh hậu kỳ cũng đánh ngang tay. Mục Trần hẳn nhiên phải lựa chọn không ngoan
tránh đi là hơn.
Mục Trần né rất
nhanh, nhưng hỏa trường tiên trong tay Tô Linh Nhi cũng xảo diệu không kém.
Nàng lắc cổ tay, trường tiên lập tức đâm xuyên không khí thay đổi quỹ đạo đuổi
theo sát Mục Trần, hung hăng bổ xuống đầu hắn.
"Uỳnh!"
Trường tiên đâm xuống,
hồ nước nổ uỳnh hình thành hai cột nước bắn ra hai bên, Mục Trần vừa muốn lui gấp,
trường tiên cuồng bạo như hỏa long vẫy đuôi đã đánh lên bả vai hắn.
"Chát!"
Mặt hồ lại bùng
lên một cột nước nữa, lần này là do thân hình Mục Trần bị đánh rơi thẳng vào hồ
nước, tạo thành một cái động nước to đùng.
Đám đông chung
quanh quan sát diễn biến chớp nhoáng cũng kinh thán không thôi. Tô Linh Nhi ngồi
trên Thần Phách bảng cả năm như vậy, năng lực cũng không nhỏ. Công kích sắc bén
hung hãn lúc nãy đừng nói là Mục Trần, thậm chí là một cường giả Dung Thiên cảnh
trung kỳ cũng chịu không nổi.
Tô Linh Nhi thắng
thế, hừ một tiếng, tay run lên, hỏa trường tiên liền thu về nhanh như chớp, quấn
lấy cái eo mảnh khảnh của nàng.
- Này, ngươi muốn
trốn trong hồ bao lâu nữa?
Tô Linh Nhi phủi
tay, nhìn mặt hồ tĩnh lặng trở lại cũng dịu dàng nói.
Nhưng câu hỏi của
nàng lại không người trả lời, khiến cho Tô Linh Nhi cũng cảm thấy nao nao. Hay
là tên kia bị ta đánh ngất rồi? Không phải dễ chết thế chứ? Nói gì thì cũng là
đệ nhất tân sinh mà. . .
Tô Linh Nhi đợi một
hồi lâu vẫn không có động tĩnh gì, bất giác lo lắng. Nàng cũng chỉ muốn đánh cho
hả giận, cũng không muốn đánh trọng thương Mục Trần.
"Ùm!"
Thình lình ngay
lúc đó, mặt nước ngay dưới chân nàng vang lên một tiếng động lớn, một bàn tay
xuyên qua mặt nước chụp lấy cổ chân nàng mạnh mẽ kéo xuống, khiến cho Tô Linh
Nhi kinh hoảng trong tiếng thét chói tai té ùm xuống hồ nước lạnh lẽo.
Tô Linh Nhi bị kéo
xuống hồ liền vội vã thúc giục linh lực, tay cũng lập tức nắm lấy trường tiên
ngay hông.
Bất quá nàng chưa
kịp làm gì, một đôi tay mạnh mẽ từ sau vươn tới, khóa lấy hai tay nàng, một cơ
thể nam tính dán sát vào người nàng từ sau lưng.
- Ngươi....
Thân hình mềm mại
bị khóa trong thế ôm, Tô Linh Nhi nhất thời kinh hãi hoa dung thất sắc, điên cuồng
giãy giụa. Mục Trần biết rõ cô gái này khó đối phó nên thúc giục linh lực mạnh
mẽ kéo nàng xuống càng sâu trong hồ nước.
- Tên khốn, buông
ra!
Tô Linh Nhi kịch
liệt giãy, linh lực không ngừng chuyển động, nhưng các yếu huyệt ở tứ chi đều bị
Mục Trần khóa chặt, nàng muốn giãy thế nào cũng không giãy được.
Hơn nữa, nàng càng
giãy nhiều, cơ thể càng ma sát với thân thể hắn, cảm giác nóng bỏng khó chịu
khiến gương mặt xinh đẹp của nàng đỏ lên như muốn chảy máu, đôi mắt cực kỳ phẫn
nộ.
- Cấm nhúc nhích!
Mục Trần quát khẽ,
con mèo hoang này dã tính đúng là khó thuần.
- Mục Trần, ngươi
là tên khốn!
Tô Linh Nhi phẫn nộ
quát lên, nhìn vào cánh tay đang khóa chặt mình, giận dữ nhe răng cắn một phát.
Hàm răng trắng đều
như bắp không hề lưu tình mà theo linh lực quán chú vào uy lực không thua gì hàm
sói nanh hổ, lập tức để lại một dấu máu trên cánh tay Mục Trần.
"Arrr."
Mục Trần xuýt xoa,
cánh tay đau nhức khiến hắn nghĩ nó đã bị nàng cắn đứt. Nha đầu kia cũng không
lớn lắm mà sao lại lợi hại đến thế?
- Nhả ra!
Mục Trần khóe miệng
run rẩy, quát lớn.
Nhưng Tô Linh Nhi
không thèm nghe, nhìn thấy hắn run rẩy càng thêm đắc ý.
Ánh mắt Mục Trần
liền trở nên hung ác, cánh tay mạnh mẽ kéo nàng sát vào lòng, tay kia giơ cao,
không hề nương tay phát một cái thật mạnh vào cái mông tròn trĩnh của mỹ nữ.
"Bốp!"
Bàn tay xuyên qua
làn nước lạnh lẽo nhưng vẫn đầy đủ sức mạnh, hung hăng vỗ vào cái mông nhỏ, dù
rằng trong nước nhưng âm thanh vẫn nghe rõ mồn một.
Tay kia ôm lấy cô
gái, Mục Trần cảm thấy rõ thân thể nàng cứng lại, rồi gương mặt càng lúc càng đỏ,
thậm chí đôi mắt cũng đỏ đầy tia máu.
- Tên khốn! Tên khốn!
Tô Linh Nhi phát
cuồng không chỉ không nhả ra, mà còn giương nanh múa vuốt cào cấu xé giống hệt
một con mèo con giận dữ, thậm chí quên cả thúc giục linh lực.
Mục Trần bị cào
vài cái cũng tức máu, chẳng quản chuyện gì nữa, tay kia lại giơ lên, phát xuống.
"Bốp! Bốp!"
Tiếng vang thanh
thúy xen lẫn trong nước hồ, Mục Trần ra tay không nhẹ, Tô Linh Nhi liên tiếp bị
tét vào mông mười mấy cái rồi thì khóc òa lên, không còn quát tháo nữa.
- Còn cắn nữa
thôi?
Mục Trần hung ác
đe dọa.
- Mục Trần, ngươi
là tên khốn!
Cô gái khóc sướt
mướt, đâu còn cái vẻ dữ dằn ban nãy, mông thì đau nhức khiến cho nàng vừa giận
dữ vừa xấu hổ uất ức.
Mục Trần thấy vậy
cũng không dám quá đáng, đẩy nàng ra rồi lui lại một chút, ánh mắt đề phòng
nhìn nàng, e ngại nàng ta lại nổi điên lân nữa. Thực lực Tô Linh Nhi không kém
chút nào, giao chiến thật sự thì hẳn nhiên khó nhằn hơn Thượng Cổ Hổ Giao Dương
Hoằng rất nhiều. Mục Trần lúc này vẫn chưa đạt đến Dung Thiên cảnh, muốn đánh bại
nàng thì quả thật quá khó.
Tô Linh Nhi nghiến
răng, khóc đến đỏ mắt, thấy Mục Trần buông nàng ra, bàn tay sờ lấy hỏa trường
tiên quấn ngang hông kia.
- Ngươi dám!
Mục Trần trừng mắt,
hét to.
Tô Linh Nhi bất
giác run rẩy, đúng là bị hắn dọa đến sững người, nhìn Mục Trần sắc mặt phát đen
mà cảm thấy sợ hãi. Quả thật con người xưa nay trời không sợ, đất chẳng màng lại
giật mình thế này lần đầu tiên nàng gặp phải, may là chuyện lúc nãy xảy ra dưới
hồ không ai thấy, bằng không nàng chắc phải phẫn nộ và xấu hổ đến chết mất.
- Chuyện hôm nay
là do ngươi tự tìm lấy, con gái thì dịu dàng chút đi, cả ngày đi tìm phiền toái
này phiền toái nọ.
Mục Trần không hề
khách khí khiển trách Tô Linh Nhi một thôi một hồi, trong lòng cũng cảm giác là
lạ.
Tô Linh Nhi tay
xoa mông, nhìn chằm chằm Mục Trần mà hai mắt đỏ bừng, tức giận nói:
- Mục Trần, ngươi
nhớ kỹ lấy, ta sẽ không bỏ qua ngươi!
Nàng vừa nói xong
liền bắn người rời khỏi hồ nước, không nói không rằng một tiếng nào, lập tức
lao đi hướng ra khỏi Tụ Linh trận.
Mục Trần thấy Tô
Linh Nhi đã bỏ đi cũng thở dài một hơi, nhìn cánh tay đầm đìa máu tươi mà nhăn
nhở. Nha đầu kia chẳng phải mèo mà thật giống cún a, cái mồm này ....
Bất quá cũng may
cuối cùng đuổi nàng đi được, kết quả thế này cũng tốt, không phải trả giá gì lớn.
Dù răng thủ đoạn cũng không đáng tự hào cho lắm, nhưng hắn cũng không muốn đánh
nhau sứt đầu đổ máu với nàng. Thật ra mà nói, có đánh thật hắn cũng không ngại
nàng ta.
- Hy vọng nàng sẽ
không kể việc này cho tỷ tỷ đi.
Mục Trần le lưỡi,
Tô Linh Nhi thì hắn còn miễn cưỡng đối phó được, chứ còn cô nàng bài danh đệ
tam Thiên bảng Tô Huyên thì ô thôi, Mục Trần có mà đi bằng đầu.
- Xem ra phải mau
chóng đột phá tới Dung Thiên cảnh.
Mục Trần tỏ ra
nghiêm túc, thực lực hiện tại càng lúc càng thấy không đủ, lần này đột phá là bắt
buộc a!
==========================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét