Tiên thức của Kiếm tiên Hoa Nhan
không cảm nhận được chút khí tức nào của địch nhân, chỉ có hai khả năng: thứ nhất
là công lực của địch nhân cao hơn hắn, thứ hai là kẻ địch đã ra khỏi phạm vi
tiên thức của hắn dò xét.
Với thực lực của Hoa Nhan hiện
nay, phạm vi dò xét rất rộng, chỉ thuấn di một lần rất khó vượt khỏi phạm vi
tiên thức của hắn, vì thế không phải là thuấn di, chắc chắn phải là... cao thủ
kim tiên mới có thể thi triển đại na di.
Nếu nói thực lực cao hơn hắn cũng
chỉ có Man Càn và Lan Phong.
- Tốc độ quá nhanh, đã thi triển
"đại na di" sao?
Kiếm tiên Hoa Nhan lẩm bẩm nói nhỏ,
ánh mắt lạnh băng nhìn bốn phía, đặc biệt nhìn chằm chằm một lúc vào chỗ Minh
Lương chân nhân vừa hóa thành huyết vụ:
- Ngụy trang thành thanh âm của
Kiếm tiên Lan Phong ư, lẽ nào hắn không biết rằng kiếm khí của Kiếm tiên rất
khó có thể bắt chước? Thủ đoạn giết người này đích thị là của Huyết Ma, nhưng
thủ đoạn của Huyết Ma cũng rất khó bắt chước. Dù ta không tin là Đỗ Trung Quân
ngươi động thủ, thế nhưng sự thật hiện ngay trước mắt khiến ta không thể không
tin.
Kiếm tiên Hoa Nhan cảm thấy tức
giận vô cùng.
- Lẽ nào ngươi vẫn cho rằng Ô
Không Huyết là do ta giết, nên giết Minh Lương để báo thù?
Trong tâm trí của Kiếm tiên Hoa
Nhan không ngừng vang lên những thanh âm phẫn nộ.
- Xem ra, chuyện này nhất định phải
giải quyết, nếu không lúc vào Nghịch Ương Cảnh ngươi kéo ta tụt lại thì hỏng
bét.
Trong lòng Kiếm tiên Hoa Nhan dĩ
nhiên đã có quyết định.
Bất kể là hiểu nhầm hay gì khác đều
phải giải quyết chuyện này trước khi vào Nghịch Ương Cảnh.
Bốn người bọn Minh Thiện chân
nhân, Xích Dương chân nhân đều nhìn Hoa Nhan chờ lệnh.
- Bốn người các ngươi nghe đây, cứ
ở Thượng Thiên cung chờ, bây giờ trước hết ta phải đi đến Âm Nguyệt sơn mạch một
chuyến.
Kiếm tiên Hoa Nhan lạnh lùng nói.
- Tuân lệnh.
Bốn vị chân nhân cung kính đáp.
Thân hình Kiếm tiên Hoa Nhan mờ dần
sau đó hoàn toàn biến mất tại Thanh Hư sơn.
***
- Đáng tiếc. Đáng tiếc. Ban đầu
khi để Kiếm tiên Khôi Lỗi dùng thủ đoạn của Kiếm tiên giết chết Ô Không Huyết,
chỉ để lại một lỗ rất nhỏ trên nguyên anh, không gây tổn hại gì đến nó cả, vẫn
có thể luyện hóa được. Nhưng đáng tiếc lần này sử dụng cực phẩm ma khí “Huyết
Nguyệt” tiến hành công kích thì từ năng lượng của Huyết Ma ma đạo trong “Huyết
Nguyệt” bức ra ăn mòn mất nguyên anh của Minh Lương chân nhân. Thật lãng phí!
Trong Thanh Vũ tiên phủ, Tần Vũ đang
cố ý than thở một mình.
Hầu Phí, Hắc Vũ và ba huynh đệ Sử
Tín ở bên cạnh đều nhìn Tần Vũ một cách lạ thường.
- Đại ca, giết chết người ta đoạt
được cực phẩm tiên khí, chỉ mỗi việc không lấy được nguyên anh mà còn than thở.
Huynh thật là...
Hầu Phí không biết nói gì nữa.
- Đại ca cao hứng quá đó mà.
Vẻ than thở mà Tần Vũ vừa giả vờ
biến mất ngay tức khắc, ha ha cười lớn nói:
- Đúng là chỉ có Tiểu Hắc hiểu
ta, hiện nay giết được hai người bọn Minh Lương chân nhân, những kẻ gây nên vụ
huyết án tại kinh thành, khối tâm bệnh trong ta đã được cởi bỏ. Hiện nay chỉ chờ
xem Kiếm tiên Hoa Nhan và Huyết Ma Đỗ Trung Quân có động thủ hay không thôi.
- Tám chín phần mười chắc chắn là
sẽ không động thủ.
Hầu Phí cười hi hi nói. Hắc Vũ
cũng gật đầu tán đồng.
Tần Vũ hít sâu rồi chậm chậm nói:
- Quản chuyện bọn chúng làm gì,
chuyện tranh đấu của hai kẻ đó là chuyện nhỏ, chúng ta bây giờ phải chuẩn bị
cho chuyện lớn đã.
- Chuyện lớn gì thế?
Hầu Phí nghi hoặc. Hắc Vũ cười rồi
nhìn Hầu Phí trả lời:
- Hầu Tử, chuyện này mà ngươi
không biết sao, đương nhiên là chuyện đi vào Nghịch Ương Cảnh rồi.
Tần Vũ gật đầu:
- Đúng. Bây giờ phe tán tiên, tán
ma với Long tộc đều có Phá Thiên Đồ. Bọn họ sẽ không lãng phí thời gian nữa
đâu. Sứ giả Thượng giới tại sao lại hạ phàm? Chẳng phải vì chuyện đi vào Nghịch
Ương Cảnh đó sao. Nếu không có gì cản trở thì bọn họ sẽ nhanh chóng đi vào Nghịch
Ương Cảnh. Ta thấy tuy lần này ta đã cố tình gây rối loạn nhưng bọn họ vẫn sẽ
vào Nghịch Ương Cảnh trong mấy ngày tới.
- Đúng, huynh nói có lí.
Hầu Phí gật đầu nói. Tần Vũ đột
nhiên quay sang ba huynh đệ Sử Tín:
- Sử Tín, qua một thời gian ngắn
nữa các ngươi hãy quay về chỗ của phụ vương ta ở Tiềm Long đại lục. Ta và bọn
Phí Phí sẽ đi Nghịch Ương cảnh, sau khi ra khỏi đó sẽ tự đến tìm các ngươi,
đương nhiên hiện tại không cần gấp lắm.
- Tuân lệnh.
Ba huynh đệ Sử Tín đáp.
***
Trong Huyết Ma điện.
Hoa Nhan đứng thẳng như một thanh
trường kiếm giữa Huyết Ma điện.
- Đỗ Trung Quân. Ta có việc quan
trọng cần nói với ngươi.
Thanh âm của Hoa Nhan vẫn bình
tĩnh, vang vọng khắp Huyết Ma điện, nhưng lúc này trong đại điện chẳng có ai
ngoài Hoa Nhan.
Trong một mật thất tại Huyết Ma
điện.
- Hoa Nhan?
Huyết Ma Đỗ Trung Quân nghi hoặc
trong lòng:
- Hắn đến đây làm gì, ta còn chưa
tìm hắn tính nợ cái chết của Ô Không Huyết cơ mà. Bất quá không cần biết ra
sao, việc vào Nghịch Ương Cảnh mới là chuyện quan trọng nhất, cứ gặp hắn xem
sao.
Thân hình Đỗ Trung Quân đột nhiên
biến mất trong mật thất.
- Ha... ha... hóa ra là Hoa Nhan!
Chỉ thấy một bóng người đột nhiên
xuất hiện trên đại điện, Huyết Ma Đỗ Trung Quân mặc trường bào đỏ như máu, cười
híp mắt nhìn Hoa Nhan đồng thời vẫy tay, bên ngoài đại điện xuất hiện một đạo cấm
chế khiến người ngoài không cách nào nghe thấy thanh âm bên trong.
Hoa Nhan nhìn Huyết Ma Đỗ Trung
Quân:
- Đỗ Trung Quân, thủ hạ của ta là
Minh Lương chân nhân vừa mới bị người ta giết chết.
- Minh Lương chết rồi ư?
Nụ cười trên mặt Huyết Ma Đỗ
Trung Quân vụt tắt.
Phản ứng đầu tiên của Huyết Ma Đỗ
Trung Quân chính là
“Tên Hoa Nhan này tới gây phiền
phức”
Phản ứng thứ hai chính là
“Ta không giết Minh Lương, vậy ai
giết? Đây là âm mưu”.
Trong một sát na Huyết Ma liền cảm
thấy đây là một âm mưu.
- Đúng, Minh Lương chết rồi. Hơn
thế nữa thanh âm của người đó giống hệt của Lan Phong.
Hoa Nhan lên tiếng.
- Nhưng Lan Phong là Kiếm tiên,
mà thủ đoạn giết người của kẻ đó là thủ đoạn đặc trưng của Huyết Ma ma đạo.
Minh Lương chân nhân trúng phải một đòn, toàn thân bị ăn mòn hết cuối cùng thì
hóa thành một đám huyết vụ.
Khuôn mặt của Huyết Ma Đỗ Trung
Quân cứng đờ, sau đó đột nhiên bật cười:
- Hoa Nhan, không phải ngươi nghi
ngờ ta đấy chứ?
Hoa Nhan gật đầu:
- Ta nghi ngờ ngươi, vì thủ đoạn
giết người của Huyết Ma ma đạo cần phải tu luyện Huyết Ma ma đạo thì mới có
năng lượng đặc thù tạo thành hiệu quả như thế. Ngươi nói đi, nếu không phải
ngươi thì có thể là ai?
Huyết Ma Đỗ Trung Quân nhíu mày.
Nhưng chỉ một lúc, trong mắt Huyết
Ma Đỗ Trung Quân xuất hiện một tia hung ác:
- Ta biết rồi, Hoa Nhan, ngươi có
biết lần trước khi Ô Không Huyết bị kẻ thần bí kia giết, cực phẩm ma khí “Huyết
Nguyệt” mà ta đã ban cho hắn cũng bị người đó cướp đi.
- Huyết Nguyệt?
Hoa Nhan đã từng nghe qua đại
danh của món cực phẩm ma khí này.
- Đúng, Huyết Nguyệt, đấy là món
cực phẩm ma khí thích hợp cho các cao thủ tu luyện Huyết Ma ma đạo sử dụng, nó
đã từng qua tay biết bao cao thủ Huyết Ma ma đạo, trong Huyết Nguyệt tự nhiên ẩn
chứa năng lượng kinh người của Huyết Ma ma đạo. Ta nghĩ... khẳng định là kẻ thần
bí đó đã bức năng lượng trong Huyết Nguyệt ra để giết Minh Lương chân nhân.
Huyết Ma Đỗ Trung Quân hoàn toàn
bình tĩnh.
- Không thể không công nhận là
ngươi nói rất có lí, nhưng làm sao để ta tin ngươi đây.
Hoa Nhan nhìn Huyết Ma Đỗ Trung
Quân.
Huyết Ma Đỗ Trung Quân cười ha ha
nói:
- Hoa Nhan, đạo lý này mà ngươi
cũng không hiểu sao? Ta hỏi ngươi, ngươi có giết Ô Không Huyết không?
- Không có.
Hoa Nhan phủ nhận.
- Vậy là được rồi. Ngươi không giết
Ô Không Huyết, nhưng Ô Không Huyết lại chết, không lẽ do ta giết.
Huyết Ma Đỗ Trung Quân cười,
- Ta không thể giết, ngươi cũng
không giết, khẳng định có kẻ ngầm gây rối.
Hoa Nhan nhìn Huyết Ma Đỗ Trung
Quân một cái, cuối cùng mới gật đầu.
Tuy những suy đoán của họ là có
lí. Nhưng liệu Huyết Ma Đỗ Trung quân có thực sự tin Hoa Nhan hắn không giết Ô
Không Huyết?
Tương tự, Hoa Nhan có tuyệt đối
tin Huyết Ma Đỗ Trung Quân không giết Minh Lương chân nhân?
Chỉ có điều, ngày vào Nghịch Ương
Cảnh đến gần rồi, họ chỉ có thể tin tưởng lẫn nhau, tin những lời đối phương
nói, chứng tỏ đang có kẻ gây rối.
- Được rồi, ta tin ngươi.
Hoa Nhan gật đầu nói, rồi quay
người bước đi, vừa đi được hai bước đột nhiên hắn nhìn về một hướng trong chốc
lát, cuối cùng lắc đầu nghi hoặc, toàn thân hóa thành hư vô biến mất.
“Nếu không vì Nghịch Ương Cảnh,
ngươi đến tìm ta trách hỏi, ta giết ngươi ngay”
Huyết Ma Đỗ Trung Quân tức giận
trong lòng.
***
- Tu vi linh hồn của tên Hoa Nhan
này cao hơn Đỗ Trung Quân một chút, hắn lại có thể mơ hồ cảm nhận được yêu thức
của ta.
Một tiếng cười lớn cất lên từ
trong một tòa trang viện. Trong trang viện này chỉ có ba người: Man Càn, Dư
Lương và Khổng Tào.
Dư Lương là người nắm giữ Hồng
hoang, Khổng Tào là thủ lĩnh của ba đại thủ hạ dưới quyền Dư Lương. Ba người
này chính là những người được tuyển chọn để vào Nghịch Ương Cảnh của yêu tộc tại
Hồng Hoang.
- Đại nhân, người dùng yêu thức để
quan sát Âm Nguyệt sơn mạch mãi như thế mệt lắm, hay là để thuộc hạ giám sát
cho.
Dư Lương nói với vẻ cung kính.
Ngày đó đoàn người Man Càn rời
Tuyết Ngư sơn để đi về phía Hồng Hoang, nhưng thật sự vừa rời đi không lâu, Man
Càn mang Dư Lương, Khổng Tào lặng lẽ quay lại Đằng Long đại lục. Bản thân Man
Càn vẫn âm thầm dùng yêu thức quan sát Âm Nguyệt sơn mạch.
Theo lời Man Càn thì...
- Tin tưởng một tên ma đầu, ta là
đứa ngốc sao? Ta cứ ở đây giám thị, chỉ cần hắn rời Âm Nguyệt sơn mạch, tám-chín
phần là đi hội họp với hai tên đồng bọn để vào Nghịch Ương Cảnh. Chỉ cần ta ở
đây thì hắn đừng mong lừa được ta.
Tuy biện pháp này của Man Càn đơn
giản nhưng thập phần hữu dụng.
Đương nhiên là tu vi của Man Càn
cao thâm, đã đạt tới cảnh giới đỉnh điểm của nhất cấp Yêu vương, yêu thức bao
phủ toàn bộ Âm Nguyệt sơn mạch, mà Huyết Ma Đỗ Trung Quân không phát hiện được
chút nào.
Nhưng tu vi linh hồn của Hoa Nhan
lại mạnh hơn một chút. Khi bắt đầu nói chuyện với Đỗ Trung Quân, Hoa Nhan chưa
phát hiện nhưng khi rời khỏi thì có cảm giác, lúc đó hắn chỉ cảm thấy một cách
mơ hồ, không rõ rệt.
- Ngươi ư? Dư Lương, một khi
ngươi sử dụng yêu thức, có lẽ Huyết Ma Đỗ Trung Quân sẽ phát hiện ngay.
Man Càn cười nói.
- Đại nhân, tôi không có giám sát
Đỗ Trung Quân, tôi chỉ xem bọn Liên Nguyệt nương nương. Tôi tin rằng phe tán ma
phải cử mấy người giỏi nhất xuất phát, bọn Liên Nguyệt nương nương tự nhiên sẽ
tới Nghịch Ương Cảnh. Quan sát họ thì sẽ biết được động tĩnh của Huyết Ma Đỗ
Trung Quân.
Man Càn gật đầu mỉm cười:
- Nói có lí.
- Nhưng mà... Dư Lương ngươi đừng
quên rằng, tuy ngươi chỉ quan sát bọn Liên Nguyệt nương nương, nhưng với tu vi
của Huyết Ma Đỗ Trung Quân chẳng lẽ không phát hiện được ngươi? Thôi đi, ta biết
ngươi có lòng trung thành nhưng việc này hãy để cho ta. Tuy lúc nào cũng triển
khai yêu thức có hơi mệt một chút nhưng ta chịu được.
Nói xong Man Càn liền nhắm mắt
nghỉ ngơi, tuy nhiên yêu thức vẫn tiếp tục quan sát Âm Nguyệt sơn mạch.
Dư Lương và Khổng Tào cùng nhìn
nhau một cái, chỉ biết im lặng đứng một bên chờ đợi.
***
Thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng
mấy chốc đã đến ngày tụ họp tại Ân Long đảo.
Sáng sớm hôm đó, ánh sáng mặt trời
ấm áp chan hòa, cả Âm Nguyệt sơn mạch tràn đầy sức sống mới. Trên mặt các cao
thủ tuyệt đỉnh của Âm Nguyệt sơn mạch - ba người Liên Nguyệt nương nương, Vu Hắc,
Hỏa Ma - đầy hưng phấn vì bọn họ đều biết từ sớm rằng hôm nay là ngày đến Ân
Long đảo. Đến Ân Long đảo có nghĩa là đi Nghịch Ương Cảnh, nghĩa là có vô số bảo
vật đang chờ đợi bọn họ.
Cứ nghĩ đến những lời miêu tả của
Huyết Ma Đỗ Trung Quân về những bảo vật, tiền tài nhiều đến mức hãi nhân trong
Nghịch Ương Cảnh, trong lòng ba tán ma cao thủ đều kích động.
Tại cửa Huyết Ma điện.
- Hôm nay thời tiết rất đẹp.
Huyết Ma Đỗ Trung Quân đang đứng
tại cửa điện, vừa mỉm cười ngắm mặt trời vừa vặn lưng, hiển nhiên tâm tình của
hắn rất tốt.
- Ồ?
Huyết Ma Đỗ Trung Quân ngửa tay lấy
truyền tấn lệnh ra.
- Đỗ huynh, huynh đừng quên rằng,
hôm nay chúng ta sẽ tụ tập tại Ân Long đảo, tập hợp ba tấm Phá Thiên đồ để lấy
địa đồ Nghịch Ương Cảnh và đi tới đó.
- Yên tâm, chuyện này làm sao ta
quên được?
Ma thức của Huyết Ma Đỗ Trung
Quân vừa lướt qua liền nhận được truyện tấn lệnh, miệng lẩm bẩm:
- Tên Ngao Phụng này đúng thật là
lắm chuyện.
Vào lúc này...
- Hỏa Ma, Vu Hắc, Liên Nguyệt,
các người chuẩn bị xong chưa? Hãy đến tập trung tại Huyết Ma điện.
Một đạo thanh âm quen thuộc mà ba
người bọn Liên Nguyệt nương nương đang mong đợi vang lên trong đầu bọn họ. Ba
người bọn Liên Nguyệt nương nương lập tức đi tới Huyết Ma điện với tốc độ nhanh
nhất.
***
Trong một toà trang viện ở Đằng
Long đại lục.
- Quả nhiên là tụ tập rồi, lẽ nào
bọn chúng sắp xuất phát?
Man Càn đột ngột mở mắt ra, một
tia hung ác loé lên.
- Đỗ Trung Quân, xem ra quả đúng
như ta dự liệu, ngươi dám lén lút ra đi mà không báo với ta.
Man Càn đang dùng yêu thức quan
sát nhất cử nhất động của Liên Nguyệt nương nương, Vu Hắc, Hỏa Ma và Huyết Ma Đỗ
Trung Quân.
Hiện tại mới chỉ là tập trung nên
Man Càn chưa ra tay, nếu quả thật là Huyết Ma Đỗ Trung Quân đưa người đi thật,
lúc đó không ai dám tưởng tượng nổi Man Càn nổi điên lên sẽ gây ra chuyện gì.
***
- Rất tốt, Liên Nguyệt, mọi việc
của Âm Nguyệt sơn mạch ngươi đã sắp xếp ổn thỏa rồi chứ hả.
Huyết Ma Đỗ Trung Quân mỉm cười
nói.
- Tất cả mọi việc đã sắp xếp ổn
thỏa, xin Huyết Ma đại nhân cứ yên tâm.
Liên Nguyệt nương nương trên mặt
tràn đầy tiếu dung.
Huyết Ma Đỗ Trung Quân gật đầu,
nhìn ba người một cái rồi nói:
- Được, từ giờ trở đi, ba người
các ngươi phải tuân theo hiệu lệnh của ta, không được tự ý hành động.
- Vâng, Huyết Ma đại nhân.
Ba người cung kính đáp.
Đỗ Trung Quân hài lòng nói:
- Bây giờ chúng ta đến Ân Long đảo
tụ họp với nhân mã của hai phe kia, xuất phát!
=======================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét