Liễu Phong thành đường xá ngang dọc,
trong đó ở gần khu bắc hoàn toàn là các loại kiến trúc cung điện của Liễu gia, ở
nơi này phần lớn là tử đệ của Liễu gia. Nhưng trên một nhai đạo rộng rãi của
khu bắc đang có vài trăm người vây xem.
- Chậc chậc, hiếm có thay, cái
tên phế vật Liễu Hàn Thư mà lại đạt tới Nguyên Anh tiền kì.
Một trung niên nhân đứng ngoài
xem cười nói.
- Liễu Hàn Thư, trong đám con
cháu hắn là kẻ yếu kém nhất. Căn bản không thể so bì với Liễu Hàn Minh được. Liễu
Hàn Minh cùng tuổi với hắn, bây giờ thực tế đã đạt tới Đổng Hư hậu kì. Liễu Hàn
Thư này hôm nay dám đi lại trên đường chính trung ương, Hàn Minh bọn họ nhìn
không thuận mắt tiểu tử này nên dạy dỗ một trận cũng phải.
Một người trung niên bên ngoài cười
nói.
-----------------
Chính giữa con đường, Liễu Hàn
Thư cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, lại trào ra một dòng máu tươi. Nhưng Liễu Hàn
Thư vẫn nhìn chằm chằm thanh niên vận bạch y trước mặt, chính là huynh đệ đồng
bối Liễu Hàn Minh của hắn.
- Liễu Hàn Thư, cho dù ngươi đạt
tới Nguyên Anh tiền kì, thì vẫn là kẻ yếu nhất trong bọn ta. Ngươi xem xem, trừ
ngươi ra trong bọn ta còn có ai ở tại Nguyên Anh tiền kì không?
Một bạch y thanh niên dửng dưng
cười nói, người này chính là Liễu Hàn Minh, kẻ số một trong hàng chữ
"Hàn" của Liễu gia, được bồi dưỡng trở thành một anh tài kiệt xuất.
Nhưng Liễu Hàn Minh nói không
sai, ngay cả khi đạt tới Nguyên Anh tiền kì, Liễu Hàn Thư vẫn là kẻ yếu nhất
trong thế hệ bọn họ.
- Đại công tử, đừng lãng phí thời
gian với tên phế vật này, lão gia hôm nay chính là mời khách khanh trong Liễu tộc
tự thân tới dạy ngài.
Đứng bên cạnh bạch y thanh niên
nhân Liễu Hàn Minh là một trung niên nhân nho nhã, đằng sau hai người này còn
có vài chục hộ vệ.
Trung niên nhân nho nhã chính là
nhị cấp thiên tiên cao thủ, chỉ là hắn không phải là người của Liễu gia. Hắn được
gia gia của Liễu Hàn Minh mời đến chiếu cố cho Liễu Hàn Minh. Liễu Hàn Minh và
Liễu Hàn Thư đều là trực hệ tử đệ, đãi ngộ lại khác nhau xa, chủ yếu là do thực
lực chênh lệch quá lớn, Liễu Hàn Minh mới chỉ hai mươi nhăm tuổi. Nhưng đã là Đổng
Hư hậu kì, chỉ thiếu một bước nữa là Không Minh kì rồi.
- “Liễu Hàn Minh, rồi có một ngày
ta sẽ vượt qua ngươi.”
Liễu Hàn Thư đứng dậy lau sạch
tiên huyết nơi khoé miệng, nhìn chòng chọc Liễu Hàn Minh, thầm nhủ.
Liễu Hàn Thư lúc này nghĩ tới sư
tôn Tần Vũ của mình, nghĩ tới sư tôn, Liễu Hàn Thư trong tâm tràn đầy tự tin.
- Một tên phế vật còn dám nhìn đại
công tử, đại công tử, bọn ta trở về đi.
Trung niên nhân nho nhã nói, lập
tức hờ hững vung tay định đẩy Liễu Hàn Thư đang đứng cản đường.
- Cút sang một bên.
Thiên tiên nhị cấp thật lực căn bản
là không cần nghi ngờ.
Đột nhiên …..
- Bồng!
Lấy Liễu Hàn Thư làm trung tâm, một
cỗ khí kình khủng bố tán phát xung quanh, bất luận là bạch y thanh niên, trung
niên nho nhã hay là đám hộ vệ. Cả người bị ngã dúi dụi xuống đất, những người đứng
xem xung quanh đều cuống quýt dạt về phía sau.
Chờ khi khí kình tiêu tan, những
người xung quanh mới phát hiện một thanh niên vận hắc y khoanh tay đứng cạnh Liễu
Hàn Thư, khí thế lăng lệ đó khiến những người xung quanh trong tâm bất giác lạnh
run: “đó là cao thủ chân chính!”
Hắc y thanh niên mục quang thanh
lãnh, hời hợt quét mắt qua những người có mặt tại trường.
Tất cả mọi người đều cảm thấy
toàn thân phảng phất giống như tiến nhập vào băng thiên tuyết địa. Trong tâm một
trận băng hàn.
- Sư tôn.
Liễu Hàn Thư nhìn thấy Tần Vũ
không ngăn được vui mừng, lập tức cúi mình hô to.
Bạch y thanh niên hơi ngớ ra rồi
lập tức đứng dậy, mỉm cười khom người nói với Tần Vũ:
- Vãn bối Liễu Hàn Minh, bái kiến
tiền bối. Không ngờ Hàn Thư huynh đệ của ta lại có thể bái tiền bối làm sư phụ,
thật là phúc khí của Hàn Thư huynh đệ.
Tần Vũ sắc mặt vẫn băng lãnh như
trước, không một chút biểu tình.
Liễu Hàn Minh trong lòng không
ngăn được thầm nhủ:
- Liễu Hàn Thư khi nào lại có được
sư tôn như vậy, bộ dạng cũng quá lạnh lùng.
- Chủ nhân.
Sóc Yến cùng Tang Nguyên cũng xuất
hiện đằng sau Tần Vũ, cung kính phi thường.
Nhưng Tần Vũ mục quang vẫn băng
lãnh nhìn nhóm người Liễu Hàn Minh, điều này khiến Liễu Hàn Minh cùng mọi người
trong lòng bất giác cảm thấy lo lắng, trung niên nhân nho nhã có công lực cao
nhất trong nhóm người này liền đứng ra.
- Vãn bối Thương Phàm, không biết
tiền bối đến từ nơi nào?
Trung niên nhân nho nhã chính là
thiên tiên nhị cấp, cũng là có chút tên tuổi.
Tần Vũ không trả lời, không hề nể
mặt trung niên nhân nho nhã một chút nào.
Liễu Hàn Minh, Thương Phàm mấy
người căn bản không dám trực tiếp li khai, khí thế của Tần Vũ hoàn toàn bao
trùm lấy, tuyệt đối có thể lập tức giết chết bọn họ.
- Nói, vừa rồi ai đả thương đồ
nhi của ta.
Tần Vũ lãnh đạm nói.
Liễu Hàn Minh cúi mình:
- Tiền bối, Hàn Thư huynh đệ vừa
mới đi trên đại nhai trung ương, bị một hộ vệ của ta đả thương.
Liễu Hàn Minh tự cho mình là cao
quý, không muốn xuất thủ đối phó với Liễu Hàn Thư.
- Là ai?
Tần Vũ tiếp tục nói.
- Là ta.
Một hộ vệ đứng ra, hộ vệ này cũng
chỉ là Đổng Hư kì mà thôi, tại Liễu Phong thành vẫn thuộc lớp người đẳng cấp
khá thấp. Hộ vệ này ngay thẳng nói:
- Liễu Hàn Thư thực lực quá yếu,
ta đả thương hắn thì sao?
Tần Vũ hờ hững nhìn lướt qua người
đó.
- Bồng!
Hộ vệ đó trực tiếp ngã xuống, đôi
mắt vẫn mở trừng trừng .
- Đối với chủ nhân ta mà dám bất
kính, đáng chết.
Tang Nguyên lạnh giọng nói, vừa rồi
trong chớp mắt chính là Tang Nguyên xuất thủ, đương nhiên.... Tang Nguyên động
thủ là do thụ mệnh lệnh của Tần Vũ.
Những người vây xem xung quanh,
bao gồm nhóm người Liễu Hàn Minh đều phát run.
Ngay cả người có công lực cao nhất
trên hiện trường là một tiền bối của Liễu gia công lực đạt đến thiên tiên lục cấp
thậm chí cũng không nhìn ra Tang Nguyên xuất thủ như thế nào. Rất hiển nhiên...
Tang Nguyên thực lực vượt quá xa thiên tiên lục cấp.
Chỉ nghe một trận âm thanh xé
gió, vài chục cao thủ phi tới lăng không đứng giữa không trung, trực tiếp quan
sát bên dưới, cực kì cuồng ngạo.
- Kẻ nào giở thói ngang ngược tại
Liễu gia của ta, báo...
Người ở trên không vừa nói được một
nửa đã đột ngột tắc lời, phi xuống như thiểm điện, biểu tình trên mặt cũng
nhanh chóng biến thành vẻ tươi cười.
Đó là một trung niên nhân anh tuấn.
- Thái gia gia.
Liễu Hàn Minh nhìn thấy trung niên
nhân này lập tức cung kính nói.
Liễu Hàn Thư đồng dạng cung kính:
- Thái gia gia.
Hóa ra Liễu Hàn Thư và Liễu Hàn
Minh cùng có một thái gia gia này.
- Tại hạ Liễu Vân Sơn, ra mắt tiền
bối. Không biết giữa hai đứa tằng tôn Hàn Minh và Hàn Thư của tại hạ đã xảy ra
chuyện gì khiến tiền bối nổi giận.
Liễu Vân Sơn trên mặt nở ra nụ cười
rất thân thiết.
Vị thiên tiên lục cấp vẫn đứng
xem bên cạnh cũng đã bước ra, diện mạo tương tự như Liễu Vân Sơn, cũng hướng về
Tần Vũ nói:
- Tiền bối. Tại hạ Liễu Vân Đàm,
tiền bối người là sư tôn của Hàn Thư, tự nhiên cùng là người nhà, việc này thỉnh
người nên tha thứ cho Liễu Hàn Minh. Hai tên tiểu bối này cũng chỉ là ý khí
tranh đấu mà thôi.
Liễu Vân Đàm truyền âm cho Liễu
Vân Sơn:
- Vân Sơn, vừa rồi huynh tại
không trung cao ngạo quát tháo như thế, nếu không phải là đệ truyền âm, không
thể chọc tức tới tên này, thì xem ra Liễu gia ta lần này sẽ mắc phải đại tội rồi.
- Vân Đàm, lần này tính là ta thiếu
đệ một ân tình rồi, thật sự không thể nghĩ đến nơi đây đột nhiên cùng lúc lại
xuất hiện tới ba cao thủ. Ba người này thực lực ta quả thực nhìn không thấu.
Liễu Vân Sơn cũng truyền âm nói.
Liễu Vân Đàm và Liễu Vân Sơn đều
thuộc tầng lớp cao cấp của Liễu gia, lúc này đều đang chờ Tần Vũ phát lời.
Tần Vũ trong lòng cảm thấy buồn
cười.
Thật không nghĩ ra bây giờ lại trở
thành người một nhà rồi.
- Hàn Thư, ngươi nói xem hôm nay
sự việc này nên giải quyết thế nào?
Tần Vũ trái lại nhìn về phía đệ tử
Liễu Hàn Thư của mình.
Liễu Hàn Thư phát ngốc.
Liễu Vân Sơn và Liễu Vân Đàm đều
nhìn về phía Liễu Hàn Thư, đồng thời Liễu Vân Sơn cũng vội vàng nói:
- Hàn Thư à. Đây chỉ là việc nhỏ
của lũ tiểu bối bọn ngươi, đừng làm phiền sư tôn ngươi nữa. Đúng rồi, Hàn Thư
ngươi và phụ thân rất lâu rồi không đến chỗ ta. Sau này có thời gian có thể thường
xuyên tới dạo chơi.
Liễu Hàn Thư trong lòng cảm thấy
đau xót.
Trước ngày hôm nay không một ai
ngó ngàng tới, ngay đến cung điện hào hoa của thái gia gia, bản thân chưa được
tới một lần. Đi trên đường lớn thì bị thủ vệ đó đuổi đi. Bây giờ thái gia gia
cao cao tại thượng này lại đối với mình tốt như vậy...
- Sư tôn, sự việc này cũng xong rồi.
Xét lại cũng không phải việc gì lớn cả.
Liễu Hàn Thư hướng tới Tần Vũ
nói.
Tần Vũ gật đầu:
- Hàn Thư đã nói như vậy thì tha
cho mấy người này một mạng, nhưng tội chết có thể tha. Tội sống khó dung. Tang
Nguyên, khiến cho tất cả những người này trở về nằm giường ba tháng đi.
- Tiền bối!
Liễu Vân Sơn, Liễu Vân Đàm hai
người ánh mắt trừng lên không thể tin được, Liễu Hàn Minh mấy người cũng là sợ
phát run.
- Dạ, chủ nhân.
Tang Nguyên cung kính nói.
Chỉ thấy tàn ảnh loáng lên.
Thời gian chỉ một lần hô hấp,
Tang Nguyên lại đứng sau thân Tần Vũ. Một kẻ nằm trong mười yêu thú đứng đầu
trong hơn hai trăm thiên yêu cửu cấp, đối phó với một nhóm người mạnh nhất mới
chỉ là thiên tiên nhị cấp, còn lại toàn là tu chân giả phổ thông, căn bản là
không tốn bao nhiêu sức lực.
Nhóm người đó tất cả cùng thổ huyết
ngã xuống.
- Tiền bối, người như vậy là hơi
có chút quá đáng rồi.
Liễu Vân Sơn có chút tức giận. Khí
thế hưng thịnh trở lại.
Tần Vũ lạnh lẽo quét mắt qua Liễu
Vân Sơn này, Liễu Vân Sơn toàn thân phảng phật như bị tạt một thau nước lạnh
hoàn toàn thanh tỉnh lại .
- Đồ đệ của Tần Vũ ta, không một
ai có thể bắt nạt.
Tần Vũ hờ hững nói
- Hàn Thư, ngươi theo ta trở về. Ở tại Liễu
gia này căn bản không có ai coi ngươi là đệ tử Liễu gia, ngươi hà tất phải quá
quyến luyến.
Liễu Hàn Thư tức thì trong tâm nhớ
lại hồi ức hơn hai mươi năm nay, những hồi ức đó nghĩ lại không khỏi cảm thấy
run sợ.
Nhà?
Đó là nhà sao?
Những huynh đệ đó giễu cợt hắn bắt
nạt hắn, cái loại nhà này như vậy có cũng như không, Liễu Hàn Thư lập tức vứt bỏ
gánh nặng trong lòng.
- Dạ, sư tôn.
Liễu Hàn Thư nhìn Tần Vũ cung
kính nói.
Liễu gia mặc dù xưng là một trong
tam đại gia, nhưng mà kim tiên cao thủ chỉ có một, còn lại cũng chỉ là thiên
tiên cao thủ mà thôi, Vạn Thú phổ của Tần Vũ tuỳ tiện đều có hơn hai trăm thiên
yêu cửu cấp, muốn diệt Liễu gia này quả là một việc quá nhẹ nhàng.
- Đi!
Tần Vũ kẹp lấy Liễu Hàn Thư, tức
thời biến mất trên đại nhại.
Sóc Yến và Tang Nguyên quay đầu
hướng về Liễu Vân Sơn và Liễu Vân Đàm, hai người cười lạnh một tiếng rồi cũng đằng
không tiêu thất.
Liễu Vân Đàm, Liễu Vân Sơn hai
người nhìn nhau, đầu mày đều cau lại.
Trong cái trang viện hoang tích
này rõ ràng không giống với những trang viện cung điện hào hoa khác của Liễu
gia. Tuy thế ngày hôm nay, bên ngoài trang viện hoang tích này của Liễu Hàn Thư
lại tụ tập một nhóm người.
- Chủ nhân lúc này đang dạy Liễu
Hàn Thư công tử, trong vòng ba tiếng không muốn gặp ai.
Hai đại hán to lớn đứng ở lối vào
trang viện, hai người này là hai thiên yêu bát cấp được Tần Vũ triệu xuất từ Vạn
Thú phổ đệ nhất tầng. Nên biết Vạn Thú phổ này bên trong thiên yêu cửu cấp rất
nhiều, Tần Vũ triệu xuất ra hai thiên yêu bát cấp, điều này khiến cho Bì Hoàn
và Bì Phiên đều muốn phân tranh nhau, trước mặt chủ nhân Tần Vũ biểu hiện thật
tốt. Cũng phải vì bộ mặt vài trăm thiên yêu bát cấp mà tranh đấu.
Gia chủ Liễu gia ở ngoài trang viện,
tam đại trưởng lão còn có một khách khanh chỉ còn có thể cười khổ, đằng sau bọn
họ còn có một nhóm hộ vệ Liễu gia, đây là nhóm hộ vệ tinh anh, thấp nhất cũng
là thiên tiên nhất cấp.
- Vân Sơn, đệ nói hai thủ hạ ban
đầu của người đó không phải là hai người này?
Gia chủ Liễu gia Liễu Vân Lộ hỏi.
Liễu Vân Sơn gật đầu:
- Đệ khẳng định, hai thủ hạ mới rồi
một người là nữ, còn một người là nam tử gầy gò, dĩ nhiên không phải là hai đại
hán to lớn này được.
- Thiên yêu bát cấp.
Khách khanh duy nhất đi cùng cau
mày nói,
- Nếu ta không có nhìn nhầm, hai
vị thiên yêu bát cấp này bản thể chính là Hoả Sư. Thực tế công kích lực còn bỏ
xa cảnh giới thiên yêu bát cấp, ngay cả lão hủ cũng chỉ tối đa địch được một
tên mà thôi.
- Trông cửa cũng là hai thiên yêu bát cấp.
Gia chủ Liễu gia cũng cảm thấy một
trận áp lực.
- Thủ hạ thân cận của gã “Tần Vũ”
đó thực lực càng mạnh hơn. Quái lạ.... Ôi, nhân vật như thế đến đây từ khi nào
vậy.
Gia chủ Liễu gia cũng đau đầu, bởi
vì ngay cả yêu thú bình thường so với tiên nhân đồng đẳng cấp cũng mạnh hơn nhiều,
trừ phi tiên nhân đó tu luyện công pháp đặc thù, uy lực cũng lớn.
- Đại ca, hai tên thủ hạ Tần Vũ gọi
hắn là “chủ nhân”. Nếu là quan hệ thông thường, chỉ cần xưng hô “đại nhân”, nhưng
là xưng hô “chủ nhân”, hàm nghĩa đó có thể rất sâu.
Liễu Vân Đàm mở miệng nói.
Gia chủ Liễu gia gật đầu.
Điểm này lão làm sao lại không biết.
Thông thường chỉ có những siêu cấp
đại gia tộc, khống chế không ít tinh cầu gia tộc, chuyên môn bồi dưỡng những
cao thủ, những cao thủ này mới xưng hô “chủ nhân” như vậy.
Qua một lúc lâu….
- Ken két~~
Cửa gỗ đó mở ra.
- Chủ nhân nói rằng bọn ngươi có
thể tiến vào rồi.
Một trong hai thiên yêu bát cấp
thông báo.
- Còn nữa, những hộ vệ đó không
được tiến vào, đình viện quá nhỏ không thể chứa được.
Gia chủ Liễu gia cuời nói:
- Ở đây còn có một người cũng muốn
vào trong, hắn là Liễu Niên Hư phụ thân Liễu Hàn Thư.
- Để hắn cùng vào luôn đi.
Từ trong đình viện truyền ra một
thanh âm bình đạm.
Lập tức gia chủ Liễu gia cùng với
ba trưởng lão, một khách khanh, ngoài ra còn có Liễu Niên Hư phụ thân Liễu Hàn
Thư. Sáu người này liền bước vào trong đình viện.
Trong đình viện.
Lúc này Liễu Hàn Thư cuối cùng đã
hoàn toàn khống chế “Hắc nguyên”, trên người hắn cũng hình thành một bộ chiến
bào, đó là do một bộ phận hắc nguyên ảo hóa thành, bộ phận còn lại biến thành một
thanh phi kiếm.
Tần Vũ ngồi trên ghế đá, Sóc Yến,
Tang Nguyên một trái một phải đứng đằng sau, Liễu Hàn Thư thì đứng bên cạnh.
- Gia chủ, hai tên thủ hạ đó thực
lực rất mạnh, ta nhìn cũng không thấu, ít nhất cũng là thiên yêu cửu cấp. Còn
gã Tần Vũ đó, thực lực vào khoảng thiên tiên bát cấp.
Khách khanh đó truyền âm nói.
Sau khi linh hồn Tần Vũ dung hợp
với Lưu Tinh Lệ, đối với việc khống chế linh thức đã đạt một bước tiến kinh người,
khách khanh đó tiên thức vừa quét qua thì hắn đã cảm ứng thấy rồi.
- Ồ, thực lực quả không tồi.
Tần Vũ cười nói, đồng thời linh hồn
khí tức hoàn toàn thu liễm vào trong Lưu Tinh Lệ, đừng nói là khách khanh thiên
tiên cửu cấp đó, ngay cả là kim tiên cao thủ cũng đừng mong nhìn thấu Tần Vũ một
chút.
Khách khanh đó sắc mặt đại biến.
- Gia chủ, tên Tần Vũ này thực lực
sâu sắc khó dò.
Khách khanh vội vàng nói với Gia
chủ Liễu gia, bởi vì lúc này hắn căn bản cảm ứng không ra một chút khí tức nào
của Tần Vũ, ngay cả công lực khí tức thể nội cũng cảm ứng không ra.
Gia chủ Liễu gia cũng tức giận hắn
lúc thì nói là thiên tiên bát cấp, lúc thì nói là thâm bất khả trắc.
===========================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét