Xuyên qua khe nứt, chỉ có một cảnh tượng tối đen. Nhanh
chóng thích ứng với môi trường mới, Mục Trần hơi trợn mắt nhìn ngó xung quanh,
lúc này hắn đã ở trong Thung lũng đen kia. Trong này khá ngăn cách với bên
ngoài, hắc ám tràn ngập, hàn khí lượn lờ.
Mục Trần nhìn
quanh, các thế lực và cường giả khắp nơi kết thành từng đội nhóm đề phòng những
kẻ khác, tạo ra một khoảng cách an toàn, tránh bị đánh lén.
Mục Trần đảo qua
thung lũng, nheo mắt nhìn phía trước, mơ hồ thấy một cột đá đen thui chọc trời,
hình dáng như cự thú, chẳng hiểu sao tim đập dồn dập.
Trong thung lũng
cũng không xuất hiện cái gì lạ tập kích, đa số mọi người chỉ đề phòng lẫn nhau,
chầm chậm bước tới.
- Sao lại im lặng
như thế a...
Tô Linh Nhi thấp
thỏm thì thào. Cái chỗ này đáng lý phải nguy cơ trùng trùng chứ, sao lại yên
tĩnh đến kỳ lạ như vậy?
Tô Huyên cũng đang
nhíu mày nghi hoặc, nhưng nàng lại không nói gì, linh lực luôn vận chuyển trong
người, đề cao cảnh giác.
Mục Trần vẫn cứ
quét mắt lung tung, chợt chú ý một cột đá đen to lớn gần đó, chẳng biết sao cảm
giác bất an càng lúc càng rõ.
Hắn chăm chú quan
sát một đội ngũ đang tiến tới gần cột đá kia.
Hắc ám lặng yên
lan tỏa, vài viên đá vụn lả tả rơi xuống.
- Không đúng, cẩn
thận!
Mục Trần thình
lình giơ tay cản mấy người đi sau lại, thần sắc ngưng trọng quát khẽ.
"Uỳnh!"
Lời vừa dứt, những
cột đá đen đột nhiên vỡ ra văng tung tóe, một bàn tay khổng lồ từ trong đó thò
ra, vỗ xuống những đội ngũ đứng gần, đập nát những người chẳng kịp phản ứng kia
thành một bãi máu.
Những tiếng rên la
thảm thiết đột ngột vang vọng trong không gian u tịch.
Biến cố thình lình
xảy ra khiến cho mọi người kinh hãi thất sắc.
"Đùng!
Đùng!"
Cột đá to lớn
không ngừng vỡ ra, những vật thể tối tăm từ trong đó thoát ra, đôi mắt đỏ bừng
lạnh lùng dữ tợn nhìn những kẻ xâm phạm.
Quanh thân những
tượng đá kia có dao động linh lực kinh người, mỗi một tên đều không hề kém cạnh
khối vệ sĩ đá mà Mục Trần thu phục được khi trước.
Mục Trần sợ hãi
nhìn những khối đá đen ngòm kia, nơi này quả nhiên vô cùng hung hiểm, ẩn giấu
nhiều vệ sĩ đá đến như vậy!
Tô Huyên biến sắc,
nàng vội điều động thu nhỏ trận hình.
- Chúng ta cùng
nhau lên, phá hủy toàn bộ những tượng đá kia!
Biến cố ngoài dự
đoán, nhưng cường giả tiến đến đây cũng không ít. Nếm qua trái đắng, họ nhanh
chóng tập hợp lại, những tiếng hét to vang lên, linh lực cường hãn bắn đi, mọi
người liên thủ công kích tượng đá.
Dòng người đông
nghịt đổ tới những khối đá đen to lớn, hai đạo binh lùa vào nhau, đại chiến nổ
ra, linh lực bắn phá tứ tung.
Nhưng mọi người vẫn
chưa đánh giá đúng những khối đá không biết đau đớn mệt mỏi kia, chúng nó được
chế tao ra để chiến đấu, nên dù số lượng ít hơn nhiều cũng không dễ dàng phá
tan tầng tầng phòng ngự của chúng. Những người có thể thoát ra đi sâu vào trong
đã trở nên rất ít, đồng thời cũng trả giá không nhỏ.
- Bọn người Bạch
Long thành đi nhanh thật!
Lê Thanh đột nhiên
lên tiếng.
Mục Trần nhìn qua,
xa xa phía bên phải, nhóm người Bạch Long thành tập hợp lại, như một mũi tên
xuyên phá phòng tuyến của những vệ sĩ đá. Những kẻ ẩn giấu thực lực trong đoàn
người cũng hoàn toàn bùng nổ. Ngoại trừ Bạch Hiên và lão áo xám kia, cũng còn
có đến bốn luông linh lực đạt tới Hóa
Thiên cảnh sơ kỳ!
Đội hình cường hãn
như thế, dĩ nhiên họ chẳng cần phối hợp với ai, tốc độ như thế cao hơn các thế
lực khác rất nhiều.
- Trong bốn gã Hóa
Thiên cảnh sơ kỳ kia có hai tên hôm đó dạ tập chúng ta.
Nhận thấy dao động
linh lực quen quen, Tô Huyên nghiến răng nói:
- Quả nhiên là Bạch
Long thành a.
- Bọn họ bây giờ
đã không cần ẩn giấu nữa, chỉ cần chí bảo về tay, mục đích của họ cũng đã đạt
được.
Mục Trần nhíu mày
phân tích.
- Không thể để bọn
chúng dễ dàng đoạt lấy chí bảo!
Tô Huyên trầm giọng
nói, nếu đã biết bọn người kia chính là Long Ma cung, thì với họ là tử địch, nếu
để cho Bạch Hiên lấy được chí bảo, ắt cũng không buông tha cho quân mình.
Bốn người kia đều
tán thành gật đầu.
- Cùng ra tay, đuổi
theo!
Tô Huyên nắm chặt
tay, một khối ngọc châu mượt mà cổ kính xuất hiện, tiếng sóng nước vô tận vang
vọng, khá kỳ lạ bí ẩn.
Mục Trần cũng vận
chuyển linh lực, năm người cùng nhau tiến lên, nhắm hướng vào xuyên qua hàng
phòng ngự của những vệ sĩ đá.
Linh lực dao động
kinh người của nhóm bọn họ bên này khiến cho ba con vệ sĩ đá chú ý, chúng nó giậm
bước nhảy tới tấn công.
- Trọng Thủy Linh
Châu, Trọng Thủy Lao!
Tô Huyên giơ cao
viên châu, nó bay vụt ra tạo thành sóng nước xanh thẳm cao cả trăm trượng, hình
thành xoáy nước trùng kích bao phủ lấy ba tượng đá.
"Đùng
đùng!"
Xoáy nước cuốn lấy,
lực phá hoại kinh người khiến ba tượng đá Hóa Thiên cảnh sơ kỳ không nhúc nhích
được chút nào, mà thân thể nó đang bị sóng nước ăn mòn, xuất hiện những vết nứt
dữ dội.
Mục Trần lắp bắp
kinh hãi, lần đầu tiên tận mắt thấy Tô Huyên ra tay, không ngờ lợi hại đến vậy,
chỉ tùy tay một chút đủ sức vây khốn đến ba tên vệ sĩ đá.
Thiên bảng đệ tam,
quả nhiên danh bất hư truyền.
- Đó là Trọng Thủy
Linh Châu của tỷ tỷ, linh cụ thượng phẩm đó! Lúc trước mua hết 300v linh trị
trong Linh Trị điện chứ không ít đâu.
Tô Linh Nhi vênh mặt
nhìn đôi mắt kinh hãi của Mục Trần, cười khẽ.
- Ha ha, Trọng Thủy
Linh Châu có chứa trọng thủy bên trong, là một thứ nước kỳ dị, nặng ngàn cân, đổ
xuống thì núi rung đất chuyển, bất kể dùng để phòng ngự hay tấn công đều là lợi
khí. Tô Huyên có thể an ổn ngồi trên ghế đệ tam cũng không thể không kể đến
viên Trọng Thủy Linh Châu này đó nha.
Quách Hung bên cạnh
cũng phụ họa.
Mục Trần gật gù
liên tục. Ra là vậy, xem ra Trọng Thủy Linh Châu uy lực còn cao hơn cả Long
Giao Linh Hoàn trước đó Lê Thanh đoạt được.
- Đi!
Tô Huyên không nhiều
lời, sau khi ngọc châu bay về, nàng lập tức dẫn đầu đi tiếp:
- Tiếp tục nhanh
nào.
- Vâng!
Bốn người đồng
thanh đáp lời, cả nhóm xuyên qua mấy tượng đá bị phong tỏa trong xoáy nước.
Một đám năm người
lần lượt thay nhau phát động công kích mạnh mẽ, chia sẻ bớt gánh nặng cho Tô
Huyên, cả nhóm nhanh chóng xông thẳng tới, tốc độ không giảm chút nào.
Phía sau họ, thế lực
như Thiên Cương kiếm phái, Địa Hành tông cũng theo sát. Bọn họ nhân số đông
đúc, vả lại dường như đang liên hợp với nhau, thực lực bạo tăng.
Mọi người đều hướng
tới phía trước, vượt qua phòng tuyến của đám vệ sĩ đá kia, có lẽ sẽ gặp được
chí bảo!
Nhưng với những thế
lực khác, họ trả giá cũng không nhỏ. Vô số những tiếng kêu la thảm thiết vang
vang thung lũng đen, mùi máu tràn ngập khiến nhiều kẻ biến sắc.
Nhóm Mục Trần có
Trọng Thủy Linh Châu của Tô Huyên tuy không có thương vong gì, nhưng đường đi
cũng chẳng kém gian nan, sau đó Mục Trần thậm chí còn phải triệu hồi tên vệ sĩ
đá của hắn ra tham chiến, nhưng khối đá của hắn nhanh chóng hư hại lung tung,
có vẻ khó mà chịu nổi lâu được. Dù vậy nó cũng đã hoàn thành nhiệm vụ tranh thủ
cho mọi người được khá nhiều thời gian.
- Bên đám Bạch
Long thành chết cũng không ít.
Tô Huyên lại tiếp
tục dùng tới Trọng Thủy Linh Châu, sóng nước nặng hơn cả núi chấn vỡ cánh tay của
tên vệ sĩ đá đằng trước, nàng ngó qua bên phía bọn người Bạch Hiên. Ngay cả cường
giả Hóa Thiên cảnh sơ kỳ cũng đã bỏ mình một người, tổn thất khá nặng nề.
- Chúng ta sắp đến
khu vực trung tâm thung lũng.
Mục Trần lên tiếng.
Càng đi vào sâu, đám vệ sĩ đá lại càng điên cuồng, liều mạng ngăn cản mọi người
tiến tới.
Dấu hiệu đó cho thấy
họ đã ở rất gần linh tàng.
- Bạch Long thành
có dị động!
Tô Linh Nhi đột
nhiên nói.
Mục Trần và Tô
Huyên đều giật mình nhìn qua, đột nhiên nhân mã Bạch Long thành chia làm hai đạo,
Bạch Động dẫn một đội, bốn cường giả Hóa Thiên cảnh sơ kỳ bao gồm cả lão già áo
xám theo bảo vệ hắn, còn Bạch Hiên tự mình dẫn một nhóm khác đông hơn, mãnh liệt
tấn công, có vẻ như là mở đường cho Bạch Động thừa hư mà nhập.
- Bọn họ cũng biết
đông người sẽ gây chú ý, bây giờ chia ra một đổi nhỏ để nhanh chóng tiến vào
trung tâm hơn!
Mục Trần nheo mắt
nói.
Không thể không
nói, Bạch Long thành tính toán rất chính xác, dùng Bạch Hiên làm con mồi, Bạch
Động suất lĩnh tiểu đội nhanh chóng vượt qua, biến mất trong tăm tối.
- Giờ làm gì? Để
như vậy thì họ sẽ nhanh chân tới trước!
Quách Hung sốt ruột
nói.
Tô Huyên lúng
túng. Nàng cũng có thể thử một mình đi trước, nhưng tiểu đội này mà thiếu nàng,
có lẽ khó mà bảo vệ an toàn bản thân được.
- Ta đuổi theo họ,
các ngươi nhanh chóng theo sau.
Mục Trần đột nhiên
nhẹ giọng nói.
- Một mình ngươi?
Tô Huyên cả kinh
thốt lên, không ngờ hắn liều mạng đến vậy.
- Yên tâm đi! Ta
không có tự tìm đường chết đâu.
Mục Trần cười,
nhưng không giải thích nhiều.
Tô Huyên thấy Mục
Trần rất bình tĩnh, nên cũng tán thành:
- Vậy ngươi đi trước, chúng ta sẽ thu hút
đám tượng đá kia. Nhớ kỹ nếu gặp phải Bạch Động, cứ tạm nhẫn nhịn đã.
- Được!
Mục Trần gật đầu,
không nói thêm gì, lắc mình lao đi như một con báo đen, xuyên qua mấy tượng đá
to lớn, biến mất trong màn hắc ám.
- Hắn sẽ không sao
chứ?
Tô Linh Nhi lo lắng
nhìn theo bóng Mục Trần biến mất.
Tô Huyên khẽ lắc đầu,
nhẹ giọng nói:
- Tuy không biết
vì sao hắn tự tin như thế, nhưng ta cũng chỉ còn cách tin vào hắn.
Tô Linh Nhi, Lê Thanh, Quách Hung cũng gật
đầu. Hiện tại chỉ có thể như vậy, mong rằng hắn sẽ bình yên vô sự.
============================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét