Hành trình trở về, có
Trầm Thương Sinh làm bảo tiêu dĩ nhiên chẳng có việc gì xảy ra, hai ngày sau cả
bọn đã tiếp cận khu vực quản hạt của Bắc Thương linh viện. Trong hai ngày đó, Mục
Trần nhờ vào viên đan dược Trầm Thương Sinh tặng cho mà khôi phục được không ít
thương tổn, thậm chí linh lực cũng có phần được tăng lên.
Huyết sát lực khủng
bố, cũng là một loại linh lực. Lúc huyết chiến với Bạch Hiên phần lớn đều dùng
hết, nhưng vẫn còn có một ít không bị dùng ra, những thứ lưu lại đó đều bị hắn
thu lấy, giúp hắn có được một chút thành tựu.
Thương thế khôi phục,
Mục Trần vui sướng trong lòng, cảm kích Trầm Thương Sinh cũng nhiều hơn một
chút. Nếu không có đan dược kia, e rằng thương thế phải còn lâu nữa mới khôi phục
lại được.
Bên ngoài Bắc
Thương thành, vài bóng người bay đến, hạ xuống một ngọn núi gần đó, đúng là đám
người Mục Trần đang trở về Bắc Thương linh viện.
- Trầm học trưởng,
ngươi không về Bắc Thương linh viện cùng chúng ta sao?
Mục Trần khẽ hỏi
người thanh niên áo đen trước mặt.
Trầm Thương Sinh
cười, lắc đầu:
- Ta nhận nhiệm vụ
truy sát Ma Long Tử, đến nay vẫn chưa hoàn thành, nên chưa về được.
Quách Hung vẫn
luôn thần tượng hắn, khẽ nuốt nước bọt. Không hổ là đệ nhất Thiên bảng, dám đuổi
cùng giết tận Ma Long Tử hung ác như thế, trong cả Bắc Thương linh viện chắc chỉ
có mình hắn.
- Vậy giờ chia tay
thôi, hy vọng ngươi sẽ thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ kia, vả lại một tháng nữa
sẽ là Thú Liệp chiến hằng năm của viện ta, ngươi không trở về tham gia?
Tô Huyên mỉm cười.
- Thú Liệp chiến
à. . .
Trầm Thương Sinh
nheo mắt nhìn xa xăm, ánh mắt hiện lên một chút cháy bỏng.
- Thú Liệp chiến
năm nay nghe nói khó hơn nhiều, theo ta biết trấn thủ giả cuối cùng chính là
Hình điện Tam Đại Tương.
Tô Huyên nói.
- Hình điện Tam Đại
Tương? Là ba tên kia? Năm nay cũng nhúng tay vào sao?
Trầm Thương Sinh
giật mình, hơi kinh ngạc.
Tô Huyên thở dài gật
đầu, nói:
- Ừm, ba tên đó đều
từng là đệ nhất linh viện một thời, tuy đã tốt nghiệp nhưng ở lại Hình điện tu
hành, thực lực ngay cả đám hộ pháp Hình điện cũng khó mà cao hơn. Nếu năm nay
ngươi không tham gia, e rằng Thú Liệp chiến chúng ta phải thất bại rồi.
Trầm Thương Sinh nhíu mày:
- Không ngờ bọn họ
lại cao hứng như vậy... nếu thế đến lúc ta sẽ cố về đúng giờ, ba tên đó không
đơn giản, ta cũng rất háo hức muốn giao đấu với họ.
Tô Huyên cười khẽ
gật đầu:
- Ngươi trở về, lại
còn có Lý Huyền Thông, ải cuối cùng kia có lẽ sẽ có cơ hội.
Trầm Thương Sinh
cười cười, tán gẫu vài câu rồi cáo từ đi mất.
- Ha ha, Thú Liệp
tranh tài, nếu có Trầm học trưởng trở về, thì chúng ta cũng có vài phần thắng.
Quách Hung nhìn
theo hướng Trầm Thương Sinh rời đi, cười lớn.
- Thú Liệp chiến?
Đó là cái gì?
Mục Trần tò mò hỏi.
- Thú Liệp chiến
là đại hội hằng năm của Bắc Thương linh viện, rất long trọng đó. Mọi đệ tử đều
có tư cách tham gia, đến lúc đó lại là một hồi tranh chiến kịch liệt, không ít
những con ngựa ô lâu nay giấu mình trong sơn cùng thủy tận sẽ lại xuất hiện cho
mà xem.
Tô Huyên mỉm cười,
nói tiếp:
- Mỗi một lần Thú
Liệp chiến, xếp hạng trên Thiên bảng đều có nhiều biến hóa lớn. Những kẻ vô
danh sẽ thi thiển chiến lực, rồi từ đó mà trở thành người nổi tiếng. Đừng nghĩ
những kẻ lợi hại đều ở hết trên Thiên bảng, rất nhiều kẻ hiểu rõ thế nào là hai
chữ ẩn nhẫn.
Mục Trần cảm thán
gật đầu, đệ tử Bắc Thương linh viện nhiều như vậy, một cái Thiên bảng hẳn nhiên
không đủ khả năng miêu tả hết được, chắc chắn có rất nhiều người lợi hại không
màng đến danh tiếng.
- Năm xưa Trầm
Thương Sinh chính là một con hắc mã như thế. Trước đó chẳng có mấy tiếng tăm
trong viện, nhưng nhờ Thú Liệp chiến năm xưa mà một bước lên trời, không chỉ sảng
khoái đánh bại đệ nhất Thiên bảng, thậm chí còn vượt qua luôn cả trấn thủ giả
cuối cùng trong kỳ Thú Liệp chiến, nhờ đó danh tiếng vang vọng Bắc Thương linh
viện, đến nay còn chưa dứt, vị trí đệ nhất của hắn chưa ai lay động được.
Quách Hung tỏ ra
sùng bái kể.
Mục Trần khẽ gật đầu,
Trầm Thương Sinh đúng là phi thường.
- Trấn thủ giả là
gì vậy?
Mục Trần liếm môi
hỏi tiếp, có rất nhiều chuyện trong Bắc Thương linh viện hắn hoàn toàn mù tịt.
- Mỗi lần Thú Liệp
chiến đều có trấn thủ giả, họ không phải là đệ tử, mà là người của Hình Phạt điện,
gọi tắt là Hình điện. Trong đó một phần là những học trưởng đã tốt nghiệp nhưng
không rời khỏi linh viện, ở lại tiếp tục tu hành. Do đó thực lực của họ rất
đáng nể.
Tô Huyên nhẹ giọng
trả lời:
- Lần Thú Liệp chiến
năm nay nghe nói ba vị trấn thủ giả Hình điện phái ra chính là Hình điện Tam Đại
Tương.
- Hình điện Tam Đại Tương?
Mục Trần ngẩn ra,
lẩm bẩm lặp lại.
- Hi hi, ba vị đó
năm xưa cũng là nhân vật phong vân đứng đầu linh viện, trong Hình điện cũng có
danh tiếng lớn. Năm ngoái, họ từng liên thủ xuất động, nhiệm vụ chính là tiêu
diệt đệ nhất Huyền Thưởng bảng, Ma Hình Thiên!
- Ma Hình Thiên?
Mục Trần cực kỳ động
dung. Ma Hình Thiên chính là kẻ độc ác nhất bị liệt vào hạng cùng hung cực ác
siêu cấp ác độc, thông tin cho biết hắn chính là trưởng lão trẻ tuổi nhất của
Long Ma cung từ khi thành lập tới nay. Thiên phú yêu quái, thực lực cực khủng bố,
còn dữ dằn hung hãn hơn cả Ma Long Tử.
Mà ba vị được gọi
là Tạm Đại Tương có thể truy sát hắn, vậy thực lực cũng không thể kém quá xa.
- Kết quả thế nào?
Mục Trần phấn
khích hỏi ngay.
- Kết quả. . .?
Tô Huyên cười bất
đắc dĩ:
- Ma Hình Thiên
đâu dễ đối phó, dù cả ba vị Hình điện Tam Đại Tương cùng ra tay, vẫn tay không
mà về. Nói thêm nữa, họ có thể toàn thân thoát khỏi tay Ma Hình Thiên, đó là một
chiến tích không tồi.
Mục Trần trợn mắt
gật gù. Ma Long Tử đã rất lợi hại, ma đầu Ma Hình Thiên dĩ nhiên càng khủng bố
hơn, nếu dễ dàng bị tiêu diệt thì cũng chẳng đáng liệt vào vị trí đó.
- Trong Thú Liệp
chiến sắp tới, ba người đó sẽ là đối thủ chung của toàn bộ đệ tử, đánh bại bọn
họ sẽ là thắng lợi chung cuộc, khi đó những linh quang có trong tay mỗi đệ tử mới
có thể trở thành phần thưởng Thú Liệp chiến mà ai ai cũng khao khát. Đó là linh
quang quán đỉnh.
Nói đến linh quang
quán đỉnh, Mục Trần thấy rõ cả Lê Thanh lạnh lùng cũng tỏ ra hăng hái, nhưng hắn
thì chỉ méo miệng mà cười.
- Cái gọi là Linh
quang, thật ra là một loại vật chất đặc biệt chỉ có trong Liệp Thú trường,
ngưng tụ từ linh khí tinh thuần nhất trong thiên địa. Mục tiêu của chúng ta khi
vào đến Liệp Thú trường cũng chính là tranh đoạt linh quang, càng nhiều thì thu
hoạch khi Linh quang quán đỉnh sẽ càng lớn.
Tô Huyên thấy cái
mặt ngu ngu mờ mịt của Mục Trần, biết hắn không hiểu mới khẽ cười giải thích:
- Nghe nói ngươi từng
tham gia Linh Lộ, hẳn là biết Linh Lộ quán đỉnh chứ? Linh quang quán đỉnh cũng
không khác lắm, có thể tăng trưởng tiềm lực kích phát thực lực.
- Hả?
Mục Trần giật
mình, lòng chấn động không thôi. Khó trách Thú Liệp chiến khiến cho những kẻ chỉ
biết điên cuồng tu luyện, ẩn giấu thực lực cũng phải bày ra, chính là do cái
giá trị kia.
Hắn tham gia Linh
Lộ dĩ nhiên hiểu rõ Linh Lộ quán đỉnh có bao nhiêu cân lượng. Cứ nhìn hiện tại
mà nói, nếu không phải hắn có nhiều thủ đoạn khó ngờ, thì e rằng chẳng tài nào
mà đuổi theo nổi mấy thiên tài yêu nghiệt được đánh giá Vương cấp của Linh Lộ
kia.
Nếu linh quang
quán đỉnh cũng có thần hiệu như thế, vậy thì không thể bỏ qua.
- Đương nhiên, muốn
nhận được linh quang quán đỉnh, vậy thì phải đánh bại trấn thủ giả cuối cùng, bởi
vậy ta mới nói Hình điện Tam Đại Tương sẽ là kẻ địch chung của mọi người chúng
ta.
Tô Huyên dịu dàng
cười:
- Chớ ta đâu có
điên mà nhắc Trầm Thương Sinh trở về tham gia Thú Liệp chiến, không phải làm
như thế là kéo thêm một đối thủ lợi hại khó chơi cho mình sao?
- Đúng vậy, xưa
nay trấn thủ giả đều do một người đảm trách, lần này lại có đến ba người, còn
là Hình điện Tam Đại Tương danh tiếng nổi như cồn. Ba tên khủng bố đó có lẽ chỉ
học trưởng Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông mới có thể đối phó nổi.
Quách Hung cảm
thán.
Mục Trần khẽ gật đầu,
Trầm Thương Sinh và Lý Huyền Thông chính là hai đệ tử mạnh nhất Bắc Thương linh
viện hiện tại. Nếu thiếu hai cường giả đó, Thú Liệp chiến này bên phía đệ tử
khó mà làm ăn gì được.
- Thôi, cũng trễ rồi,
chúng ta đến Bắc Thương thành trước lấy "viện dẫn" để trở về thôi.
Tô Huyên chỉ tay về
tòa thành nguy nga phía trước, chính là một phòng tuyến trấn thủ bên ngoài Bắc
Thương linh viện.
Mục Trần và mấy
người kia cũng tán thành, nhanh chóng cất bước bay ngang trời, tiến nhập vào
tòa thành to lớn.
Họ cũng không ở lại
lâu, mà mau chóng tìm đến viện phủ lấy "viện dẫn". Rồi nhanh chóng rời
khỏi Bắc Thương thành, sau hai canh giờ đã đến được cổng lớn của tòa linh viện
mênh mông không thấy biên giới.
Năm người nhìn thấy
cảnh tượng quen thuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, nét cười mừng rỡ hiện rõ trên
gương mặt, nhiệm vụ cuối cùng đã hoàn thành mỹ mãn.
========================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét