Khi đám Mục Trần rời
khỏi Nhiệm Vụ điện, cả bọn mới thở phào một một hơi. Nhiệm vụ trả xong, họ mới
chính thức là thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ.
- Đa tạ khi nãy!
Tay cầm linh trị
bài, khóe miệng mỉm cười, hắn chắp ta cảm tạ Tô Huyên. 150v linh trị, đó là thu
hoạch xa xỉ mà lần đầu tiên hắn đạt được, có cái này, khoảng cách đến tinh huyết
Bắc Minh Long Côn đã gần thêm một nước lớn.
- Nhiệm vụ lần này
vốn hoàn toàn nhờ có ngươi mà thành công, nếu thù lao bị chia đôi thì bất công
quá rồi.
Tô Huyên mỉm cười.
Cả ba người kia cũng
đồng ý, nếu không có Mục Trần, e rằng bọn họ còn sống trở về hay không cũng là
vấn đề nan giải, chứ đừng nói là hoàn thành nhiệm vụ.
- Mục Trần!
Lê Thanh đột nhiên
gọi hắn, nàng lấy ra linh trị bài của mình, một tia sáng đậm từ trong đó bắn ra.
- Hôm trước ta nói
rồi, đây là thù lao ta trả cho ngươi vì Long Giao Linh Hoàn.
Mục Trần thấy vậy
cũng đành bất đắc dĩ. Lê Thanh bướng bỉnh cứng cỏi lạnh lùng, việc nàng đã quyết
thì nhớ như in và không thể thay đổi, hắn cũng chỉ đành nhận lấy, linh trị bài
hiện lên con số hơn 300v.
- Ha ha, còn có ta
nữa. Bạch Hiên là ngươi giết, vậy mà thanh huyết thương thượng phẩm của hắn ta
nhặt lấy, giá trị của nó ngươi phải nhận cho ta.
Quách Hung bên cạnh
cười lớn, rồi luồng sáng đậm từ linh trị bài của hắn cũng bay ra.
Sau khi Mục Trần
giết Bạch Hiên, thanh huyết thương linh cụ thượng phẩm của tên kia Mục Trần
không lấy, mà hắn chuyển qua cho Quách Hung. Vì trong hành trình Bạch Long Khâu
này hắn đã chiếm được Bạch Long Linh Châu, hơn nữa trong khí hải còn đang trấn áp
cả một kiện Thái Cổ Hung Khí.
Do vậy tính ra nhiệm
vụ này Mục Trần mới là người có thu hoạch lớn nhất.
Cũng vì thế mà khi
thấy luồng ánh sáng linh trị của Quách Hung, hắn không biết phải nói thế nào. Đại
Tu Di Ma Trụ trong cơ thể không thể nói rõ cho mọi người biết được, hiện tại hắn
cũng đang rất cần linh trị, thành ra cũng chỉ đành nhớ kỹ ân tình với mọi người
mà thôi.
- Mục Trần, ngươi
đang cần gấp linh trị sao?
Mục Trần vừa nhận
lấy linh trị của Quách Hung, Tô Linh Nhi cũng lấy linh trị bài của mình ra nơi
tay, nhìn dáng vẻ này dường như cũng đang định giúp đỡ Mục Trần.
- Đúng là ta đang
cần một lượng lớn linh trị, nhưng nhiệm vụ lần này mọi người đều cố gắng không
ít. Hảo ý của Lê học tỷ và Quách học trưởng thì ta nhận, sau này có chuyện gì cần
các ngươi cứ nói, ta nhất định sẽ đáp lại.
Mục Trần tỏ vẻ khá
áy náy, tuy hắn cần nhanh chóng có được tinh huyết Bắc Minh Long Côn, nhưng nếu
tất cả mọi người đều đưa linh trị thù lao cấp cho hắn thì có hơi kỳ lạ.
Tô Linh Nhi thấy Mục
Trần tỏ vẻ khách khí như thế, cũng đành thở dài:
- Được rồi! Bất
quá nếu ngươi cần gấp số linh trị lớn, có thể đến tìm ta cho vay.
Mục Trần gật đầu
cười, rồi chắp tay từ biệt:
- Nhiệm vụ đã hoàn
thành, ta cũng về lại khu tân sinh trước.
Nửa tháng không gặp
Lạc Li, hắn nhớ đến không chịu được, đang ước ao lập tức được gặp nàng ôm lấy
cô gái lạnh lùng kia thật chặt trong lòng.
- Được, gặp lại
sau.
Tô Huyên cũng chào
từ biệt hắn.
Mục Trần không chần
chừ nữa, liền bay nhanh về khu tân sinh. Chỉ lát sau hắn đã nhìn thấy khung cảnh
quen thuộc.
Khu vực hồ nước
trung tâm khu tân sinh, đông đảo thành viên Lạc Thần hội đang ngồi tĩnh tu,
trong đó có cả Chu Linh, Diệp Khinh Linh ở trong đó.
"Vù."
Không trung vang đến
tiếng xé gió dồn dập khiến nhiều người chú ý, nhìn qua bóng người vừa xuất hiện
ở quảng trường.
- Là thủ lĩnh Mục
Trần!
- Thủ lĩnh Mục Trần
đã trở lại!
Đám tân sinh kinh
hô mừng rỡ, mọi người liền đứng dậy vui vẻ khôn xiết.
- Mục Trần?
Chu Linh và Diệp
Khinh Linh cũng tỏ ra mừng vui không kém.
- Ngươi cuối cùng
đã trở lại.
Chu Linh nhanh
chóng bước tới.
Mục Trần mỉm cười
chào lại mọi người, rồi đảo mắt tìm kiếm, cười hỏi:
- Lạc Li đâu?
Nhất thời sắc mặt Chu Linh cứng đờ, thành
viên Lạc Thần hội xung quanh cũng đột nhiên im lặng trầm mặc.
- Sao vậy?
Mục Trần cảm thấy
không ổn, nhíu mày hỏi tới.
- Lạc Li đang ở
trong tiểu lâu dưỡng thương....
Chu Linh ấp a ấp
úng trả lời.
- Dưỡng thương?
Mục Trần trầm mặt
ngay lập tức, hắn nhìn chằm chằm Chu Linh, giọng nói pha lẫn một chút dữ tợn
băng hàn
- Chuyện gì đã xảy
ra?
Diệp Khinh Linh
bên cạnh thở dài nói:
- Trong nửa tháng
ngươi đi khỏi, Bắc Thương linh viện cũng đã xảy ra không ít chuyện. Dương Hoằng
giải tán Phi Long hội, dẫn theo vài người gia nhập Yêu môn.
- Yêu môn?
- Yêu môn là thế lực
do đệ tứ Thiên bảng Hạc Yêu xây dựng, danh tiếng trong linh viện cực cao, thực
lực cũng cường hãn, cũng gần gần sánh ngang với Huyền bang của Lý Huyền Thông
và Thẩm Phán đoàn của Trầm Thương Sinh.
Chu Linh vội nói
chi tiết.
- Hạc Yêu?
Ánh mắt Mục Trần
càng lúc càng lạnh:
- Việc đó thì liên
quan gì đến Lạc Li bị thương?
- Dương Hoằng sau
khi gia nhập Yêu môn, nhiều người Lạc Thần hội bị hắn nhắm vào, trước đây hắn
còn e ngại ngươi, nhưng bây giờ trở thành người Yêu môn, hắn cũng không còn sợ
ngươi nhiều lắm. Thêm nữa ngươi đã ra khỏi viện, hắn càng không kiêng nể gì,
thường xuyên quấy rối khiêu khích chúng ta...
Chu Linh nghiến
răng, ánh mắt căm tức:
- Sau đó ta nhịn
không được, mới ra tay đánh với hắn, chỉ tiếc là thực lực tên kia quá lợi hại,
bây giờ đã là Dung Thiên cảnh hậu kỳ, ta đánh không lại.
Nói đến đó, gương
mặt tỏ ra xấu hổ.
- Không chỉ có Chu
Linh bị đánh, những người khác đi tìm Dương Hoằng nói cho ra lẽ cũng mang
thương trở về. Vốn chuyện này chúng ta không định nói cho Lạc Li, vì không muốn
quấy nhiễu nàng tu luyện, nhưng sau đó Dương Hoằng càng lúc càng quá đáng, chẳng
hiểu vì sao hắn dám truyền lời qua đây, buộc chúng ta giải tán Lạc Thần hội.
Mục Trần trừng mắt,
Dương Hoằng kia từ khi nào lại trở nên ngông cuồng như thế?
- Chuyện càng lúc
càng ồn ào, cuối cùng cũng không lọt khỏi tai Lạc Li, nàng đã ra tay. Với thực
lực của nàng Dương Hoằng chỉ chống đỡ được vài hiệp đã thảm bại.
- Nhưng không ai
ngờ được, vài ngày sau Yêu môn lại cử đến một đám cường giả cao thủ, ngay cả mấy
người top 20 Thiên bảng cũng có đến ba vị.
- Lạc Li lại một
mình nghênh chiến, mười mấy tên cao thủ Yêu môn ra tay liên tục đều thất thủ.
Nhưng bọn người kia quá đê tiện vô sỉ, thấy không thể thắng nổi, lại dùng đến
xa luân chiến, một mình Lạc Li độc chiến hơn 50 cao thủ Yêu môn, thậm chỉ cả ba
tên cao thủ top 20 Thiên bảng cũng bị Lạc Li đánh bại.
- Nhưng sau đại
chiến, Lạc Li cũng bị thương, bây giờ còn đang tĩnh dưỡng. Mấy hôm nay Yêu môn
dường như sợ hãi thực lực của Lạc Li nên chẳng dám đến khiêu khích, còn Dương
Hoằng kia thì cũng mai danh ẩn tích.
Diệp Khinh Linh
căm tức, rõ ràng đã oán hận Dương Hoằng không ít.
Sắc mặt Mục Trần
càng lúc càng đáng sợ, đôi mắt đen liên tục lóe lên mũi nhọn.
- Mục Trần, thật
xin lỗi, chúng ta quá yếu. Những chuyện này lại phải nhờ đến một cô gái ra mặt
chống đỡ.
Chu Linh đỏ mặt,
những thành viên Lạc Thần hội khác cũng xấu hổ cúi đầu. Tuy Lạc Li độc chiến
đông đảo cao thủ Yêu môn khiến cho tiếng tăm Lạc Thần hội lên như diều gặp gió,
nhưng với những thiên tài xuất chúng như họ mà nói, đó chẳng khác nào lưỡi dao
cứa vào lòng kiêu hãnh của mỗi người.
Mục Trần khẽ lắc đầu,
nheo mắt:
- Dương Hoằng
không có lá gan đến khiêu khích chúng ta, hắn làm như vậy ắt phải có người giật
dây sau lưng.
- Có người?
Diệp Khinh Linh ngẩn
ra, chợt biến sắc:
- Ngươi nói là thủ
lĩnh Yêu môn, Hạc Yêu?
Cũng chỉ có Hạc
Yêu, mới có thể điều động những cao thủ Yêu môn. Bằng không với danh vọng của
Dương Hoằng hiện tại thì ai mà thèm quan tâm tới chứ?
Mục Trần gật đầu,
gương mặt càng thêm lạnh. Mọi chuyện chắc chắn do Hạc Yêu đứng sau sai khiến,
nhưng tên kia sao lại nhắm vào Lạc Thần hội?
Mục Trần đột nhiên
siết tay rôm rốp, nhớ lại lần gặp mặt với Hạc Yêu trước khi rời khỏi linh viện.
Tên kia muốn một vị trí tham gia nhiệm vụ của Tô Huyên, lại bị hắn từ chối. Mục
Trần vốn chỉ nghĩ là một ấn tượng không tốt, ai dè tên Hạc Yêu kia lại ghi hận
với hắn, lòng dạ quả nhiên cực kỳ hẹp hòi.
Hạc Yêu làm vậy có
lẽ cũng vì muốn giáo huấn bản thân hắn, chỉ tiếc là tên kia không ngờ rằng sau
khi hắn rời khỏi linh viện, trong Lạc Thần hội vẫn còn một Lạc Li lợi hại tọa
trấn.
- Hạc Yêu. . . . .
.
Mục Trần lạnh lùng
gọi ra cái tên kia.
- Mục Trần, ngươi
tính làm sao đây? Nếu muốn đến tìm Yêu môn, thì phải dẫn chúng ta theo, có thê
thảm một trận nữa cũng phải cho chúng biết Lạc Thần hội không có ai yếu mềm!
Chu Linh cắn răng
nói.
Mục Trần khẽ lắc đầu,
cười nói:
- Yên tâm đi, chuyện
này cứ để cho ta giải quyết.
Việc đó không
trách Chu Linh và mọi người được, ngay cả bản thân Mục Trần cũng không ngờ được
Hạc Yêu lòng dạ lại hẹp hòi như thế, khó trách Tô Huyên không thích hắn.
- Ngươi định làm
gì?
Chu Linh vội hỏi.
Mục Trần cười nhạt,
cất bước tiến về phía tiểu lâu của hắn, thanh âm bình thản vang lên.
- Truyền tin cho Yêu môn đi, năm ngày sau,
Mục Trần sẽ đăng môn "cảm tạ".
=======================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét