Trên đường trở về,
tất cả thành viên Lạc Thần hội đều cực kỳ hưng phấn, gương mặt rạng rỡ khoái
trá. Sự việc vừa nãy ở Yêu môn đã hoàn toàn làm cho tức khí trong lòng bộc phát
ra hết, nhưng mà cũng có chút áy náy, vì dù Lạc Li thực lực mạnh nhất bọn họ
nhưng dù sao cũng là một cô gái, nhiều người như vậy lại phải dựa dẫm vào một
người con gái, mà người con gái đó lại bị cái vô sỉ của đám người kia xa luân
chiến thụ thương, khiến cho họ cũng rất hổ thẹn.
Nhưng cũng may Mục
Trần đã trở lại, đối mặt đám Yêu môn vô sỉ mà cường đại, hắn không hề chọn nhẫn
nhịn, mà lấy một khí thế hùng tráng mạnh mẽ tiến thẳng tổng bộ Yêu môn, trả lại
hết sỉ nhục cho đối phương.
Chiến đấu lúc nãy
cho đến bây giờ vẫn khiến lòng người kích động. Mạnh như Hạc Yêu cũng bị áp chế
không dám động thủ, bó tay trơ mắt nhìn thập linh trận tung hoành ngang dọc.
Cả Bắc Thương linh
viện, người có khả năng áp bức Hạc Yêu như vậy cũng không mấy người, mà tân
sinh thì chắc cũng chỉ có Mục Trần mà thôi.
Chiến tích đó chẳng
hề kém cạnh chiến thắng ba chiêu ước định với Lý Huyền Thông.
Mục Trần nhìn thấy
bộ dáng phấn khởi của mọi người, hắn chỉ cười, khẽ liếc nhìn sang người con gái
y phục đen bên cạnh, cô nàng yên lặng dịu dàng nhìn hắn, đôi mắt lưu ly toát ra
nét yêu thương trìu mến.
Thấy hắn nhìn qua,
nàng mỉm cười, nụ cười tươi sáng khiến Mục Trần mềm nhũn ra.
- Không bị thương
chứ?
Lạc Li nhẹ giọng hỏi
thăm, nàng dĩ nhiên biết rõ Mục Trần điều khiển thập linh trận vây Yêu môn cũng
không dễ dàng gì, chắc chắn kịch liệt chẳng kém chiến đấu với Lý Huyền Thông
hôm nọ. Chẳng qua hôm nay hắn mạnh hơn lúc đó khá nhiều.
Mục Trần lắc đầu,
lúc nãy phần lớn hắn dùng sức mạnh bên trong Bạch Long Linh Châu, tiến vào trạng
thái Tâm Trận chỉ có chút mệt mỏi.
Nhưng hành động hôm nay có lẽ ngoài dự kiến, vốn
chỉ dự định bố trí mười linh trận cấp 3 để dọa bọn kia phải xin lỗi, không nghĩ
bản thân có đủ năng lực điều khiển thúc giục hết cả mười linh trận. Thế nhưng
trạng thái Tâm Trận giúp hắn khống chế tỉ mỉ tinh diệu, thành công thúc giục thập
linh trận một cách hoàn mỹ.
- Xem ra trạng
thái Tâm Trận ta càng lúc càng thành thạo.
Mục Trần hơi đăm
chiêu suy nghĩ, càng lúc hắn càng siêu đẳng hơn khi sử dụng trạng thái này.
Về mặt tu luyện
linh trận hắn có thiên phú khá kinh khủng.
Trận địa như hôm
nay uy lực tuy bất phàm, nhưng thời gian chuẩn bị tỉ mỉ lại quá lâu, linh trận
phải được khắc vào mấy thứ đồ kia thật là chắc ăn, nếu chỉ xuất hiện một sơ sót
e rằng kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
- Mục Trần!
Đằng sau có tiếng
gọi, Mục Trần liền dừng bước quay lại nhìn Tô Huyên, Tô Linh Nhi đang tới.
- Tô học tỷ.
Mục Trần thấy người
đến vội chào hỏi:
- Lúc nãy thật đa
tạ.
Dù vừa nãy hắn
cũng chẳng ngại nổi bão với Hạc Yêu, nhưng có Tô Huyên hiện thân tương trợ, hắn
cảm kích cũng là đương nhiên.
- Ngươi còn biết
cám ơn a, giúp ngươi xong ngươi lại xoay đầu bỏ chạy.
Tô Linh Nhi lớn tiếng
trách móc.
Mục Trần xấu hổ cười,
hắn chỉ không muốn ở lại đó thêm mà thôi. Nhìn thấy những ánh mắt kỳ lạ xung
quanh, hắn quay sang giới thiệu Lạc Li.
- Ồ, sớm đã nghe
danh, Lạc Li muội muội hiện tại chính là cường giả xếp hạng 15 Thiên bảng, danh
tiếng còn vang dội hơn cả ngươi.
Tô Huyên nhìn sang
dò xét Lạc Li, ánh mắt tỏ ra kinh ngạc mỉm cười.
Lúc trước đám người
Yêu môn đến quấy phá Lạc Thần hội, Trần Hậu bị nàng đánh bại, thành ra thứ hạng
của hắn bị nàng thay thế. Nàng vốn chẳng màng gì đến việc ấy, cũng chẳng quan
tâm lắm đến xếp hạng Thiên bảng, người ta dâng tới cửa thì nàng ra ứng chiến mà
thôi.
Lạc Li tỏ ra hơi
ngượng ngùng, nói:
- Tô học tỷ quá
khen.
Hai nữ tử xuất
chúng đối diện nhau, khí chất bất đồng nhưng đều thanh tao thoát tục, ngay cả
Lê Thanh vốn lạnh lùng cũng phải tươi cười bắt chuyện, thành ra tự nhiên mọi
người lại nhanh chóng thân thiện với nhau.
- Ngươi phải cẩn
thận Hạc Yêu thêm nữa, hắn tâm cơ sâu dày, ta cảm thấy hắn vẫn đang ẩn giấu thực
lực.
Tô Huyên trầm giọng
cảnh báo Mục Trần.
Mục Trần giật
mình, sắc mặt nghiêm nghị gật đầu. Thật ra đâu chỉ Tô Huyên mới cảm thấy được,
chính bản thân hắn cũng có cảm ứng. Trên người Hạc Yêu toát ra dao động nguy hiểm
rất đáng ngại.
- Bất quá bị ta bức
đến như vậy hắn vẫn không chịu bại lộ thực lực.
Mục Trần nheo mắt,
suy nghĩ xem tên kia đang muốn làm gì?
- Tháng sau đã là
Liệp Thú chiến.
Tô Huyên nhẹ nhàng
cười, nói tiếp.
- Ý của ngươi là,
hắn định bộc lộ chiến lực chân chính khi tranh tài ở Liệp Thú chiến?
Mục Trần híp mắt,
ánh sáng lóe lên:
- Hắn đang định vượt
qua ngươi trong khi vượt ải?
- Có lẽ ta không
phải là mục tiêu của hắn.
Tô Huyên nói.
- Mục tiêu của hắn?
Lý Huyền Thông?
Mục Trần kinh ngạc.
Không ngờ Hạc Yêu nhắm tới Lý Huyền Thông, khó trách lúc nãy sống chết cũng
không chịu bại lộ chiến lực, xem ra sợ rằng tin tức truyền đi sẽ khiến Lý Huyền
Thông chuẩn bị trước a.
- Hạc Yêu tâm tư
cao ngạo, không cam lòng xếp sau kẻ khác. Liệp Thú chiến là đại hội của Bắc
Thương linh viện chúng ta, nếu ở đó có thể vượt qua Lý Huyền Thông, danh tiếng
của hắn ở linh viện sẽ áp chế Lý Huyền Thông, đuổi theo Trầm Thương Sinh.
Tô Huyên phân
tích.
Mục Trần tỏ ra
nghiêm trọng. Hắn đã từng giao đấu với Lý Huyền Thông, dĩ nhiên biết được phần
nào lợi hại của người này. Nếu Hạc Yêu có tham vọng ra tay với Lý Huyền Thông,
dĩ nhiên phải có ẩn giấu mạnh mẽ đáng gờm, thật không thể khinh thường.
Hiện tại quan hệ
giữa hắn và Hạc Yêu đã như nước với lửa, một khi Liệp Thú chiến bắt đầu, hắn
cũng sẽ ở trong danh sách cần "săn" của Hạc Yêu, hiển nhiên lúc đó
tên kia sẽ không cần che giấu gì cả.
Liệp Thú chiến đều
phải dùng bản lĩnh chân chính của bản thân mình, lúc đó nếu Tô Huyên lại ra mặt
giúp hắn, thì ngược lại chỉ khiến người ta chê cười hắn mà thôi.
Mục Trần nheo mắt
suy nghĩ, nhớ lại ánh mắt âm u đáng sợ của Hạc Yêu, hắn cười:
- Tô học tỷ, ta đã
biết.
Nếu đã làm, hắn sẽ không hối hận. Cho dù Hạc
Yêu ẩn tàng bao nhiêu chiến lực, nhưng muốn nhẹ nhàng áp chế Mục Trần, e rằng
không dễ như vậy.
Tô Huyên gật đầu.
Những việc thế này chỉ nhắc nhở một chút là được. Tuy Hạc Yêu lợi hại, nhưng kẻ
trước mặt đây cũng chẳng hề đơn giản, chân chính đối kháng, thì kết quả phải
xem mới biết được.
Mấy người nói chuyện
thêm một chút nữa, rồi nhóm Tô Huyên từ biệt rời đi, để lại Mục Trần trầm tư
suy nghĩ.
- Ngươi dự định thế
nào? Liệp Thú chiến có nhất thiết phải tham gia không?
Lạc Li cất tiếng hỏi.
- Liệp Thú chiến
có lợi ích lớn như vậy, dĩ nhiên ta phải tham gia, Linh quang quán đỉnh cực kỳ
tốt cho tu luyện, nếu cứ thế mà rút lui thì uổng phí quá.
- Còn Hạc Yêu....
Lạc Li hơi do dự,
một khi tham gia Liệp Thú chiến thì ngoài quy định không thể giết người, những
việc đánh trọng thương hay gãy vài cái xương cũng không bị xem là phạm quy.
Hạc Yêu tâm cơ rất
sâu, dĩ nhiên không phải hạng đơn giản. Đối thủ như thế phải cảnh giác cao độ,
không thì chết cũng không biết tại sao mình chết.
- Yên tâm đi, Hạc
Yêu tuy có ẩn giấu thực lực, nhưng ta cũng đâu dễ đối phó. Hơn nữa chẳng phải
còn cả một tháng nữa sao? Thời gian một tháng tới ta muốn vào Lôi vực tu luyện
tiếp, chuẩn bị kỹ càng cho Liệp Thú chiến.
Hiện giờ hắn đã có
Bạch Long Linh Châu, ảo diệu trong đó cũng chưa hiểu hết được, vẫn còn thời
gian thì tập trung nghiên cứu một chút, nói không chưng sẽ lại khiến cho thực lực
của hắn đề thăng nữa.
Liệp Thú chiến, tất
nhiên sẽ có ngựa ô chạy rông khắp chốn. Lại còn đối thủ cuồng mãnh hữu lực như
Hạc Yêu, không chuẩn bị cho tốt thì chỉ có mà ăn hành, và chuyện đấy chẳng vui
chút nào.
- Lúc đó ta cũng sẽ
đi với ngươi.
Lạc Li mỉm cười.
Mục Trần nghe vậy,
cười khẩy:
- Đúng thật là
"Quân vương giương kiếm, đại sát tứ phương, tùy thiếp gảy đàn, theo chàng
xông pha".
Lạc Li lập tức đỏ
bừng mặt, trừng mắt dọa hắn, xấu hổ bỏ đi cùng Diệp Khinh Linh.
Mục Trần cười lớn
sảng khoái, rồi dẫn đám anh em Lạc Thần hội còn lại nhanh chóng đuổi theo.
. . . . . .
Tổng bộ Yêu môn
lúc này là một mảnh hỗn độn tang hoang, Hạc Yêu cực kỳ khó chịu đang nhìn vào đống
phế tích tổng bộ kia.
- Thủ lĩnh!
Đằng sau, đám Trần
Hậu sắc mặt khó coi, hôm nay Mục Trần đánh tới cửa rồi ung dung rời đi, thật là
mặt mũi Yêu môn đã mất sạch.
- Thủ lĩnh, nếu
ngươi ra tay, tiểu tử kia sao còn có thể kiêu ngạo như thế?
Trần Hậu thì thào,
dù sao hắn cũng là tâm phúc của Yêu môn, dĩ nhiên biết nhiều hơn về Hạc Yêu.
Hạc Yêu lạnh nhạt
nhìn hắn, trả lời:
- Đối thủ của ta
là Lý Huyền Thông, một tên tân sinh thì không đáng để ta thi triển thần thông.
- Nhưng chẳng lẽ cứ
dễ dàng buông tha thằng nhóc đó sao?
Trần Hậu không cam
lòng nói tiếp.
"Rầm!"
Lời vừa dứt, Hạc
Yêu mắt lóe hung quang, linh lực trong tay quét ngang vào đống đá lổn ngổn trên
quảng trường, nháy mắt chấn nó thành bụi cám.
Một chưởng kinh khủng
khiến cho đám thành viên Yêu môn rét run câm như hến.
- Yên tâm đi, chờ
đến Liệp Thú chiến, ta sẽ cho tên tiểu tử đó phải quỳ trên đất tạ lỗi với ta. Một
tên tân sinh nho nhỏ tưởng rằng có thể bình an nhảy múa trên đầu Hạc Yêu ta sao,
thật không biết sống chết!
- Bây giờ cứ cho hắn
một tháng thoải mái cuối cùng đi!
Hờ hững vung tay,
hắn xoay người bỏ đi về tổng bộ, thanh âm lạnh lẽo vẫn còn văng vẳng bên tai Trần
Hậu.
========================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét