"Ầm ầm ầm."
Bích chướng lôi
đình chắn giữa thiên địa, lôi điện lóe ra vang lên những tiếng rẹt rẹt lạnh
gáy, dao động linh lực kinh người.
Mục Trần đứng cách
bích chướng kia khoảng trăm trượng, ánh mắt nghiêm trọng nhìn chăm chú vào bích
chướng lôi đình. Chướng ngại để thông qua tầng 7 quả nhiên kinh khủng, bích chướng
tầm mức này ngay cả cường giả Hóa Thiên cảnh sơ kỳ có toàn lực công kích cũng
khó mà xé ra một cái lỗ nhỏ để chui vào.
- Sức mạnh Hóa
Thiên cảnh trung kỳ sao....?
Mục Trần siết chặt
nắm đấm, hắn ngồi xuống giữa không, hai mắt nhắm lại.
- Tên kia đang làm
cái gì?
Trên vài bình đài
gần đó, có vài người cũng chú ý nhìn thấy hành động kỳ quái của Mục Trần, thái
độ liền tỏ ra nghi hoặc.
- Ồ, tên này nhìn
quen quá?
Có vài người khác
cũng mang máng nhớ mặt Mục Trần, dù sao thì hiện giờ hắn cũng không còn là một
tên tân sinh linh tinh nào đó ở Bắc Thương linh viện nữa, danh tiếng của hắn đã
khiến không ít người phải nhớ mặt.
- Là tên tân sinh
tiếp ba chiêu của Lý Huyền Thông vẫn bất bại, tên Mục Trần thì phải?
- Ra là hắn, hèn
gì thực lực Dung Thiên cảnh cũng dám đến tầng 6 Lôi vực....
- Nhưng mà hắn đến
chỗ này, xem ra là muốn phá bích chướng tầng 7 sao? Không phải chứ? Cái bích
chướng đó chúng ta còn không qua nổi đó.
- Đúng vậy! Tiểu tử
này tuy có thể tiếp được ba chiêu của Lý Huyền Thông, nhưng thực lực bản thân
quá yếu, đi lung tung trong tầng 7 chỉ là tìm đường chết.
". . . . .
."
Những tiếng bàn
tán xung quanh vang lên, vài ánh mắt tập trung nhìn vào thiếu niên đang xếp bằng
giữa không.
Mục Trần đang tĩnh
tâm, rồi mười ngón tay múa may biến ảo, từng đạo linh ấn nhanh chóng hiện ra.
Số lượng linh ấn
tăng lên nhanh chóng, chỉ chưa đến hai phút đã có hơn trăm đạo xoay quanh người
Mục Trần.
Tu vi linh trận của
Mục Trần hiện tại đã là Linh Trận sư cấp 4, toàn lực ngưng luyện linh ấn đã dễ
dàng gọi ra cả trăm đạo.
Nhiều người quanh
đó nhìn thấy mà rùng mình, 100 linh ấn, tên kia đã là Linh Trận sư cấp 4 rồi
sao.
Linh Trận sư cấp 4
đã có chiến lực sánh ngang cường giả Hóa Thiên cảnh, bọn họ lúc này đã hiểu Mục
Trần dùng bản lĩnh gì để lấy thực lực Dung Thiên cảnh xông vào tầng 6 Lôi vực.
"Viu
viu!"
Cả trăm linh ấn
nhanh chóng dung nhập vào không khí trước mặt hắn, nhất thời không gian dao động
bồng bềnh, những tia sáng linh lực bắn ra, đan xen vào nhau hình thành một trận
đồ phức tạp.
Trận đồ sáng rực
mang lại sự nguy hiểm khôn cùng, trên cao hắc ám hội tụ, mọi người nhanh chóng
nhìn thấy một trận hình hoa sen phức tạp đang dần dần hiện rõ.
Đóa hắc liên vừa
xuất hiện đã rung lên, hắc ám tuôn ra dạt dào mang theo khí thế dao động mãnh
liệt cường đại.
Linh trận kia
chính là Yêu Liên Đồ trận. Lúc xưa Mục Trần bố trí nó ra hao phí rất linh lực rất
lớn, nhưng hiện tại thực lực tinh tiến, hẳn nhiên sẽ không bị hao hụt quá nhiều
như trước.
Mục Trần chậm rãi
mở mắt, đôi mắt đen lóe sáng, ấn pháp của hắn thay đổi, thanh âm thản nhiên
vang vang trong không gian sấm chớp.
- Yêu Liên Đồ trận!
"Ầm!"
Linh trận khổng lồ
biến dạng, hắc liên nghiêng xuống như sắp rớt, đóa sen nở ra, tim sen đang
ngưng tụ hắc ám trong những âm thanh "rẹt rẹt" kinh người.
"Chíu!"
Một chùm hắc ám cuồng
bạo từ tim sen bắn ra, xuyên qua không trung hung hăng nện vào bích chướng lôi
đình.
Bích chướng lập tức
bị hõm vào, rồi dao động như nước hồ gợn sóng khi có vật lạ rơi vào không ngừng
lan tỏa. Vị trí bị tia hắc ám trùng kích dường như có dấu hiệu đứt gãy.
Mục Trần vẫn bình
tĩnh, búng tay ra, hắc liên lại xoay tròn, chùm tia hắc ám cũng xoay tròn như một
mũi khoan điên cuồng công phá bích chướng lôi đình.
"Rèèèèèèèèè!"
Lôi hình bắn ra
tung tóe, lôi quang thực chất xuất hiện một màu đen, rồi bích chướng rách ra một
chút, tuy chỉ có hơn một trượng, như cũng đủ cho một người có thể chui qua.
- Không ngờ lại có
thể phá rách bích chướng!
Có người thất
thanh kinh hô, giọng nói đầy chấn động và hâm mộ.
Mục Trần chợt đứng
phắt dậy, lướt đi như chớp chui vào cái khe vừa hình thành.
Hắn vừa mất hút
trong cái khe không gian đó, linh trận hắc liên trên không trung kia cũng tan
đi mất, rồi khe nứt nhanh chóng trở lại hình thái ban đầu, như chưa hề có dấu
hiệu bị công phá, để lại đám đông thần tình kinh sợ và ái mộ nhìn theo.
Mục Trần chui vào
khe nứt, rồi nhanh chóng bị chấn động vì cảnh tượng trước mặt.
Một không gian u
ám khác, lôi vân trên bầu trời không cao tít tầng mây như những tầng dưới, mà
dường như nó áp sát xuống đây, khiến cho người ta cảm thấy không trung nơi này
rất thấp, áp lực cực lớn khiến cho người ta cảm thấy khó chịu vô cùng.
"Đùng
đùng!"
Mục Trần ngẩng
lên, đột nhiên phát hiện Lôi vực tầng 7 đang có cơn mưa phùn phất phới. Hắn
vươn tay ra, đón nhân hạt mưa rơi vào người mà run rẩy.
Bàn tay nắm lại,
giữ lấy những hạt mưa trong tay, hắn kinh ngạc khi thấy hạt mưa đó chính là từ
lôi đình ngưng tụ mà thành, rơi vào người mang đến cảm giác đau đớn và tê dại.
Sấm sét ở Lôi vực
tầng 7 đã nhiều đến mức độ này.
Sự kinh hãi tràn
ngập trong mắt Mục Trần, khó trách yêu cầu tiến vào tầng 7 phải cao như vậy. Ở
trong này tu luyện nếu không đủ bản lĩnh, e rằng chỉ có thiệt thân.
- Lôi đình lực tầng
7 khá mạnh mẽ, có lẽ đủ sức phá giải phong ấn.
Mục Trần thoáng trầm
ngâm, rồi nhanh chóng lướt đi. Một lát sau hắn dừng lại trước một ngọn núi nguy
nga, trên núi chẳng hề có thực vật gì cả, trụi lủi chẳng thấy sinh cơ.
Đỉnh núi ấy có một
Dẫn Lôi đài lấp lánh như kim loại.
Mục Trần hạ xuống
trên đài Dẫn Lôi, lập tức ngồi xuống xếp bằng, lôi vân lượn lờ ngay trên đầu
dày đặc như một làn nước, không hề có lôi đình đánh ra, nhưng thỉnh thoảng có
lôi quang lóe lên, dao động khủng bố áp xuống thiên địa.
Chẳng biết lôi
đình tầng 7 này cường hãn hơn tầng 6 bao nhiêu lần.
Mục Trần nhìn hắc
lôi vân khủng bố kia, hắn cũng không lo, ngược lại còn mừng rỡ. Lôi đình lực
càng mạnh mẽ, càng hữu hiệu cho việc phá giải phong ấn Bạch Long Linh Châu.
Ngồi trên trên đài
Dẫn Lôi lạnh lẽo, hắn thoáng điều tức hít thở một chút, linh lực bắt đầu rót
vào Dẫn Lôi đài.
"Rẹt rẹt"
Dẫn Lôi đài đen
đen khi có linh lực đổ vào liền bắt đầu tỏa sáng.
Lôi vân như làn nước
trên không trung phía trên lập tức nhấp nháy tranh sáng, như một cự thú lôi điện
viễn cổ đang duỗi thân tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, chuẩn bị hiển lộ hung uy.
Mục Trần thì thần
tình nghiêm trọng, hắn cảm giác rõ được trong thiên địa đang hình thành một dao
động cực kỳ cuồng bạo đáng sợ.
"Đùng
đùng!"
Tiếng sấm gầm lên
trên bầu trời yên tĩnh, đôi mắt Mục Trần ngẩng lên gắt gao nhìn vào lôi vân,
tinh thần đang chuẩn bị nghênh đón lôi đình oanh kích, thì đột nhiên một cơn
mưa rào ào ào đổ xuống vị trí của hắn.
Từng hạt mưa lấp
lánh ánh bạc, mỗi giọt đều chứa đựng lôi đình lực cuồng bạo cực độ, mỗi hạt đều
mạnh mẽ hơn một tia sét khủng bố ở tầng thứ 4 kia.
Đây chân chính là
một cơn mưa sét.
"Ầm ầm."
Lôi vũ liên miên đổ
lên người Mục Trần.
"Bùm!
Bùm!"
Thân thể như trực
tiếp bị sét nện vào, hạt lôi vũ chạm vào người liền vỡ tan, sức mạnh khủng bố để
lại những vết đỏ tím khắp người hắn, đau nhức vô cùng.
Mục Trần không nhịn
nổi rên la hít hà, hắn không ngờ Lôi vũ bề ngoài thấy có vẻ nhẹ nhàng lại đáng
sợ như thế.
Lôi vũ đập lên
thân thể Mục Trần, vỡ ra tung tóe, lôi đình lực theo lỗ chân lông chui vào thân
thể hắn, những tiếng xèo xèo roẹt roẹt vang lên theo lôi đình chảy qua kinh mạch.
Cảm giác đau nhức
và tê rần lan tỏa khắp cơ thể Mục Trần. Đau nhức dữ dội, nhưng theo đó cũng là
một cảm giác tê tê sảng khoái nhẹ nhàng.
Mục Trần khẽ nhếch
miệng, nhìn vào Lôi vũ đang ào ào đổ xuống, bàn tay nắm lại, một tia sáng trắng
lóe lên, Bạch Long Linh Châu ngay lập tức xuất hiện trong tay, tiếng long ngâm
trầm thấp vang vọng truyền ra.
Đưa Bạch Long Linh
Châu lơ lửng trên đầu, những tia sáng từ trong đó toát ra, hình thành một hộ
tráo ngăn cản toàn bộ mưa sét.
Cảnh tượng lôi vũ
đổ xuống hộ tráo của Bạch Long Linh Châu thật không khác gì một cơn mưa rào đổ
xuống hồ nước yên tĩnh, khiến nó lăn tăn gợn sóng bập bồng.
Mục Trần dán chặt
hai tay vào Dẫn Lôi đài lạnh lẽo, linh lực chui sâu vào, thúc đẩy hiệu lực Dẫn
Lôi đài lên cao nhất.
"Ầm!"
Đài Dẫn Lôi phát
sáng chói lóa, hầu như che giấu hoàn toàn cơ thể Mục Trần, lực hút cường đại
lan ra xung quanh.
"Ầm ầm ầm!"
Những tiếng sấm
vang rền khắp thiên địa, lôi vân đen như mực xa xa đang bắt đầu bị nó hấp dẫn
mà hội tụ đến.
Phiến không gian
này lập tức trở nên tối đen.
Chỉ có hào quang từ
Bạch Long Linh Châu kia vẫn rực rỡ không đổi sắc.
Mục Trần ngẩng lên
nhìn lôi vân đen ngòm trên cao, thì thào lẩm bẩm.
- Bây giờ.... hung
hăng đánh xuống cho ta xem nào!
Dường như nghe hiểu
sự thách thức của Mục Trần, lôi vân đen ngòm đột nhiên co lại, tiếp theo những
hạt mưa cực to tầm tã đổ xuống!
============================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét