Ý thức Mục Trần phiêu du trong bóng tối hỗn
loạn, như vô hình vô bóng.
Trong bóng đêm dường
như có hắc ám chuyển động, thành hình bên cạnh Mục Trần. Một bóng dáng xinh đẹp
dịu dàng đang vuốt ve ý thức của hắn.
Được bàn tay mềm mại
của nàng vuốt ve, cảm giác ấm áp hạnh phúc vô bờ như được bảo vệ lâng lâng
trong trái tim Mục Trần, cảm giác mà hắn thiếu thốn từ khi còn bé, như được mẫu
thân ôm ấp vỗ về.
Ấm áp khiến người
ta không muốn tỉnh dậy.
Cảm giác ấy như một
dòng khí chảy qua cơ thể hắn, vuốt ve những vết thương, chữa trị nó....
Ý thức đang hôn mê
chợt tỉnh một chút, hắn liều mạng muốn mở to hai mắt để nhìn rõ bóng hình xinh
đẹp dịu dàng kia, nhưng không thể thấy rõ ràng được.
Cảm giác huyết thống
gia đình kỳ lạ bảo cho hắn biết bóng dáng kia với hắn có quan hệ gì, nàng chính
là người luôn luôn bảo vệ hắn, từ trong mộng, khi hắn còn ấu thơ.
- Mẹ!
Ý thức Mục Trần liều
mạng giãy giụa, mở mắt ra chụp lấy, ôm lấy. Nhưng chỉ có một khoảng không trống
rỗng.
"Aaaaaaaaaa!"
Hai mắt mở to, chỉ
có một luồng ngân quang rực rỡ. Tinh thần còn chưa tỉnh táo hẳn, cơ thể đã phản
ứng la hét thảm thiết. Lôi đình như kim châm đâm vào thân thể, chen chúc trong
người.
Lôi định lực này
quá mức cuồng bạo, len lỏi trong cơ thể khiến Mục Trần đau đớn kịch liệt, thân
thể run rẩy.
Hắn la hét điên cuồng,
trong cơ thể ngân quang ngập tràn, chiếu khắp mọi nơi, thân thể hắn như kẻ đói
gặp một bàn tiệc, điên cuồng nuốt lấy nuốt để lôi đình lực.
Cảm giác đau nhức
càng tăng thêm bội phần.
Mục Trần nghiến
răng rên rỉ, máu chảy ra khỏi mồm, đột nhiên trong đầu nảy lên thông tin về một
thần quyết không rõ lai lịch tên gọi là Lôi Thần Thể.
- Của lão nhân đầu
trọc kia tặng sao?
Mục Trần chợt nghĩ
đến điều ấy, liền dựa theo thông tin của thần quyết lập tức tu luyện. Ngay khi
hắn vận chuyển thần quyết, trong cơ thể lập tức hóa thành màu bạc rực rỡ, lôi
quang lóe lên, nội tạng, kinh mạch, máu thịt, cốt cách dũng mãnh không ngừng cắn
nuốt lôi đình lực.
Cuồng mạnh cắn nuốt,
cơ thể hắn vẫn đau nhức như trước, nhưng cảm giác tràn đầy sức mạnh cũng theo
đó dâng lên, vừa thống khổ vừa sung sướng, thật quái dị vô cùng.
Chẳng biết thần
quyết Lôi Thần Thể cường hãn bao nhiêu, nhưng hắn thấy rõ cơ thể trong lôi đình
cuồng bạo đang từng chút trở nên mạnh mẽ.
Dường như đây là một
thần quyết dùng để trui rèn cơ thể.
Điều này khiến cho
Mục Trần vui mừng, linh quyết rèn luyện cơ thể cực kỳ hiếm thấy, vậy mà hắn vừa
có được do lão nhân kia tặng lại là thần quyết rèn luyện!
Thần quyết hấp thu
lôi đình lực để trui rèn cơ thể.
- Lão nhân này xuống
tay ác liệt, nhưng mà thật là rộng lượng.
Mục Trần lẩm bẩm,
rồi hắn không phân tâm nữa, tập trung toàn lực thúc giục thần quyết rèn luyện.
Lần tu luyện này
kéo dài đến 3 ngày. Trong 3 ngày thân thể Mục Trần ngâm trong dòng sông sét,
lôi đình lực cuồn cuộn không ngừng lại tiếp tục thay đổi cốt cách cơ thể.
Trong lúc ấy, Lôi
Thần Thể còn không ngừng ngưng tụ lôi đình lực thành một viên lôi cầu nằm trong
cơ thể hắn.
Nó không bị Mục Trần
hấp thu, mà tự do tồn tại trong kinh mạch, từng chút rèn luyện kinh mạch, khiến
cho kinh mạch của hắn càng thêm cứng cỏi.
Phương pháp tu luyện
kỳ lạ khiến hắn càng mừng rỡ hơn, cảm nhận sự bất phàm của Lôi Thần Thể. Thế
nhưng hắn cảm thấy dường như còn thiếu sót gì đó, có lẽ Lôi Thần Thể của hắn vẫn
chưa phải là thần quyết đầy đủ.
Lão trọc kia cũng
không cho hắn đủ bộ phương pháp tu luyện Lôi Thần Thể, việc này khiến hắn tiếc
nuối không thôi. Bất quá tiếc thì tiếc, có thu hoạch thế này đã ngoài dự kiến
quá lớn khi xông pha vào tầng thứ 8 này rồi.
Ba ngày sau.
Cạnh con sông sét
cuồn cuộn, hắc viêm đầy trời dần thu hồi lại, Cửu U Tước hót một tiếng thanh
minh, nuốt hết vào lại cơ thể. Không trung phía trên nó ngập tràn những khối cầu
nhỏ màu bạc, toàn bộ đều là Thiên Lôi châu.
Đếm sơ sơ cũng hơn
cả vạn!
Luyện chế Thiên
Lôi châu ra đến chừng này, nhưng Cửu U Tước không vui mừng lại lo lắng nhìn vào
con sông lôi tương kia, chẳng hề có động tĩnh gì khác lạ.
Nó có vẻ thấp thỏm,
chợt hai cánh rung lên định chui vào dòng sông sét tìm kiếm Mục Trần.
"Uỳnh!"
Nhưng nó chưa kịp
đắm mình vào con sông, thì bên trong kia một cột lôi tương bắn lên cao, linh lực
trùng kích bắn ra khiến nó giật mình hoảng hốt khựng lại gấp. Một bóng người xuất
hiện phía trên không.
Người đó toàn thân
lóe lôi quang, rồi dần dần tan đi, hiện ra gương mặt trẻ trung của Mục Trần.
Làn da hắn lúc này
ẩn hiện màu bạc lấp lánh, toàn thân trần trụi, nhưng sức mạnh ẩn chứa hùng hồn
khiến người ta nhìn vào không dám coi thường.
Mục Trần nắm chặt
tay lại, tùy tiện đánh ra hai quyền. Không khí bị hai quyền đó đánh cho bùng nổ,
khiến hắn vừa mừng vừa sợ. Thân thể hắn phải nói là vô cùng cường hãn, quá mức
sung sướng.
- Không tệ, hé hé!
Mục Trần tán thưởng,
cười tủm tỉm nhìn Cửu U Tước đang dừng ở bên cạnh dòng sông sét.
- Ngươi không sao
chứ?
Cửu U Tước nhìn thấy
Mục Trần đã ra khỏi chỗ kia, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mục Trần lắc đầu,
ánh mắt quét nhìn chung quanh tìm kiếm tung tích lão nhân đầu trọc.
- Lão đi lâu rồi.
Cửu U Tước liếc
ánh nhìn của hắn, chép miệng nói.
- Không biết vị tiền
bối kia là ai, năng lực như vậy ta nghĩ chắc phải là cao tầng của Bắc Thương
linh viện.
Mục Trần trầm
ngâm.
- Ai biết được.
Cửu U Tước cũng chẳng
mấy quan tâm.
- Thôi quên đi.
Mục Trần thấy nó
cũng không hứng thú, thành ra hắn cũng không suy nghĩ nhiều, hắn đưa mắt nhìn
qua chợt thấy cả đống Thiên Lôi châu lơ lửng giữa không, hai mắt tròn to trợn
trừng kinh hãi:
- Nhiều Thiên Lôi
châu như vậy, chắc chắn là dư rồi.
Hắn vung tay thu hết
đám Thiên Lôi châu cất đi.
- Đi thôi, chúng
ta cũng nên trở về.
Mục Trần lắc lắc cổ
tay, lần này vào Lôi vực thật sự thu hoạch phong phú vượt xa dự kiến. Không chỉ
thực lực tăng lên chuẩn Hóa Thiên cảnh, lại có thêm hai thần quyết Long Đằng
Thuật và Lôi Thần Thể khiến cho chiến lực của hắn tăng cao cực kỳ.
Có mấy thứ này, bất
kể Thú Liệp chiến có đối thủ khó giải quyết cỡ nào hắn cũng đủ tự tin chiến một
trận.
- Lý Huyền Thông,
nếu gặp lại ta có lẽ ba chiêu vô dụng rồi.
Mục Trần cười
khoái trá. Vài tháng trước trong mắt Lý Huyền Thông hắn chẳng là cái gì, nhưng
mà bây giờ hắn cũng chẳng ngán gì tên kia.
- Đi thôi, về rồi
mua tinh huyết Bắc Minh Long Côn cho ngươi thỏa lòng, cuối cùng cũng được rồi
he.
Mục Trần cười nói
vui vẻ.
- Cám ơn.
Cửu U Tước nhìn Mục
Trần, thấp giọng nói. Ánh mắt nó không giấu được vẻ kích động, cái ngày này nó
đã chờ đợi cũng khá lâu rồi.
- Giữa chúng ta
còn nói....
Mục Trần cười tủm
tỉm nhìn nó, nhìn lên nhìn xuống một hồi, hắn vuốt cằm tỉ tê:
- Nếu ngươi tiến
hóa thành công, lột xác thành thần thú hẳn là có năng lực hóa hình thành người
phải không?
Lúc đó, giới tính
của Cửu U Tước sẽ không thể giấu được... Với sự kiện ấy, Mục Trần cũng hiếu kỳ
đã lâu.
Cửu U Tước trừng mắt,
chẳng trả lời, hóa thành một luồng hắc ám chui vào ngươi hắn.
Mục Trần cười cười,
lắc mình thành một quang ảnh màu bạc như tia chớp bắn đi hướng ra khỏi tầng 8.
Hết nửa giờ, Mục
Trần bay một lèo từ tầng 8 quay về tầng 1, rồi ra khỏi Lôi vực. Hắn đứng ở cổng
vào, hít một hơi sâu, tận hưởng không khí tràn ngập sinh khí ở Bắc Thương linh
viện, cảm giác thoải mái vô cùng.
Mục Trần ra khỏi
Lôi vực cũng chưa về ngay, hắn hướng đến Linh Trị điện, vì cảm thấy cái vẻ kích
động của Cửu U Tước, hắn mà về nhà thế nào cũng phiền phức với con gà lắm chuyện
này.
Linh Trị điện vẫn
là nơi tấp nập nhất Bắc Thương linh viện, dòng người khổng lồ như trăm sông ra
biển không ngừng ra vào đại điện khổng lồ.
Mục Trần vào Linh
Trị điện, bay thẳng trung tâm đại điện, nơi có quầy thu mua Thiên Lôi châu.
Sau quầy thủy tinh
khổng lồ có một cô gái xinh đẹp, đoán chừng tuổi tác có lẽ cũng là đệ tử Bắc
Thương linh viện, làm việc ở đây chắc có lẽ cũng có lương bổng bằng linh trị.
Buôn bán Thiên Lôi
châu không hề ít, người bán nhiều hơn cả người mua, Mục Trần xếp hàng hơn mười
phút mới đến phiên hắn giao dịch. Cô gái xinh đẹp kia nhìn hắn, ngọt ngào hỏi:
- Anh bạn này,
ngươi muốn mua Thiên Lôi châu phải không?
- Không phải, ta
muốn bán Thiên Lôi châu.
Mục Trần lắc đầu.
Cô gái nghe vậy,
cũng ừ hử ờ hở, rồi mỉm cười nói tiếp:
- Giá thu mua
Thiên Lôi châu là 200 linh trị một viên, ngươi bán bao nhiêu?
Nàng cầm lấy cây
viết, định ghi lại hóa đơn buôn bán.
- 13000 viên.
Mục Trần cười
tươi.
"Crakkk."
Cây bút trong tay
cô gái gãy đôi cái rụp, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập kinh ngạc, đám đông đệ tử xếp
hàng sau lưng hắn nghe xong cũng kẻ há mồm người trợn mắt, có kẻ lại nghĩ hắn
đang đùa.
13000 viên Thiên
Lôi châu? Tiểu tử này đầu óc có vấn đề à? Thiên Lôi châu dễ ngưng luyện vậy
sao? 13000 viên, cho Trầm Thương Sinh tới đây cũng chưa bao giờ bán ra số lượng
đó!
Mục Trần mỉm cười
nhìn gương mặt hoài nghi của cô gái nọ, hắn không giải thích gì, chỉ búng tay
ra, lũ lũ châu thể dày đặc màu bạc ầm ầm lao ra, lơ lửng trong không trung cự
điện, xếp sát vào nhau chật như nêm.
- Vị học tỷ này, 13000 viên Thiên Lôi châu,
ta tính tổng cộng là 260v linh trị, cám ơn.
========================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét