Trên chín tầng mây, hắc lôi vân đang cấp tốc co lại, không một
tiếng sấm vang ra, nhưng áp lực tăng cường khiến cho không khí bị cô đặc lại.
Bất kể ai cũng cảm
thấy được, sau sự tĩnh lặng bình yên chính là bão táp phong ba hủy diệt.
Cửu U Tước vỗ
cánh, hắc viêm ngập trời lại bùng cháy mãnh liệt, những tia tử diễm nhỏ lặng lẽ
phiêu du, phát ra một sức mạnh thần bí.
Dưới mặt đất, Mục
Trần cực kỳ hồi hộp, cảm giác linh lực trong cơ thể đã ngưng vận chuyển. Hắn biết
một kích tiếp theo với Hắc Thần Lôi Kiếp, nếu Cửu U Tước có thể bình an vượt
qua, vậy thì độ kiếp thành công, lột xác hóa thần, chân chính trở thành thần
thú, tiền đồ vô lượng.
Còn nếu không thể
chịu nổi, dù cho Cửu U Tước có huyết mạch Bất Tử Điểu, nhưng cũng khó mà lần
nào cũng chạy thoát, chỉ một sai lầm sẽ lập tức tan tành tro bụi.
Mà khi đó, Mục Trần
đã ký khế ước huyết mạch tương liên tất nhiên cũng sẽ táng thân theo nó.
Tình huống đó
chính là kết cục bi thảm nhất của cả Mục Trần lẫn Cửu U Tước.
Nhưng thời điểm
này Mục Trần cũng hoàn toàn bất lực, lôi kiếp rất khủng bố, ngay cả Chí Tôn
cũng không dám phạm thần uy, chứ đừng nói đến chuẩn Hóa Thiên cảnh nho nhỏ như
hắn, cho dù có dùng hết thủ đoạn trong tay cũng chẳng ích lợi gì.
- Cửu U Tước, cố
lên!
Mục Trần siết chặt
hai tay, lẩm bẩm.
Áp lực không khí
bao phủ thiên địa, Hắc Thần Lôi Vân bao phủ cả vạn trượng lúc này thu nhỏ lại
chỉ còn trăm trượng, nhưng màu sắc thì càng thâm thúy hơn, từ xa nhìn lại như một
cái lỗ đen không gian đang thong thả lượn
lờ.
Chính giữa Hắc Thần
Lôi Vân đột nhiên chớp nhoáng, lôi vân xoay tròn, lõm vào. Hắc thần lôi hội tụ
lại, hắc lôi dữ tợn như hắc long uốn lượn trong đó.
"Ầm!"
Hắc thần lôi đột
nhiên dũng mãnh bắn ra một tia thần quang xuyên qua thiên không, sức mạnh hủy
diệt tràn ngập, hào quang hắc ám lướt qua, dường như thiên địa linh khí đều bị
phân giải....
"Kwooork!"
Đôi mắt hừng hực
thiêu đốt, Cửu U Tước rít lên, hắc viêm ngập trời cũng được nó nén lại, rồi hóa
thành một cái lông chim màu đen khổng lồ.
Trên thân lông
chim dường như có hoa văn huyền ảo khắc vào, hắc viêm bốc cháy, thần bí dị thường.
Đối mặt một kích
khủng bố của Hắc Thần Lôi Kiếp, Cửu U Tước cũng dốc toàn lực sử ra bản lĩnh cường
đại nhất của nó.
"Viu!"
Hắc vũ bắn ra, hướng
thẳng đến hắc thần lôi đang hung hăng chiếu xuống.
Ngay lúc chúng chạm
vào nhau, mọi ánh sáng trong trời đất đều bị khu vực đó hấp thu, một cái lỗ đen
cuồng dã điên loạn tham lam hút lấy tất cả, bao phủ cả một phạm vi lớn.
"Đùng!
Đùng!"
Mấy ngọn núi bị
quét ngang, nháy mắt tan biến. Từ không trung nhìn xuống, trong vòng trăm dặm đều
thành bình địa hoang tàn, cả một vùng sơn mạch bị nó tàn phá tan hoang.
Sức mạnh hủy diệt
khiến người ta kinh hãi.
Mục Trần chẳng có
tâm tư nào than thở, hắn chết trân nhìn nơi chân trời xa xăm, hắc thần lôi đè
xuống nghiền nát, khiến cho hắc vũ xuất hiện rạn nứt.
Hắc Thần Lôi Kiếp
uy lực quá mạnh mẽ!
Mục Trần thấp thỏm
lo âu, trái tim nhảy dựng liên hồi, hắc vũ sau một hồi chịu đựng rốt cuộc đã vỡ
tan trong một tiếng nổ tung giòn giã.
Hắc vũ vỡ nát, hắc
thần lôi không còn gì cản trở, gào thét bổ xuống, đánh lên cơ thể khổng lồ căm
phẫn của Cửu U Tước.
"Kwooork!"
Tiếng kêu thê
lương vang vong, thân thể khổng lồ của Cửu U Tước rơi xuống như sung rụng, đập
vào sơn mạch tan hoang.
"Uỳnh!"
Đất đai rung chuyển
như động đất, khu vực nó rơi xuống bị sụp đổ lún xuống, những khe nút lan ra khắp
đại địa.
Sơn mạch mênh mông
bị tổn hại nghiêm trọng!
Mục Trần cấp tốc
bay lên trời, tránh đi lực trùng kích chấn động.
Trong một cái hố
sâu vô cùng to lớn, Cửu U Tước thê thảm nằm sấp mình xuống đất, lông chim tơi tả
cháy khét, không còn dáng vẻ thanh tao xinh đẹp, những vết thương lớn chằng chịt
trên thân thể máu thịt của nó, máu tươi cuồn cuộn đổ ra, nhuốm đỏ một vùng đất.
Mục Trần gắt gao
nhìn Cửu U Tước không nhúc nhích nằm trong vũng máu, mặt tái mét vội bay qua, hạ
xuống chỗ nó, thúc đẩy linh lực trong cơ thể rót vào Cửu U Tước.
Được linh lực quán
chú, Cửu U Tước rốt cục run nhè nhẹ một chút, đôi mắt hé mở, một ý niệm yếu ớt
phát ra:
- Ta vượt qua
chưa?
Mục Trần thấy nó
còn có chút khí lực mới thở phào nhẹ nhõm, ngẩng lên nhìn trời, sắc mặt lại kịch
biến. Trên bầu trời, Hắc Thần Lôi Vân gần như tiêu tán nhưng vẫn còn một chút hắc
quang nhấp nhoáng.
Ở đó còn sót lại một
chút dao động hủy diệt.
"Ầm!"
Tiếng sét tàng nhẫn
của Hắc Thần Lôi Vân lại vang lên, một tia hắc thần lôi bạo ngược bổ xuống. Dù
vậy tia thần lôi này chỉ là dư lực còn sót lại, yếu đi rất nhiều.
Cửu U Tước lúc này
đã như đèn dầu sắp tắt, lúc nào cũng có thể ngã xuống, chỉ cần một tia thần lôi
đó cũng đã đủ để cho nó không còn cơ hội tái sinh!
Cửu U Tước dường
như cũng nhận ra tình hình hiện tại, nó giãy giụa đứng lên, nhưng không còn
chút sức lực nào, thân thể bị máu nhiễm đỏ, ánh mắt buồn bã tuyệt vọng.
Cố gắng nhiều năm
rồi, vẫn là phí công sao?
Chiến đấu sinh tử
liên miên, vẫn phải thất bại sao?
Mục Trần thấy rõ sự
tuyệt vọng trong mắt Cửu U Tước, hắn cũng không cam lòng nắ chặt tay, cắn răng
lắc mình lao lên không, chắn giữa tia thần lôi và Cửu U Tước. Hắn quát lên, đôi
tay biến ảo ấn pháp liên tục, linh lực hùng hồn ngưng tụ, hóa thành một con bạch
hổ to lớn sau lưng. Bạch hổ lập tức lao đi, mang theo khí thế vô tận hướng thẳng
đến chống chọi tia hắc thần lôi cuối cùng.
"Uỳnh!"
Thế nhưng công
kích quá mức cường đại, vừa tiếp xúc với hắc thần lôi, hắc lôi rít gào xé tan
xác bạch hổ.
"Ầm!"
Hắc thần lôi tốc độ
cực nhanh, vừa xé toang bạch hổ lập tức bắn đến sát người Mục Trần, không chút
lưu tình nện vào thân thể hắn.
Trên người Mục Trần,
nó cảm giác được một dao động giống như Cửu U Tước.
"Đùng!"
Mục Trần bị sét
đánh, máu tươi phun ra như suối, thân thể tràn ngập hắc lôi, như một hỏa tiễn bắn
thẳng xuống đất, cách Cửu U Tước một khoảng không xa, đất đá chỗ đó cũng bị
đánh sụp thành một cái hố nhỏ.
"Kwooork!"
Cửu U Tước thống
khổ kêu lên, giơ cánh chim tơi tả đầy vết thương muốn vươn ra giúp đỡ Mục Trần
bị hắc thần lôi giật cho đen nhẻm.
Nhưng thương thế
nó quá nặng, vừa cử động thân hình đã đau nhức kinh hoàng, suýt nữa là hôn mê.
Tia hắc thần lôi
cuối cùng đã đánh xuống, Hắc Thần Lôi Vân đã hoàn toàn tan biến. Chính ngay lúc
đó, thân thể Cửu U Tước đột nhiên sáng rực chói lóa.
Hào quang thần dị
bao phủ Cửu U Tước, những vết thương nghiêm trọng trên thân thể nó đang cấp tốc
khép lại.
- Độ kiếp thành
công?
Cửu U Tước thì
thào lẩm bẩm, một cảm giác xúc động khôn tả xiết dâng lên trong tim, nó cảm nhận
rõ từng bộ phận trong cơ thể đang bắt đầu biến hóa.
Đây chân chính là
lột xác.
Từ thân hình cho đến
huyết mạch!
Cảm giác lột xác
khiến nó hưng phấn vui mừng tột độ, thế nhưng nó giật mình nhìn lại bóng người
đang nằm bất động trong cái hố cách đó không xa, Mục Trần thực lực quá yếu, căn
bản không thể chịu nổi hắc thần lôi, mặc dù chỉ là một tia hắc lôi còn sót lạ!
Thế nhưng nó nhanh
chóng bình tĩnh lại, người kia khẽ run rẩy nhúc nhích, hắc thần lôi từ từ tan
đi, hắn gian nan đứng dậy, thân hình lảo đảo, lại phun máu lắc lư, hẳn nhiên trọng
thương vô cùng nặng.
- Chết tiệt, suýt
nữa bị sét đánh chết!
Mục Trần mặt xanh
mặt trắng, không thể đứng vững nên quỳ trên đất, cố gắng xóa đi những vết máu
trên mặt, cúi nhìn bàn tay của mình, lầm bầm:
- Còn may nhờ có
Lôi Thần Thể, bằng không thật sự là sống không nổi.
Đang lẩm bẩm, hắn
chợt nhận thấy hào quang chói mắt bắn qua.
- Cửu U Tước?
Ngẩng lên chỉ thấy
thân hình Cửu U Tước được hào quang bao phủ đang dần thu nhỏ lại.
Một lát sau, ánh
sáng càng lúc càng mạnh, bừng sáng đến mức Mục Trần phải nhắm chặt hai mắt,
không còn có thể nhìn rõ cảnh tượng bên trong hào quang nữa.
Sau đó hào quang dần
yếu bớt, đôi mắt Mục Trần lại trợn trừng.
Trong hào quang rực
rỡ là một thân hình mềm mại trắng nõn mà trần trụi, đôi chân ngọc thon thả xinh
đẹp, cực kỳ gợi cảm, cái eo thon thả vòng qua cái bụng phẳng lì, lên cao chút nữa,
đó là bộ ngực đầy đặn tròn trĩnh và cái cổ thiên nga tao nhã.
Đôi môi đỏ mọng khẽ
nhếch, cặp mắt tím sắc bén mang theo dã tính hấp dẫn nam nhân.
Mục Trần trợn mắt
há mồm, lẩm bẩm:
- . . . Quả nhiên
là chim mái.....
=====================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét