- Huynh đệ, ngươi nói nhỏ thôi, nếu
để các lão gia biết được bảo đảm ngươi sẽ ăn đủ ah.
- Ta mới không sợ đâu, lão gia
nhà ta đã sắp làm gia nghiệp bại lụi rồi, ngay cả bảo tiêu cũng nuôi
không nổi. Qua thêm mấy ngày nữa, nếu hắn không trả tiền công cho ta,
ta sẽ đi tìm chỗ khác. Nếu có thể đến Hầu tước phủ làm phu xe thì
tốt rồi. Ngươi không thấy được bọn phu xe Hầu phủ có bao nhiêu kiêu
ngạo, một bộ dạng cao cao tại thượng, cứ như bọn họ cũng là quý tộc
không bằng.
- Được rồi, huynh đệ, ngươi cũng
đừng oán giận, đãi ngộ ở đây chính là so với chúng ta tốt hơn nhiều. Hầu tước
phu nhân có nhiều nhất là tiền a! Cái này kêu thì có tác dụng gì.
A Ngốc nghe đến đó, quay đầu hướng
mọi người nói:
- Dường như Hầu tước phu nhân đang
tổ chức yến hội. Các phu xe kia đều là của khách nhân mang đến.
Nham Thạch suy nghĩ một chút,
nói:
- Hiện tại đang có yến hội, thủ vệ
cũng tự nhiên sẽ nghiêm cẩn hơn, chúng ta chờ một chút đi. Đợi khách nhân vừa
đi, thủ vệ tất nhiên sẽ thư giãn một chút, chúng ta sẽ tranh thủ đi tìm người.
Trác Vân tán dương gật đầu, nói:
- Đó là một ý kiến hay, chúng ta
chờ một chút đi.
Nham Thạch đáy mắt toát ra một
tia thần sắc vui mừng, hắn liếc mắt qua Trác Vân rồi đem ánh mắt trở lại
trong trang viên.
Bốn người tại trên đại thụ lẳng lặng
chờ đợi.
Hai canh giờ trôi qua, trời đã
về khuya, Nham Lực đã không nhịn được nữa, đứng lên đang chuẩn bị hành
động. Lúc này, tòa thành bên trong trang viên đại môn đột nhiên mở ra,
hòa cùng tiếng cười đùa là vài người đi ra. Bọn họ quần áo hoa lệ, có nam
có nữ, đều là một bộ dạng say khướt, ngã trái ngã phải đi ra ngoài. Bốn người
trong lòng vui vẻ, tinh thần bỗng chốc phấn chấn hẳn lên. Các quý tộc
cùng hộ vệ lần lượt lên xe ngựa của chính mình dần dần rời đi.
Trang viên khôi phục lại sự yên
tĩnh. Thủ vệ cùng đèn đuốc đều giảm bớt không ít. Nham Thạch trầm giọng
nói:
- Đi, chúng ta nhanh hành động.
Bốn người lặng lẽ từ trên cây hạ
xuống, chuẩn bị tốt quần áo dạ hành, lặng lẽ lẩn vào góc khuất. A Ngốc
nói:
- Ta đi vào trước.
Nơi này hắn công lực cao nhất nên
đi vào trước thám thính, ba người còn lại đợi sau. A Ngốc nhẹ nhàng
phiêu khởi, đáp nhẹ lên đỉnh hàng rào, cúi người xem xét động tĩnh,
thấy chung quanh không có thủ vệ lại đây, mới lao xuống rồi hướng ba người
phất phất tay. Lúc này mới nhẹ nhàng hạ người vào trong trang viên.
Nham Thạch huynh đệ cùng Trác Vân
cũng theo vào, bọn họ hạ xuống cạnh A Ngốc. Lúc này, một đội thủ vệ hướng
chỗ bọn họ đi tới. Bốn người vội vã trốn sau một bụi hoa mộc. Thủ vệ lướt
qua bụi hoa mộc, bốn người liền thở phào nhẹ nhõm.
Nham Lực vừa định di động, lại bị
A Ngốc kéo lại. Nham Lực ngẩn người, ngạc nhiên nhìn về phía A Ngốc. A Ngốc chỉ
chỉ trước mặt hắn. Nham Lực nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy trên mặt đất có
một sợi ti tuyến rất nhỏ, phía trên có treo mấy cái chuông nhỏ. Nguyên
lai, A Ngốc nhân lúc đuốc sáng khi đám hộ vệ đi qua, phát hiện trước
người Nham Lực có cái gì loang loáng, chăm chú nhìn lại mới phát hiện ra
cái cơ quan này.
Nham Thạch thấp giọng nói:
- Xem ra, bố trí trong Hầu tước
phủ thật đúng là không ít! Chúng ta phải thật cẩn thận mới được.
A Ngốc truyền âm cho Nham Thạch
nói:
- Đại ca, nơi này thủ vệ dường
như cũng không quá mạnh, hay là chúng ta xông thẳng vào đi. Bọn họ chắc
sẽ không đỡ được chúng ta đâu.
Nham Thạch còn chưa kịp đáp
lời, Trác Vân đã cướp nói:
- Không được, đệ đệ, ngươi bình
tĩnh một chút, ta so với ngươi càng muốn nhanh chóng cứu tộc nhân hơn, nhưng
là, ngươi đã quên sự việc tại Hắc Ám thành sao? Hầu tước phu nhân thế lực
khổng lồ như vậy, chẳng lẽ nàng lại không thể điều động binh lính trong
thành, một khi xông vào kinh động đến quan phủ, sợ rằng chúng ta lại lâm vào
tuyệt cảnh.
A Ngốc gật đầu, nói:
- Được rồi, tỷ tỷ, ta nghe lời tỷ.
Nham Thạch mỉm cười nói:
- Huống chi, Hầu tước phu nhân có
gia sản khổng lồ như vậy, nàng nhất định sẽ cho cao thủ bảo vệ nơi
này. Bên ngoài mặc dù hộ vệ bình thường, nhưng tòa thành bên trong sẽ như
thế nào chúng ta cũng không chắc được. Vẫn nên cẩn thận mới tốt. Tốt nhất
là có thể thần không biết quỷ không hay cứu thoát được tộc nhân Tinh Linh Tộc.
A Ngốc đáy mắt hiện lên một tia
lãnh mang:
- Hừ, Lạc Nhật đế quốc toàn là
ác nhân, Hầu tước phu nhân này cũng đã không biết giết hại bao nhiêu người
rồi ấy chứ?
Cảm giác được bạo khí trên
người A Ngốc, Nham Thạch nhíu nhíu mày, trong lòng dâng lên một tia lo lắng.
- Tốt lắm, chúng ta đi thôi. A Ngốc,
ngươi ở phía trước dò đường, cẩn thận một chút.
A Ngốc gật đầu, đem linh giác
tăng lên tới cực hạn, cẩn thận di động về hướng tòa thành. Ở trong vườn hoa
u nhã này, khắp nơi đều cất dấu cơ quan, nếu như không phải A Ngốc mục lực
kinh người, bốn người sớm đã bị phát hiện. Qua nửa canh giờ, bốn người mới mò
tới được bên ngoài tòa thành.
Nhìn tòa thành cao ngất, A Ngốc
nói:
- Đại ca, ngươi xem, chỉ có duy
nhất một gian có đèn, vậy chắc Hầu tước phu nhân sẽ ngự ở nơi đó.
Nham Thạch theo hướng A Ngốc chỉ
nhìn lại, quả nhiên, trên đỉnh tòa thành nhất cấp có một gian phòng mơ hồ lộ
ra quang mang, các nơi khác đều tối đen như mực. Hắn khẽ gật đầu, nói:
- Hẳn là nơi đó.
A Ngốc nói:
- Ta trước đi tới xem một chút,
các ngươi ở dưới giúp ta coi chừng.
Vừa nói, liền cởi áo ngoài,
lộ ra bên trong cự linh xà lân giáp màu đen. Nham Thạch cũng không có biện
pháp khác tốt hơn, đành phải gật đầu, nói:
- Hết thảy cẩn thận! Nếu như bị
phát hiện, không nên miễn cưỡng. Chúng ta trước hết rút khỏi nơi này rồi tìm
biện pháp sau.
A Ngốc gật đầu, nhìn một chút bốn
phía không có động tĩnh gì, lặng lẽ di chuyển hướng về phía bờ bên kia.
Khi hắn sắp hạ xuống bờ đối diện, đột nhiên chứng kiến có người đi
đến, trong lòng cả kinh, vội vàng
tung chưởng hướng phía sau nhằm mượn phản lực lẩn trốn, thân thể chợt
gia tốc, mắt thấy trực tiếp sắp đụng vào tường thành ngón tay liền dùng
sức, dưới tác dụng của Sanh Sanh chân khí trảo thành công cứng rắn cắm vào thạch
bích.
Hắn hiện tại cách mặt đất chừng ba thước, hướng
bốn phía nhìn một chút, các thủ vệ vẫn như cũ tuần tra không hề phát hiện động
tĩnh bên này. A Ngốc hai tay dùng sức, dần phiêu khởi đến gần ngọn đèn ngoài cửa
sổ, hướng vào trong nhìn chỉ thấy nơi này là một gian phòng trống, mơ hồ có tiếng
nước chảy vang lên.
A Ngốc đột nhiên trong lòng vừa động,
quay đầu nhìn xuống phía dưới chợt thấy một đội hộ vệ đang hướng tòa thành đi tới,
mặc dù bản thân đã mặc bộ đồ đi đêm nhưng A Ngốc vẫn lo sợ bị lộ nên liền cẩn
thận đẩy cửa sổ nhảy vào trong phòng.
Trong phòng có vẻ ấm hơn bên
ngoài một chút, giữa phòng là một chiếc giường lớn, phía trên là một tấm thảm
màu vàng, đồ đạc trong phòng vô cùng lỗng lẫy và phi thường quý giá.
Tiếng nước chảy tựa hồ là từ phía
gian ngoài truyền đến. A Ngốc cẩn thận tiến đến gần cửa phòng đang khép hờ. A
Ngốc nhìn ra ngoài, bên ngoài là một đại sảnh trống trải không người. Tiếng nước
chảy là từ một phòng bên cạnh đại sảnh phát ra. A Ngốc lặng lẽ đến gần, cửa
phòng kia cũng không có đóng chặt, hắn cảm giác được bên trong tựa hồ có người.
Ghé mắt vào quan sát, hắn liền mặt mũi đỏ bừng.
Bên trong là một thân hình thiếu
nữ xích lõa đang ở dục trì tắm rửa, da thịt trắng nõn như ẩn như hiện, tuổi của
nàng mặc dù không nhỏ nhưng từ hình dáng nuột nà đó cũng có thể thấy được khi
còn trẻ nàng nhất định là một tuyệt sắc thiếu nữ, chỉ là hiện tại trên khóe mắt
đã có chút dấu vết thời gian làm bại lộ độ tuổi của nàng, ngâm mình trong nước
nong khén mặt nàng ửng hồng, hiện lên bộ dáng khiến người mê say.
A Ngốc tựa vào vách tường trong
phòng tắm, nghĩ thầm, chẳng lẽ, nàng ta chính là Hầu tước phu nhân? Đột nhiên,
A Ngốc cảm thấy Tinh Linh Xuyến trong lòng nóng lên, trong lòng cả kinh, lại
nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, tựa hồ không chỉ có một người.
“Bang bang” tiếng đập cửa vang
lên, một thanh âm cung kính vang lên:
- Phu nhân, người đã mang đến.
Mỹ phụ tựa hồ từ phòng tắm bước
ra, A Ngốc lại càng hoảng sợ, vội vã tiến sâu vào phòng trong, xuyên qua cửa
phòng nhìn ra phía ngoài. Chỉ thấy, mỹ phụ trên người vây quanh là một cái khăn
tắm rộng thùng thình, một đầu tóc đen ẩm ướt xõa dài sau lưng, nàng đi tới
trong đại sảnh, nói:
- Vào đi.
Thanh âm của nàng nhu mị êm tai, khiến
cho toàn thân như có cảm giác muốn nhũn ra.
Cửa mở, hai gã tráng hán nâng một
người tiến vào, người kia toàn thân bị vây trong bạch bố, chỉ có đầu lộ ra bên
ngoài, từ đó có thể nhìn thấy được dung mạo anh tuấn cùng lỗ tai dựng thẳng,
đúng là một nam Tinh Linh.
Nam Tinh Linh nọ toàn thân tựa hồ
đang không ngừng run rẩy, sắc mặt hồng nhuận, nhắm mắt lại như đang giãy dụa.
Mỹ phụ thấy nam Tinh Linh nhất thời
mặt mày hớn hở, hướng một gã tráng hán hỏi:
- Đã cho hắn ăn chưa?
Tráng hán có chút tham lam liếc nhìn
mỹ phụ một cái, cung kính đáp:
- Đã ăn, phu nhân.
- Như vậy hảo, theo ta vào đi.
Vừa nói, xoay người hướng phòng
trong đi tới.
A Ngốc vội vàng xoay người, nhìn mọi
nơi một chút, tựa hồ cũng chỉ có dưới giường mới có thể ẩn núp, liền vội vã chui
vào. Hắn vừa mới chui vào, đã nghe được tiếng mở cửa vang lên, tiếng bước chân
ngày càng đến gần, giường chiếu một trận chấn động, hai gã tráng hán tựa hồ đem
Tinh Linh đặt ở trên giường. Thanh âm mỹ phụ vang lên:
- Đem hắn cột chắc, đừng để hắn lộn
xộn.
Một trận thanh âm vang lên, A Ngốc
cảm giác được hai gã tráng hán tựa hồ đang tại bên giường bận rộn. Trong chốc
lát công phu, mỹ phụ nói:
- Tốt lắm, các ngươi đi ra ngoài
đi. Đóng cửa cho kỹ. Nhìn cái gì vậy. Muốn ta khoét hai tròng mắt của ngươi sao?
Tráng hán hoảng sợ thành khẩn nói:
- Nô tài không dám, nô tài không
dám.
Hai người vội vã lui ra ngoài. Trong
phòng, chỉ còn lại có mỹ phụ, nam Tinh Linh cùng A Ngốc dưới giường.
Mỹ phụ nghe được tiếng đóng cửa bên ngoài xong liền vứt bỏ hài, giường chiếu lập tức một trận chấn động, hiển nhiên nàng
cũng đã lên giường.
- Tiểu bảo bối, ta rất nhớ ngươi
a! Hôm nay nhân gia uống không ít rượu,
một lát nhất định sẽ rất hưng phấn
a.
Nam Tinh Linh truyền đến tiếng hít thở, tựa hồ tâm tình rất không ổn định. Mỹ phụ nói:
- Này 900 vạn kim tệ thật sự là đáng giá, ngươi
là nam nhân xinh đẹp nhất mà ta
đã thấy, ngươi xem, ngươi có khuôn mặt
anh tuấn, vóc người hoàn
mỹ, ta thật muốn đem ngươi một ngụm
ăn tươi, nhưng là có chút
không nỡ nha. Làm gì có nam nhân nào so được với ngươi chứ. Ngươi xem, hai
tròng mắt của ngươi đều đỏ,
có phải hay không nghĩ muốn tỷ tỷ nhanh
giúp ngươi giải quyết một chút a! Đừng có gấp! A! Ngươi phía dưới cứng quá! Tỷ tỷ rất thích bộ dáng này của
ngươi.
A Ngốc mặc dù không thể hoàn toàn
nghe hiểu mỹ phụ nói gì,
nhưng cũng mơ hồ biết nàng đang làm cái gì, không khỏi một trận mặt đỏ tới mang
tai, vốn định đi ra ngoài cứu Tinh Linh, nhưng vẫn là nhịn xuống. Giường chiếu một trận run rẩy, Tinh Linh tiếng
hít thở càng thêm nặng nề.
Mỹ phụ trong thanh âm có chút bất đắc dĩ
- Ai....! Ngươi mặc dù rất đáng yêu, đáng tiếc chính là rất không nghe lời, ngươi nếu biết nghe lời một chút đã không bị ăn nhiều
khổ. Ăn nhuyễn cân tán, ngươi có cố gắng giãy dụa như thế nào cũng vô ích thôi. Ân? Xem ra hôm nay
buổi tối bọn chúng cho ngươi ăn
không ít hợp lộ a! Nhanh như vậy đã hưng phấn đến thế.
Chờ một chút đi, chờ ngươi hưng phấn thêm chút nữa, nhân gia ăn mới càng thống khoái nha.
- Lần đầu tiên đem ngươi mang về, ngươi đương nhiên mắng ta lão yêu bà, nhân gia thật
sự rất thương tâm, ta sống hơn 40 năm,
ai nhìn thấy ta không nói ta xinh đẹp, chỉ có ngươi, chỉ có ngươi hội mắng ta.
Mặc dù ta phong bế năng lực nói chuyện
của ngươi nhưng nhân gia lại rất thích luồng dương khí mới mẻ của ngươi.
Ngươi yên tâm đi, ta tuyệt đối sẽ không giống những người đã từng đối đãi với ngươi. Nghe nói Tinh Linh sinh mệnh đều rất dài, hơn nữa dung
mạo cũng sẽ không thay đổi,
ta còn muốn lưu ngươi để hưởng
dụng cả đời đây chứ.
- Những tiểu tử trước kia không một ai có thể so với ngươi, vài ngày ta sẽ
chơi đùa một chút. Buồn cười chính là, bọn họ cư nhiên còn muốn tiền của ta, ta lại không nghĩ cho bọn hắn, cho nên
không thể làm gì khác hơn là đem giết
hết bọn chúng, bất
quá, bảo bối của bọn chúng ta đều còn lưu trữ, tính đến giờ cũng có đến
mấy trăm cái đi. Hì hì, những
lúc rảnh rỗi, ta thi thoảng sẽ đi xem một chút các bảo bối được ngâm trong dược
bình đó, rất có cảm giác thành tựu a! Tốt lắm, tỷ tỷ biết ngươi nhẫn nại
không được, hiện tại sẽ tới ngay.
- Ah....., hảo
năng, hảo thoải mái a!
Giường chiếu không ngừng chấn động,
rung lắc, thanh âm “bạch bạch” liên tiếp vang lên.
A Ngốc trốn dưới giường nghe được không sót chút gì, mặc dù hắn không
biết bảo bối là cái gì, nhưng hắn lại
rõ ràng hiểu được nàng ta là một ác
phụ, đã giết ít nhất mấy trăm
mạng người. Rốt cuộc hắn cũng
không thể nhẫn được nữa, trượt từ dưới giường đi ra, liền thấy trên giường tứ
chi của nam Tinh Linh bị trói tại đầu giường, mỹ phụ toàn thân xích lõa đang ở
trên người hắn không ngừng lên xuống.
Mỹ phụ thấy A Ngốc, cũng không có bất cứ phản ứng nào, vừa không ngừng rung lắc
thân thể vừa nói:
- Đã sớm biết có người đột nhập. Nhân gia nơi này phòng vệ
chu đáo như thế, ngươi cư
nhiên cũng có thể tiến vào tận đây.
Thật sự là không tầm thường.
Ân, bộ dáng mặc dù bình thường, nhưng vóc người thật đúng là hảo.
A Ngốc ngẩn người, hắn không nghĩ
tới, mỹ phụ cư nhiên đã biết
hắn ở chỗ này. Mỹ phụ mỉm cười, nói:
- Tiểu bảo bối, đừng giật mình, lúc ngươi đứng ngoài phòng tắm ngắm tỷ tỷ, trống ngực nhanh hơn, tỷ
tỷ tự nhiên liền phát hiện.
Ân, ân, hảo thoải mái a!
Nàng như trước đang không ngừng lên xuống, rung lắc thân thể xích lõa, nam Tinh Linh gắt gao nhắm hai mắt,
mồ hôi không ngừng chảy xuống, tựa hồ như đang giãy dụa.
A Ngốc trong lòng giận dữ, mãnh mẽ ra chưởng hướng mỹ phụ chụp tới, Sanh Sanh đấu khí mênh mông thẳng
đến thân thể mềm mại của mỹ
phụ.
Mỹ phụ kêu “ôi u” một tiếng, tay phải phất
lên, một cỗ đấu khí màu đỏ nhạt xuất ra nghênh đón. “Bịch” một tiếng, A Ngốc dĩ nhiên bị đẩy lui từng bước, mà mỹ phụ vẫn
đang cưỡi tại trên người nam Tinh
Linh, mặt lộ vẻ tươi cười nhìn hắn:
- Tiểu bảo bối, công lực của ngươi không kém, tỷ tỷ rất thích nam nhân có võ kĩ cao cường như ngươi. Lũ ma pháp sư đều là một đám mềm oặt, một
điểm cũng không dùng được.
A Ngốc thất kinh, mới vừa rồi mỹ
phụ phát ra đấu khí màu đỏ nhạt
lực lượng phi thường nhu hòa, nhưng là trong đó lại hàm chứa niêm lực rất mạnh, Sanh Sanh đấu khí cũng chỉ vừa chạm vào liền bị hóa giải hoàn toàn,
chấn hắn về phía sau mấy bước, công phu này thật quái dị hắn chưa từng thấy qua.
A Ngốc nào biết rằng, Hầu tước phu nhân này cũng không phải người bình thường, khi nàng còn nhỏ đã từng ăn qua thiên hạ chí dâm vật, lớn
lên có bản tính kì dâm. Ở Lạc Nhật đế quốc học được một
loại phương pháp tu luyện tà ác,
hấp thụ nguyên thần của nam tử đề thăng
công lực. Hầu tước chính là
chết ở trên người nàng.
Bởi vì nàng có hậu thuẫn cường ngạnh không ai biết. Sau khi Hầu tước chết, nàng
càng thêm cuồng hoan, lợi dụng
thế lực khổng lồ của mình, nàng không ngừng hấp thu nguyên
thần của tráng nam, công lực tăng nhiều.
Ngay khi A Ngốc đứng ngoài phòng tắm nàng đã biết rồi, tự thị công lực
cao cường, cũng không có đem A Ngốc để vào mắt, muốn lợi dụng tình cảnh mình cũng nam Tinh Linh giao hoan để câu
dẫn A Ngốc. Cũng không nghĩ đến
thiếu niên nhìn qua không lớn tuổi này đối mặt với thân thể trần truồng của
nàng dĩ nhiên lại
không hề động tâm, hơn nữa
công lực không kém, có thể tiếp được nàng một chưởng mà không ngã.
A Ngốc theo tiềm thức sờ vuốt Minh Vương kiếm, tà lực lạnh như băng lấy Minh Vương
kiếm làm trung tâm nhanh
chóng lan tràn, mỹ phụ biến sắc, người nhẹ nhàng đứng lên, từ trên người nam Tinh Linh nhẹ nhàng hạ xuống mặt đất. Nhíu nhíu
mày, nói:
- Nguyên lai, ngươi chính là tử thần theo như lời con mèo nhỏ <Miêu nữ đó các vị>. Thiên hạ chí tà Minh Vương
kiếm, con mèo nhỏ sợ ngươi, ta ngân nữ thì không. Ngươi nếu
không ngại nam Tinh Linh này chết đi thì liền dùng. Ta không tin ngươi
có thể khống chế được tà lực không
làm tổn thương đến hắn.
A Ngốc trong lòng rùng mình, biết
lời ngân nữ nói chính là sự thật. Ngay khi hắn vừa buông lỏng,
trong nháy mắt ngân nữ liền động, toàn thân tản mát ra đấu khí hồng sắc nồng đậm,
hai tay biến ảo những hình thái kỳ dị hướng A Ngốc chộp tới.
A Ngốc thân thể lui về sau, hai
tay hướng về phía trước, Sanh Sanh
biến ảo thành một hoàng thuẫn, đón nhận hồng sắc đấu khí của ngân nữ.
Một tiếng buồn bực vang lên, ngân nữ thân thể bay ngược về sau nét mặt còn mang theo vẻ kinh ngạc. A Ngốc dụng Sanh Sanh biến xuất ra cố thể đấu khí, khiến hồng sắc đấu khí của nàng mất đi đặc tính
niêm dính, suýt nữa không cách nào hóa giải lực công kích khổng lồ.
A Ngốc tay phải huyễn hóa ra kim trường kiếm, hướng ngân nữ xông tới. Ngân nữ hừ lạnh một tiếng, thân thể giống
như cá nhỏ trơn trượt. Khi A Ngốc công kích, hồng sắc đấu khí
dưới sự khống chế của ngân nữ, từ mặt bên hướng A Ngốc đánh tới.
Động tĩnh trong phòng tựa hồ đã kích động đến những người bên ngoài, phòng
ngoài vang lên tiếng bước chân ồn ào hỗn tạp.
A Ngốc biết, nếu không sử dụng Minh Vương kiếm hắn sẽ rất khó
giải quyết vị Hầu tước phu nhân này, hạ quyết tâm hắn trầm giọng quát:
- Thiên la địa võng.
Quang võng màu vàng nhanh như chớp theo thủ thế của A Ngốc liền phủ xuống,
công kích của ngân nữ vừa tiếp xúc quang võng liền lập tức tan rã. Nàng ta cả
kinh, bất chấp thể diện, thân thể bay ngược đụng nát cửa phòng ngủ lủi ra ngoài
nhanh như chớp mới may mắn hóa giải được công kích của A Ngốc.
A Ngốc không chút do dự lập tức cởi trói cho nam Tinh Linh, dùng tấm
thảm trên giường bao thân thể lõa lồ của hắn lại, rùi tung bay ra ngoài từ cừa
sổ. Hai chân dùng sức đạp vào
tòa thạch bích, thân thể như mũi tên nhọn hướng địa phương ba người Nham
Thạch ẩn nấp phóng đi.
Nham Thạch thấy A Ngốc trở về, vội vàng hỏi:
- Thế nào?
A Ngốc thấp giọng nói:
- Mau đi, đắc thủ.
Nói xong, liền lập tức phóng ra ngoài. Ngân nữ bị A Ngốc công kích làm cho chật vật không chịu nổi,
từ trên mặt đất chật vật đứng
lên. Thủ hạ của nàng vừa vọt vào đã
bị nàng giận dữ hét:
- Bắt kẻ đột nhập cho ta, không để chúng chạy thoát.
Tiếng thét chói tai của nàng dưới tác dụng của đấu khí truyền lan xa,
nhất thời kinh động cả tòa trang viên.
A Ngốc bốn người bay nhanh, Trác
Vân phi thân dựng lên, quang mang
màu xanh biếc từ trên người nàng phát ra, nơi này thực vật đông đảo,
đúng là địa phương thích hợp
thi triển tự nhiên ma pháp. Rất
nhanh dưới tác dụng của chú ngữ, cỏ cây chung quanh đột nhiên phong trưởng,
hình thành từng đạo lá chắn,
ngăn chặn sự truy kích của các hộ vệ.
Bốn người tốc độ cực nhanh, trong giây lát đã đến vách tường của
trang viên. A Ngốc cùng Nham Thạch huynh đệ phi thân ra khỏi trang viên, theo phương hướng hoang lạc mà
chạy.
Ngân nữ đứng ở phía trước cửa sổ
nhìn thân ảnh bốn người A Ngốc
rời đi, biết đám thủ hạ dưới tay
mình căn bản không có khả năng đuổi theo, nàng cũng không dám tùy tiện, dù sao mùi vị tử thần từ Minh Vương kiếm cũng đã tạo thành uy hiếp rất lớn
đối nàng.
Trong mắt lửa giận không ngừng
thiêu đốt, nàng cùng Miêu nữ giống nhau, đều là một trong 12 đại thiên vương của một tổ chức thần bí, nhìn “sủng vật” mình yêu mến bị cướp đi, đồng
thời lại khiến chính mình một thân
chật vật không chịu nổi khiến nàng trong lòng phẫn nộ tới cực
điểm.
Chuyện trong trang viên hiển nhiên không có kinh động đến bên ngoài,
giữa đêm khuya Vân Mẫu thành dị thường yên tĩnh chỉ có ánh trăng le lói, bốn người hướng phía thành nam chạy đi. Rất nhanh, liền thấy được cửa thành.
Cửa thành thủ vệ rất nhiều, A Ngốc
quay đầu hỏi Nham Thạch:
- Đại ca, hiện tại làm sao bây giờ?
Lao ra sao?
Nham Thạch lắc đầu, nói:
- Bay qua đi. Đừng đem chuyện nháo thành quá lớn.
A Ngốc có chút lo lắng nhìn nam Tinh Linh được bọc bởi tấm thảm trong
tay, nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng lên. Hắn biết, đây nhất định là hậu quả do ăn phải hợp lộ. Hắn
nhớ trong ghi chép của Ca Lí Tư đã
có thấy qua loại độc dược này, hiện tại phải tìm được một địa phương an toàn mới có thể nghĩ biện pháp giải độc cho
hắn.
Bốn người cẩn thận kiếm một góc khuất, lặng lẽ phi thân qua
thành lâu. A Ngốc mặc dù trong lòng ôm một người, nhưng hắn phi thân qua cũng không quá khó khăn.
Thủ vệ thành lâu cũng không tính sâm nghiêm, đại bộ phận
binh lính đều tranh thủ ngủ.
Bốn người không có kinh động binh
lính, thành công ra khỏi thành, hướng phía tây nam khuất dạng. Chạy không ngừng nghỉ đến khi Vân Mẫu thành biến thành một chấm đen mọi người mới ngừng lại
được.
Tất cả mọi người có chút thở dốc,
Trác Vân hưng phấn tiến đến cạnh A
Ngốc, nói:
- Lại cứu được thêm một tộc nhân của chúng ta sao? Mau, để cho ta xem xem đó là ai.
A Ngốc đem thảm tử đặt trên mặt đất,
cười khổ nói:
- Tỷ tỷ, tộc nhân này là nam tính, hơn nữa đang lõa thể, tỷ vẫn là trước không nên nhìn mới tốt.
Trác Vân mặt cười đỏ lên, nói:
- Vậy ngươi trước cho hắn mặc quần áo đi.
Nói xong, xoay người đưa lưng về
phía A Ngốc.
A Ngốc từ Thần Long Chi Huyết lấy ra một bộ quần áo của Nham Thạch, đem thảm tử mở ra,
giật mình phát hiện thân thể nam Tinh
Linh biến thành màu đỏ, mồ hôi không ngừng chảy ra, dường như dị thường thống khổ.
Nham Thạch thấy vậy kinh ngạc hỏi:
- A Ngốc, hắn bị sao vậy?
A Ngốc nói:
- Đại ca, ta nghe Hầu tước phu nhân nói, hắn dường như ăn phải nhuyễn cân tán cùng độc dược hợp lộ.
Nham Thạch cả kinh, hắn trước kia
có nghe người trong tộc nói qua, hợp
lộ là một loại xuân dược cực mạnh, vội nói:
- Mau, A Ngốc, ngươi thử dùng tà khí Minh Vương kiếm giúp hắn tỉnh táo lại. Nếu còn tiếp tục như vậy, hắn nhất định sẽ bị dục hỏa đốt người
mà chết.
Nghe được Nham Thạch nói, Trác
Vân vội xoay người lại, nhất thời kinh hô lên tiếng khi nhìn thấy
dung mạo của thiếu niên Tinh Linh. Thiếu niên Tinh Linh này
đối với nàng mà nói vô cùng
quen thuộc. Đây là thanh mai trúc mã của nàng, cũng chính là
vị hôn phu của nàng : Khất
Linh.
Ngày đó, chính là bởi vì hai người chạy ra ngoài hẹn hò mới tạo cơ
hội cho Đạo tặc công hội bắt
được. Nàng kích động nắm lấy
bả vai Khất Linh, lắc lắc
thân thể hắn.
- Linh, ngươi làm sao vậy, Linh.
A Ngốc đè lại chuôi Minh Vương kiếm, dùng Sanh Sanh chân
khí bao lấy một tia tà khí băng lãnh
đưa vào thể nội Khất Linh. Khất
Linh thân thể một trận run rẩy, dần dần bình tĩnh. A Ngốc bắt được uyển mạch,
thúc dục chân khí trong cơ thể
đưa vào thể nội
Khất Linh, trợ giúp hắn khu trừ hai loại độc tố trong cơ thể. Dưới tác dụng của Sanh Sanh chân khí, độc tố trong thể nội Khất Linh từng chút bài trừ ra bên ngoài cơ thể, đồng thời, A Ngốc cũng
giải khai cấm chế phong bế thanh âm
của hắn.
Khất Linh chậm rãi thở ra một ngụm trưởng khí, chậm rãi mở hai mắt. Trác Vân phát hiện đôi mắt hắn nguyên bản trong suốt nay lại trở nên
lờ mờ, ánh mắt trở nên đờ đẫn không ánh sáng.
- Linh, là ta, Linh, ngươi được cứu rồi. A Ngốc đệ đệ bọn họ, là Nữ vương bệ hạ mời tới cứu chúng ta. Ngươi được cứu rồi.
Khất Linh nhìn về phía Trác Vân,
đáy mắt toát ra một tia ngạc nhiên,
run rẩy nói:
- Vân! Là nàng sao? Vân! Ta...ta còn có thể gặp lại nàng, không nghĩ tới, ta thật sự được gặp lại nàng.
Trác Vân đem Khất Linh ôm vào
trong lòng mình, an ủi nói:
- Không có việc gì! Linh, chàng đã an toàn, đợi cứu
được hết các tộc nhân còn lại, chúng ta có thể về nhà.
Nhìn bọn họ thân thiết, Nham Thạch
đáy mắt toát ra một tia buồn bã. Hắn
lui về sau từng bước, yên lặng
cúi đầu.
Khất Linh khí lực tựa hồ khôi phục
một ít, hắn từ trong ngực Trác
Vân giãy dụa thoát ra
- Vân! Ta xin lỗi nàng.
Nước mắt trong suốt theo khóe mắt chảy xuống, hắn thân thể run rẩy
không ngừng, thì thào nói:
- Vân! Ta thân thể đã ô trọc, ta không còn xứng với nàng nữa. Ta không thể trở lại Tinh Linh Tộc. Ta không thể bởi vì thân thể dơ bẩn của ta làm ô uế Tinh
Linh thành. Xin lỗi Liễu Vân.
Hắn tay phải bạo khởi, vận khởi một chút lực lượng vừa mới khôi phục
chợt cắm vào ngực trái mình. Mọi
người ai cũng không nghĩ tới Khất
Linh vừa mới được cứu thoát
liền đi tìm cái chết, căn bản không kịp ngăn cản, máu chảy không ngừng, Khất Linh đã chậm rãi
té xuống, ngã vào trong lòng Trác
Vân.
- Không.....
Trác Vân lớn tiếng khóc hô
- Linh, tại sao...? Linh, chàng tại sao lại
muốn như vậy a!
A Ngốc đứng giật mình, vội vã bắt lấy cổ tay Khất Linh, không ngừng đem Sanh Sanh
chân khí đưa vào thể nội hắn.
Khất Linh trên mặt toát ra một
tia cười khổ, hướng A Ngốc
nói:
- Huynh đệ, cám ơn ngươi đã cứu ta, đừng uổng phí khí lực,
ta đã tự tay hủy đi trái tim mình.
Thật sự rất cám ơn ngươi, cho ta cơ
hội tự sát này. Chỉ có chết, mới có thể rửa sạch linh hồn ta.
Hắn thanh âm dần dần yếu ớt, chuyển
hướng Trác Vân, đứt quãng nói:
- Vân! Ta......yêu......nàng. Ta......thật sự......rất yêu......nàng......Nhưng là...... ta không......còn.....có thể......cùng......nàng......một chỗ.....Vân......là
ta đã ...cô......phụ......nàng ......Đừng......vi niệm.....ta. Nàng.....hãy....hảo hảo......bảo
trọng.....Nhất định....sẽ....có người.....mạnh mẽ.....hơn ta....đến...bảo hộ....nàng.....yêu
nàng. Vân, ta...thật...hoài niệm.... khoảng....thời gian....chúng ta.....tại.....Tinh...Linh....thành....Ta...rất...muốn...cùng....nàng....
Thanh âm đình chỉ, hai hàng nước mắt chảy xuôi xuống,
Khất Linh trên mặt mang theo mỉm cười tại trong lòng Trác Vân trút
hơi thở cuối cùng.
Đêm, vẫn yên lặng như thường. Trác Vân ôm thi thể Khất Linh hoàn toàn ngốc trệ.
A Ngốc cũng thất thần, hắn như thế nào cũng không nghĩ tới, lao lực khổ trí cứu Khất Linh ra liền như vậy chấm dứt.
Nham Thạch ngồi xuống bên cạnh Trác Vân. Nếu như mới vừa rồi chứng kiến Trác
Vân ôm Khất Linh trong lòng hắn sinh
ra một tia ghen ghét nhưng hiện tại
trong lòng hắn tràn ngập thương tiếc.
- Trác Vân....
Hắn nhẹ giọng gọi. Trác Vân ánh mắt
ngốc trệ chuyển hướng Nham Thạch. Nham
Thạch thở dài một tiếng, ôm Trác Vân
vào trong lòng, buồn bã
nói:
- Muốn khóc liền khóc đi. Không nghĩ tới hắn lại cương liệt như thế.
Trác Vân lên tiếng khóc lớn, cái
chết của Khất Linh đã tạo thành đả kích quá lớn đối với nàng, nước mắt thấm ướt vạt áo trước ngực Nham Thạch. Nàng khóc hô:
- Tại sao? Tại sao chàng lại ngốc như vậy. Chàng không phải tự nguyện mà! Không ai trách chàng cả, Linh…Linh. Chàng tại sao ngốc như vậy a!
Nham Thạch có chút nghẹn ngào, nhẹ
nhàng vuốt ve tóc Trác Vân.
- Hắn là một Tinh Linh cao ngạo, bị vũ nhục lớn như vậy. Hắn giác linh hồn đã bị nhiễm bẩn cho nên mới lựa chọn cái chết. Có lẽ, hắn còn sống so với
chết sẽ càng thêm thống khổ.
Nàng không thấy được sao? Hắn là mang theo nụ cười mà ra đi.
Ta nghĩ, hắn nhất định sẽ thăng
lên thiên đường. Đừng khổ sở.
Trác Vân mạnh mẽ đẩy Nham Thạch ra, hô lớn:
- Không…không. Ta không nên để hắn
chết. Ngươi như thế nào biết hắn còn sống so với chết càng thống khổ hơn?
Nàng ôm lấy Khất Linh không
ngừng lay.
- Linh! Chàng là đang dọa ta
có đúng hay không? Trước kia tại Tinh Linh thành chàng cũng từng dọa ta như thế. Ta sợ
rồi, chàng mau tỉnh lại đi. Linh......
Nham Thạch nhắm hai mắt lại, thở
dài, nói:
- Trác Vân, nếu như nàng ở
trong cảnh ngộ của hắn, bị ác nhân vũ nhục, lúc gặp lại hắn nàng
sẽ lựa chọn như thế nào?
=======================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét