22 thg 9, 2016

Thiện Lương Tử Thần - Chương 76: Giai điệu sinh trưởng

Tinh Linh nữ vương rốt cuộc đình chỉ ngâm xướng, nàng đột nhiên mở mắt, lưỡng đạo bích lục quang mang điện xạ ra. Nàng hít sâu khẩu khí, chung quanh bốn vị đại Tinh Linh sử đều có vẻ dị thường mệt mỏi. Tinh Linh nữ vương cắn ngón giữa tay phải, một giọt máu màu bích lục chảy ra, nàng nhanh chóng họa xuất ra từng đạo quỹ tích, trong khoảnh khắc bao quanh giọt máu, Tinh Linh nữ vương ngâm xướng:
- Truyền nhân huyết mạch Tinh Linh vương! Thỉnh ngài di giá khỏi linh khí thiên địa, thổ thần vĩ đại! Thỉnh ngài dùng tâm từ bi thương xót con dân Tinh Linh của ngài; bắt đầu đi giai điệu sinh trưởng!
Theo chú ngữ hoàn thành, tất cả quang mang điên cuồng hướng đến bao quanh giọt máu Tinh Linh, trong chốc lát trở thành tiểu quang cầu lục bích.
Tiểu Tinh Linh trên đầu vai Tinh Linh nữ vương giơ quang cầu lên, có chút cố hết sức. Sắc mặt Tinh Linh nữ vương trở nên tái nhợt, thở dài nói:
- Bắt đầu giai điệu sinh trưởng đi!

Cánh tay nhỏ bé vung lên, quang cầu lục bích được Tinh Linh chi tâm rót năng lượng vào bay lên, nháy mắt biến mất trong bầu trời đêm. Tinh Linh chi tâm quay lại cơ thể Tinh Linh nữ vương, thân thể mềm mại lảo đảo, miễn cưỡng chụp động cánh duy trì thăng bằng, mỉm cười nói:
- Giai điệu sinh trưởng có thể diễn ra trong một giờ, thời gian vậy là đủ rồi. Năm phần chung sau, đi cứu Tinh nhi.
*****
Trong hoàng cung Lạc Nhật đế quốc.
Trong một căn phòng hoa lệ, Tinh Linh công chúa Tinh nhi nhàm chán nhìn cửa sổ, trong lòng tràn ngập cô đơn. Nàng hiện tại thật sự hối hận, chỉ vì ham chơi tạo cơ hội cho ác nhân bắt cóc. Nàng sau khi bị bắt liền hôn mê, khi tỉnh lại đã ở trong căn phòng này. Mọi thứ nơi đây đều rất hoa lệ nhưng nàng không thích chút nào.
Từ khi đến đây, nàng chưa từng rời khỏi căn phòng này. Nàng nhớ kỹ khi tỉnh lại nàng vốn định chạy trốn, nhưng một lão đầu râu tóc bạc trắng xuất hiện, hắn chỉ là niệm vài câu chú ngữ mơ hồ thân thể nàng liền bị giam cầm, không cử động được, cho dù lấy Tinh Linh huyết mạch viện dẫn cũng vẫn không thể phát động Tinh Linh chú ngữ.
Sau khi lão đầu rời đi thì một thiếu niên anh tuấn xuất hiện, thiếu niên quần áo phi thường hoa lệ, mặc dù hắn lớn lên coi như đẹp mắt, nhưng giữa trán lại ẩn hiện một cỗ tà khí khiến nàng chán ghét, thấy thế nào cũng không thuận mắt. Nhớ tới người kia, Tinh nhi mặt không khỏi đỏ lên.
Lúc bắt đầu hắn vẫn luốn đối với nàng ôn nhu, nói rất nhiều điều nàng nghe không hiểu, nhưng lại vì bản thân không thèm quan tâm mà tức giận. Hắn thật sự hảo đáng ghét a! Cư nhiên nghĩ muốn thoát y nàng, xem ra không phải người tốt, trách không được mụ mụ nói, thế giới bên ngoài rất nguy hiểm, không có người nào tốt.
Hoàn hảo, huyết mạch Tinh Linh kịp thời kích phát bảo vệ thân thể nàng. Tinh Linh vương huyết mạch ngày đó sinh ra năng lượng sinh cơ cực lớn khiến hắn không cách nào tới gần. Hắn cảm thấy không còn biện pháp liền rời đi. Lần nữa xuất hiện lại mang theo lão đầu đáng ghê tởm kia. Lão nhân kia dùng vài loại biện pháp tuy đều không thể bài trừ nhưng vẫn làm suy yếu năng lượng huyết mạch đi ít nhiều.
Dường như thiếu niên anh tuấn kia rất muốn làm gì đó với nàng nhưng hắn lại chưa cách nào thực hiện được. Hắn dùng hết mọi cách dụ dỗ nhưng nàng khi đó chỉ muốn nhanh chóng trở về Tinh Linh sâm lâm, nghĩ cách thoát khỏi đây.
Dù sao nàng cũng đã tám mươi tuổi, ở cái tuổi này tại Tinh Linh Tộc mặc dù không tính là gì, nhưng so với tuổi của loài người thì rất lớn đi. Lão nhân kia thật sự là ghê tởm, hắn dường như biết được bí mật huyết mạch Tinh Linh, hướng người thiếu niên họa xuất tam thủ thế, làm mất đi năng lực nghe hiểu ngôn ngữ thiên nguyên tộc của nàng. Từ đó thiếu niên kia không đến tìm nàng nữa nhưng nàng lại cảm giác được nguy cơ thật sâu.
Haiz, thời gian từng ngày từng ngày trôi qua, Tinh Linh lực trong cơ thể dần dần suy yếu, nếu như không có sinh cơ của Tinh Linh thụ, nàng sẽ không thể kế thừa Tinh Linh vương vị. Mụ mụ chỉ có duy nhất một nữ nhi là ta, vậy phải làm sao bây giờ! Chẳng lẽ Tinh Linh Tộc sẽ vì ta mà diệt tuyệt hay sao? Không, không thể, lịch sử ngàn năm của Tinh Linh Tộc không thể vì ta mà kết thúc? Đều do ta, đều do ta….Nội tâm tràn ngập hối hận khiến nàng khổ sở rơi lệ.
Đúng lúc này, nàng đột nhiên cảm giác được một cỗ năng lượng dị thường quen thuộc, cảm giác thật thoải mái! Trong cơ thể huyết mạch Tinh Linh vương tưởng chừng đã khô kiệt nay lại bừng bừng sinh cơ. Tinh nhi nhìn bầu trời đêm phía xa, máu trong cơ thể nàng sôi trào, toàn thân khẩn trương run nhè nhẹ. Luồng năng lượng này nàng vô cùng quen thuộc, bất quá…! Đây là…đây là năng lượng của mụ mụ! Là mụ mụ, nhất định là mụ mụ, mụ mụ tới cứu ta. Tinh nhi mãnh liệt từ trên giường ngồi dậy, nội tâm vốn tuyệt vọng nay lại tràn ngập hy vọng. Âm thầm cầu khẩn
- Mụ mụ, mụ mụ, ngài nhất định phải cứu Tinh nhi! Tinh nhi sau này nhất định sẽ nghe lời người, không hề nghịch ngợm nữa!
Luồng năng lượng quen thuộc đột nhiên ba động mạnh mẽ khiến Tinh nhi dị thường giật mình, nàng bị phong ấn năng lượng, nếu như không phải trên chân bị cấm chế xiềng xích, nàng cảm giác được tựa hồ chính mình có thể một lần nữa sử dụng năng lượng Tinh Linh.
Tại hoàng cung Lạc Nhật đế quốc đồng dạng cảm giác được luồng năng lượng này còn có một người. Đang khoanh chân suy nghĩ, Lạc Cách, ma pháp sư cung đình cấp cao nhất Lạc Nhật đế quốc đột nhiên mở mắt. Trên đại lục ngoại trừ một trong ba vị ma đạo sư Giáo đình, am hiểu phong hệ ma pháp, tại Lạc Nhật đế quốc, hắn có địa vị vô cùng cao. Ngay cả đương kim hoàng đế Lạc Nhật đế quốc nhìn thấy hắn cũng muốn hành lễ kêu một tiếng thượng sư.
Lạc Cách nhíu nhíu mày, ma pháp năng lượng ba động này từ đâu tới? Chẳng lẽ là do ma pháp sư cung đình tu luyện ma pháp sao? Không đúng! Bọn họ buổi tối bình thường đều hẳn là nghỉ ngơi mới đúng. Chẳng lẽ, chẳng lẽ là địch nhân? Lạc Cách trong mắt hiện lên một đạo hàn quang, nếu như là địch nhân như vậy thật tốt quá, đã rất nhiều năm không có hoạt động, có thể làm đối thủ với hắn cơ hồ không có, cơ hội này cũng không thể bỏ qua. Nghĩ tới đây, hắn nhẹ nhàng hạ xuống, bằng vào tao nghệ phong hệ ma pháp cao thâm, có thể nói hắn là ma pháp sư duy nhất có thể kiên trì thời gian phi hành. Hắn hư không nhất vẽ, từ khe không gian lấy ra ma pháp trượng của mình: Hoàng tuyền. Nhắm mắt, niệm khởi phong hệ ma pháp chú ngữ,
- Gió nhẹ nhu hòa! Tùy theo lòng ta, truy tung.
Hoàng tuyền pháp trượng trong tay nhấp nhoáng một đạo lam quang, nguyên tố phong trong không khí có chút xao động, một làm gió nhẹ nhu hòa từ khe hở cửa sổ tung bay. Hoàng tuyền pháp trượng là tại sinh nhật hắn sáu mươi tuổi hai mươi năm trước, hoàng đế Lạc Nhật đế quốc lấy hai ngàn vạn kim tệ mua được từ một đại sư luyện kim thuật sĩ thoái ẩn, làm quà sinh nhật hắn.
Hoàng tuyền pháp trượng pháp lực có thể đến gần thần khí, lại là phong hệ thuộc tính càng làm cho Lạc Cách yêu thích không buông tay. Toàn bộ tâm thần Lạc Cách đều tập trung tại cơn gió truy tung, dưới sự khống chế cường đại của tinh thần lực hắn, cơn gió truy tung nhanh chóng phát hiện phương hướng năng lượng ba động. Gió nhẹ xuyên qua hoàng cung, hướng ngoài cung bay đi, loại ma pháp khống chế khoảng cách này đối với cấp bậc Ma đạo sư như Lạc Cách thì không tính cái gì. Kết quả của cuộc cơn gió truy tung khiến hắn kinh ngạc phát hiện có mười tám hơi thở, trong đó năm người có hơi thở đặc biệt cường đại, năng lượng ba động của bọn họ không ngừng truyền đến, tựa như vẫn đang niệm động chú ngữ.
Đột nhiên, Lạc Cách chấn động toàn thân, một cỗ năng lượng khổng lồ mà hắn không thể tưởng tượng đột nhiên tử trung tâm năm người có hơi thở cường đại bộc phát ra, tứ cấp phong hệ ma pháp truy tung mà hắn thi triển liền bị đánh bật lại, phá thành mảnh nhỏ, nhất thời mất đi cảm ứng. Lạc Cách thất kinh còn bởi vì đây là lần đầu tiên ma pháp truy tung bị tiêu diệt, trong lòng hắn mơ hồ bất an, đó là dạng ma pháp gì dĩ nhiên có được năng lượng cường đại như thế!
Không kịp ngẫm nghĩ, hắn người nhẹ nhàng ra ngoài, nhanh chóng dùng phong hệ ma pháp phóng xuất tín hiệu, thông tri cho đám thủ hạ. Sau đó ngưng thần chú ý đến phương hướng sinh ra năng lượng kia, niệm phòng ngự chú ngữ, chuẩn bị thời khắc đối phương công kích.
Một đoàn quang mang màu xanh biếc đột nhiên từ phương hướng nguồn năng lượng xuất hiện dâng lên, Lạc Cách không khỏi ngẩn người, mỗi hệ ma pháp đều có nà sắc đặc trưng, thủy hệ ma pháp màu lam, hỏa hệ ma pháp màu đỏ, thổ hệ ma pháp màu vàng, quang hệ ma pháp màu trắng, cao cấp thần thánh ma pháp kim sắc, hắc ám ma pháp màu đen, mà chính mình phong hệ ma pháp là màu xanh nhạt. Loại màu xanh biếc này là chính mình lần đầu tiên nhìn thấy.
Hơn nữa, ma pháp uy lực càng lớn, thanh thế bình thường tạo ra cũng càng lớn, cái này nhìn qua giống như ma pháp sơ cấp hỏa cầu thuật nhưng tại sao lại sinh ra năng lượng khổng lồ như thế chứ. Mặc dù theo kiến thức hắn cũng không cách nào giải thích, nhưng bản tính hiếu thắng, giơ lên Hoàng Tuyền pháp trượng trong tay, Lạc Cách bắt đầu ngâm xướng:
- Vĩ đại phong nguyên tố! Nghe lệnh ta, hội tụ vu tiền, năng lượng cuồng bạo, xoay tròn đi, Long quyển phong bạo!
Phong nguyên tố trong không khí cuồng bạo theo hướng pháp trướng hội tụ, có thể thấy rõ quang mang màu xanh, mênh mông phong nguyên tố kịch liệt xoay tròn, lục cấp phong hệ ma pháp Long quyển phong bạo dưỡi trợ lực của Hoàng Tuyền pháp trượng rất nhanh xuất hiện.
Lạc Cách áp súc ma pháp đến phạm vi nhỏ nhất nhằm bộc phát ra ngoài uy lực cực đại. Một đại lượng phong nguyên tố như long quyển phong tung ra, nghênh hướng đoàn lục quang tại hoàng cung. Long quyển phong màu xanh nhạt với tốc độ không tưởng nhanh chóng đuổi theo đoàn lục quang. Khi hai loại năng lượng va chạm cùng một chỗ, đoàn lục quang dường như cũng không gắng sức, long quyển phong nhẹ nhàng xuyên qua, hoa phá trường không, tiếp tục lao về hướng hoàng cung chứ không hề biến mất trong bóng đêm.
Lạc Cách thất thanh kêu lên:
- Không có khả năng.
 Hắn cảm giác được long quyển phong hắn phát ra không gặp bất cứ trở ngại gì cứ thế xuyên qua đoàn lục quang bay đi, không phát sinh bất cứ năng lượng va chạm nào, với sự uyên bác về tri thức ma pháp của mình hằn cũng không giải thích được loại tình huống này. Hắn đương nhiên sẽ không tự đại nghĩ rằng đoàn lục quang vì năng lượng quá nhỏ mà bị long quyển phong triệt tiêu. Quỹ tích của quang đoàn hắn nhìn thấy rõ.
- Bất hảo.
Lạc Cách hô to một tiếng, kêu gọi phong nguyên tố, nhanh chóng hướng phía đoàn lục quang bay đi.
Đoàn lục quang lặng yên không một tiếng động thẩm thấu vào mặt đất. Cả hoàng cung nhanh chóng bừng lên một cỗ tức giận. Cỏ cây đang nhẹ nhàng đong đưa, đột nhiên điên cuồng sinh trưởng, bất luận là hoa cỏ hay cây cối đều lấy tốc độ kinh người mà phát triển, cây cối tầm ba, bốn thước nháy mắt đã ngoài thập thước. Hoa cỏ cũng sinh trưởng nhanh hơn gió, tốc độ này làm nhóm lính tuần tra thất kinh. Hoa cỏ tăng trưởng đến một trình độ nhất định, bắt đầu điên cuồng tàn phá, tập kích nhóm lính chung quanh.
Bọn họ cũng không đả thương người nhưng lại cuộn đám lính giơ lên không trung. Trong chốc lát, mấy ngàn binh sĩ phụ trách tuần tra đều bị bất ngờ tập kích, đại bộ phận đã mất đi năng lực chiến đấu, chỉ có một vài binh sĩ cố công lực cao thâm, phản ứng nhanh, kịp thời sử dụng binh khí chém đứt thực vật công kích. Tuy vậy thực vật vẫn không có dấu hiệu dừng lại, không ngừng công kích như cũ.
Lạc Cách chứng kiến tình huống từ trên cao, tâm nhất thời chìm vào đáy côc, ma pháp dị thường loại này hắn chưa từng thấy qua, hắn chỉ có thể không ngừng sử dụng phong nhận giải trừ trói buộc cho đám lính. Nhưng năng lực hắn dù sao cũng chỉ có hạn, trong lúc rối loạn làm cho tay chân luống cuống, đại bộ phận binh lính vẫn như cũ vì thực vật công kích mà kinh hô.
Đúng lúc này, Tinh Linh nữ vương, A Ngốc cùng mười tám người cũng bắt đầu hành động. Bọn họ lặng lẽ tiến vào hoàng cung, bởi vì giai điệu sinh trưởng khiến trung tâm hoàng cung hỗn loạn, tại một địa phương khác, bên này thực vật sinh trưởng có vẻ chậm hơn, mười tám người đều có hơi thở Tinh Linh nên thực vật cũng không công kích họ. Thực vật cao lớn lại trở thành vật tốt nhất che chắn giúp bọn họ thuận lợi di chuyển.
Tinh Linh nữ vương cùng bốn gã Đại Tinh Linh Sử không ngừng hấp thu hơi thở tức giận trong không khí, rất nhanh khôi phục ma pháp lực. A Ngốc cùng Nham Thạch huynh đệ gắt gao đi bên cạnh, bảo vệ Tinh Linh nữ vương.
Trong chín Tinh Linh Sử có bảy người là cung tiễn thủ, bọn họ vừa phi hành vừa sử dụng Tinh Linh đoản cung, thời khắc chú ý động tĩnh chung quanh. Theo hướng dẫn của Tinh Linh nữ vương, bọn họ nhanh chóng tiến sâu vào hoàng cung Lạc Nhật đế quốc.
Rốt cuộc thủ hạ Lạc Cách cũng chạy tới, hơn mười Đại ma pháp sư ra tay mặc dù không ngăn cản được công kích của thực vật nhưng cũng giảm bớt áp lực cho Lạc Cách. Lạc Cách dùng phong hệ khuếch âm ma pháp hô lớn:
- Tất cả cấm vệ nội cung nghe lệnh! Lập tức tổ chức đội hình đối kháng thực vật. Có địch nhân tấn công, trụ vững vị trí của các ngươi.
Bởi vì áp lực giảm nhiều, Lạc Cách tâm cũng dần dần bình tĩnh trở lại, linh quang chợt lóe, hắn đột nhiên ý thức được nguồn gốc ma pháp khống chế thực vật, chỉ có Tinh Linh ma pháp của Tinh Linh tộc mới có thể tạo thành hiệu quả như vậy. Đúng vậy! công chúa Tinh Linh tộc đang ở trong hoàng cung, bọn họ là cứu Tinh Linh công chúa mà đến. Không tốt! Đây là giương đông kích tây, Lạc Cách trong lòng giận dữ, Tinh Linh tộc cũng dám không coi mình vào đâu tạo ra hỗn loạn như thế.
Hắn cứu thoạt đám binh lính, thúc dục phong nguyên tố trong cơ thể, nhanh chóng hướng cung điện giam giữ Tinh Linh công chúa bay đi. Hắn hiểu rõ sự si mê của hoàng đế Lạc Nhật đế quốc đối với Tinh Linh công chúa. Nếu như Tinh Linh công chúa bị cứu đi, sợ rằng hoàng cung sẽ nhấc lên một cỗ huyết vũ tinh phong.
Lạc Nhật đế quốc hoàng đế đệ tam thập tứ Tuyền Y đang trong mộng đẹp, do vừa cùng ái phi lăn qua lăn lại nên tiêu hao đại lượng thể lực. Bên ngoài dị thường hỗn loạn, âm thanh ồn ào khiến hắn tỉnh giấc, bực mình ngồi dậy mắng:
- Thằng hỗn đản nào ầm ĩ như vậy, làm ta không ngủ nổi, ta nhất định phải lột da hắn!
Mỹ nữ bên cạnh hắn mở đôi mắt buồn ngủ mông lung, ôm cánh tay Tuyền Y, dịu dàng nói:
          - Bệ hạ! Bên ngoài có chuyện gì ầm ĩ vậy, người ta chỉ mới vừa chợp mắt được chút. Ngài thật lợi hại a! Làm cho nhân gia toàn thân vô lực a.
          Không có nam nhân nào không hy vọng nữ nhân của mình khích lệ phương diện năng lực nam nhân của mình, Tuyền Y nhéo khuôn mặt phi tử, hắc hắc cười nói:
- Tiểu bảo bối! Chờ ta ra ngoài xem một chút, trở lại lại an ủi ngươi.
Nói xong, đứng dậy phủ thêm áo ngoài đi ra.
Tuyền Y có thể ngồi trên bảo tọa Lạc Nhật đế quốc không chỉ dựa vào may mắn, mặc dù hắn háo sắc nhưng đối với những chuyện trọng yếu hắn vẫn luôn tỏ ra rất cơ trí. Đúng là bởi vì hắn quả quyết, cơ trí mới chiếm được thưởng thức của Ma đạo sư Lạc Cách, giúp hắn từng bước ngồi lên đế vị. Làm đế vương Lạc Nhật đế quốc, âm ngoan độc ác là tố chất cơ bản, đối đãi đich nhân hắn chưa bao giờ thủ hạ lưu tình. Các thế lực hắc ám trong Lạc Nhật đế quốc dưới sự khống chế mạnh mẽ của hắn cuối cùng đều tương an vô sự, quốc khố thu vào không ngừng, ngày càng lớn mạnh.
Đi tới cửa, thị nữ canh giữ bên ngoài vội vã mở cửa ra, Tuyền Y trầm giọng quát:
          - Tứ vệ ở đâu?
          Bốn thân ảnh đột nhiên xuất hiện trước mặt Tuyền Y, bốn người đều một thân hắc y, đồng thời khom người nói:
          - Gặp qua! Ra mắt bệ hạ!
Bốn người này được Lạc Cách tinh tế chọn lựa làm hộ vệ cho Tuyền Y, bọn họ công lực cực cao, ngay cả Lạc Cách đều khen không dứt miệng, từng hơn mười lần chém chết thích khách tiến cung ám sát Tuyền Y, giúp hắn hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ, nhận được sự tín nhiệm của Tuyền Y.
- Uh! Bên ngoài xảy ra chuyện gì?
Tuyền Y thản nhiên hỏi. Viện hắn ở tại đại điện, vì lý do an toàn, chung quanh đều là hành lang phong kín do đông đảo hộ vệ canh gác, tại cửa là không cách nào chứng kiến tình huống bên ngoafu.
Trưởng hộ vệ Thủy Thiên thấp giọng hồi đáp:
- Bệ hạ, bên ngoài đã xảy ra chuyện. Mới vừa rồi Lạc Cách đại nhận ra lệnh tất cả hộ vệ giữ vững cương vị, tựa hồ có thích khách. Hơn nữa, bên ngoài thưc vật không rõ nguyên do đều dị thưởng điên cuồng tăng trưởng, nhanh chóng lan tràn, cơ hồ tập kích tất cả vệ binh tuần tra. Hiện tại đại bộ phận vệ binh đều bị thực vật quấn lấy, mất đi năng lực chiến đấu.
Tuyền Y khẽ nhíu mày, trong mắt tinh quang đại phóng, cười lạnh nói:
- Không biết người nơi nào tới không sợ chết! Nhanh! Ra ngoài xem một chút!
Hắn không có một tia kinh hoảng, vẻ mặt lạnh nhạt tự nhiên biểu hiện phong phạm vương giả. Bốn gã hộ vệ canh giữ tại bốn hướng bên ngoài, khi Tuyền Y đi đến cửa cung điện, với tích cách âm trầm cũng không khỏi khiến hắn sợ ngây người, thực vật ngoài cửa cung điện tất cả bộ dạng đều thay đổi, ít nhất cũng gấp chục lần so với trước. Thực vật phảng phất như có linh tính, không ngừng vặn vẹo, nhìn qua cực kỳ quỷ dị.
- Đây là có chuyện gì xảy ra?
Tuyền Y kinh ngạc hỏi. Đúng lúc này một dây mây tráng kiện đột nhiên vọt lại, hướng Tuyền Y quấn quanh, phong thanh khiến Tuyền Y hoảng sợ, tiềm thức lui từng bước. Vừa lúc sau lưng vấp phải cánh cửa rơi trên đất, người lảo đảo suýt nữa ngã sấp xuống.
Bốn gã hộ vệ bên cạnh nhanh như chớp chắn trước người hắn, lam, hồng, thanh, hoàng bốn màu đấu khí phóng thích ra, đánh sâu vào cây mây khiến chúng nát bấy. Nhưng các thực vật khác cũng không có đình chỉ công kích, phát hiện hơi thở khác lạ, bắt đầu không ngừng hướng đại môn cung điện công kích. Bốn gã hộ vệ của Tuyền Y biểu hiện ra thực lực cường đại, đều tự rút ra binh khí của mình, mạnh mẽ phóng thích đấu khí khiến bất cứ thực vật nào ở gần cũng biến mất dưới công kích của họ.
Tuyền Y dần bình tĩnh lại, trong lòng nhất thời giận dữ, từ khi kế thừa ngai vàng đến nay hắn còn chưa có chật vật như vậy. Chính mình đường đường là vua của một nước, cung điện lại bị tập kích. Thực vật khổng lồ ngăn trăn trở tầm mắt hắn khiến hắn không cách nào chứng kiến tình cảnh bên ngoài.
Thực vật màu xanh không ngừng oanh kích, mặc dù đã bị chặn lại nhưng bốn gã hộ vệ cũng tạm thời không cách nào lao ra ngoài. Đúng lúc này, một thanh âm trong trẻo vang lên:
- Phong nhận tán lạc!
Thanh quang từ trên trời giáng xuống, thực vật công kích cung điện gần như toàn bộ bị chém đứt, bốn gã hộ vệ áp lực nhất thời buông lỏng. Lạc Cách phi xuống cửa cung điện, thi lễ nói:
- Bệ hạ, ngài không có việc gì chứ?
Tuyền Y tức giận hừ một tiếng, nói:
- Bây giờ đã không có việc gì. Thượng sư, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Thực vật bỗng dưng đều nổi điên công kích người là sao?
Lạc Cách cười khổ:
- Đây hoàn toàn là do con người tạo ra. Nếu như thần đoán không sai, hẳn là ma pháp của Tinh Linh tộc. Bất quá, thi triển ma pháp với diện tích lớn như vậy, hiển nhiên là ma pháp cao cấp của Tinh Linh tộc, lão thần cũng vô pháp ngăn cản ma pháp này hoàn thành. Hiện tại chỉ có thể chờ đợi đến khi ma pháp hết hiệu lực. Ngài hãy quay lại trong điện, như vậy sẽ an toàn hơn.
Tuyền y cau mày nói:
- Tinh Linh Tộc? Tinh Linh Tộc tại sao lại dùng cao cấp ma pháp đối với hoàng cung Lạc Nhật đế quốc ta? Chúng ta và bọn họ dường như cũng không có cừu hận gì. Đám Tinh Linh ghê tởm đó thật có dũng khí dám khiêu khích quyền uy của ta. Thật sự là đáng chết.
 Lạc cách thở dài:
- Bệ hạ, chẳng lẻ ngài đã quên hai năm trước bắt được công chúa Tinh Linh Tộc sao? Cừu hận chẳng những có mà sợ rằng còn rất sâu.
Ngay từ đầu hắn đã không tán thành đại công tước hiến Tinh Linh công chúa cho Tuyền y. Nếu như Tuyền Y chỉ là đùa bỡn tộc nhân bình thường của Tinh Linh tộc thì cũng thôi, nhưng địa vị Tinh Linh công chúa tại Tinh Linh Tộc vô cùng trọng yếu. Lúc ấy chính mình cũng đã nghĩ đến, Tinh Linh Tộc tất nhiên sẽ đến đây cứu, thậm chí là đối địch với Lạc Nhật đế quốc. Mặc dù lần nữa ngăn cản nhưng Tuyền y lại coi trọng sắc đẹp của Tinh Linh công chúa, bác bỏ thỉnh cầu của mình.
Hai năm trôi qua vẫn không có động tĩnh khiến hắn cũng không nghĩ đến nữa, hôm nay Tinh Linh Tộc rốt cuộc phát động, với tình huống hoàng cung Lạc Nhật đế quốc không có chuẩn bị gì mà phát động. Ma pháp kỳ dị này của Tinh Linh tộc đã tạo thành tổn thất thảm trọng cho hoàng cung, mặc dù chưa có thương vong, nhưng sự tăng trưởng điên cuồng của thực vật đã phá hỏng các loại bẫy rập bố trí thích khách mai phục, ngay cả một ít kiến trúc cũng đều bị phá hư.
Khiến hắn căm tức chính là hắn lại bị Tinh Linh ma pháp dẫn dụ đi xa. Khi hắn ý thức được vấn đề cũng không trực tiếp tìm đến nơi giam giữ Tinh Linh công chúa. Hắn phải đến xem Tuyền Y trước, đối với hắn thì sự an toàn của Tuyền Y là quan trọng nhất.
Tuyền Y nghe xong lời Lạc Cách nói thì nghĩ ngay đến tiểu Tinh Linh do Đại công tước hiến dâng hai năm trước đã tạo cho hắn ấn tượng vô cùng sâu đậm. Mặc dù tiểu Tinh Linh nhìn qua chỉ có mười lăm, mười sáu tuổi nhưng lại mang khí chất băng thanh khọc khiết, ngũ quan tinh xảo như được điêu khắc nên, thân thể mềm mại uyển chuyển thật mê người khiến hắn si mê không dứt.
Nhưng dù tình cảm đối với Tinh Linh công chúa vô cùng trân ái nhưng hắn hết lần này tới lần khác không cách nào đến gần thân thể nàng. Mỗi khi hắn đến gần thì ngay lập tức sẽ có một màn lục quang mang khí tức làm hắn chán ghét che chở nàng cách hắn hơn một thước.
Lạc Cách từng nói với hắn, Tinh Linh công chúa mang huyết mạch Tinh Linh vương, phải qua ba năm năng lực của Tinh Linh huyết mạch mới biến mất, lúc đó hắn mới có thể tùy ý bài bố nàng.
Hai năm trôi qua, chính hắn quả thật đã quên mất tiểu cô nương xinh đẹp đó rồi. Được Lạc Cách nhắc nhở, Tuyền Y nội tâm lại bắt đầu rục rịch, chỗ nào đó trên thân thể ngo ngoe muốn động. Nhưng tập kích của Tinh Linh tộc làm hắn vô cùng tức giận, trầm giọng nói:
          - Thượng sư, ngài là muốn nói lần này hoàng cung bị tập kích là do Tinh Linh tộc? Một Tinh Linh tộc nho nhỏ mà cũng dám càn rỡ như thế. Thượng sư, bọn họ là muốn tới cứu Tinh Linh tộc đi. Hiện tại nàng còn đang bị giam giữ cách không xa cung điện, ngài nhanh đến xem một chút, nhất định không thể để bọn chúng mang Tinh Linh công chúa đi.
Dục vọng chiếm hữu Tinh Linh công chúa mãnh liệt tràn ngập đại não Tuyền Y, quang mang nóng cháy không ngừng lóe lên trong đôi mắt hắn, trong cơ thể dục vọng không ngừng kêu gào. Hắn chưa bao giờ cảm giác khát vọng một nữ nhân như bây giờ.
Bên ngoài, thực vật bị tiêu diệt gần hết bởi công kích cường đại của Lạc Cách, đã không cách nào tạo thành uy hiếp đối với cung điện. Tứ thị vệ canh giữ ở cửa cung điện, cảnh giác nhìn kỹ mọi nơi, chỉ sợ có người bất ngờ uy hiếp đến an toàn của Tuyền Y.
Lạc Cách gật đầu nói:
- Ta lo lắng an nguy của ngài cho nên mới tới đây trước. Thủy, hỏa, địa, phong tứ vệ, các ngươi nhất định phải bảo vệ bệ hạ. Ta muốn đi kiến thức xem Tinh Linh có năng lực đặc thù gì lại dám khiêu chiến với quyền uy của bệ hạ.
Dứt lời, hắn niệm chú ngữ, người nhẹ nhàng bay lên, hướng cung điện cách đó không xa bay đến.
Dưới sự dẫn dắt của Tinh Linh nữ vương, A Ngốc cùng mười tám người thuận lợi lẻn vào nội cung Lạc Nhật đế quốc. Chung quanh mặc dù cũng có hộ vệ phát hiện nhưng đều đã bị đám thực vật bắt được ngăn cản tiến lên, ngay cả một số ít không bị thực vật ngăn cản cũng không cách nào tiến lên ngăn cản bọn họ
 Tinh Linh nữ vương cũng không nghĩ tới ma pháp này lại có uy lực to lớn như thế, dường như bao trùm lên cả tòa cung điện. Nơi này phát triển như thành rừng rậm, khiến nàng khôi phục được một ít năng lượng đã bị tiêu hao.
Bọn họ được giai điệu sinh trưởng che chở, đi đường vô cùng thuận lợi, chỉ gặp không nhiều lắm công kích của các thủ vệ có công lực cao nhưng đều bị A Ngốc và Nham Thạch huynh đệ đuổi đi. Rất nhanh, bọn họ xuyên qua một cái hành lang, Tinh Linh nữ vương tinh quang trong mắt chợt lóe, chỉ chỉ tay trái vào một gian cung điện:
          - Hắn chính là nơi đó. Chúng ta đi!
Vừa nói vừa lập tức vũ động đôi cánh cấp bách bay đi.
A Ngốc mấy người nhanh chóng bay theo, dẫn đầu vào trong cung điện. Hắn khẽ quát một tiếng, hai tay tạo ra một cỗ năng lượng oanh kích lên vách tường. Ầm ầm, vách tường cung điện nhất thời sụp đổ tạo thành một lỗ hổng đường kính hai thước.
- Ai?
Vài tiếng quát hỏi chợt vang lên, bảy, tám thân ảnh nhanh chóng đi ra. Những người này đều là an bài của Lạc Cách đến canh giữ Tinh Linh công chúa Tinh nhi. Tình huống bên ngoài họ cũng biết một chút cho nên chỉ có thể lui vào trong phòng.
Vách tường cung điện đột nhiên bị phá hư, bọn họ lập tức chạy lại đây. Cấm vệ quân hoàng cung đều phản ứng nhanh, khi phát hiện tình huống liền lập tức công kích. Trong lúc nhất thời, các loại màu sắc quang mang đấu khí ập đến trước mặt A Ngốc. A Ngốc cả kinh nhưng cũng không bối rối.
Hơn một năm trải qua các khảo nghiệm đẫm máu, hắn thành thục hơn trước rất nhiều. Hơn nữa phương diện kinh nghiệm chiến đấu lại càng phong phú. Đấu khí ập đến mặc dù mạnh mẽ nhưng A Ngốc vẫn tự tin ứng phó được.
Thân thể nhẹ nhàng lùi lại, hai tay tạo thành chữ thập giơ lên cao, một đạo năng lượng màu xanh biếc xuất hiện tại trên hai đầu ngón tay hắn. Chợt hạ xuống, cỗ Sanh Sanh đấu khí chứa đựng năng lượng to lớn như muốn xé rách không khí, tạo ra tiếng xé gió bén nhọn. Bảy, tám luồng đấu khi lao đến, dưới lưỡi chém năng lượng, không gian như bị tách ra, A Ngốc nhanh chóng lướt qua, căn bản không tạo thành thương tổn gì. A Ngốc không chút nào dừng lại, trong nháy mắt nhảy vào trong cung điện, hai tay huyễn hóa ra vô số quang võng quấn lấy các hộ vệ trong điện.
Sau khi A Ngốc vọt vào, Nham Thạch huynh đệ toàn thân hoàng mang đại phóng, cầm binh khí trong tay xông vào đám thủ vệ phát ra công kích mạnh mẽ. Chúng hộ vệ không nghĩ đến đấu khí mình tạo ra lại dễ dàng bị phá như vậy, phản ứng chậm một nhịp, bị đấu khí của ba người quấn quanh thân thể, đánh sâu vào khiến kinh mạch bị phong bế mất đi năng lực chiến đấu.
Nham Thạch huynh đệ và A Ngốc mạnh mẽ thi triển đấu khí, giết sạch sẽ đám thủ vệ không nương tay.
==================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét