Hai tay Tần Đức run rẩy nắm chặt lấy phong thư. Những
biểu tình trên khuôn mặt thay đổi liên tục.
- Phụ vương, tiểu Vũ như thế nào rồi? Trong thư tiểu
Vũ viết những gì?
Tần Chính gấp gáp hỏi. Vào lúc này trong tâm của Tần
Chính chợt xuất hiện những dự cảm không hay, nhất là khi nhìn thấy biểu hiện của
Tần Đức.
Cơ mặt của Tần Đức giật giật, cặp mắt thoáng đỏ. Sau
cùng ông ta hít một hơi thật sâu, lồng ngực như đang cố hấp thu, nỗ lực áp chế
tâm tư xao động trong nội thể mà ông đang phải chịu đựng.
- Vũ nhi!
Tần Đức hai mắt đẫm lệ, trao bức thư cho Tần Chính.
- Vũ nhi, con bảo phụ vương phải đối xử với con như thế
nào bây giờ đây?
Tần Đức ngẩng đầu lên, gương mặt chan chứa đau khổ
- Phụ vương đối xử với con không tốt nhưng con lại
liên tục giúp phụ vương. Lần trước con vì phụ vương mà cùng người khác đồng quy
ư tận. Lần này con lại....
Thâm tâm Tần Đức chợt nhớ lại câu nói
- Hài nhi bảo
đảm là trong cuộc chiến này, bất kể như thế nào, Hạng Ương nhất định phải chết!
Bản thân Tần Đức đối với đứa con thứ ba này rất hiểu,
một khi nó đã bảo chứng như vậy thì chắc chắn sẽ thành công. Chỉ là... đứa con
này chỉ cần đạt được mục đích thì ngay cả sinh mạng nó cũng không màng! Đó
chính là con trai của ông, Tần Vũ...
- Phụ vương, tiểu Vũ nó...nó thật quá hồ đồ. Chúng ta
có thể đợi mà. Dù gì cũng đã chờ đợi suốt mười mấy hai mươi năm rồi. Bây giờ...
Lúc này Tần Chính thật sự hoảng loạn. Tuy nhiên hắn
cũng không có biện pháp, đuổi theo ư? Từ đây tới Bá Sở quận, nếu là người như
Phong Ngọc Tử thì cần phải mất cả một ngày, nhưng Tần Vũ thì chỉ cần một hai giờ
là tới, bọn họ hoàn toàn không có cách nào có thể đuổi kịp. Tốc độ của Tần Vũ
thật sự quá nhanh.
- Giờ thì sao đây? Một hai chục năm là một khoảng thời
gian quá dài. Trong khoảng thời gian đó đã có rất nhiều chuyện xảy ra.
Tần Đức lúc này hoàn toàn hiểu rõ những suy nghĩ và
tâm ý của đứa con mình. Nhưng hiểu thì sao đây, trong tâm của ông vẫn cảm thấy
đau đớn.
- Tiểu Vũ, tam đệ!
Trên khuôn mặt của Tần Chính tràn đầy vẻ đau khổ, hắn
đã hoàn toàn hiểu tam đệ muốn gì.
- Nhị đệ, Tiểu Vũ có chuyện gì thế, mọi người làm sao
thế này?
Tần Phong lúc này cũng vừa chạy đến.
Tần Đức quay sang Tần Chính nói:
- Chính nhi, trong phong thư còn có ba bản bí tịch là
bảo vật cực kỳ quan trọng của Tần gia, con nhất định phải bảo vệ cho thật tốt.
Hãy nhớ là từ hôm nay, tất cả mọi chuyện của Tần gia sẽ do con quyết định. Con
chính là đại diện cho Tần thị gia tộc, bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được
kích động.
Tần Đức đặt ba quyển bí tịch vào tay Tần Chính.
Tần Chính không khỏi kinh ngạc, nhìn tần Đức nghi hoặc
hỏi:
- Phụ vương, vậy còn người?
- Vũ nhi lần này rời đi, khi nó nói nó có thể giết Hạng
Ương thì ta tin rằng nó nhất định sẽ thành công, Hạng Ương chắc chắn phải chết.
Tuy nhiên, tính khí của Vũ nhi chúng ta ai cũng biết trận chiến này nó không hề
màng đến cái chết. Lần này, có thể giết được Hạng Ương, e rằng Vũ nhi cũng khó
có thể trở về.
Thanh âm của Tần Đức trở nên cực kỳ nặng nề.
Đứng một bên, Tần Phong và Tần Chính đều nghe rõ. Cùng
là huynh đệ với nhau, bọn họ đương nhiên hiểu rõ tính nết của tiểu Vũ như thế
nào, vì vậy, vừa nghe xong, tức thì Tần Chính và Tần Phong cùng biến sắc.
- Ha ha...bất kể có xảy ra chuyện gì, một phụ vương
như ta vẫn phải gặp được nó. Chừng nào còn chưa gặp được thì chừng đó trong
lòng ta còn cảm thấy bất an. Chính nhi, con hãy nhớ kỹ, Tần gia mọi việc đều
giao lại cho con. Phong nhi, hãy nhớ là phải bảo vệ Tần gia thật tốt!
Tần Đức tin cậy phó thác lại cho hai đứa con của mình.
Nhìn hai con, Tần Đức nhắc lại:
- Tất cả mọi chuyện của Tần gia giờ nhờ cậy hết nơi
hai con!
Tần Chính và Tần Phong đều cắn chặt răng, hai mắt đỏ
lên, cả hai huynh đệ đều kiên định gật đầu. Nhìn phản ứng của hai đứa con, Tần
Đức khẽ cười, trong nụ cười lộ rõ sự thư thái.
- Ha ha... Tần Đức ta đã sống cũng lâu rồi, việc làm
ta đắc ý và tự hào nhất chính là ba đứa con này.
Dưới chân Tần Đức xuất hiện một thanh phi kiếm. Quay đầu
nhìn hai đứa con lần nữa, Tần Đức ngự phi kiếm bay thẳng lên không trung.
- Phụ vương!
Tần Chính và Tần Phong cùng ngẩng đầu nhìn Tần Đức bay
đi.
- Vũ nhi!
Trong mắt Tần Đức dường như hiện lên hình bóng của Tần
Vũ,
- Phụ vương đã nợ con quá nhiều, đến lúc này, sao ta có
thể núp ở phía sau để con phải phía trước tử chiến chứ? Có phải chết, phụ vương
cũng phải chết bên cạnh con.
Tần Đức ngự kiếm bay tới, ý tứ phiêu tán, không hề
quan tâm đến xung quanh, toàn thân thực sự chẳng còn cảm giác gì nữa.
Tần Đức tự biết trong người đang rất kích động. Một
người đã luôn luôn sống bằng lý trí, tới từng tuổi này như ông cũng đã không thể
tránh khỏi thấy mệt mỏi. Đến giờ, tình cảm dồn nén bấy lâu trong tâm của Tần Đức
hoàn toàn bộc phát, ông bất chấp tất cả. Mọi việc trên dưới của Tần gia đã giao
phó cho hai con, ông thấy hoàn toàn nhẹ nhõm. Giờ khắc này, thậm chí trong ông
còn xuất hiện sự bốc đông, liều lĩnh ... thực sự ông đang thích thú tận hưởng
những cảm giác ấy.
Tần Đức chân thúc phi kiếm, hóa thành một đạo lưu
quang, nhắm thẳng hướng Tây tiêu thất.
**********
Tần Vũ và Tiểu Hắc lúc này cũng đã tiến nhập vào bên
trong Bá Sở quận, chỉ còn cách kinh thành một đoạn.
- Tiểu Hắc, cuộc chiến này chắc chắn sẽ thập phần nguy
hiểm.
Tần Vũ dùng linh thức truyền âm cho Tiểu Hắc.
- Đại ca, đừng nói những lời vô nghĩa như thế chứ.
Chúng ta bao nhiêu năm nay chưa từng chia cách. Cả khi đối mặt với thần thú,
chúng ta cũng còn chưa từng sợ hãi, huống hồ đây chỉ là một tu chân giả Nguyên
Anh tiền kì. Đại ca, sau này đừng nói những lời như thế đối với đệ nữa.
Hắc Ưng đưa cặp mắt sắc bén nhìn Tần Vũ, trong mắt chứa
đầy tình thâm.
Tần Vũ chỉ cười:
- Ha ha, Tiểu Hắc, chúng ta là huynh đệ sinh tử, cuộc
đời ta có được như vậy cũng chẳng còn gì hối tiếc nữa.
Quả thực Tần Vũ trong lòng cảm thấy rất vui vẻ, thống
khoái.
- Phải rồi đại ca, bất quá chúng ta cũng không cần phải
tìm chết, đệ nghĩ dù thế nào thì chúng ta cũng phải nghĩ ra một giải pháp để đối
phó Hạng Ương.
Hắc Ưng truyền âm nói, trí tuệ của nó đích xác tuyệt
không kém con người.
Tần Vũ gật đầu, trong tâm trí cũng bắt đầu suy nghĩ.
Tiểu Hắc đột nhiên dùng linh thức nói
- Đại ca, tối mai đã là đêm trăng tròn rồi. Trong ký ức
được truyền lại của đệ có một tuyệt chiêu, trong đêm trăng tròn, nếu thi triển
tuyệt chiêu thì uy lực so với Lôi Hỏa lúc đó còn lớn hơn nhiều. Hừm...bất kể là
Hạng Ương có thế nào... chỉ với một chiêu này của đệ chí ít cũng đánh trọng
thương được hắn.
Trong lòng Tần Vũ thoáng chấn động. Tiểu Hắc đích thị
rất tự cao, nhưng với việc này cũng chỉ dám nói "chí ít là đánh trọng
thương hắn", cho thấy Tiểu Hắc đối với Hạng Ương Nguyên Anh tiền kì cao thủ
cũng có chút kiêng sợ.
- Được rồi, bất quá...chúng ta lúc này cũng không cần
phải dụng toàn lực với hắn.
Tần Vũ nhếch mép cười.
Biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Tốc độ của Tần
Vũ và Tiểu Hắc, ngay cả Nguyên Anh cảnh giới như Kim Diễm ưng cũng không bằng.
Những người đồng cảnh giới với họ, cho dù ngự kiếm phi hành thì cũng tuyệt
không thể bằng với loài chuyên phi hành như phi cầm. Tần Vũ và Tiểu Hắc tự tin
là tốc độ của Hạng Ương khẳng định không bằng bọn hắn.
Tần Vũ và Tiểu Hắc hóa thành hai đạo tàn ảnh, chỉ
trong chốc lát đã xuất hiện trên tầng không của hoàng cung kinh thành Bá Sở quận.
Một người một ưng đứng tĩnh tại trong không trung.
Toàn thân Tần Vũ bao trùm bởi tầng tầng ngân sắc Tinh Thần Lực mê ảo, thân ảnh thoắt
ẩn, thoắt hiện. Tiểu Hắc cũng vung đôi cánh to lớn, từng tia điện mang bắn ra
không gian. Khí thế cường đại của một người một ưng như cơn cuồng phong muốn cuốn
sạch hoàng cung.
- Hạng Ương, mau mau ra đây!
Tần Vũ cao giọng nói, thanh âm mang theo Tinh Thần lực
phảng phất âm vang như sóng truyền, lấy hắn làm trung tâm lan xuống khắp kinh
thành. Đồng thời không gian phía trên kinh thành không ngừng bị chấn động.
Lúc này, tất thảy người trong kinh thành đều sợ hãi,
ai nấy đều ngẩng đầu nhìn lên không trung. Những người có công lực cao một chút
thấp thoáng thấy bóng một nhân ảnh và thân hình của Hắc Ưng.
- Hạng Ương, mau mau ra đây!
Thanh âm của Tần Vũ không ngừng vang lên, lan truyền
khắp không gian. Tất cả người trong hoàng cung, người của Hạng gia ai cũng đều
nghe thấy. Cùng lúc, một tiếng kêu của chim ưng cũng xuyên qua không trung vang
dội. Tiểu Hắc như hoà cùng từng lời của Tần Vũ, tiếng ưng cao vút, không ngừng
vang dội, cùng với thanh âm của Tần Vũ tương hỗ lẫn nhau. Toàn bộ mọi người
trong kinh thành đều bị thanh âm làm chấn động.
- Đứng giữa không trung a, đúng là thượng tiên!!!
Trên nhai đạo của kinh thành, một nội gia cao thủ nhìn
thân ảnh mê ảo, trong lòng không khỏi kinh hãi,
- Vị thượng
tiên đó nói cái gì Hạng Ương, A, Hạng Ương, có phải là đệ nhất hoàng đế của Sở
vương triều chăng? Chỉ là cùng tên, hay là đúng là một người?
Trong kinh thành, mọi người đều bàn tán xôn xao, đối với
nhân ảnh trên không trung, trong tâm trí đều hết sức kính ngưỡng. Có thể đứng
giữa không trung thì chỉ có thực lực của thượng tiên, thượng tiên chứ không thể
là phàm nhân được.
**********
Tại nơi ở của Ngũ Đức. Ngũ Đức nghe thanh âm truyền tới,
tức thì mở cửa phòng bước ra, ngước nhìn bóng nhân ảnh mờ ảo trên không, trong
lòng bỗng thấy kinh hãi.
- Hạng Ương, người này dám gọi đích danh Hạng Ương
khiêu chiến, thực lực có vẻ rất cường hãn mãnh liệt
Ngũ Đức nín thở, thân ảnh mơ hồ kia tựa hồ cùng đẳng cấp
với Hạng Ương, căn bản Ngũ Đức không thể so sánh.
"Bồng"
Trong tẩm cung, Hạng Quảng bỗng nhiên mở cửa phòng bước
ra. Chỉ thấy Hạng Quảng trong bộ áo ngủ màu vàng đứng ngoài tẩm cung ngẩng đầu
nhìn thân ảnh mờ ảo trên trời, toàn thân như bị si ngốc.
- Thượng tiên, thượng tiên muốn quyết đấu với lão tổ
tông?!
Thâm tâm Hạng Quảng cảm thấy kinh hoàng. Lúc này Hạng
gia chỉ còn duy nhất một chỗ dựa vững chắc là lão tổ tông. Giả như Hạng Ương bị
thượng tiên giết chết thì tất cả sẽ hỏng bét hết.
Đột nhiên...
- Tiểu tặc phương nào dám ngang nhiên la lối trên thượng
không của hoàng cung?
Một đạo thanh âm từ trong Vị Ương cung truyền ra.
Thanh âm này so với thanh âm của Tần Vũ không kém hùng hồn, thậm chí còn có phần
siêu việt hơn. Ngay khi thanh âm vừa phát ra, một thân ảnh áo đen cũng từ Vị
Ương cung bay lên trên không. Tấm trường bào màu đen tung bay, mái tóc dài đen
phất phơ theo gió, cặp mắt sắc lạnh đến cùng cực chiếu thẳng vào bọn Tần Vũ.
Khí thế của Hạng Ương như một ngọn cuồng phong cuồng bạo quét qua thiên không,
ép tới Tần Vũ và Tiểu Hắc.
Lúc này, bất luận là người trong kinh thành, người
trong hoàng cung, hay người của Hạng gia, kể cả vị thượng tiên Ngũ Đức, tất cả
nhất nhất đều ngẩng đầu nhìn lên trời. Tinh Thần lực mê ảo như những đám mây dập
dờn xung quanh thân thể Tần Vũ khiến cho khí thế đó không tiếp cận được một
chút nào. Trên thân Tiểu Hắc điện quang lấp lánh, hỏa diễm bừng bừng, khí thế
lăng lệ không ngừng bành trướng.
- Một người một
ưng, cả hai đều còn chưa đạt đến cảnh giới Nguyên Anh kì mà dám đến làm phiền
ta, sao không hỏi là mình có đủ tư cách chưa?
Giọng của Hạng Ương lạnh lùng vang lên, trong lòng
tràn đầy nộ khí. Câu nói của Tần Vũ: "Hạng Ương, mau mau ra đây" thật
sự đã làm cho ông ta kích động.
Linh thức Tần Vũ rất mạnh, Lưu Tinh lệ có sự giúp đỡ
vô cùng lớn đối với sự tăng trưởng của Tần Vũ, không chỉ là chữa lành thương
tích, mà khí lưu ấm áp của Lưu Tinh lệ cũng không ngừng bồi dưỡng cho linh hồn
Tần Vũ, làm cho linh thức Tần Vũ trở nên rất ngoan cường, bền bỉ.
- Nguyên Anh tiền kì? Hạng Ương, thực lực của ngươi quả
thật rất mạnh, đáng tiếc... cũng chỉ là tự bản thân một mình tu luyện thôi
Tẫn Vũ lãnh đạm nói.
- Lão phu khổ luyện đã gần ngàn năm, đã đột phá cảnh
giới Kim Đan kì để tiến lên Nguyên Anh kì. Được thế cũng là do lão phu tự mình
ngộ ra cảnh giới đột phá, đồng thời cũng từ đó ngộ ra phương pháp luyện công của
Hạng gia đạt cảnh giới Nguyên Anh kì
Thanh âm của Hạng Ương tràn đầy ngạo khí. Công pháp Hạng
gia lưu truyền lại được xem là tương đương với "Tổ Long quyết" của Tần
gia. Khi xưa Hạng Vũ chỉ đạt đến mức Kim Đan kì, tới Hạng Ương đã tìm ra phương
pháp đạt đến cảnh giới Nguyên Anh kì.
Tần Vũ chỉ mỉm cười:
- Hạng Ương, thiên tính của ngươi quả thực rất cao, tiếc
là... ngươi chỉ một mình lãnh ngộ. Ta hỏi ngươi ngươi có biết sử dụng Phi Thiên
kiếm quyết không? Ngươi có biết Cấm Chế chi pháp không? Ngươi có biết đạo Luyện
Khí huyền bí chi pháp không?
Hạng Ương chợt biến sắc. Một mình tu luyện, tinh lực
đương nhiên cũng chỉ có giới hạn. Có thể đạt cảnh giới Nguyên Anh kì thật sự đã
quá khủng khiếp rồi. Những cái gọi là Phi Thiên kiếm quyết, Cấm Chế bí pháp,
Luyện Khí huyền bí chi pháp này, ngay các môn phái tu chân cũng phải truyền qua
bao nhiêu vạn năm, trải qua vô số các đời đệ tử thiên tài mới sáng tạo ra được.
Một mình Hạng Ương thì sáng tạo thế nào được?!
Thân hình của Tần Vũ chợt di chuyển hóa thành một đạo
tàn ảnh nhắm đến trước Hạng Ương, ngón trỏ biến thành kiếm chỉ, phát xuất ra vô
số đạo Tinh Thần lực kiếm mang. Đồng thời một tay Tần Vũ nắm lại đánh thẳng một
quyền về phía Hạng Ương.
"Hanh!"
Hạng Ương lạnh lùng hét lớn, vận hết chân lực hình
thành xung quanh mình một áo giáp. Kiếm mang của Tinh Thần chi lực xạ thằng tới
áo giáp tạo nên một chấn động.
"Đùng"
Tần Vũ một quyền đánh thẳng lên người của Hạng Ương
làm cho tấm áo giáp chấn động kịch liệt, tuy nhiên nó lại không hề mảy may bị tổn
hao gì. Cả người Tần Vũ nhất động lùi về lại chỗ cũ.
- Bất quá cũng chỉ đến thế!
Hạng Ương lạnh lùng nói nhưng trong tâm thì cảm thấy
kinh hãi trước tốc độ của Tần Vũ. Tần Vũ chỉ cười. Vừa rồi, căn bản hắn còn
chưa sử dụng đến Diễm Sí quyền sáo mà chỉ dùng sức mạnh của đôi tay để tấn
công. Giờ thì hắn đã biết thực lực của Hạng Ương.
- Hạng Ương, phụ thân ngươi, Tây Sở bá vương cũng chết
trên dòng Ô Giang phải không?
Tần Vũ đột nhiên nói.
Trong mắt của Hạng Ương lóe hàn quang. Ông ta cực kỳ
căm thù những ai nói đến cái chết của phụ thân. Trong suy nghĩ của ông ta, phụ
thân Hạng Vũ là bá vương vô địch. Tuy nhiên cuối cùng cũng bị các thượng tiên của
Tần gia vây công giết chết trên dòng Ô Giang.
- Ngày mai, vào đêm trăng tròn, hai huynh đệ chúng ta
sẽ cung hầu đại giá. Nếu như ngươi sợ thì... hahaha
Tần Vũ cười lớn, chân đạp phi kiếm, cả người hóa thành
lưu tinh thiểm điện, trong nháy mắt đã biến mất trước mặt Hạng Ương. Tiểu Hắc
cũng vẫy mạnh đôi cánh, thi triển Thệ Điện Cửu Thiểm biến mất trong không
trung. Hạng Ương nhìn thấy biến sắc, không ngờ tốc độ của người và hắc ưng thần
bí này lại quá kinh hãi.
- Ngày mai, trong đêm trăng tròn, trên sông Ô
Giang.... Hạng ương, nhìn ngươi có vẻ bất an....
Thanh âm trên không trung liên tục truyền đi,
không ngừng âm vang. Cặp mắt của Hạng Ương lại càng phát lãnh.
======================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét