Linh lực cường đại như sóng thần
trong cơ thể An Nhiên dũng mãnh dâng cao, cự ưng băng lam giang cánh, không khí
cũng đóng băng, hàn khí ngập tràn đại điện.
Hàn khí này còn lợi hại hơn cả Băng Huyền Linh
Giao.
- Có thể bức phải dùng đến Bắc Minh Kim Văn
Ưng, ngươi thua cũng có thể kiêu hãnh.
An Nhiên đạm nhạt cất tiếng, gương mặt nhìn Mục
Trần cũng nghiêm túc hơn nhiều, thực lực của hắn hiển lộ khiến nàng cũng sửng sốt,
huống gì thực lực chân chính hắn chỉ mới Thần Phách cảnh trung kỳ, đến khi hắn
thực sự tiến vào Dung Thiên cảnh, e rằng sẽ siêu đẳng hơn nàng.
An Nhiên luôn nói thực lực vi tôn, vì thế sau
khi biết rõ chiến lực của Mục Trần, rốt cuộc nàng không còn giữ lại sự coi thường,
chân chính đối đãi với hắn như đối thủ ngang cấp.
- Vậy thỉnh học tỷ chỉ giáo, bất quá ta vẫn
chưa muốn nhận thua.
Mục Trần cảm nhận sức mạnh mênh mông kia, hai
mắt rực lửa, sức mạnh của hắn trong người tràn trề khiến hưng phấn tột độ, ngửa
mặt lên thét lớn, hắn đang cần một hồi chiến đấu thống khoái mạnh mẽ ương ngạnh!
An Nhiên hừ lạnh, luồng sáng lam
từ cơ thể toát ra, cự ưng đập cánh, trong một mảnh màu lam, cơ thể An Nhiên nhẹ
nhàng dung nhập vào cự ưng.
"Krécc!"
Ngay khi nàng dung nhập vào băng ưng, đôi mắt
nó lại trở nên cực kỳ lợi hại, dường như đã có sinh mệnh, hót lên bén nhọn.
Những mảnh băng dần dần thành hình quay quanh
cơ thể nó, hơi nước trong không khí đều bị đóng băng.
Tiếng hót lạnh lão vang lên, cự ưng rung cánh,
bắn lên cao, những lớp băng trong suốt không ngừng tuôn ra từ cơ thể, nhìn xa
xa như một khối băng điêu tinh xảo sống động.
Mà khối băng điêu này còn mang theo khí tức vô
cùng nguy hiểm.
- Băng Phong Dực!
Hai cánh vẫy động, hóa thành hai cột sáng rực
rỡ băng hàn, điên cuồng lao xuống Mục Trần.
"Pang pang!"
Không khí bị thế công vun vút của nó ép đến nổ
bung, hàn khí ngập trời, lớp lớp băng tinh trong suốt hiện ra trên tuyến đường
nó lao qua, dường như hình thành một con đường băng tinh.
Mọi người bên ngoài cũng cảm thấy sự đáng sợ
trong thế công từ trên cao sa xuống của An Nhiên.
Hung điểu mang theo hàn khí bất tận buông xuống
thế gian.
Mục Trần ngẩng lên, đôi mắt tập trung vào cự
ưng to lớn, không chút e ngại, ngọn lửa nóng cháy càng lúc càng cường thịnh.
- Sảng khoái đấu một trận xem nào!
Mục Trần khóe môi khẽ cười, tư thái kiệt ngạo,
bàn chân giẫm lên đất, thân hình bắn lên, linh lực hắc ám mang theo ngọn lửa bừng
bừng bao phủ toàn thân.
"Phừng!"
Linh lực hắc ám điên cuồng bành trướng , từ xa
nhìn lại hắn như một cây đuốc đen lao lên không trung, tạo thành cái đuôi lửa
đen thui, linh lực lan tỏa, thanh thế kinh người chẳng kém băng ưng.
Trong đại điện to lớn, hai luồng sáng vừa bắn
lên, gào thét xông qua, mạnh mẽ đối chiến.
Đám tân sinh kinh động quan sát chiến đấu. Chẳng
ai dám đoán Mục Trần có thể không tránh không né chính diện ngạnh đấu với công
kích mãnh liệt dữ dội của An Nhiên.
Chu Linh cũng đã kết thúc vòng chiến của hắn,
sắc mặt nghiêm trọng nhìn diễn biến vừa xảy ra ở vòng chiến bên kia. Chiến lực
Mục Trần bày ra khiến hắn kinh hãi không thôi, thực lực chỉ mới Thần Phách cảnh
trung kỳ, nhưng lại bộc phát sức mạnh siêu đẳng hơn xa hắn.
Thạch gia huynh đệ lại tỏ ra âm trầm, Mục Trần
hiện tại rõ ràng kinh khủng hơn lúc trước giao đấu với Thạch Kinh Thiên.
- Mặc xác ngươi có thủ đoạn gì, dám chính diện
ngạnh đấu với một cường giả Dung Thiên cảnh chân chính, tuyệt đối sẽ không có lợi
ích gì!
Hai người nghiến răng, ánh mắt gắt gao nhìn
vào quầng sáng nọ.
- Mục ca, cố lên a!
Mặc Lĩnh cũng lo lắng vô cùng nhìn hai công
kích đang dần tiến sát vào nhau, bàn tay nắm chặt.
"Ầm!"
Dưới ánh mắt vạn người chú mục, hắc lam hai luồng
sáng trong cự điện như hai khỏa thiên thạch trùng kích vào nhau.
Hắc viêm và băng lam điên cuồng tàn phá không
gian chung quanh, linh khí trong điện cực kỳ bạo động.
Hàn khí kinh người lan tỏa, thân thể Mục Trần
dường như cũng bám vào một lớp trong suốt, hắc viêm hừng hực dường như bị áp chế.
Nhưng hắc viêm trong mắt Mục Trần lại bắt đầu
chuyển động, cổ họng gầm nhẹ, linh lực hắc ám hỗn loạn, hắc viêm phô thiên cái
địa từ trong người thình lình bộc phát.
Tầng băng tinh trên cơ thể nháy mắt tan biến.
"Kwoork!"
Một tiếng hót thanh thúy vang lên, cao ngạo mà
uy nghiêm, như vua của loài chim.
Băng ưng khổng lồ nghe thấy tiếng hót đó cũng
run rẩy, dù cho nó đã bị luyện hóa, nhưng bản năng trong nó vẫn cảm thấy một loại
uy áp khác thường từ trong người Mục Trần truyền ra.
Linh lực hắc ám điên cuồng ngưng tụ trước mặt
Mục Trần, dường như đang hình thành một con chim khổng lồ có cánh đen, nó vỗ
cánh, hắc viêm tràn ngập.
Linh lực hắc ám bá đạo hình thành xong hắc điểu
thần bí liền vọt lên, hắc viêm cuồn cuộn, băng tinh lãnh liệt từ cự ưng nháy mắt
bốc hơi.
Đôi mắt băng ưng đã trở nên kinh hãi tột cùng,
An Nhiên có thể nhận thấy rõ cái nóng kinh người đang lan tới chỗ nàng.
Cái nóng đó khiến cho linh lực trong người
cũng muốn sôi trào, cũng muốn bị thiêu đốt.
- Phá!
Mục Trần hét to dữ tợn.
"Ầm!"
Hắc điểu hư ảo hừng hực hắc viêm, vỗ cánh mạnh
mẽ, hắc viêm chuyển động, nổ một tiếng rõ to, phá tan tầng băng giáp cuối cùng
của băng ưng, rồi hóa thành một luồng hắc ám xuyên qua.
Hắc viêm cuồn cuộn, sau lưng băng ưng đầy những
vết nứt, rồi một tiếng nổ mạnh, lam quang lóe lên, An Nhiên xuất hiện, gương mặt
tràn ngập vẻ khó tin.
Mục Trần chậm rãi tán đi linh lực hắc ám đậm đặc
quanh thân, khuôn mặt tuy tái mét nhưng thần sắc lại sáng ngời.
Trong cự điện, hai đạo hào quang lại đột ngột
xuất hiện, bao phủ Mục Trần và An Nhiên, rồi hào quang tan mất, hai người lại
nhìn thấy mình trở về cự điện đầy người lúc nhúc.
Đám tân sinh đều yên tĩnh, tròn mắt. Không ai
tin được chuyện vừa xảy ra.
Chẳng ai ngờ nổi Mục Trần lại mạnh mẽ phá tan
công kích đáng sợ cực kỳ của An Nhiên!
- Lợi hại!
Chu Linh thở ra, tán thưởng, tỏ vẻ bội phục. Hắn
đã từng giao đấu với Mục Trần trong Linh Lộ, nhưng cũng vì không có ân oán gì,
thành ra cũng chưa thể lĩnh ngộ tên kia đáng sợ ra sao. Nhưng từ hôm nay, hắn
đã chân chính nhìn thấy tên kia bất phàm.
Mà như thế, càng khiến cho hắn khi đối diện
thiến niên khôi ngô kia trở nên áp lực như thế nào.
Huynh đệ Thạch gia thì sắc mặt khó coi, nhưng
không mở miệng nói lời nào, hiển nhiên trong lòng đang rất chấn động. Một kích
lúc trước của An Nhiên dù cho hai người liên thủ cũng khó mà đỡ nổi, còn Mục Trần
chẳng những đỡ được lại còn phá tan nó, mà hắn cũng chỉ mới có thực lực Thần
Phách cảnh trung kỳ....
Bọn họ chẳng biết vì sao Mục Trần lại có chiến
lực cường hãn như thế, khiến cho trong lòng bất giác sinh ra sợ hãi đối với Mục
Trần. Bây giờ họ cũng hiểu ra một điều, dù tên kia nửa đường bị đá khỏi Linh Lộ,
không nhận được cơ duyên cuối chặng đường, nhưng hắn vẫn là kẻ khiến cho vô số
thiên tài nghiến răng kiên kị: Huyết Họa giả.
- Ha ha, Mục ca thắng rồi!
Mặc Lĩnh và đám người Diệp bang sau một hồi
ngây ngốc thì tung hô vang trời, hò reo khí thế. Cô bé Duẫn nhi thì vỗ tay lốp
bốp, gương mặt non nớt không giấu vui sướng cười tít cả mắt.
Lạc Li chỉ cười nhẹ, mày liễu như trăng rằm,
đôi mắt lưu ly khẽ chớp vui vẻ, càng nhiều sự kiêu hãnh. Tên con trai khiến
nàng ngày nhớ đêm mong đích thực bất phàm.
Trong đại điện, hai luồng hào quang xuất hiện,
Mục Trần và An Nhiên hiện ra rõ ràng. An Nhiên đã không còn vẻ lạnh lùng băng
giá, mà lại thần sắc phức tạp, nàng đứng dậy nhìn sang Mục Trần, rồi quay qua
nói với Bạch lão:
- Ta thua!
Đám lão sinh đứng gần đó khóe miệng cũng giật
giật, nhìn về phía Mục Trần. Tiểu tử này thật không đơn giản, lại có thể khiến
An Nhiên cam lòng nhận thua.
- Tân sinh ở đây cũng có nhiều nhân vật lợi hại
a.
Bọn họ không khỏi cảm thán thì thầm với nhau.
Bạch lão cười tủm tỉm, gật đầu, đưa mắt nhìn
sang Mục Trần, cười nói:
- Tiểu tử kia, trong cơ thể cũng thú vị đó.
Mục Trần cười, không giải thích gì, tuy hắn
không cần che giấu sự tồn tại của Cửu U Tước, nhưng cũng không cần thiết phải lộ
ra. Dù sao Cửu U Tước là sinh vật siêu đẳng, hơn nữa con Cửu U Tước trong người
hắn đang chuẩn bị tư cách tiến sâu vào Thiên bảng, nếu nó có thể tiến hóa thành
công, thì sẽ là cá chép hóa rồng, chân chính trở thành thần thú viễn cổ.
- Đây là phần thưởng của ngươi.
Bạch lão búng tay, thủy tinh bài trong tay Mục
Trần lóe lên, con số 1500 đã hóa thành 6500...
- Được rồi, toàn bộ khiêu chiến đã kết thúc, vậy
thì tiếp theo...
Bạch lão mỉm cười, phất tay lên, không gian uốn
khúc, hào quang khởi động, một cánh cửa đồng xanh cực lớn cao mấy trăm trượng từ
hư không hiện ra. Cổng lớn chầm chậm mở.
- Bắc Thương linh viện, hoan nghênh mọi người
gia nhập.
Tất cả tân sinh đều háo hức nhìn vào cổng lớn,
ngay cả chính Mục Trần cũng tim đập liên hồi. Bắc Thương linh viện, thánh địa
tu luyện trong lòng vô số thiếu niên....
Rốt cục đã mở rộng cổng lớn chào đón hắn!
=========================
Mục lục
<< Chương 153: Tân sinh phản công
>> Chương 155: Bắc Thương linh viện
Mục lục
<< Chương 153: Tân sinh phản công
>> Chương 155: Bắc Thương linh viện
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét