"Ầm ầm!"
Hai cỗ linh lực hùng
hồn bùng nổ trên không trung, mạnh mẽ nghênh ngang đối kháng với nhau, những âm
thanh trầm thấp vang vọng không ngừng, không khí căng cứng như bị dồn nén lại.
Vô số người chăm chăm
quan sát, nín thở trừng mắt nhìn về đỉnh Bách Linh sơn, không khí căng thẳng dồn
nén như bong bóng, chỉ cần một cú chích sẽ nổ tung tức khắc.
Im lặng bao trùm, đột
nhiên lại có cuồng phong thổi tới, núi rừng lay động, cấp tốc lướt ngang giữa
hai người rồi cuốn đi xa.
Chính ngay lúc cuồng
phong tan mất, Mục Trần và Dương Hoằng bốn mắt lóe sáng, lắc mình cùng lúc bắn
ra, hai cỗ linh lực một đen một xanh dữ dội như hồng thủy tràn bờ thét gào trên
không, trùng kích vào nhau.
"Uỳnh!"
Sấm vang chớp giật,
linh lực trùng kích tạo thành cuồng phong bão tố đánh phá tứ tung, đại thụ chọc
trời bị đánh bật gốc, sau đó nhanh chóng bị áp lực chấn tan nát thành mảnh vụn.
Công kích hoàn toàn so đấu mức độ mạnh mẽ của linh lực,
không hề có chiêu thức xảo diệu.
Đối chiến kiểu này
Dương Hoằng hoàn toàn chiếm thượng phong. Dù gì hắn cũng là cường giả Dung
Thiên cảnh trung kỳ, còn Mục Trần lại chỉ có Thần Phách cảnh hậu kỳ, hẳn nhiên
không thể bì kịp.
Ngay lập tức linh lực
hắc ám của hắn rõ ràng bị lấn át.
- Mục Trần, trắng mắt
ra chưa? Đây chính là chênh lệch giữa ta và ngươi!
Dương Hoằng tiếp tục
thúc đẩy linh lực màu xanh trong cơ thể, đồng thời dẫn động thêm linh khí thiên
địa cộng hưởng vào, áo quần lất phất, ngạo nghễ cười nói.
- Ta không cần phí thời
gian với ngươi, giải quyết nhanh gọn để ta còn phải đi đoạt linh kì!
Dương Hoằng nắm chặt
bàn tay, linh lực màu xanh dũng mãnh tuôn ra, hóa thành lốc xoáy khổng lồ trăm
trượng bao vây lấy Mục Trần.
Chính giữa lốc xoáy
xanh thẳm lại có một luồng hắc ám, chẳng qua so sánh sự hùng hậu thì có vẻ yếu ớt
mỏng manh hơn nhiều.
"Ào ào ào!"
Dương Hoằng nhìn Mục
Trần trong lốc xoáy kia, tay hắn siết lại, gió xoáy gào lên dữ dội, tốc độ xoay
tròn tăng cao, một lực ép cường hãn tác động lên luồng hắc ám đó.
Hắn phải nghiền nát Mục
Trần!
Hắn muốn chà đạp sự tự
tôn của ngôi sao sáng trong Linh Lộ từng khiến hắn e sợ!
Hắn muốn cho tên kia
biết, Dương Hoằng mới xứng đáng là ngôi sao trên trời, khiến cho vạn người ngưỡng
mộ!
"Rầm!"
Lốc xoáy xanh thẳm hội
tụ sát khí lạnh băng của Dương Hoằng, lực phá hoại kinh người đánh phá liên tục
cỗ linh lực hắc ám.
Chỉ va chạm trong chốc
lát, linh lực hắc ám dễ dàng sụp đổ. Đối diện công kích toàn lực của cường giả Dung
Thiên cảnh trung kỳ, thực lực Thần Phách cảnh hậu kỳ của Mục Trần hiển nhiên
khó sống được lâu.
Khán giả bên ngoài
cũng than thầm, không ngờ tân sinh Mục Trần lại nhanh chóng bị đánh bại như thế,
xem ra đã kỳ vọng quá nhiều vào hắn. Nhưng có thể bằng thực lực Thần Phách cảnh
hậu kỳ mà xông đến tận đây, hắn cũng đã rất xuất sắc.
Lý Huyền Thông vẫn hờ
hững nhìn cỗ linh lực hắc ám đang dần bị phá hủy, mày hơi cau lại. Tên kia
không lẽ yếu đến thế?
- Hử?
Bất chợt Lý Huyền
Thông giật mình, tập trung nhìn lại, linh lực hắc ám đang từng bước bị hủy lại
đột ngột lấp lánh, hắc ám đang ngưng tụ lại, mơ hồ hình thành một tòa tháp.
Hắc tháp sừng sững
hiên ngang giữa lốc xoáy xanh thẳm, dường như nghe đâu đó có tiếng chuông ngân
vang ra, thân tháp tràn ngập hào quang, mặc sức cho lốc xoáy tàn phá trùng kích
ra sao cũng không hề sứt mẻ.
Dương Hoằng cũng biến
sắc, rồi trở lại lạnh băng nguy hiểm. Hắn vung tay huy động, lốc xoáy càng quay
nhanh hơn nữa, lực nén càng thêm cường thịnh đủ sức nghiền nát một ngọn núi
theo công kích của lốc xoáy liên tiếp bắn lên hắc tháp vừa thành hình.
"U u u."
Hắc tháp đột ngột
vang lên những tiếng động lạ, rồi từng vòng tròn đen kịt nhưng một cái lỗ tối
đen từ hắc tháp chui ra.
Cái lỗ đen đó rất kỳ
lạ, không biết nó ẩn chứa sức mạnh gì, nhưng mỗi khi lốc xoáy xanh thẳm hình
thành một đợt công kích quét tới, nó đều lặng lẽ hóa giải đi hết.
- Không ngờ vậy mà
cũng chống đỡ được...
Vài người kinh ngạc
thốt lên. Vốn nghĩ Mục Trần sắp thua, thình lình lại giở ra bản lĩnh độc đáo.
Dưới chân núi, Diệp
Khinh Linh, Chu Linh cũng đang quan sát biến cố trên cao. Họ biết rõ Dương Hoằng
này còn mạnh hơn cả Mạch Luân hôm nọ, cường hãn hơn rất nhiều. Chẳng biết thành
bại hôm nay sẽ ra sao?
Dương Hoằng cười gằn
nhìn hắc tháp:
- Ta không tin ngươi
có thể dựa vào thứ này mà chống đỡ được ta! Phá Thiên Linh Kích!
Dương Hoằng ngưng tụ
linh lực thành một quang kích, dao động mạnh mẽ như đâm phá thiên không.
- Đi!
Dương Hoằng vung tay
ném ra, quang kích bắn đi cực tốc, lóe lên liền biến mất tăm, đến khi có người
nhìn thấy lại được thì nó đã đến sát hắc tháp mờ ảo.
"Ù ù."
Lỗ đen bồng bềnh định
ngăn cản, nhưng quang kích vẫn cắt ngang xông vào, mạnh mẽ đâm vào hắc tháp.
"Bùm!"
Khí lãng kinh người
bùng nổ, hắc tháp nhanh chóng xuất hiện vết rạn nứt, rồi hoàn toàn bổ tan tác.
Dương Hoằng thấy hắc
tháp đã bị công phá, nhếch mép cười khẩy, bất quá hắn đắc ý chưa lâu thì nghe
thấy tiếng vù vù dồn dập, chỗ hắc tháp nổ tan tành đột nhiên có luồng kim quang
lóe ra, một kim xỉ luân to lớn xuyên phá không gian lao tới Dương Hoằng.
- Cút!
Dương Hoằng nheo mắt,
tung quyền trực tiếp đánh tan kim xỉ luân, khiến nó nháy mắt vỡ nát.
"Grào!"
Nhưng ngay lúc đó, lại
có tiếng rồng gầm voi hú vang lên, ám kim quang chiếu sáng lập lòe, một rồng một
voi đạp không bay tới, rồi dung hòa vào nhau, hóa thành long tượng kim bàn, áp
xuống đè lên đầu Dương Hoằng.
- Linh trận?
Dương Hoằng lúc này
đã nhận ra dao động linh lực kỳ lạ kia, lại thấy một quang trận ẩn hiện trong
không trung, ánh mắt cũng ngưng trọng. Thì ra Mục Trần lại còn là Linh Trận sư,
linh trận hắn vừa bố trí ra, uy lực có thể sánh với linh trận cấp 3.
- Tên này chẳng lẽ
còn là một gã Linh Trận sư cấp 3 sao chứ?
Dương Hoằng kinh nghi
bất định. Linh Trận sư cấp 3, chiến lực đã có thể so sánh với thực lực Dung
Thiên cảnh.
- Mặc kệ ngươi còn ẩn
giấu bản lĩnh gì, ta cũng sẽ dẫm nát ngươi dưới chân!
Dương Hoằng càng thêm
ác liệt, linh lực màu xanh cuồn cuộn tuôn ra, bàn tay hắn đã hóa thành một màu
xanh bóng như ngọc, trong suốt mơ hồ nhìn thấy mạch máu li ti.
- Phá Thiên Linh Ngọc
Thủ!
Dương Hoằng vung bàn
tay như ngọc bích đập lên long tượng kim bàn đang từ trên cao áp xuống.
"Ầm!"
Hai tuyệt kỹ đối chiến,
mảng không gian bị đánh bật đi toàn bộ không khí, hình thành một khoảng chân
không. Áo quần Dương Hoằng tung bay phất phới, khí thế kinh người như chiến thần
hàng lâm, bàn tay ngọc bích đánh ra hơn mười chưởng ấn lên kim bàn, sức mạnh cuồng
bạo khiến nó liên tiếp bị đánh lui.
- Phá!
Dương Hoằng rướn người
tới trước, thêm một chưởng cuồng mãnh, tiếng đứt gãy thanh thúy liền vang lên,
long tượng kim bàn bị vỗ nát bét, hóa thành những đốm sáng kim quang lấp lánh đầy
trời rồi dần dần tiêu tán.
Dương Hoằng lăng
không đứng đó, ánh mắt băng hàn tập trung vào Mục Trần xa xa, linh lực trong
tay vẫn cuồng mãnh như gió lốc thét gào.
Mục Trần hờ hững nhìn
Dương Hoằng đại triển thần uy, hắn liên tiếp thi triển hai linh trận đều bị đối
phương dễ dàng phá vỡ. Dung Thiên cảnh trung kỳ, thực lực đúng là bất phàm.
Bất quá. . . mấy cái
linh trận vừa nãy cũng chỉ là linh trận cấp 2, muốn đả thương Dương Hoằng, chừng
đó là không thể.
Do vậy. . .
Mục Trần chậm rãi nhắm
mắt lại, trong tay áo liên tiếp xuất hiện lúc nhúc linh ấn, dung nhập vào không
gian sau lưng hắn, ở đó đang dần chuyển thành đỏ rực nóng cháy, một quang trận
rực lửa nhanh chóng thành hình, dao động nóng ran cuồng bạo bồng bềnh lan tỏa
trong không trung.
- Đó là. . .
Đám khán giả ngưng trọng
nhìn quang trận rực lửa vừa xuất hiện.
- Là linh trận cấp 3!
- Mục Trần này còn là
Linh Trận sư, đã vậy lại là Linh Trận sư cấp 3!
- Thì ra là thế, Linh
Trận sư cấp 3 đã có thể chống lại Dung Thiên cảnh, khó trách hắn không sợ Dương
Hoằng chút nào.
- Nhưng sao tốc độ
bày trận của hắn lại nhanh như thế?
Đám đông nghìn nghịt
vang lên những tiếng bàn tán xôn xao. Trên không trung cao ngất kia, vị trưởng
lão Chúc Thiên cũng tỏ ra thú vị, hứng chí.
- Tiểu tử này còn tu
luyện linh trận, hơn nữa trạng thái này. . . là trạng thái Tâm Trận sơ cấp ư?
====================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét