Mục Phong nhìn đứa con trai đang mỉm cười thong dong trước mặt,
dù còn hơi nghi hoặc nhưng lại thấy thích thú, ngay cả bản thân lão kinh nghiệm
phong phú cũng chưa tìm ra cách cho mọi người vượt đầm, con trai hắn giải quyết
được sao?
- Nói thử xem làm
thế nào, nếu chỉ là nói mò, lâu rồi ta cũng không giáo huấn ngươi đó.
Mục Phong cười
nói.
Mục Trần nhìn vào
đầm hắc độc mênh mang, nói:
- Đầm hắc độc này
chim sẻ cũng khó bay lọt, còn bước vào sẽ lún sâu không thoát, bay lên trời
sương độc dày đặc cũng khó vượt qua, nếu dùng những vật liệu nổi làm điểm đặt
chân phóng qua, đúng là có thể đi trên nước, nhưng khổ nỗi khó đi như vậy trong
thời gian dài, dừng lại thì bị Hắc Độc Ngạc đông vô kể lao tới xé xác.
- Mấy chuyện đó lẽ
nào phụ thân ngươi không biết?
Mục Phong cười mắng
một tiếng.
- Thật ra muốn qua
cũng không khó, trong đầm này, có cái gì có thể tự do đi qua đi lại?
Mục Trần cười hỏi.
- Tự do qua lại?
- Là Hắc Độc Ngạc?
- Đúng, chỉ cần
chúng ta bắt vài con Hắc Độc Ngạc, lột da bọc vào thuyền, có thể đi suốt trong
đầm mà không bị vướng lại, mà mùi Hắc Độc Ngạc trên thuyền tản ra cũng tránh được
công kích bất ngờ từ những con Hắc Độc Ngạc khác.
Mục Trần nói.
- Đơn giản vậy
sao?
Mục Phong cau mày
suy nghĩ, chưa tính tới những khó khăn khác, muốn xuyên qua đầm lầy dù rằng da
Hắc Độc Ngạc có thể có tác dụng, nhưng khó mà bảo đảm cả đoàn được an toàn.
- Ha ha, thật ra
còn cần một bước nữa.
Mục Trần cười cười,
Hắc Độc Ngạc tuy khá đần độn, nhưng dù sao cũng là sát thủ đầm lầy, cũng không
dễ đánh lừa chỉ bằng mùi hương.
- Bước cuối cùng
này vẫn phải chờ những bước trước đó tiến hành hoàn tất trước đã. Cha, chuyện
liệp sát Hắc Độc Ngạc là của mọi người nha.
Mọi người nghe thấy đều tròn mắt nghi hoặc,
không ai đoán ra Mục Trần định làm gì.
- Tiểu tử ngươi, tốt
nhất đừng có gạt ta!
Mục Phong gầm gừ,
hiện giờ bọn họ cũng không có cách nào khác, hơn nữa thời gian cấp bách, còn
dây dưa sẽ bị Liễu vực bỏ xa.
- Chu Dã, chúng ta
ra tay, những người khác chuẩn bị làm thuyền.
Mục Phong trực tiếp
hạ lệnh điều động mọi người.
- Vâng!
Tuy mọi người đều
hoài nghi biện pháp của Mục Trần, nhưng một khi Mục Phong hạ lệnh, không ai dám
không tuân theo, bắt đầu phân tán chặt cây để lấy gỗ.
Mục Phong và Chu
Dã cùng tiến lên, linh lực hùng hồn trong cơ thể được điều động trào ra. Mục
Phong thoáng động thân hình đã xuất hiện giữa không trung đầm hắc độc, linh lực
rực lửa sau lưng bùng ra, hóa thành một con Viêm Điêu khổng lồ. Trên thân thể
chim lửa bọc kín vảy bò sát đỏ hồng, hai cánh như cánh rồng, sức mạnh sung mãn,
uy áp cường đại tỏa ra chung quanh, khiến những sinh vật dưới đầm hắc độc trở
nên hoảng loạn, đầm lầy khuấy động, một con Hắc Độc Ngạc trồi ra khỏi bùn, hoảng
sợ đề phòng nhìn bóng chim lửa trên không.
"Roarrr!"
Chu Dã cũng lơ lửng
giữa không trung, phía sau là một đầu tê giác to như quả núi hiện ra, trọng lượng
của nó khiến cho cả không khí cũng chấn động.
Phàm là cường giả
Thần Phách cảnh luyện hóa tinh phách linh thú loại nào sẽ có đặc tính và sức mạnh
của loài linh thú đó. Ví như Viêm Long Điêu tăng phúc cho Mục Phong tốc độ, còn
Sơn Nhạc Linh Tê lại khiến cho Chu Dã có trọng lượng cực nặng và sức mạnh thể
chất.
Mục Trần nhìn hai linh thú uy phong lẫm lẫm
phía sau hai người, đôi mắt không kềm được vẻ thèm thuồng mong đợi. Thần Phách
cảnh, quả là cường đại, hơn xa Linh Luân cảnh.
Chu Dã nắm bàn tay
lại thành quyền, khẽ quát lên tung ra một nắm đấm, linh lực vàng sẫm như cột
sáng từ tay lão phóng ra gào thét ầm ầm như đá núi lăn xuống, hung hăng nện xuống
đầm lầy.
"Uỳnh!"
Mọi thứ rung chuyển,
đầm lầy bị đào ra một cái lỗ cực sâu, xung lực khiến cho mười mấy con Hắc Độc
Ngạc bị đánh bay lên khỏi mặt nước.
Mục Phong ngay lập
tức phối hợp, Viêm Long Điêu sau lưng rướn cổ ré lên, ánh lửa cuồng bạo quét
ra, quấn lấy những con Hắc Độc Ngạc bị bắn tung lên không.
Mười mấy con Hắc Độc
Ngạc thực lực Linh Luân cảnh nháy mắt bị đánh chết. Mục Phong khống chế linh lực
điêu luyện hất những cái xác cá sấu lên bờ, ngay chỗ những thủ hạ đang đứng chờ
sẵn.
Khi Mục Phong và
Chu Dã ra tay, cách đầm hắc độc không xa, nơi con đường ven vách đá, một nhóm
người đang di chuyển chợt dừng lại, chính là những tên Liễu vực mà Mục Phong đã
từng chạm trán.
- Cỗ linh lực dao
động này. . .
Liễu Tông dừng bước,
nhìn về hướng dao động linh lực toát ra:
- Là Mục Phong và
Chu Dã. . . xem ra chúng gặp phiền toái a.
- Chúng hẳn là
đang mắc kẹt ở đầm hắc độc rồi. Ha ha, thực lực Mục Phong và Chu Dã muốn mạnh mẽ
xông qua cũng không khó, bất quá tiêu hao cực lớn, còn muốn hỗ trợ đám thủ hạ
đi theo, e rằng không có khả năng.
Liễu Kình Thiên đi
đầu đoàn người quay mặt lại, cười nhạt:
- Nếu vậy thì lần
tới chúng ta chạm trán bọn hắn ở sâu trong kia, chỉ có thể gặp tàn binh thôi
sao, thật là mất hứng thú tranh giành a.
- May có đại ca
suy nghĩ chu đáo, lúc đó nếu có cơ hội, đừng cho tên nào chạy thoát. Mục vực nếu
không có Mục Phong và Chu Dã tọa trấn, hô hô, còn không phải là vật trong túi
Liễu vực chúng ta được ư?
Liễu Minh cười
nham hiểm.
Liễu Kình Thiên cười
nhẹ gật đầu, đôi mắt ẩn chứa sát khí nhàn nhạt. Nếu quả thật có cơ hội, dĩ
nhiên lão sẽ không buông tha. Bây giờ chỉ cần đến chỗ kia trước, mai phục chờ đợi
bọn tàn binh bại tốt bỏ hết tinh lực vượt qua đầm hắc độc, lúc đó mọi chuyện đã
được định đoạt.
- Mục Phong a, cứ
mặc ta ở lại Mục vực hưởng phúc thì không muốn, cứ nằng nặc đòi tranh đoạt Cửu
U Tước với Liễu vực chúng ta, vậy cũng không trách ta được. . .
"Bùm".
Đất đai rung động,
Mục Trần đưa mắt nhìn mười mấy cái xác cá sấu được Mục Phong đưa tới, nhịn
không được chép miệng. Đám Hắc Độc Ngạc này con nào cũng có thực lực Linh Luân
cảnh sơ kỳ, vậy mà trong tay phụ thân và Chu thúc, một chút lực phản kháng cũng
không có.
Mục Trần thầm tán
thưởng một chút, gọi vài tên thủ hạ dùng đao khéo léo lột bộ da cá sấu, bên kia
nhóm những vị thành chủ cũng đã chặt cây làm xong vài con thuyền nhỏ đơn giản,
mới đem da cá sấu bọc lấy những con thuyền con con đó.
Nếu những con thuyền
gỗ sơ sài này trực tiếp đi xuyên qua đầm, e rằng chưa được bao xa sẽ bị bùn lầy
nhấn chìm. Nhưng khi bọc lấy da cá sấu còn sót lại một chút linh lực dao động,
cũng vừa đủ để con thuyền có thể nổi trên mặt nước đầm.
Mọi người đều đã
hoàn thành đâu đó, không hẹn mà cùng nhìn về Mục Trần, trong đầu ai cũng đang
thắc mắc, liệu biện pháp này có thể giúp mọi người cùng vượt qua đầm hắc độc
hay không?
- Tới phiên ngươi
làm việc.
Mục Phong cũng
nhìn Mục Trần, sắc mặt nghiêm túc nói:
- Ngươi đừng có
làm ẩu, lỡ như trong đầm xuất hiện phiền phức, thì không có mấy người sống được
đâu.
- Cha cứ an tâm.
Mục Trần thành thật
cười cười, rồi chỉ vào đầm lầy, nói:
- Chủ yếu chúng ta
chỉ cần tránh công kích của bầy Hắc Độc Ngạc là không có gì phiền toái. Chúng vốn
là linh thú trung cấp, nhưng vì luôn luôn sinh sống trong đầm lầy, nên tầm nhìn
bị hạn chế. Chỉ cần có biện pháp khiến cho chúng nó bị loạn thị giác, kết hợp với
khí tức từ da cá sấu này, dư đủ để chúng ta xuyên qua.
- Làm cách nào khiến
chúng hoa mắt được?
Mục Phong nhíu mày
dò hỏi.
- Cái này cũng do
công lao của cha sắp xếp cho ta trong thời gian qua học tập một chút linh trận
. . .
Mục Trần mỉm cười,
lòng bàn tay mở ra, tám linh ấn lung linh lơ lỉnh ở đầu ngón tay.
- Ngươi đã có thể
bố trí linh trận ?
Nhìn thấy linh ấn
trên đầu ngón tay của Mục Trần, Mục Phong và Chu Dã đều kinh ngạc sững sờ, thủ
hạ Mục vực thì thần tình hâm mộ nhìn thiếu chủ.
- Tiểu linh trận
mà thôi.
Mục Trần cười:
- Ta bố trí tiểu
linh trận này gọi là Mê Hồn trận, có một chút hiệu quả mê hoặc, dù không lớn lắm
nhưng dùng để đối phó mấy con cá sấu mắt mờ, thì vừa đẹp.
Mục Phong và Chu
Dã vừa kinh ngạc vừa vui mừng pha một chút than thở. Không ngờ được Mục Trần lại
có hiểu biết về linh thú không hề kém, thậm chí là còn lão luyện hơn hai người
một chút.
Mục Trần nói xong,
sắc mặt thay đổi, ngón tay động đậy, tám linh ấn biến mất chung quanh thuyền nhỏ.
Mọi người chỉ mơ hồ cảm thấy không khí có một chút dao động khá kỳ lạ.
Mục Trần múa may
thay đổi kết ấn, lát sau thở phào một hơi, lau mồ hôi trán:
- Được rồi!
Mọi người đều
phóng mắt nhìn lại, thấy trên thuyền dường như có sương mù nhàn nhạt, che khuất
bóng thuyền.
Cái độ che phủ của
đám sương này, bọn họ nhìn qua liền thấy ngay, nhưng may thay Hắc Độc Ngạc lại
không có được nhãn lực của con người bình thường.
- Thiếu chủ thật
là tài năng a.
Đoạn Vĩ trầm trồ
tán thưởng, trước kia đều đối đãi với tư cách thiếu chủ thiếu niên non nớt,
nhưng bây giờ lại phát hiện, thiếu chủ của mình cũng không đơn giản.
Dù không biết biện
pháp này đạt hiệu quả ra sao, nhưng chung quy vẫn có thể tạo lòng tin cho người
khác.
- Khen sớm quá làm
gì, nếu có ích thì mới đáng để khen, bằng không chỉ phí công, mà còn hại người.
Mục Phong tuy lời
nói có vẻ không hài lòng, nhưng trong lòng đắc ý vui sướng không thôi. Dù vậy vẫn
nói thế để cho con trai không quá tự mãn.
- Là lừa hay ngựa,
cứ tới là biết.
================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét