- Đây là cái gì nhỉ?
Tần Vũ nhíu mày, cẩn thận quan sát hoả hồng sắc tinh
thạch trên tay:
- Tinh thạch này trọng lượng thật phi thường, lại phát
ra ánh sáng sắc hoả hồng, bản thân tinh thạch lại âm ấm.
Tần Vũ tại Bảo khố trong vương phủ, đã thấy vô số bảo
bối, tại Vân Vụ sơn trang lại đọc không ít thư tịch, nhận biết được rất nhiều bảo
vật tại Tiềm Long đại lục, tuy nhiên đối với hoả hồng sắc tinh thạch này, hắn
hoàn toàn không có khái niệm. Tần Vũ buông hoả hồng sắc tinh thạch xuống đất, một
tiếng "Oanh!"vang lên, trọng lượng đích thực kinh người.
- Trước hết thử xem ngươi cứng như thế nào, tinh thạch
này nặng như vậy, một chưởng của ta đánh vào, cự thạch vỡ mà tinh thạch không
sao, xem ra rất cứng.
Tần Vũ thủ biến thành trảo, triển khai Ưng Trảo công,
hướng về phía hoả hồng sắc tinh thạch đánh tới. Tiếng va chạm của kim thiết
vang dội khắp nơi, hoả hồng sắc tinh thạch vẫn trơ trơ không chút tỳ vết.
"Chà!"
Tần Vũ liền hít một hơi lãnh khí, cảm giác của ngũ chỉ
vừa công kích trở nên tê dại, tự nghĩ bản thân dùng toàn lực tấn công cũng
không để lại một chút dấu vết nào, có thể tưởng tượng độ cứng của tinh thạch
như thế nào, liền lắc đầu nói:
- Tiểu Hắc, ngươi thử đi, xem tinh thể này cứng rắn đến
đâu.
Tiểu Hắc hưng phấn gật đầu hai cái, song dực vũ động,
trước tiên bay vọt lên trời, rồi từ trên cao đáp xuống, song lợi trảo toàn lực
bổ xuống tinh thạch.
Một lần nữa tiếng kim thiết lại vang rền, tinh thạch vẫn
không hề hấn gì. Tiểu Hắc hạ xuống, cặp nhãn chớp chớp nhìn Tần Vũ, lộ vẻ chán
nản, tựa như vì lợi trảo của bản thân thất bại mà buồn bực trong lòng.
Tần Vũ trừng mắt
há mồm lộ vẻ si ngốc, một lúc lâu sau nhãn tình mới xuất hiện tia hưng phấn:
- Ha, phát tài, phát tài, ưng trảo của Tiểu Hắc có thể
xé toạc huyền thiết dễ dàng như xé giấy, độ cứng có thể sánh với tiên phẩm vũ
khí, có thể làm tê liệt ưng trảo của ngươi, tinh thạch trên tối thiểu cũng là tài
liệu luyện khí trân quý hạng nhất, à, có lẽ nên dùng Ngư Trường kiếm để thử.
"Hưu!"
Tần Vũ đơn thủ huơ lên, một đạo hắc quang loé sáng,
phóng thẳng về phía hoả hồng sắc tinh thạch.
Thanh âm lại một lần nữa vang dội, Tần Vũ trong tay nắm
chặt Ngư Trường kiếm, hưng phấn nhìn hoả hồng sắc tinh thạch trước mắt:
- Khoáng thạch lớn như vậy, chắc chắn là vật báu vô
giá. Nói không chừng có thể luyện thành tiên phẩm thượng cấp binh khí.
Ngư Trường kiếm, tiên phẩm hạ cấp binh khí.
Khoáng thạch, trải qua nhiều trình tự phức tạp, cuối
cùng tinh luyện thành binh khí, binh khí đích thực so với nguyên bản khoáng thạch
còn kiên ngạnh hơn. Ví như lúc đầu từ vẫn thạch chế luyện thành Ngư Trường kiếm,
tuyệt đối vô phương phủ nhận sự sắc bén của nó. Hoả hồng sắc tinh thể có thể va
chạm với Ngư Trường kiếm mà không chút dấu vết, độ cứng rắn của nó tuyệt đối đạt
đến cảnh giới kinh nhân.
Ngay cả trung kỳ tiên phẩm khoáng thạch, chịu một trảm
của Ngư Trường kiếm cũng phải có ngân tích lưu lại, vậy thì hoả hồng sắc tinh
thể này là gì?
- Khoáng thạch thượng cấp tiên phẩm, không phải...có lẽ
còn hơn thế nữa.
Tần Vũ song nhãn phát quang, một tu luyện cao thủ có
được tối thượng cấp binh khí là điều cầu mà không được, căn bản không ai có thể
tưởng tượng nổi, Tần Vũ đương nhiên mộng tưởng có được một món thần binh lợi
khí.
Chỉ riêng bản thân tinh thạch này, độ cứng rắn đã
không kém gì Ngư Trường kiếm, nếu quả luyện chế thành binh khí, thì...
- Tiểu Hắc, chúng ta về sơn trang.
Tần Vũ cởi áo khoác ngoài chùm lên hoả hồng sắc tinh
thạch, rồi ôm lấy nhấc lên. Đối với trân bảo, Tần Vũ cũng hiểu không nên cho
nhiều người biết, cho dù hắn không lo sợ, nhưng cũng hiểu rõ quy củ trong vương
phủ, ngay Ngư Trường kiếm còn là binh khí tối bảo mật, huống hồ là thứ trân quý
như hoả hồng sắc tinh thể.
Vác theo khối tinh thể nặng hai nghìn cân, Tần Vũ lập
tức chạy một mạch về Vân Vụ sơn trang, có lẽ chỉ có tài năng biến thái của hắn
mới làm được điều này. Tại Vân Vụ sơn trang, Tần Vũ nhẹ nhàng chui vào mật thất.
- Mang theo hai nghìn cân chạy từ trong sơn lâm về
đây, quả là có chút mệt mỏi.
Tần Vũ vung mạnh hai tay, trên mặt biểu thị nét tiếu
ý, tâm trạng khi có được trân bảo đương nhiên rất tốt.
- Nếu phụ vương biết điều này, khẳng định sẽ rất cao hứng.
Tần Vũ vừa cười vừa đi về phía phòng của Liên Ngôn, đột
nhiên có hai người âm thầm đến trước mặt, một người là thanh niên cao sấp sỉ hắn,
người kia là một lục y thiếu nữ dáng vẻ nhu nhược, thanh niên thì vô cùng cường
tráng, còn lục y thiếu nữ có ngũ quan thanh tú, mặc dù khí chất nhu nhược nhưng
lại vô cùng hấp dẫn.
- Vũ ca ca.
Lục y thiếu nữ vừa nhìn thấy Tần Vũ, nhãn tình tức thì
phát sáng, chạy nhanh tới.
- Vũ ca ca, lần này huynh ra ngoài tu luyện lâu quá,
không thèm ngó ngàng gì đến ta.
Thiếu nữ lầm bầm nói.
- Tiểu Lộ, chờ khi ta rảnh rỗi, nhất định sẽ bù đắp
cho muội.
Tần Vũ âu yếm xoa đầu Tiểu Lộ.
Lục y thiếu nữ này chính là Tiểu Lộ, còn thanh niên
bên cạnh là Thiết Sơn. Huynh muội họ đã bái Liên Ngôn làm sư phụ. Tiểu Lộ không
thích chém chém giết giết, nên chỉ tu luyện nội công, bình thường rất hay thổi
sáo, ngọc địch nàng đeo ở eo lưng chính là của Tần Vũ tặng cho.
- Lúc nào cũng nói vậy, nhưng huynh có lúc nào rảnh rỗi
đâu, Vũ ca ca, chẳng lẽ huynh không thể nghỉ ngơi sao.
Tiểu Lộ có chút bất mãn, Vũ ca của nàng thường nói nếu
rảnh sẽ chơi với nàng, nhưng có lúc nào hắn rỗi rãi đâu?
- Nghỉ ngơi ư?
Tần Vũ khẽ run run, từ lúc mới tám tuổi, đến giờ khi
đã mười tám tuổi, thời gian rảnh rỗi chân chính của hắn có thể tính được trên đầu
ngón tay. Trong tâm hắn luôn chỉ có nỗ lực tu luyện, nỗ lực tu luyện, hy vọng
có thể sớm trợ giúp cho phụ vương, có thể trở thành tả hữu tin cậy của người.
- Tiểu Lộ, không được sinh sự nữa.
Thiết Sơn giáo huấn, rồi quay sang Tần Vũ cười nói:
- Tiểu Vũ, ngươi tìm sư phụ phải không, người đang nghỉ
trong đình viện.
- Phải, ta đang kiếm Liên gia gia.
Tần Vũ nói lớn, đoạn bước nhanh về phía đình viện của
Liên Ngôn.
Tiểu Lộ tức thì ngưng mi nhìn theo bóng dáng Tần Vũ,
mũi hơi nhăn lại:
- Vũ ca ca huynh ấy luôn bận rộn, dường như không có
phút nào thảnh thơi.
Tiểu Lộ sống ở Vân Vụ sơn trang đã gần năm năm, tự
nhiên biết Tần Vũ tu luyện cực kỳ khắc khổ.
- Tiểu Lộ, đừng nói vậy, Tiểu Vũ và chúng ta không giống
nhau, hắn ta mặc dù là tam thái tử tôn quý của Trấn Đông Vương, nhưng lại tu
luyện tối khổ ngoại công. Nhớ khi trước ta đã có lần thấy hắn ta dùng tay không
để xúc thiết sa.
Thiết Sơn tựa hồ như hồi tưởng lại cảnh đó. Xúc thiết
sa, Tần Vũ chỉ bắt đầu luyện sau khi chỉ lực đã đạt đến trình độ cực cao. Như
quả ngay từ đầu đã dùng thiết sa, thủ chỉ của hắn tuyệt đối không thể toàn vẹn.
Thiết Sơn nhãn thần biểu lộ sự kinh ngạc tột độ:
- Xúc thiết sa, ngón tay hẳn đau buốt như kim châm. Mười
ngón tay thông với tim, nỗi thống khổ đó muội khó lòng cảm nhận được. Tuy nhiên
mỗi ngày huấn luyện, rèn luyện chỉ lực chỉ là một phần trong cực hạn huấn luyện
của hắn. Từ sáng sớm đến tối mịt, Tần Vũ mỗi lần huấn luyện đều công kích thân
thể cực hạn. Thân thể luôn phải chịu sự tổn thương cực hạn hẳn là không dễ dàng
gì. Vả lại phương pháp huấn luyện này...hắn ta đã bắt đầu khi mới tám tuổi.
Thiết Sơn nhìn theo hướng Tần Vũ, tỏ ra kính phục vô
cùng.
Trong mắt Tiểu Lộ lúc đó loé lên tia sáng rực rỡ.
Trong tim nàng, Vũ ca ca vĩnh viễn là ánh sáng chiếu rọi
khắp nơi, là vị huynh trưởng cực tốt, là vầng thái dương đem lại hơi ấm cho mọi
người. Vũ ca ca, thân là thế tử của Trấn Đông vương, từ khi mới tám tuổi đã bắt
đầu dụng cực hạn để huấn luyện thân thể bất chấp tổn thương.
Tuy vậy khi đã có Lưu Tinh lệ, lại có thể phát huy hiệu
lực của nó, đã giúp Tần Vũ huấn luyện đến cực hạn sinh lý. Ngón tay luyện đến mức
đau đớn như muốn gãy, tập xuống tấn để huấn luyện cơ chân đến mức đầu óc choáng
váng, bắp chân nứt ra...chỉ đến khi đạt cực hạn sinh lý, Lưu Tinh lệ mới phát
huy hiệu lực thần kỳ của nó. Muốn đạt được điều gì, tất nhiên phải trả giá.
Để đạt được đến cảnh giới như bây giờ, cái giá Tần Vũ
phải trả thật nhiều, vô cùng nhiều.
Trong đình viện của mình, Liên Ngôn nằm dài trên trường
kỷ, uống trà và hưởng thụ sự tĩnh mịch.
- Liên gia gia.
Vừa nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, nhãn tình Liên
Ngôn liền lộ nét tiếu ý, quay đầu về phía Tần Vũ cười nói:
- Tiểu Vũ a, hiếm khi con có thời gian rảnh rỗi như
lúc này.
Nhìn Tần Vũ, ông không nén nổi cao hứng trong lòng. Tựa
như gia gia chợt gặp mặt tôn tử của mình, không kiềm chế nổi niềm cao hứng. Tần
Vũ từ viên môn bước tới, hiện đã có hoả hồng sắc tinh thạch, Tần Vũ cần tìm một
luyện khí cao thủ, đương nhiên, khi tìm luyện khí cao thủ, Tần Vũ nghĩ ngay đến
Liên Ngôn.
- Liên gia gia, con vừa tìm được một khoáng thạch cực
kỳ trân quý, con đoán chắc là khoáng thạch tiên phẩm thượng cấp.
Tần Vũ lời vừa dứt, Liên Ngôn đã đứng bật dậy.
Trong mắt Liên Ngôn nhất thời chấn kinh, nhìn Tần Vũ đầy
vẻ hồ nghi, một lúc lâu sau mới nói:
- Tiểu Vũ, đây không phải là chuyện đùa, tiên phẩm thượng
cấp a, loại khoáng thạch đó tiên thiên cao thủ dẫu nằm mơ cũng không dám nghĩ đến,
để luyện chế vũ khí thì tuyệt đối là thần binh. Loại thượng cấp khoáng thạch đó
làm sao có khả năng tìm được.
Đối với nhân loại tại Tiềm Long đại lục, vũ khí đơn giản
có thể phân chia làm hai loại: phàm phẩm và tiên phẩm. Tiên phẩm lại phân chia
làm thượng, trung, hạ tam cấp, khoáng thạch cũng như vậy. Trấn Đông vương quyền
thế rất lớn, trong tàng binh khố thu gom được chừng vài chục kiện, đại đa số là
tiên phẩm hạ cấp, một bộ phận là tiên phẩm trung cấp, tiên phẩm thượng cấp chỉ
có hai kiện mà thôi.
- Liên gia gia, con cũng đã nghi ngờ như người, đã
dùng Ngư Trường kiếm chém thử một nhát, nhưng không hề có dấu vết. Nếu không phải
tiên phẩm thượng cấp thì là gì?
Tần Vũ liền giải thích.
- Ngư Trường kiếm chém xuống, lại không để lại dấu vết
sao?
Trong tâm Liên Ngôn đã minh bạch, nếu quả thực Ngư Trường
kiếm cũng không thể để lại ngân tích, đó tuyệt đối phải là khoáng thạch tiên phẩm
thượng cấp:
- Tiểu Vũ, khoáng thạch đó có hình dạng như thế nào,
có to không, có bằng một nắm tay không?
Khoáng thạch càng trân quý, thì càng nhỏ. Nếu nó nhỏ bằng
một nắm tay, thì tốt nhất là dùng để luyện chế loại binh khí như đoản đao đoản
kiếm.
- Nắm tay?
Tần Vũ kinh ngạc hỏi.
Hoả hồng sắc tinh thạch hắn tìm được cao đến gần một
mét, hình dạng trên to dưới bé, nhưng xem ra lớn hơn nắm tay rất nhiều.
- Nếu nhỏ hơn một nắm tay, thì chỉ có thể chế tạo loại
vũ khí như chuỷ thủ, đó là cách tốt nhất, bởi vì đó là loại tiên phẩm thượng cấp
vũ khí nhỏ nhất.
Liên Ngôn cười đáp, nhưng Tần Vũ ở bên cạnh đã hiểu ý
tứ của ông ta, không nín nổi cũng bật cười.
- Liên gia gia, con tìm được một khoáng thạch rất lớn,
có hình trụ, cao một mét, trên to dưới bé, và lớn hơn nắm tay rất nhiều.
Tần Vũ diễn tả.
Liên Ngôn tức thì song nhãn trừng trừng, da mặt đỏ bừng
xúc động.
- Hình trụ, cao một mét?
Liên Ngôn không phải là Tần Vũ, ông nghĩ đến cái lớn
hơn, đại khoáng thạch kia, hơn nữa còn là tiên phẩm thượng cấp, ví như luyện chế
chiến đao, có thể luyện chế đến vài chục chiếc, đó là vài chục kiện tiên phẩm
thượng cấp thần binh. Vài chục kiện, đó là một khái niệm rõ ràng.
- Đương nhiên là thật, lại còn phải hỏi.
Tần Vũ đáp lời Liên Ngôn, ba phần như hỏi lại với vẻ
không cam tâm, hắn đương nhiên không biết Liên Ngôn trong chốc lát khó lòng tin
được đó là sự thật, vận may từ trên trời rơi xuống, khiến người khác khó có thể
tưởng tượng nổi.
- Nhanh, dẫn ta đến xem.
Liên Ngôn vừa dứt lời, Tần Vũ liền gật đầu đồng ý, đoạn
nhanh chóng dẫn Liên Ngôn xuống mật thất dưới đất.
Trong gian mật thất dưới đất, Liên Ngôn nhìn hoả hồng
sắc tinh thạch, hai mắt phát sáng.
Hoả hồng sắc tinh thạch phát ra ánh hồng quang mông
lung mờ nhạt, trong suốt có thể nhìn thấu qua, thậm chí có thể nhìn từng đường
nét ở trong tinh thạch. Vừa thấy hình dạng tinh thạch, Liên Ngôn biết ngay đây
đích thị là bảo vật vô giá. So với nó, trân châu mã não cũng phải còn kém xa.
Liên Ngôn từ eo lưng kéo ra, một thanh tử sắc nhuyễn
kiếm đột nhiên xuất hiện, ông vẫy tay một cái, tử sắc nhuyễn kiếm tức thì thẳng
như bút, sau đó hoá thành một đạo tử quang phách thẳng lên hoả hồng sắc tinh thạch.
- Quả nhiên.
Trong mắt Liên Ngôn phát ra tia sáng lăng lệ, nhìn thẳng
vào hoả hồng sắc tinh thạch trước mắt:
- Đến Tử Tâm nhuyễn kiếm của ta cũng không thể để lại
dấu vết, tuyệt đối là tiên phẩm thượng cấp.
Liên Ngôn quay đầu sang bên cạnh nhìn Tần Vũ, trịnh trọng
nói:
- Tiểu Vũ, hãy lập tức dùng ngựa đem trọng bảo kia về
vương phủ, con cần luyện chế thần binh gì, có thể mời luyện khí tông sư Hắc
tiên sinh giúp con luyện chế, nhiều tinh thạch như vậy, bất kể con luyện chế
binh khí hay chiến giáp, đều sẽ còn dư, số dư ra sẽ lưu lại cho phụ vương con.
Có được không?
Tần Vũ nghe lời Liên Ngôn, trong chốc lát đã hoàn toàn
minh bạch.
Với khoáng thạch trân quý trên, nếu chế luyện binh khí
tuyệt đối sẽ là thần binh, nếu số thần binh đó ở trong tay phụ vương, khả dĩ
trên chiến trường có thể phát huy uy lực thần kỳ. Tần Vũ đối với tiền tài, bảo
vật tuyệt không để ý.
- Tất nhiên, con chỉ cần một phần mười hoả hồng sắc
tinh thạch thôi, còn lại giao hết cho phụ vương.
Tần Vũ cười nói.
Liên Ngôn nhìn Tần Vũ, mục quang đầy vẻ tán thưởng:
- Tiểu Vũ, ở tuổi con, không ngờ lại không bị trọng bảo
mê hoặc, tâm tính của con đích thực vượt xa thường nhân.
Một người có thể đối diện với bảo vật mà sắc mặt không
đổi, tâm cảnh tu vi của người đó thường nhân tuyệt đối không thể so sánh được.
Một vũ giả muốn đột phá về mặt tâm tưởng, tất nhiên tâm tính và ngoại cảnh phải
có sự phối hợp tương hỗ lẫn nhau.
Tần Vũ đối diện với mục quang của Liên Ngôn, xấu hổ
nói:
- Liên gia gia, đừng nhìn con như vậy. Con không quen
được người khác khen đâu.
Thấy bộ dạng ngại ngùng của hắn, Liên Ngôn không nhịn
được bất giác phá lên cười.
Tâm tính của con người đích thực cần được rèn rũa, nhất
là một thanh niên hiểu biết như Tần Vũ. Mỗi lần đột phá cực hạn, là một lần tâm
tính được rèn luyện, Tần Vũ đã bắt đầu rèn luyện từ năm lên tám tuổi, nên sự
kiên cường cứng cỏi của hắn người thường không thể so bì.
Một kẻ cô độc, thì trên đường đời phần lớn là độc
hành, tự tạo lập nên phong cách của riêng mình. Bởi vì người đó luôn cô đơn,
nên mọi thứ có thể tự nhiên lĩnh hội được. Chiêm nghiệm về cuộc đời, về giá trị
của bản thân, về nhiều thứ, thật nhiều thứ đã từng gặp, từng cảm nhận.
Tần Vũ là một kẻ như vậy, ngay từ thuở thiếu thời hắn
đã là một kẻ cô độc, một mình quan sát tinh tú, sau đó tự rút ra bài học cho
mình, hiện giờ khi tâm trí đã thành thục, Tần Vũ hoàn toàn minh bạch cách đối
nhân xử thế ra sao: con người sinh ra trên đời, tối quan trọng chính là tình
thân, là tình cảm cùng chung huyết thống. Cho dù tiền tài, linh bảo nhiều như
nước thì sao, chẳng qua cũng chỉ cần bảo đảm cho những sinh hoạt cơ bản là đủ,
còn lại biết làm gì? Nếu hai nghìn lạng bạc đủ để sử dụng cả đời, thì có mười vạn
lạng bạc không phải quá thừa thãi sao? Do vậy hắn tự nhiên không bao giờ có
lòng tham.
Nhân loại đều có mộng tưởng, Tần Vũ cũng vậy. Cảm tình
thân thuộc đứng thứ nhất, mộng tưởng đứng thứ hai. Sinh mệnh ư? Thiếu đi tình
thân, không có mơ ước, cuộc sống chỉ là vô nghĩa.
Sau mỗi lần đột phá cực hạn, thì Tần Vũ vô cùng vui sướng
với cảm giác nhiệt huyết trào dâng, hắn thích được cận thân chiến đấu, thích những
tình cảm tuôn trào trong sát na quyết định sinh tử. Mộng tưởng của Tần Vũ là tự
đốt cháy sinh mệnh của bản thân bằng sự nhiệt tình vô hạn, cũng giống như lưu
tinh trong phút giây bùng cháy, nhân sinh, rất cần những ngọn lửa nhiệt huyết
như vậy để thắp sáng thế gian...
- Liên gia gia, đã chuẩn bị nhân mã để hộ tống hoả hồng
sắc tinh thạch về vương phủ chưa?
Tần Vũ cười nói.
- Đã xong, Mã Sơn đã bố trí nhân lực rồi.
Liên Ngôn vội vàng nói, cũng bởi đây là việc đại sự,
nên ông không thể trễ nải dù chỉ một chút, tất bật lo chuẩn bị nhân mã.
Tần Vũ liếc nhìn hoả hồng sắc tinh thạch, nói thầm
trong bụng:
- Không thể tưởng tượng nổi tinh thạch này lại hữu dụng
với phụ vương, thật quá tốt.
Hắn ta vừa cười vừa ly khai mật thất.
Vương phủ Trấn Đông vương, trong chốc lát tại biệt viện,
đã có không ít người tụ tập, ba vị thế tử của Trấn Đông vương, Liên Ngôn, tổng
quản Cát Mân, ba đại hán nửa thân trên để trần, và cuối cùng là một người trung
niên áo đen, mọi người đang chăm chú quan sát hoả hồng sắc tinh thạch.
- Hắc tiên sinh, ông có khả năng luyện chế được không?
Liên Ngôn đối mặt với hắc y trung niên hỏi.
Hắc y trung niên không trả lời, chỉ tiến lại gần hoả hồng
sắc tinh thạch, song nhãn mở to trừng trừng, cẩn thận quan sát hoả hồng sắc
tinh thạch từng ly từng tý một, tập trung tinh thần cao độ, bọn Tần Vũ ở bên cạnh
thấy vậy, liền tự giác im lặng không dám làm phiền vị luyện khí tông sư này.
Hắc y trung niên ngắm nhìn một lúc lâu, trên mặt liền
lộ vẻ thoả mãn cực độ, quay đầu về phía Tần Vũ giọng tán thưởng:
- Bình thường chỉ ở những nơi cực kỳ nguy hiểm không
nơi nào bằng như Hồng hoang mới có khả năng xuất hiện loại trọng bảo này, tam
điện hạ lại có thể ở một địa phương bình thường như Đông Lam sơn tìm được trọng
bảo, quả là khiến người khác khó lòng tin được.
- Do vận khí mà thôi.
Tần Vũ cười nói.
Hắc y trung niên hướng về phía Liên Ngôn:
- Liên tiền bối, từ khi ở Đông Lam sơn phát hiện bảo vật,
ông có tìm kiếm xung quanh nơi tìm được tinh thạch này xem có sót lại gì không?
- Đương nhiên là đã tìm.
Liên Ngôn thở dài:
- Bất
quá với thiên địa chi bảo phải có duyên mới tìm được, Tiểu Vũ do vô ý mà tìm được
kỳ trân, còn ta tuy phái xuất vài trăm cao thủ cơ hồ lật tung cả thạch lâm lên,
đập nát toàn bộ cự thạch, nhưng đến một mẩu khoáng thạch cũng không phát hiện
ra.
Tần Phong liền nói:
- Chỉ riêng khối hoả hồng sắc tinh thạch này đối với
chúng ta cũng là quá đủ, Tiểu Vũ hữu duyên mà phát hiện được hoả hồng sắc tinh
thể, chúng ta lại cố cưỡng cầu để tìm, không tìm không chịu được.
- Phải, một khối cực phẩm khoáng thạch khổng lồ như vậy,
tại hạ đến nay cũng chưa từng nghe qua.
Hắc y trung niên nhìn trân trân khối hoả hồng sắc tinh
thể, phảng phất giống như mèo nhìn thấy cá.
- Hắc tiên sinh, ông có nắm chắc có thể luyện chế được
hoả hồng sắc tinh thạch không?
Tần Vũ ở bên cạnh nghi hoặc hỏi, mọi người nhất tề
nhìn về phía vị luyện khí tông sư, luyện binh khí tuyệt nhiên không phải việc
đơn giản, có vật tư tốt đã đành, nhưng cũng cần cả một luyện khí cao thủ tài
năng nữa.
Vị Hắc tiên
sinh trên, Trấn Đông vương Tần Đức để mời về đã phải trả một cái giá cực lớn,
đã sống tại vương phủ được mười năm.
Hắc tiên sinh lắc đầu, chúng nhân liền chết lặng.
- Nếu không thử, tại hạ quả thực không dám chắc chắn.
Hắc tiên sinh liền cởi áo khoác ngoài, lộ ra nửa thân
trên vô cùng tráng kiện. Hắc tiên sinh bất giác trên môi lộ nét tiếu ý, biểu thị
sự hưng phấn cực độ:
- Tại hạ đã lâu không phải toàn lực xuất thủ.
- Đem Lam Viêm thuỷ lại đây!
Hắc tiên sinh hạ lệnh.
- Vâng!
Một đại hán cởi trần tức thì chạy nhanh về phòng, lát
sau mang ra một chiếc bình thuỷ tinh, trong bình có chứa một thứ nước màu xanh
lam, quả thật rất kỳ quái, trên bề mặt nước màu xanh không tưởng tượng nổi lại
có một đốm hoả diệm nhàn nhạt. Hắc tiên sinh đón lấy bình thuỷ tinh, đột nhiên,
song thủ của ông ta bắt đầu đỏ rực, một luồng nhiệt lượng bắt đầu ngập tràn khắp
nơi.
Bên cạnh là ba đại hán cởi trần mục quang không chớp.
- Sư phụ chúng ta cuối cùng cũng chịu xuất thủ, đã lâu
rồi không thấy người trịnh trọng như vậy.
- Phần Thiên quyết của sư phụ đã đạt đến cảnh giới cực
cao, không biết sẽ lợi hại đến đâu.
Ba đại hán sôi nổi đàm luận với nhau, cả ba người đều
là chân truyền đệ tử của Hắc tiên sinh, đương nhiên cũng là đối tượng được Trấn
Đông vương phủ đặc biệt bồi dưỡng. Tần Vũ, Tần Phong, Tần Chính, Liên Ngôn và
Cát Mân đều chăm chú nhìn Hắc tiên sinh.
Hắc tiên sinh mở chiếc bình thuỷ tinh, đồng thời khẽ
nghiêng bình, 'Lam Viêm thuỷ' lập tức chảy xuống, trực tiếp rỏ lên hoả hồng sắc
tinh thạch, liền có thanh âm vang lên "xèo xèo", Lam Viêm thuỷ phát
sinh biến hoá kịch liệt.
- Hoả hồng sắc tinh thể quả nhiên lợi hại, đến Lam
Viêm thuỷ cũng không thể để lại dấu vết.
Một đệ tử của Hắc tiên sinh kinh ngạc nói.
Một lúc sau, Lam Viêm thuỷ hoá thành một màng mỏng màu
bạc, hoàn toàn bao bọc lấy khối hoả hồng sắc tinh thể.
"Hừ!"
Hắc tiên sinh kêu lên một tiếng, tinh quang trong mắt
đột nhiên loé sáng, song thủ tức thì phát xuất hai làn hoả diễm nóng bỏng đánh
thẳng vào màng bạc bao quanh hoả hồng sắc tinh thể, màng bạc đó là do Lam Viêm thuỷ
hoá thành, tuy nhiên hoả hồng sắc tinh thể đến một biến hoá nhỏ cũng không có.
- Sư huynh, Phần Thiên Hoả Diễm của sư phụ kết hợp với
Lam Viêm thuỷ, không ngờ lại không có chút kết quả, sao lại có chuyện đó được?
Một đệ tử của Hắc tiên sinh chấn kinh.
- Phần Thiên Hoả Diễm của sư phụ lại không có khả năng
biến đổi tinh thạch tiên phẩm thượng cấp, chuyện này...
Một đệ tử khác nghi hoặc.
Hắc tiên sinh nhãn trung càng thêm hưng phấn, đột
nhiên, sắc mặt ông ta trở nên hồng rực, rồi chợt chuyển thành xanh xám, đồng thời
trên tay ông xuất hiện một đoá tiểu hoả diễm, nhiệt độ trong đình viện bỗng
nhiên tăng vọt.
"Quá mạnh."
Tần Vũ nhất thời kinh hãi, hắn hoàn toàn cảm giác được
sự khủng bố của đoá hoả diệm, trong tâm thức của hắn như có cảm giác...hắn hiện
giờ tuyệt không phải là đối thủ của Hắc tiên sinh. Hắn cảm giác không khí trong
đình viện vì nhiệt lượng tăng cao mà lay động.
Tần Vũ suy đoán cực kỳ chính xác, Hắc tiên sinh vốn là
một luyện khí tông sư, bản thân đã đạt đến đỉnh cao tiên thiên, là cao thủ nhất
nhì của Trấn Đông vương.
- Đặc thù của tiên thiên chân khí là sản sinh ra hoả
diễm, uy lực so với lửa thường lợi hại hơn nhiều, vậy mà cũng không thể dung
hoá nổi tiên phẩm khoáng thạch.
Tần Vũ than thở, ngây người nhìn hoả hồng sắc tinh thể.
Giống như lần đầu, hoả hồng sắc tinh thể vẫn không chút biến hoá.
"Hử!"
Sắc mặt của Hắc tiên sinh đột nhiên đen sạm.
"Oanh!"
Thanh âm vừa vang lên, Hắc tiên sinh toàn thân bốc lửa,
hoả diễm thiêu cháy sạch sẽ y phục của ông ta, chỉ còn sót lại chiếc khố trên
người, chiếc khố được dệt bằng hắc kim ti.
Tông phái của Hắc tiên sinh, hiển nhiên biết rõ khi vận
công tới cực hạn, toàn thân sẽ phát hoả, do vậy hắc kim khố được truyền qua nhiều
đời tới giờ, nó được dệt từ hắc kim ti, sư môn trưởng bối của Hắc tiên sinh dã
dành dụm rất lâu được một số lượng lớn hắc kim.
- Cái khố này với cái hắc kim bối tâm của ta như cùng
một chất liệu.
Tần Vũ thầm tự nhủ.
Tức thì hoả diễm trong tay Hắc tiên sinh thu nhỏ lại, nhưng
nhiệt lượng lại gia tăng hơn trước, cả đình viện như bị lật nhào bởi từng cơn
sóng nhiệt, mọi người trong đình viện không chịu nổi đều lùi ra xa.
- Hoả diễm này, ví thử là thân thể của một tiên thiên
cao thủ, cũng bị đốt ra tro, không sót một mảnh.
Tần Vũ than khẽ trong lòng, hoả diễm này, có thể dung
hoá tiên thiên khoáng thạch, huống hồ là thân thể thường nhân.
Ba huynh đệ Tần Vũ, Liên Ngôn...cũng như ba sư huynh đệ,
trừng mắt nhìn hoả hồng sắc tinh thể, trong lòng hy vọng tinh thể sẽ bị dung
hoá, nếu quả vô phương dung hoá, làm sao có thể luyện chế đây? Từng phút từng
giây trôi qua, mục quang mọi người hoàn toàn ngưng tụ trên hoả hồng sắc tinh thể.
Bỗng nhiên...
"Phụt!"
Từ miệng Hắc tiên sinh một đạo tiên huyết phún ra, sắc
mặt đang sạm đen bỗng nhiên trở nên trắng bệch, hoả diễm toàn thân cũng lập tức
biến mất.
- Sư phụ!
Một đệ tử đằng sau lập tức dâng áo khoác lên, Hắc tiên
sinh liền mặc vào, mắt nhìn hoả hồng sắc tinh thể thở dài một tiếng, rồi quay đầu
lại nói với bọn Tần Vũ:
- Các vị, đối với hoả hồng sắc tinh thể này tại hạ quả
thật vô phương.
Mắt thấy một nhất đại luyện khí tông sư như Hắc tiên
sinh sắc mặt trắng bệch, mọi người đều hiểu ông ta đã tận lực.
- Sao lại thế? Vài năm trước Hắc tiên sinh cũng đã luyện
chế cho ta một tiên phẩm thượng cấp thần binh, sao hiện tại lại không thể dung
hoá?
Tần Phong tay nắm chặt chiến đao ở eo lưng, chất vấn Hắc
tiên sinh, sau khi Tần Phong đạt đến cảnh giới tiên thiên, Tần Đức để thưởng
cho hắn, đã cho luyện hoá một khối khoáng thạch tiên phẩm thượng cấp thành thần
binh cấp cho Tần Phong.
Hắc tiên sinh mắt nhìn chiến đao, khẽ lắc đầu cười khẩy:
- Đồ ngốc, vậy mà cũng không hiểu. Khối tinh thể hoả hồng
sắc này đương nhiên tốt hơn cả tiên phẩm thượng cấp.
Tần Vũ thất kinh, nghi hoặc hỏi:
- Chẳng nhẽ khoáng thạch này lại là tiên phẩm thượng cấp
tối cao?
Trong tâm hắn binh khí phân làm phàm phẩm, tiên phẩm.
Theo lý mà nói thì tiên phẩm thượng cấp chính là tối cao rồi mới phải. Chẳng nhẽ
lại còn có cấp cao hơn tiên phẩm thượng cấp?
- Cậu tương đối hiểu rồi đấy.
Hắc tiên sinh trong mắt liên phát xuất luồng khí tức
ngạo nghễ.
Trong nghề luyện binh khí, hắn tuyệt đối là một nhân vật
đứng trên đỉnh Kim tự tháp.
- Cái gì mà binh khí được phân phàm phẩm và tiên phẩm,
đó chỉ là hiểu biết của bọn phàm nhân chúng ta. Ta hỏi mọi người, chúng thượng
tiên họ sử dụng loại binh khí gì? Hừm, kể cả chiến đao tiên phẩm thượng cấp,
khi đối đầu với phi kiếm của thượng tiên, cũng sẽ dễ dàng bị chém nát như xé giấy.
Trên môi Hắc
tiên sinh bất chợt có nét tiếu ngạo.
Tại đương trường, mọi người tức thì trong lòng chấn động.
Phải rồi, ngao du chín tầng mây, giết địch ngoài ngàn
dặm chính là các thượng tiên, vậy vũ khí của họ phải ở đẳng cấp nào? Bọn Tần Vũ
cũng đã từng nghe nói họ có thể dụng kiếm phi hành đi rất xa, giết người ngoài
ngàn dặm, nếu quả như vậy, ngay cả tiên phẩm thượng cấp vũ khí cũng không thể
bì kịp.
- Phàm phẩm, tiên phẩm chỉ là cách phân biệt của bọn
phàm nhân chúng ta. Nhãn giới của chúng ta cũng thật quá hẹp, căn bản không thể
tưởng tượng nổi thế giới thượng tiên như thế nào. Nhưng tinh thể hoả hồng sắc
này, nếu ta không lầm, có thể là vật chất để luyện chế vũ khí thượng tiên.
Hắc tiên sinh nhìn hoả hồng sắc tinh thể, giọng quả
quyết.
Tần Vũ lại quan sát tinh thể hoả hồng, thấy nó không chút
hư tổn, vẫn phát tán một luồng hồng quang ảm đạm.
- Tinh thể hoả hồng sắc này chẳng nhẽ không có tác dụng
gì, không thể dung hoá, vậy làm sao luyện chế thành vũ khí được.
Tần Vũ buồn bã lắc đầu, bọn Tần Vũ, bao gồm cả Liên
Ngôn, đều lộ rõ vẻ chán nản. Phải a, không dung hoá được, thì sao luyện chế
thành vũ khí được?
Tần Vũ lại lắc đầu cười khổ:
- Thế là xong, ngay cả Hắc tiên sinh cũng vô phương
dung hoá, thiên hạ này không còn ai khả dĩ có thể dung hoá luyện chế được rồi.
- Hì, tam điện hạ, đừng quá thất vọng. Mặc dù tại hạ
không thể dung hóa, nhưng một luyện khí tông sư chân chính sẽ có thể dung hoá
luyện chế mà.
Hắc tiên sinh cười cười, ông ta vừa dứt lời, mọi người,
kể cả ba vị đồ đệ của ông, đều nhìn vẻ nghi hoặc. Luyện khí tông sư chân chính?
- Vị luyện khí cao thủ nào có thể sánh được với Hắc
tiên sinh?
Tần Chính nghi hoặc hỏi, mọi người tại đương trường đều
nhìn Hắc tiên sinh với vẻ hoài nghi.
Hắc tiên sinh tự tin cười nói:
- Vì mọi người không biết, ta sẽ nói cho nghe một bí mật,
các người sẽ minh bạch, thực tế mỗi thượng tiên tuyệt đối không chỉ là một cao
thủ vô địch, hơn nữa...mỗi thượng tiên còn là một luyện khí tông sư.
- Hả?
Mọi người ở đây đều biết thượng tiên vô địch, thượng
tiên dễ dàng phi kiếm sát nhân, nhưng không ai biết chúng thượng tiên còn là
tông sư luyện khí.
- Mỗi thượng tiên có thể sử dụng một loại hoả diễm, hoả
diễm này so với chân khí hoả diễm của ta thì lợi hại gấp trăm lần. Có hoả diễm
thượng đẳng này, luyện chế nhất kiện vũ khí cũng không mấy khó khăn. Kỳ thực mọi
người thử suy nghĩ xem, chúng thượng tiên có phi kiếm, nhưng họ lấy phi kiếm ở
đâu, chắc chắn không phải tự nhiên mà có, rõ ràng là do luyện chế.
Hắc tiên sinh đối mặt với chúng nhân thần bí giảng giải.
Chúng nhân lập tức tán đồng.
- Đúng rồi, ta sẽ lập tức phái người đi mời thượng
tiên Phong Ngọc Tử.
Liên Ngôn bỗng nói.
Tần Vũ ngửa cổ kêu to một tiếng, rồi quay lại nói với
chúng nhân:
- Tốc độ của Tiểu Hắc cực nhanh, ta và Tiểu Hắc sẽ đi
mời Phong bá bá.
Trong giây lát, từ trên không trung một đạo hắc quang
đáp thẳng xuống, chính là hắc ưng, Tần Vũ nhanh như điện xẹt, nhảy lên mình Hắc
ưng, Hắc ưng kêu to một tiếng, nhằm bên ngoài bay đi cực nhanh.
=============
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét