Thành Viêm Kinh, Trấn Đông vương vương phủ ngày hôm
nay đăng đèn kết hoa, hiện tại chưa quá sáng sớm mà trước cửa vương phủ đã đông
đảo những xe ngựa, kiệu rồng. Những phú thương hào môn, vương tôn quý tộc của Sở
triều nhất tề dặn dò, mang quà mừng lễ cũng như thiếp mời đến bước vào trong
Vương phủ. Hôm nay là ngày mà Trấn Đông vương tam thế tử Tần Vũ làm đại lễ
thành nhân.
Lễ thành nhân được tổ chức trọng thị tại lục địa Tiềm
Long, mức độ trước giờ hầu như chưa có. So sánh với hồi tổ chức sinh nhật cũng
không trọng thị bằng, lúc đó là sinh nhật mười sáu tuổi của Tần Vũ, chỉ có một
số người trong vương phủ vây quanh chúc mừng, còn lễ thành nhân thì đi phát thiệp
mời, thậm chí Sở vương cũng có khả năng đến. Nhớ hồi tám năm về trước, lúc đại
ca của Tần Vũ là Tần Phong làm lễ thành nhân, đích thân hoàng đế của Sở Vương
là Hạng Quảng đến chúc mừng.
Sáng sớm.
Tần Phong, Tần Chính, Tần Vũ cả ba huynh đệ đều cùng một
lúc đến phòng của Tần Đức để thỉnh an thân phụ. Đại ca Tần Phong có dáng vóc
cao nhất, có lẽ gần một mét chín mươi, thân thể lúc nào cũng như có một luồng
khí lạnh bao quanh, trên gương mặt hiếm khi nở nụ cười, chỉ có những khi đối diện
với hai huynh đệ thì Tần Phong mới hay cười mà thôi. Tần Chính và Tần Vũ thì
dáng vóc ngang nhau, không cao lắm. <1m80 mà kêu không cao lắm>
Ba huynh đệ cùng nhìn Tần Đức, khấu đầu thỉnh an.
Tần Đức nhìn thấy ba nhi tử của mình, trong lòng rất đỗi
vui mừng vì cả ba đứa đều là nhất biểu nhân tài. Con trai trưởng Tần Phong theo
nghiệp võ, không những là đại tướng quân đội mà năm ngoái cũng đã trở thành
tiên thiên cao thủ, danh tiếng đồn xa. Khắp cả Sở triều tiên thiên cao thủ
không quá trăm người nhưng chưa quá hai mươi ba tuổi mà đã là tiên thiên cao thủ
thì quả thật là cực kỳ hiếm có.
Đứa con thứ là Tần Chính quản lý triều chính và chính
bản thân Tần Chính cũng có tài năng như Tần Đức, hiện nay chuyện lớn nhỏ của ba
quận phía Đông thành đều do Tần Chính thủ quản. Tới phiên người con thứ 3 là Tần
Vũ...
Tần Đức xoay đầu liếc nhìn Tần Vũ, trong lòng Tần Đức
không khỏi cảm thấy tự hối tiếc.
"Ngoại công làm sao có thể đạt đến tối cao chỉ
sau một ngày luyện thành, hơn nữa lại không thể thành cao thủ tiên thiên, chung
quy cũng chỉ bước vào đường cùng mà thôi. Trong lòng Tần Đức có một cái nhìn u
ám, sau đó Tần Đức xem lại, trong chính ba đứa con trai của mình Tần Vũ là người
có ít khả năng đạt thành nghiệp lớn nhất. "
Nếu như có đủ
khả năng đạt đến cấp độ đó, tuy không bằng tiên thiên nhưng lực công kích cũng
có đủ khả năng hơn tiên thiên tiền kỳ cao thủ. Chỉ tiếc là, để đạt đến cảnh giới
đó cần phải ít nhất những ba mươi năm tu luyện. Đến nay Vũ nhi đã tu luyện được
tám năm vẫn còn phải tu luyện hơn hai mươi năm nữa. Thật tiếc, Tần Đức không biết
Tần Vũ cơ bắp tiếp thu nội lực, tiến bộ rất nhanh, vượt quá nhiều lần so với ước
tính của Triệu Vân Hưng.
Tần Đức cười bảo:
- Các người đi trước đi.
Rồi nhìn Tần Vũ mà nói:
- Vũ nhi, hôm nay là lễ thành nhân của con, là sinh nhật,
là một ngày trọng đại. Qua hôm nay thì con đã là người lớn rồi, có xảy ra chuyện
gì thì còn cũng phải nỗ lực mà đối diện đó!
Tần Vũ gật đầu đáp:
- Phụ vương an lòng!
Tự mình đối diện với cuộc sống? Hơn ba năm trước, một
mình Tần Vũ mang theo hắc ưng đi ngao du bốn phương, với tốc độ của hắc ưng đã
đích thân tới gần Sở vương triều nhiều phen. Trải qua nhiều kinh nghiệm, Tần Vũ
đã biết cách tự nhìn nhận và cảm thụ cuộc sống.
- Tốt, hiện tại bên ngoài khách đã đến đông đủ, các
con hãy theo cha ra chào hỏi.
Tần Đức nói rồi dẫn đầu các con, Tần Phong, Tần Chính,
Tần Vũ - ba huynh đệ cùng nhau bước ra cổng.
Trong ngày, vương phủ của Trấn Đông vương vô cùng
huyên náo, tất cả vương tôn quý tộc, tất cả những phú thương đều đến chúc mừng,
đương nhiên là những người này đối với Trấn Đông vương vô cùng tôn trọng. Nhưng
đại quyền tương đương với Trấn Đông vương còn hai người nữa: một là Trấn Nam
vương, một là Trấn Bắc vương.
Trấn Nam Vương của khu vực ba quận phía nam là Mộc Lam
thân chinh đến chúc mừng, Trấn Bắc Vương của hai quận phía bắc là Thương Quan Hồng
cũng thân chinh đến chúc mừng còn bốn thành bốn quận là của hoàng tộc Hạng gia
chiếm quản, lần này hoàng đế Hạng Quảng không tới, phái đích thân đệ đệ của
mình là Hạng Sóc tới.
Bữa yến tiệc không biết đã chiêu đãi bao nhiêu bàn. Có
bao nhiêu khách tới tham dự, Tần Vũ đều không biết rõ. Nhưng hắn biết một điểm,
là nhận được rất nhiều quà chúc mừng đến nỗi chất đầy cả hai gian phòng, có lẽ
khách đến cũng rất nhiều. Tất nhiên cử hành lễ chính là thế tử của Trấn Đông
vương. Một ngày huyên náo, đãi tiệc đến đêm khuya, khách đã ra về, Vương phủ lại
trở về yên tĩnh.
Mật thất.
Căn mật thất này, Tần Vũ chưa bao giờ bước vào trong,
lúc này đã quá nửa đêm. Trong căn phòng bí mật có năm người: Tần Đức, Tần
Phong, Tần Chính, Tần Vũ còn có Từ Nguyên. Trong năm người ngoài Tần Vũ trên mặt
lộ vẻ nghi hoặc, còn ngoài ra thì những người còn lại trong lòng đều có biết ít
nhiều.
- Mọi người ngồi trước đi!
Tần Đức ngồi trước trên một các ghế bành thái sư, ra
hiệu cho họ ngồi xuống.
Tần Vũ chờ bốn người lần lượt ngồi xuống bộ trường kỉ
rồi mới dám ngồi, Từ Nguyên phe phẩy cây quạt trong tay, nhìn Tần Vũ rồi khẽ mỉm
cười.
- Phụ vương, người cho mời con đến đây, rốt cuộc là có
chuyện gì vậy?
Tần Vũ hỏi, hiện tại hắn vẫn còn u mê mù mịt trong đầu.
Tần Đức bình tĩnh, gật đầu bảo:
- Vũ nhi, chẳng phải con luôn nghi hoặc phụ vương làm
điều gì, đang mưu tính những gì hay sao? Chính xác! Ta có một chuyện không nhỏ
mà trước giờ luôn giấu diếm con. Hôm nay, con đã mười sáu tuổi rồi, ta sẽ kể hết
cho con nghe mọi bí mật.
Tần Vũ nhất thời mắt sáng lên.
Hắn từ trước đã sớm biết phụ vương thân chinh tiến
hành kế sách, hắn cũng nghi hoặc, lỡ như Tần Đức nhất quyết không nói cho hắn
biết. Hiện tại nghe đích thân phụ vương nói, những sự việc mà bản thân chưa biết
hãy còn rất nhiều. Hôm nay phụ vương quyết định phải nói rõ chuyện đó.
Tần Đức hỏi Tần Vũ:
- Vũ nhi, con có biết là trong lịch sử của Tiềm Long đại
lục đã từng có một triều đại nào đó thống nhất cả đại lục?
Tần Vũ mỉm cười:
- Điều này cũng đã nói, trước đây rất lâu, tình huống
của Tiềm Long đại lục thực ra là phân tán, đúng một nghìn năm về trước, nguyên
cả Tiềm Long đại lục chưa từng bị thống trị dù chỉ là một phần, thống trị
nguyên cả Tiềm Long đại lục chính là nhà Tần. Tần Thủy Hoàng Doanh Chính đại
danh hiện thời như sấm nổ bên tai, chỉ tiếc rằng nhà Tần tồn tại quá ngắn ngủi,
thống trị chỉ hơn có một trăm năm thì đã bị tan rã, Tần triều Doanh thị nguyên
cả một họ đã bị diệt sạch không còn một mống.
Tần Đức khẽ lắc đầu:
- Hôm nay, ta sẽ cho con biết một bí mật chính là...Tần
gia chúng ta chính là hậu đại trực hệ của Tần Thủy Hoàng.
Tần Vũ chỉ cảm nhận như bị một tiếng sấm bổ xuống não,
thời gian như ngừng trôi lại.
Sau một thời gian dài, Tần Vũ vừa mới tỉnh một phần rượu,
thần trí khó mà minh mẫn, nhìn thấy phụ thân, vừa xem coi đại ca, nhị ca cùng Từ
Nguyên thúc thúc, nhưng tất cả mọi người đều nhìn Tần Vũ, trong mắt hàm ý Tần
Vũ đều hiểu rõ.
Tần Vũ tuy một tấm lòng trung nhưng vẫn hỏi cho ra nhẽ:
- Dòng chính của Tần Thủy Hoàng không phải họ Doanh
sao?
Tần Đức đau đầu:
- Nhà Tần diệt vong, cả thiên hạ truy cùng sát tận hậu
nhân của Doanh thị, chúng ta liệu có đủ can đảm mang họ Doanh chăng? Còn bằng đổi
họ thì cũng giống như chúng ta đã quên đi tổ tông của chúng ta là Tần Thủy
Hoàng. Vũ nhi, con có biết chăng, Tần gia chúng ta truyền công pháp nguyên bản
không phải gọi là Tổ Long quyết mà gọi là Thủy Hoàng Tổ Long quyết. Vũ Nhi, hãy
nhớ lấy, huyết mạch đang chảy trong người con cháu Tần gia chúng ta chính là
huyết mạch của Tần Thủy Hoàng.
Ánh mắt Tần Đức sáng lên.
Tâm trí của Tần Vũ đột nhiên trở nên kích động vô
cùng, khó lòng chế ngự.
Tần Thuỷ hoàng, trong tâm mỗi thần dân ở Tiềm Long đại
lục, luôn đại biểu cho địa vị chí tôn vô thượng. Không chỉ vì Tần Thuỷ hoàng đã
thống nhất thiên hạ, mà còn bởi bản thân ông có tu vi cực cao. Bằng cả quyền thế
lẫn tu vi cá nhân, ông đã đạt đến vị trí tột đỉnh, không ai sánh kịp, bất cứ ai
được là hậu nhân của ông cũng không thể toạ thị điềm nhiên, chả trách vì sao Tần
Vũ chấn động như vậy.
- Vũ nhi, thân là tử tôn của Thuỷ hoàng đế, nhất định
không thể quên sự huy hoàng của đế chế Đại Tần. Con biết Thuỷ hoàng đế băng hà
như thế nào không?
Hướng mục quang về phía Tần Vũ, Tần Đức thăm dò.
Hồi tưởng lại những điều được đọc trong sách, Tần Vũ
thưa:
- Tần Thuỷ hoàng công lực cực cao, nghe nói đã đạt đến
thượng tiên cảnh giới, sống trên ngàn năm cũng là điều dễ hiểu, nhưng sau này
đã bị tuyệt thế cường giả Tây Sở Bá Vương trảm sát, đó cũng là đệ nhất hoàng đế
Sở vương triều Hạng Vũ.
- Đúng, chính là Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ.
Mục quang Tần Đức chợt phát xạ một luồng sáng kinh
nhân:
- Tây vực tứ quận chính là đại bản doanh của Hạng gia,
kinh doanh đã trên ngàn năm, sinh ý của gia tộc phụ thuộc vào tây vực tứ quận,
bắt đầu chinh chiến thiên hạ. Đương thời thượng tiên cao thủ, tề danh đệ nhất
chính là Hạng Vũ. Tây Sở Bá Vương đã sát hại tiên tổ của chúng ta, nếu như Thuỷ
hoàng đế không băng hà, Tần triều của chúng ta cũng không đến nỗi bị diệt vong?
Bất quá......
Tần Đức cười lạnh:
- Bất quá Tây Sở Bá Vương chỉ một năm sau, đã bị lưỡng
đại cao thủ thượng tiên của Tần triều sát tử, kim đan bị phá, rơi xuống sông thảm
tử.
Mặc dù Sở vương triều là do Hạng Vũ khai sáng, nhưng y
cũng không được hưởng cuộc sống vinh hoa vương giả một cách lâu bền.
- Chúng ta là hậu nhân của Thuỷ hoàng đế, phải lấy việc
khôi phục vinh quang của người làm trọng, tuy vậy cũng cần cân nhắc không hành
động lỗ mãng. Đế chế Đại Tần bị sụp đổ chủ yếu bởi Hạng gia. Vì thế để đạt được
mục đích trước hết chúng ta phải tiêu diệt Hạng gia, đoạt lấy Sở vương triều.
Nhãn quang của Tần Đức một lần nữa phát xuất một tia
sát khí kinh nhân. Diệt Hạng gia, chiếm đoạt Sở vương triều.
Tần Vũ lúc này đang cố gắng chấn tĩnh tinh thần. Sự việc
phụ vương nói với hắn hôm nay không khác nào tiếng sét giữa trời quang.
Hạng Vũ sát tử Tần Thuỷ Hoàng, diệt Tần triều. Đổi lại,
Tần triều tuyệt đỉnh cao thủ đã liên thủ với nhau hạ sát Hạng Vũ, nếu không bằng
thực lực khủng bố của họ Hạng cộng với lực lượng hùng hậu của Hạng gia, thâu
tóm lưỡng đại thế lực còn lại là chuyện nằm trong tầm tay. Cục diện tam quốc
phân tranh như hiện nay ở Tiềm Long đại lục cũng sẽ không diễn ra.
Tần Chính đặt tay lên vai Tần Vũ, hắn liền quay đầu về
phía nhị ca của mình.
Tần Chính trịnh trọng nói:
- Tam đệ, ta và đại ca đã cùng phụ vương nỗ lực bao
nhiêu năm trời vì việc này, đệ hãy nhớ, chúng ta là tử tôn đích truyền của Tần
Thuỷ Hoàng, nhất định phải khôi phục uy danh của tổ tiên.
Tần Đức, Tần Phong, Tần Chính và Từ Nguyên cùng sát
cánh bên nhau, nhất tề nhìn về phía Tần Vũ.
Tần Vũ lần lượt đối mặt với từng người, suy nghĩ trong
chốc lát, cuối cùng cũng gật đầu.
- Năm năm sau, tất cả sẽ sẵn sàng, đó chính là lúc Tần
gia chúng ta động thủ, nhất định phải tiêu diệt Hạng gia và nhất thống toàn bộ
Sở vương triều.
Trên thân Tần Đức bỗng phát ra luồng luồng sát khí, còn
quang mang trong mắt thì khiến người khác không khỏi ớn lạnh. Tần Vũ nghe xong
trên trán liền nhíu mày, hắn cũng đã biết toàn bộ lãnh thổ của Sở vương triều.
Sở vương triều, chủ yếu phân làm tứ đại gia tộc. Thứ
nhất là hoàng tộc Hạng gia, hoàn toàn khống chế tây vực tứ quận, nắm trong tay
tám mươi vạn hùng binh, thiết kị Hạng gia chừng hai mươi vạn, vốn đã lừng danh
trong các cuộc viễn chinh.
Đệ nhị gia tộc Tần gia chiếm giữ đông vực tam quận,
tinh binh sáu mươi vạn, trong đó khiến bát phương khiếp đảm nhất là năm vạn Liệt
Hổ quân. Tuy nhiên, hai mươi vạn tinh binh Tần gia đang đồn trú tại Hắc Thuỷ
sơn mạch để kiềm chế đại bản doanh của Hắc Thuỷ sơn tặc là nơi tập trung nhiều
sơn tặc nhất trong thiên hạ, nên thực tế binh mã dụng được chỉ có bốn mươi.
Đệ tam gia tộc, nam vực tam quận Mộc gia, cũng có chừng
sáu mươi vạn quân. Còn gia tộc đệ tứ ở vùng tây vực nắm giữ hai quận, Thượng
Quan gia, toàn quân được bốn mươi vạn.
Đây là quy định ban đầu của hoàng tộc Hạng gia, mỗi quận
chỉ được chiêu binh không quá hai mươi vạn xuất đinh. Sở Vương triều có mười
hai quận, bị phân chia bởi tứ đại gia tộc. Mặc dù vậy hai trong số đó là thân cận
của Hạng gia, quan hệ với nhau vô cùng nồng hậu.
- Phụ vương, nếu diệt Hạng gia, lưỡng đại gia tộc kia
chẳng nhẽ lại để yên cho chúng ta? Khi chúng ta đánh bại Hạng gia, họ không
tiêu diệt chúng ta thì cũng sẽ khiến ta hao tổn lực lượng? Vậy chẳng phải rất bất
lợi sao?
Tần Vũ đang trầm tư mặc tưởng bỗng nhiên thắc mắc.
Tần Đức cười nhẹ.
Tần Chính liền đáp lời:
- Tam đệ chớ lo. Trong lưỡng đại gia tộc kia, Mộc gia
đích thực là thân cận của Hạng gia. Bất quá lưỡng quận bắc vực Thượng Quan gia
vốn là kẻ ba phải, chưa đánh đã bại. Hà huống chi …...Tần gia đánh đông dẹp bắc
bao năm nay, cũng chỉ cần dựa vào sáu mươi vạn tinh binh đó thôi.
Tần Vũ lắc đầu:
- Không, nhị ca à, Hạng gia là hoàng tộc đại gia, khẳng
định là có bộ phận tình báo giám sát khắp thiên hạ. Đại quân Tần gia ta sáu
mươi vạn, cứ cho là chỉ tập hợp chừng mười vạn quân nhân thôi thì lương thảo và
vũ khí cung cấp cũng sẽ là con số vô cùng lớn. Đại quân như vậy muốn che mắt bộ
phận tình báo của Hạng gia là chuyện vô cùng nan giải. Huống hồ, Mộc gia là
thân tín của Hạng gia, hai bên cùng nhau nắm giữ tới bảy quận. Tuy lão đầu của
Thượng Quan gia là kẻ gió chiều nào che chiều đó, nhưng những kẻ như vậy khẳng
định là sẽ không đầu phục Tần gia ta. Hơn nữa thực lực của Tần gia ta cũng chỉ
ngang ngửa với Hạng gia thôi. Tần Vũ đối với kế hoạch nhất thống Sở Vương triều
thực chất đến nửa điểm tin tưởng cũng không có.
- Hơn nữa, Hắc Thuỷ sơn mạch là đại bản doanh của Hắc
Thuỷ sơn tặc, chúng tuyên bố có hai mươi vạn binh mã nhưng số lượng thực tế thì
người ngoài khó lòng nắm bắt được. Chúng ta có hai mươi vạn quân nhân trấn thủ,
đủ sức kiềm chế bọn chúng. Tuy nhiên có quá nhiều sơn tặc như vậy, một khi
trùng nhập được vào lục địa, đông vực tam quận tất loạn. Chúng ta có thể huy động
bốn mươi vạn quân, cứ cho là thêm mười vạn kỳ binh đi nữa, cũng mới chỉ có năm
mươi vạn quân. Làm sao đương đầu được với Hạng gia đây? Liệt Hổ quân của Tần
gia ta tuy mạnh, nhưng năm vạn Liệt Hổ quân tối đa cũng chỉ bằng hai mươi ba vạn
thường binh. Hai mươi vạn thiết kỵ binh Hạng gia càng không phải loại thiện nam
tín nữ.
Tần Vũ lo âu. Tần Vũ đột nhiên phát hiện có rất nhiều
vấn đề nan giải.
- Bên cạnh đó, khi Tần gia ta và Sở vương triều khai
chiến, Hán vương triều và Minh vương triều sẽ thừa nước đục thả câu. Một khi lưỡng
đại vương triều nhúng tay vào, thiên hạ sẽ đại loạn.
Tần Vũ phân tích.
Qua đó có thể thấy rõ hắn khó lòng tin tưởng vào khả
năng thống nhất Sở Vương triều.
Tần Đức, Tần Chính, Tần Phong cũng như Từ Nguyên nhất
tề nhìn Tần Vũ cười mỉm, mục quang lộ vẻ tán thưởng.
- Hảo, Vũ nhi, thật không ngờ hài nhi lại có nhãn quan
đối với đại cục sâu sắc như vậy, trong thời gian ngắn có thể thấy rõ vô số nan
đề. Tuy nhiên chiến tranh không đơn giản như con nghĩ đâu, không phải chỉ có sức
mạnh đơn thuần là đủ, nội việc lo lương thảo tác chiến thôi cũng vô cùng phức tạp.
Hơn nữa Sở vương triều tứ đại gia tộc vốn bằng mặt không bằng lòng, cũng không
lo được nhiều như vậy, Tần gia ta đã chuẩn bị cả trăm năm, từng phần trong kế
hoạch cũng đã được phân công cụ thể. Năm năm sau, con sẽ được chứng kiến cảnh
chúng ta làm cỏ Hạng gia.
Tần Đức đanh thép nói.
Tần Vũ nhìn phụ
vương, lộ rõ vẻ nghi ngờ.
Hắn vẫn không thể hiểu, tứ đại thế gia, Mộc gia và Hạng
gia đương nhiên là tâm phế tương thông, còn Thượng Quan gia thì khó lòng ngả
theo Tần gia, vậy phụ vương dựa vào đâu mà tự tin như vậy? Vài trăm năm chuẩn bị,
sáu mươi vạn quân chẳng nhẽ có thể biến thành tám mươi vạn quân? Huống chi Tần
gia binh đoàn trấn thủ tại Hắc Thuỷ sơn mạch hoàn toàn không thể vọng động.
Đông vực tam quận là cơ sở của Tần gia, chỉ cần một quận có biến thì kết cục
cũng không thể tưởng tượng nổi.
- Yên tâm đi, phụ vương đã có an bài.
Tần Đức hạ giọng mỉm cười.
Tần Vũ không biết trong lòng phụ vương đang nghĩ gì, bản
thân hắn cho rằng việc Tần gia quyết tâm nhất thống Sở vương triều chắc chắn rất
khó khăn. Hán vương triều và Minh vương triều càng không phải loại ăn không ngồi
rồi. Nhưng khi đối diện mục quang của phụ vương, thâm tâm Tần Vũ đột nhiên cảm
thấy cực kỳ tin tưởng.
===============
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét