Tần gia là thần tử của Sở vương triều, hàng trăm năm
trước không hề động thủ, vậy tại sao chỉ mới quyết định động thủ sau cả trăm
năm?
Tần Vũ suy nghĩ về điểm này, đoạn nhìn về phía Tần Đức
thắc mắc hỏi:
- Phụ vương, kế hoạch của Tần gia ta không phải bắt đầu
hàng trăm năm trước sao, vậy tại sao chỉ thực sự tiến hành khoảng năm năm trở lại
đây? Để tiêu diệt Hạng gia không phải cần chuẩn bị cả trăm năm sao? Nếu phải bắt
đầu, đáng lẽ nên sớm hơn mới phải.
Tần Vũ không thể tin sự thật này.
- Vũ nhi….
Trên gương mặt Tần Đức đột nhiên toát nên vẻ chán nản:
- Con đã hỏi thì ta cũng sẽ kể cho con một bí mật
khác.
Mục quang của Tần Đức phảng phất như xuyên qua không
gian và thời gian, thanh âm nhè nhẹ:
- Vũ nhi, mười bốn năm trước, khi đại ca con được mười
tuổi, mẫu thân của con qua đời, khi đó đã xảy ra một trận đại hoả hoạn. Ta đã từng
nói với con...mẫu thân con chết vì hoả hoạn. Nhưng sự thực là, ài da, mẹ con bị
hạ sát!
Cơ mặt Tần Đức chợt rung lên bần bật, còn mục quang
tràn ngập sự đau buồn và uất hận.
"Oanh!"
Đầu Tần Vũ như bị lôi chấn đánh trúng, sắc mặt trở nên
trắng bệch.
- Kẻ nào đã sát hại mẫu thân ta?
Nhất thời tâm tưởng của Tần Vũ trở nên vô cùng hỗn loạn,
hai tuổi hắn đã không còn mẫu thân. Lúc đó hắn còn quá nhỏ, hẳn nhiên là ký ức
về nhũ nương của mình bất quá chỉ như làn khói. Mộng tưởng về mẫu thân. Trong
tâm thức của Tần Vũ, hình ảnh đầu tiên là bức họa lúc hắn đầy tháng, một bức
chân dung được họa sự hoạ lại, hình ảnh một thiếu phụ đang bồng một hài nhi và
nhìn nó âu yếm nở nụ cười, ánh mắt ấm áp như gửi cả tình mẫu tử thiêng liêng và
niềm hãnh diện khôn tả.
Thời ấu thơ Tần Vũ đã không biết bao nhiêu lần si ngốc
nhìn bức bán hoạ đó và tự nhủ:
"Đó là mẫu thân."
Trong tâm trí khắc sâu hình ảnh mẫu thân ân cần trìu mến.
Hình ảnh đọng lại trong vô số giấc mộng chung quy lại vẫn là hình ảnh mẫu thân
hắn. Và mỗi lần tại Viêm kinh thành nhìn những hài tử khác có mẫu thân chăm
sóc, hắn lại nhớ mẫu thân da diết. Hắn cũng đã từng khóc bên phụ vương đòi mẹ.
Khi đã dần trưởng thành, tiểu Tần Vũ không còn rơi lệ
nữa. Nhưng khi nhớ nhũ nương, hắn lại nhìn lên các vì tinh tú, bởi Liên gia gia
đã từng nói nhân loại khi chết đi sẽ hoá thành các tinh tú trên bầu trời, đó là
lý do vì sao Tần Vũ thích ngắm thiên tinh. Hiện tại, tiểu Tần Vũ đã lớn. Nhưng
hắn vẫn cảm thấy chấn động...mẫu thân mình bị sát hại chứ không phải chết trong
hoả hoạn.
- Kẻ nào đã sát hại mẫu thân của con!
Tần Vũ hướng về phía phụ vương gào lên, mục quang đỏ
ngầu.
Mẫu thân duy nhất, với những cảm xúc sâu tận đáy lòng,
hình ảnh mẫu thân như pha lê đột nhiên vỡ nát, từ sâu trong tâm khảm Tần Vũ một
luồng sức mạnh tuôn trào ngập khắp nội thể, đó là nỗi căm hận, là sự cuồng nộ
bùng phát.
- Kẻ nào là hung thủ?
Bắp thịt trên hai tay Tần Vũ cơ hồ rung bần bật, đem lại
cho mọi người một trường xúc cảm phi thường.
Ánh mắt Tần Phong và Tần Chính trao đổi nhau lúc này
cũng ngập tràn cừu hận.
"Khó nói vậy sao..."
Từ tâm trung của Tần Vũ đột nhiên có ánh dị quang tràn
qua, dường như đã đoán ra điều gì đó, liền hướng mục quang về phía phụ vương:
- Phụ vương, hung thủ sát hại mẫu hậu là người của Hạng
gia, phải vậy không?
- Phải, là người của Hạng gia, hơn nữa hung thủ còn là
đương kim hoàng đế của Sở quốc, Hạng Quảng. Hắn đã sát hại mẫu thân con ngay
trước mắt đại ca của con.
Tần Đức thanh âm lãnh khốc.
Cả mật thất trong khoảng khắc tựa hồ biến thành mộ địa.
- Hạng Quảng, hắn tưởng đã bức tử Tĩnh Di rồi nguỵ tạo
bằng một vụ hoả hoạn mà thần bất tri quỷ bất giác, hắn tưởng sẽ che mắt được
ta. Nhưng......hắn không thể ngờ Phong nhi lúc đó mới mười tuổi, từ phòng của
Tĩnh Di đã chứng kiến tất cả.
Tần Đức sát ý bùng phát.
- Lúc đó, nếu không có Phong bá bá, mạng ta khẳng định
đã xong, cái chết của mẫu thân là bí mật hắn không thể để ai biết.
Tần Phong thanh âm lạnh lẽo. Sự thật đã được phơi bày.
Tất cả đã rõ.
Tần gia là dõng dõi huyết thống Tần Thuỷ hoàng, hàng
trăm năm sau, Tần gia toạ trấn ba quận Đông vực, mặc dù chủ trương sống tiêu
diêu tự tại không lệ thuộc, nhưng mục tiêu phục quốc từ tay Sở vương triều càng
ngày càng trở nên xa vời, không những vậy Tần gia cơ hồ đã sụp đổ. Vài trăm năm
gần đây, quyết tâm phục quốc của Tần gia đã không còn vững chắc nữa, không thể
vứt bỏ cuộc sống an nhàn hiện tại để lật đổ Sở quốc. Tuy vậy sau cái chết của
ái thê, Trấn Đông vương Tần Đức đã hạ quyết tâm sắt đá, bởi vậy mười bốn năm
sau, Tần Đức đã bắt đầu kế hoạch, thậm chí là bắt đầu một kế hoạch đã được kế
hoạch hàng trăm năm trước đó.
- Phụ vương, con phải cầm quân đi báo thù cho mẫu
thân.
Tần Vũ kiên định nhìn Tần Đức, quyết tâm báo thù thậm
chí chỉ có thể dùng một trong hai cách, hoặc là ám sát, hoặc là tiêu diệt hết Hạng
gia, rồi sau đó mới có thể dễ dàng hạ sát Hạng Quảng. Ám sát Hạng Quảng? Tần Vũ
mặc dù có thể vứt bỏ tất cả, nhưng Hạng Quảng thân là hoàng đế Sở quốc, bên cạnh
cao thủ như mây, ngay cả bậc tiên thiên cao thủ cũng bó tay thúc thủ, tu luyện
cực hạn ngoại công cũng không có nghĩa gì. Do vậy đành phải theo sự bố trí sắp
đặt của phụ vương.
- Nói xàm!
Tần Đức quay sang khiển trách Tần Vũ:
- Tiểu tử kia, ngươi không học thuật dụng binh, cũng
không học thuật trị quốc, vậy cầm quân thế nào được?
- Vậy hài nhi sẽ cầm một đạo tiểu binh, lãnh ấn tiên
phong.
Tần Vũ năn nỉ, tự biết việc hắn có thể lãnh binh xông
pha chiến trận là vô kế khả thi, nhưng cũng không thể chấp nhận việc mình bó gối
ngồi im, trong khi mọi người tham chiến để báo cừu rửa hận.
"Tiên phong? Tiểu binh."
Tần Đức cả kinh lắc đầu:
- Hành quân xuất chiến, tiêu diệt Hạng gia, toàn quân
thập vạn phải như một. Trong chiến trận, cả quân đoàn bị nghiền nát cũng chỉ
trong chốc lát. Trong cuộc đồ sát đó, cá nhân ngươi có thể làm gì? Ngay cả một
tiên thiên cao thủ thực sự, trong đám loạn quân e rằng cũng khó giữ nổi tính mạng!
Tần Vũ im lặng.
- Có thể......
Tần Vũ phản ứng yếu ớt.
Tần Đức tiến đến bên Tần Vũ, đặt tay lên vai hắn, dịu
giọng:
- Vũ nhi, con phải minh bạch rằng, con là hậu duệ của
Tần gia, huyết mạch của Tần gia tuyệt đối không thể bị huỷ diệt hoàn toàn, đại
ca con thân là đại tướng, bản thân cũng đã đạt đến tiên thiên cảnh giới, ta tuyệt
đối có thể yên tâm, nhị ca con ngồi lại hậu phương lo chuyện chính sự, ta cũng
hoàn toàn tin tưởng. Giờ con xin đi làm quân tiên phong, vạn nhất có mệnh hệ
gì, con bảo phụ vương làm sao giao phó với liệt tổ liệt tông, làm sao dám đối mặt
với mẫu thân con chốn cửu tuyền đây?
- Vũ nhi, đừng cố chấp nữa, con gia nhập quân đoàn, lại
khiến cho phụ vương càng thêm phân tâm lo lắng. Vũ nhi, con đã trưởng thành,
không thể không biết cân nhắc cho đại cục chứ.
Tần Đức nhìn Tần Vũ nhắc nhở.
Trong khoảnh khắc tâm trí Tần Vũ quay cuồng với bao
suy nghĩ.
Hắn đương nhiên minh bạch, trong việc xử lý chính sự,
bản thân hầu như không giúp được gì ngược lại có thể trở thành gánh nặng. Việc
duy nhất có thể làm là xuất lãnh một đạo tiểu binh đi tiên phong, tuy vậy lại
có thể khiến phụ vương phân tâm lo lắng. Trong đám thiên quân vạn mã, sức mạnh
của của một cá nhân chẳng có tác dụng gì.
Tần Vũ tâm cơ máy động không ngừng, tự biết nếu cố
tình gia nhập quân đội, không chừng lại làm bất lợi cho việc quân.
- Phụ vương, con đã rõ, con không làm khó người nữa.
Tần Vũ nói dứt lời, đoạn chuyển thân ly khai đương trường.
Tần Đức nghe những lời đó, nỗi lo lắng trong tâm khảm
lại trào lên. Tần Phong, Tần Chính và Từ Nguyên dõi theo Tần Vũ, cũng không khỏi
có chút không an tâm.
Tần Vũ tiến lại phía cổng đột nhiên đình bộ, chuyển
thân nhìn lại phía mọi người:
- Phụ vương, đại ca, nhị ca, Từ thúc thúc, huyết thù của
mẫu thân xin nhờ cả vào mọi người.
- Tam đệ, hãy phấn chấn lên, chúng ta sẽ tiêu diệt Hạng
gia.
Tần Chính kiên định nói, Tần Phong cũng trịnh trọng hạ
quyết tâm, Tần Đức và Từ Nguyên mục quang hướng về phía Tần Vũ, khiến cho Tần
Vũ có thể minh bạch ý tứ hai người.
- Đa tạ!
Tần Vũ ngẩng cao đầu rời gian mật thất, bước trên hành
lang, lúc đó trời đã tối hẳn, muôn vàn tinh tú lấp lánh trên bầu trời, gió lạnh
trong đêm tối khiến toàn thân run lên.
Tần Vũ đột nhiên quay người, nhìn về phía căn phòng
kín đáo gần hành lang, tự nhủ:
"Có lẽ mọi người đang bàn bạc kế hoạch, chỉ hận
ta vô dụng không giúp gì được."
Tần Vũ cười khổ, đoạn quay người bỏ đi.
Bình minh hôm sau, Tần Vũ đã lặng lẽ rời vương phủ
quay về Vân Vụ sơn trang, bạn đồng hành chỉ có mình Tiểu Hắc.
Về Vân Vụ sơn trang được một ngày, bài huấn luyện của
Tần Vũ nặng hơn, thậm chí vì Tần Vũ nóng lòng muốn đối mặt thù nhân, thời gian
ra ngoài làm sát thủ đột ngột giảm đi, hầu hết thời gian đều không ngừng luyện
tập nâng cao bản thân. Tần Đức khi biết việc này chỉ cười khổ trong lòng, tuyệt
không nói một lời nào.
Nửa tháng sau, một đêm khuya.
Tần Vũ rời phòng, đứng tại trung tâm đình viện, đột
nhiên dưới chân phát lực, thân hình dao động vô cùng lặng lẽ nhún một cái đã
vút lên trên mái nhà. Ngồi trên mái nhà, Tần Vũ trầm mặc nhìn vô biên tinh
không, bên cạnh hắn, Tiểu Hắc đứng lặng yên.
Vân Vụ sơn trang vốn nằm bên sườn núi, từ trên mái nhà
Tần Vũ thậm chí nhìn thấy vách núi không xa, trong vách núi sâu thẳm từng đợt từng
đợt hàn phong ào ào thổi, Tần Vũ lại như không hề hay biết.
- Tiểu Hắc, ta cảm thấy ta chỉ là một kẻ vô dụng, cực
kỳ vô dụng.
Tần Vũ ngồi sát bên Tiểu Hắc, thanh âm trầm trầm.
Đôi ưng nhãn sáng như sao của Tiểu Hắc hướng về phía Tần
Vũ, đồng thời giang đôi cánh rộng như đậu lên vai Tần Vũ, tựa hồ như đang vỗ về
an ủi hắn.
Quan sát tinh không, vọng vào thính giác Tần Vũ là những
thanh âm nhè nhẹ, dường như đó chính là tiếng lòng đau khổ và chua xót:
- Từ lúc ta còn nhỏ, phụ vương đã không mấy quan tâm đến
ta, sở dĩ ta nỗ lực tập luyện cũng chỉ nhằm mục đích tranh thủ sự quan tâm của
người. Tuy nhiên mãi sau này, ta mới phát hiện, phụ vương thực sự rất quan tâm
đến ta. Chỉ là......Người có đại sự phải lo, không thể mỗi chốc lại lo lắng cho
ta. Tiêu diệt Hạng gia hoàng tộc, báo thù cho mẫu thân, đây quả thực là vấn đề
khó khăn. Phụ vương, đại ca, nhị ca, mọi người đều nhất mực cố gắng, nhưng
ta......
- Ta thì đến một chỗ trong kế hoạch cũng không có. Xử
lý chính sự thì ta không thông, lãnh binh xuất chiến ta chẳng thạo. Một thân
công phu tu luyện này, giữa đám thiên quân vạn mã e rằng chẳng làm nên cơm cháo
gì.
Tần Vũ đột nhiên nắm chặt tay.
- Kỳ thực, ta rất muốn tương trợ phụ vương, kỳ thực,
ta rất muốn đóng góp sức mình, tốt xấu gì, được góp một phần sức lực dù là nhỏ
nhặt cũng tốt lắm rồi.
Hận vì học nghệ chưa tinh.
Tần Vũ hận, hận bản thân vô dụng.
Từ nhỏ đến lớn, Tần Vũ luôn cảm thấy bản thân quá cô độc,
mặc dù hắn biết phụ vương đối với hắn vô cùng quan tâm, nhưng từ lúc hắn sáu tuổi
đến khi mười sáu tuổi, mười năm trời đằng đẵng mà khoảng thời gian hai cha con
đoàn tụ thực tế không vượt quá một tháng. Hắn không dám trách phụ vương, chỉ hận
bản thân vô dụng.
Hắn đã biết phụ vương đang làm gì. Hắn cũng rất muốn
được giao phó bất cứ việc gì. Hắn muốn góp sức cho phụ vương, nhưng sự thực là
hắn chẳng giúp được gì.
- Có lẽ đối với phụ vương, ta là một gánh nặng. Tiên
Thiên cảnh giới, không biết đến bao giờ mới có thể đạt thành đây. Mặc dù hiện tại
công lực của ta tiến bộ thần tốc, nhưng để đạt đến ngoại công cực hạn, có lẽ
cũng cần ít nhất năm, sáu năm nữa.
Tần Vũ nhất thời cảm thán.
Một lúc lâu sau, Tần Vũ đột nhiên đứng dậy, hít một
hơi thanh khí, trong mắt bỗng nhiên phát xuất một luồng sáng tràn đầy nhiệt
tâm.
- Đại ca, nhị ca, phụ vương, mọi người đang nỗ lực
không ngừng, chuẩn bị cho trận chiến năm năm sau. Hài nhi cũng sẽ cố gắng tu
luyện, chí ít là trong vòng năm năm...Hài nhi nhất định đạt đến cảnh giới của
lão sư Triệu Vân Hưng, đạt thành hậu thiên cực trí.
Tần Vũ hạ quyết tâm.
Giá trị, nhân loại sinh sống trên thế gian đều phải có
giá trị. Dẫu chỉ có một chút giá trị trong mắt đấng sinh thành, thì cũng có thể
coi là sống không uổng kiếp người. Thân là một vương tử nhưng Tần Vũ không vì
thế mà trở thành một công tử bột, hắn cần phải có thành tựu, dù nhỏ đến
đâu...miễn là được trợ lực cho phụ vương là mãn nguyện lắm rồi.
……….
Tiềm Long đại lục đất đai rộng lớn khôn cùng, tuy
nhiên so với Tiềm Long đại lục, đại dương bên ngoài còn rộng lớn gấp mười gấp
trăm lần.
Bỗng nhiên...
Biển cả mênh mông đột nhiên chấn động ầm ầm, không hề
có một cơn cuồng phong nào, vốn là nguyên nhân chính dẫn đến những cơn bão biển,
đồng thời thiên địa linh khí chuyển động khôn cùng, sóng biển dâng cao trăm trượng,
rồi đổ ập như thác lũ, các tu luyện giả đều cảm nhận được thiên địa linh khí vô
cùng hỗn độn, căn bản nhất thời không thể hấp thụ.
"Hưu!"
Từ trong thiên không, giữa lưng chừng trời xuất hiện một
lưu tinh cực nhỏ, thành một đường thẳng bay về hướng Tiềm Long đại lục, tốc độ
vô cùng lăng lệ, thậm chí còn truyền đi thanh âm rú rít không ngừng, chỉ khoảnh
khắc sau, đã biến mất không chút dấu vết. Mặc dù vậy thiên địa linh khí cũng đã
hoà dịu trở lại, biển cả mênh mông cũng khôi phục vẻ bình yên thường ngày.
………..
"Lưu tinh!"
Tần Vũ từ xa đã thấy lưu tinh quang trên cực cao từng
không bay lại, lập tức từ trên mái nhà cẩn thận quan sát. Mắt thấy lưu tinh đột
nhiên nhằm thẳng hướng mình phóng tới, Tần Vũ nhãn quang loé lên, cười thầm tự
nhủ:
"Lưu tinh này sẽ không bay thẳng đến Vân Vụ sơn
trang đâu."
Tuy nhiên Tần Vũ cũng biết được, ở đâu đó ngoài kia có
nhiều sao băng, do mưa lưu tinh rơi xuống tạo thành.
"Biết đâu có thể tìm được ở ngoài kia một khối
sao băng lớn nhỉ?"
Trong thâm tâm Tần Vũ, có một chút thất vọng, đó là
lưu tinh đang bay giữa từng không, hơn nữa lưu tinh cũng đang dần tiêu biến khỏi
mục quang của hắn.
"Dẫu không thu được gì, bất quá có thể được mục
kích lưu tinh cũng là may mắn lớn rồi."
Tần Vũ cười nhẹ, đoạn chuyển thân nhảy từ mái nhà xuống
đất, nhưng khi thân thể còn đang ở trên không, mục quang chợt loé lên.
- Kia là cái gì thế?
Tần Vũ thoáng trông thấy có luồng sáng yếu ớt đang le
lói tại Tây uyển, không nén được sự nghi hoặc trong tâm. Tần Vũ lập tức chạy thẳng
về phía Tây uyển. Tới nơi, hắn cẩn thận quan sát xung quanh, nhất thời cũng
không thấy gì bất thường. Tần Vũ bước lại gần ôn tuyền, hốt nhiên cảm thấy có
cái gì đó phản quang dưới đất.
- Kia là cái gì.
Tần Vũ mơ hồ quan sát một vật thể dạng thuỷ tinh dưới
đất, hắn ngồi xổm xuống thận trọng xem xét, nó là một hồng sắc tinh thể, cỡ bàn
tay, đây chính là tinh thể hình giọt lệ.
- Huyết hồng sắc, tinh thể giọt lệ, chắc là thuỷ tinh.
Tần Vũ quan sát tinh thể này, trong tâm bất giác cảm
thấy hiếu kỳ với khối 'thuỷ tinh' này.
- Khảm nạm 'thuỷ tinh' này vào sợi dây cũng hay, nếu
đem tặng Tiểu Lộ, Tiểu Lộ nhất định sẽ rất thích. À, nên gọi là gì bây giờ?
Tần Vũ nhíu mày suy nghĩ, đoạn mục quang bừng sáng:
- Sau khi thấy lưu tinh, lại tìm được tinh thể hình giọt
lệ, hay gọi nó là 'Lưu Tinh Lệ' đi.
Lưu Tinh Lệ, Tần Vũ đối với danh tự mới nghĩ ra này vô
cùng thoả mãn.
Tần Vũ lướt nhẹ về phía trước, đầu gục gặc mãn ý, bỗng
hắn cảm giác thủ tâm nhẹ bẫng, trong giây lát khối 'thuỷ tinh' đột nhiên...đột
nhiên biến mất một cách quỷ dị. Từ trong bàn tay Tần Vũ, Lưu Tinh Lệ bỗng tan
biến không chút dấu vết. Tần Vũ hai mắt trợn trừng trừng.
- Phải chăng gặp quỷ?
Trong tâm Tần Vũ tự nhiên chấn động, hắn chưa từng thấy
qua một sự kiện quỷ dị tương tự. Vật trong tay đột nhiên biến mất, cứ như thể
chưa từng tồn tại quả là sự kiện ngoài sức tưởng tượng, nhưng Tần Vũ vô cùng quả
quyết, vài phút trước hắn đích thực đã tìm được một tinh thể huyết hồng sắc
nhãn lệ, hơn nữa còn đặt tên cho nó là Lưu Tinh Lệ.
- Nó biến đi đâu được nhỉ? Hay là có tiên thiên hoặc
thượng tiên cao thủ nào, dùng cách không nhiếp vật chi pháp, lấy nó đi rồi?
Tần Vũ xáo động:
- Không đúng, cảm giác của ta khá là linh mẫn. Giả dụ
có cách không nhiếp vật, trong tay ta chẳng nhẽ không cảm thấy khối 'thuỷ tinh'
chuyển động sao. Làm sao tự nhiên biến mất được?
Tần Vũ không thể tưởng tượng được, cách không chuyển vật,
đó là một loại pháp thuật thần thông.
- Thượng tiên cao thủ cũng không thể thi triển pháp
thuật này, trừ phi là có siêu cấp cao thủ nào đó đang đêm muốn hí lộng ta đây?
Tần Vũ nhất thời lúng túng. Trong Tây uyển, Tần
Vũ suy nghĩ láo liên một lúc lâu, cũng vẫn không tìm ra đáp án, đành mang mối
nghi ngờ của mình mà ly khai Tây uyển.
====================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét