Đông Lam sơn cao đến hơn ba nghìn mét, núi cao như vậy
đương nhiên cây cối rậm rạp, tại nơi rừng sâu núi thẳm, thậm chí còn có dã thú ẩn
hiện.
Tuy nhiên vào lúc này, ở sâu trong khu rừng phía sau
Đông Lam sơn, một nhân ảnh di chuyển cực nhanh qua lại như con thoi, nhanh như
hắc báo, phảng phất lại linh xảo tựa viên hầu, thậm chí mỗi bước còn nhảy xa mười
mấy mét, dễ dàng di chuyển từ chạc cây này sang chạc cây khác. Quái dị nhất là,
mặc dù nhân ảnh kia có tốc độ cực nhanh, tuy nhiên lại không hề có chút phong
thanh.
Nhân ảnh lại như thiểm điện từ trên cao vài chục mét bất
ngờ hạ xuống "bồng" mãnh liệt đáp xuống một tiểu hồ giữa tùng lâm,
làm cho tiểu hồ mỹ lệ kia, nước trong suốt như mỹ ngọc, nhất thời nổi từng đợt
sóng nước lăn tăn, vô danh tiểu hồ này vào những buổi bình minh, thậm chí còn
có thể nhìn rõ từng viên sỏi nhỏ dưới đáy hồ.
- Thật sảng khoái.
Tần Vũ từ dưới nước lắc mạnh đầu, từng hạt nước bay ra
tứ phía.
Theo lý mà nói, Tần Vũ cũng đã đạt đến cảnh giới của
Triệu Vân Hưng, thậm chí có phần vượt trội, nên cũng đã đạt đến cái gọi là hậu
thiên cực hạn.
Tuy vậy...thân thể Tần Vũ từng kỹ năng đều được nâng
cao với tốc độ cực kỳ kinh nhân, hắn cảm giác quá trình tiến bộ vô cùng khủng bố,
vì không muốn người trong sơn trang bàn tán nên đích thân tiến nhập sơn lâm trực
tiếp huấn luyện.
Huấn luyện tại sâu trong sơn lâm, cự thạch có thể tìm
thấy ở mọi nơi, hơn nữa cũng rất tốt khi huấn luyện thân pháp "Bắc Đẩu Thất
Tinh Nguyệt Quang vũ", bất quá tại sơn lâm căn bản không hề có đường đi, đối
với các chủng loại khác có thể là trở ngại, nhưng trong tình huống này là thuận
lợi vô cùng khi huấn luyện sức tải.
- Gần một năm rưỡi, sức mạnh một tay đã đạt đến nghìn
cân, ài, nếu nói ra...
Trên mặt Tần Vũ nhất thời xuất hiện nét cười.
Lực hỗ trợ của đơn thủ, với sức mạnh của một quyền xuất
ra, hoàn toàn là hai khái niệm riêng biệt, luyện đơn thủ đích thực khó khăn
hơn. Đơn thủ nghìn cân, một quyền phát xuất khẳng định có thể đạt đến hơn vạn
cân. Quả thật là một sức mạnh khủng khiếp, ước lượng ngoại công lực lượng tối
cường như Man Đống cũng phải choáng váng.
- Trong nửa năm nay, với sức nặng gần ba trăm cân mang
theo, không hiểu khi bỏ phụ trọng ra, tốc độ của ta có thể đạt đến cảnh giới
nào.
Tần Vũ thầm nghĩ, nếu để ngoại nhân nghe được khẳng định
là không thể tin nổi.
Tần Vũ bản tính cương nghị, lúc này di chuyển cực
nhanh trong tùng lâm, tốc độ này dù một ngoại công cao thủ bình thường cố hết sức
cũng không thể sánh kịp. Hơn nữa lúc này hắn còn mang trên mình ba trăm cân phụ
trọng.
"Bồng!"
Lập tức cùng với thanh âm vang lên, huyền thiết hộ tí
trên người Tần Vũ, cùng huyền thiết hộ thối và hắc kim bối tâm tuột khỏi người
rơi xuống bên cạnh.
- Ha, xem nào!
Tần Vũ đột nhiên như tên rời cung bắn thẳng lên trời,
phi thân thẳng xuống nước, thân thể ở trên không uốn lượn nhẹ nhàng, bỗng
nhiên...dừng lại! Phải, dừng lại trên không, mặc dù chỉ trong vòng hai ba giây
mà thôi. Đó là sự ảo diệu của thân pháp Tần Vũ dựa theo phong lực.
"Viu!"
Tần Vũ thân hình chấn động, đã cực tốc hạ xuống đất.
"Bồng!"
Chân vừa chạm đất, Tần Vũ chỉnh người "xoát"
một tiếng đã mất dạng, sau đó cây đại thụ bên cạnh chấn động không ngừng, âm
thanh mơ hồ xuyên qua sơn lâm. Chạm đất!
Tần Vũ đột nhiên xuất hiện gần hồ, nét mặt biểu thị
hưng phấn khôn cùng:
- Bỏ đi ba trăm cân phụ trọng, tốc độ đã tiến thêm được
một tầng, quả thật rất nhanh, chỉ là.....
Tần Vũ nhíu mày:
- Chỉ là tốc độ mặc dù nhanh, trở lực của gió lại trở
nên quá lớn, thậm chí bây giờ tu vi "Bắc Đẩu Thất Tinh Nguyệt Quang
Vũ" của ta, cũng hoàn toàn vô phương hoá giải trở lực.
Tốc độ càng nhanh, trở lực của gió càng lớn, tốc độ Tần
Vũ đạt đến cảnh giới chưa từng có. Trong quá khứ hắn có thể dễ dàng thoát khỏi ảnh
hưởng của trở lực, nhưng hiện tại với tốc độ cực nhanh, hắn lại vô pháp hoá giải
trở lực triệt để.
- Xem ra ta vẫn chưa đủ mạnh, còn cần cố gắng nhiều,
ta cần phải xác định hiện tại, cực hạn của bản thân ở đâu.
Trong mắt Tần Vũ bất giác bùng lên những tia hưng phấn.
……..
Tần Vũ tại sâu trong sơn lâm Đông Lam sơn tiếp tục khổ
tu...
Đêm khuya, tại kinh thành hoàng cung Sở vương triều,
trong Hoa Dương cung.
Hoa Dương cung là tẩm cung của Ngọc Quý phi, đêm nay Sở
Vương triều hoàng đế Hạng Quảng ngự giá tới Hoa Dương cung của Ngọc Quý phi,
cùng nhau một trận mây mưa, Hạng Quảng cùng Ngọc Quý phi đang say sưa giấc điệp,
hai cung nữ ngoài cửa cũng đã ngủ gật, mặc dù trước đó cũng đã nỗ lực mở mắt
chong chong.
Hạng Quảng đang say sưa ngủ, thân thể đột nhiên rung động,
trên trán không ngừng xuất hạn, phảng phất như trong trạng thái kích động khủng
hoảng cực độ.
- Không, không cần, không cần...
Hạng Quảng mấp máy môi liên tục, thanh âm trầm sâu hỗn
loạn, căn bản khó lòng nghe được gì, tuy nhiên cả người Hạng Quảng giật mạnh,
Ngọc Quý phi nằm bên cạnh cũng đã tỉnh giấc.
- Hoàng thượng, hoàng thượng người làm sao vậy, hoàng
thượng.
Ngọc Quý phi thấy Hạng Quảng sắc mặt đỏ bừng, nhất thời
giật mình hoảng hốt.
- Chết đi!
Hạng Quảng, hai mắt vẫn nhắm nghiền, bất ngờ gào lên
như sấm, song thủ huy lên, đánh thẳng vào ngọc thể của Quý phi.
"Bồng!"
Ngọc Quý phi bị đánh văng khỏi long sàng, tại hoa khẩu
tiên huyết phún ra, nhìn Hạng Quảng đầy vẻ lo sợ, nàng là phi tử được hoàng thượng
sủng ái nhất. Hạng Quảng lúc này đã tỉnh giấc, mắt thấy Ngọc Quý phi bị mình đả
thành trọng thương, không ngờ sắc mặt vẫn lãnh đạm vô cùng.
- Người đâu, truyền ngự y.
Hạng Quảng ra lệnh, không bận tâm đến Ngọc Quý phi, trực
tiếp mặc y phục bên mình vào rồi đi qua Ngọc Quý phi thân đang trọng thương ra
ngoài, thậm chí chẳng thèm nhìn lại.
Một lúc sau, Hạng Quảng xuất hiện tại ngự thư phòng, một
gã hắc y nam tử mũi ưng cung kính đứng bên cạnh.
- Đông vực tam quận là do Dương Lực phụ trách à.?
Hạng Quảng thanh âm lãnh mạc.
- Vâng, thưa hoàng thượng.
Nam tử mũi ưng cung kính nói.
Hạng Quảng đột nhiên đứng dậy, nhìn nam tử mũi ưng
nói:
- Mang tất cả những tin tức tình báo liên quan đến Tần
Đức tổng hợp lại rồi báo cáo trẫm, còn nữa, gia tăng lực lượng giám sát ba quận
Đông Vực, trẫm không tin hắn có thể chiêu nạp được mười vạn binh sĩ. Tần Đức
trong tay còn quân bài gì, nhất định phải điều tra kỹ lưỡng. Dương Lực nhiều
năm giám sát không ngờ lại chỉ thu được kết quả không đáng kể, thật là vô dụng.
Bắt đầu từ hôm nay, công tác tình báo tại Đông vực tam quận sẽ do Chân Từ đảm
nhiệm, Dương Lực triệu hồi kinh sư.
- Vâng!
Nam tử mũi ưng Đan Tất quỳ xuống thưa.
- Cho lui.
Hạng Quảng vừa phất tay, nam tử mũi ưng liền cung
thân, đoạn thân hình như chớp biến mất khỏi ngự thư phòng.
Hạng Quảng mắt nhìn phía trước, trong lòng lại liên tưởng
đến điều gì đó.
- Chừng nào chưa điều tra rõ chân tướng của Tần Đức
ngươi, trẫm thật ăn không ngon, ngủ không yên.
Hạng Quảng vừa có cơn ác mộng kinh hoàng, trong mộng y
bị Tần Đức sát tử. Y lo nhất là sự tình trong quá khứ bị Tần Đức phát hiện, liền
muốn tru lục Tần gia, tuy nhiên Tần gia toạ trấn Đông vực tam quận đã hàng trăm
năm, gốc rễ bền chắc, căn bản không thể nói diệt là diệt ngay được.
Hiện tại Hạng Quảng định sách lược giám sát Tần Đức,
như quả Tần Đức có dấu hiệu tạo phản, lập tức phát động lực lượng toàn quốc tiêu
diệt Tần gia. Đương nhiên nếu Tần Đức không biết được những chuyện trước đây, sẽ
không tính đến chuyện dấy binh tạo phản.
- Dương Lực là tên nô tài ngu ngốc vô dụng, bất quá,
Chân Từ khẳng định sẽ được việc. Tần Đức, ngươi tốt nhất không nên biết gì cả,
an phận thủ thường mà giữ chức Trấn Đông vương của ngươi, như quả ngươi thực muốn
tạo phản, thì......
Nhãn thần Hạng Quảng bất chợt phát xuất một tia hàn
quang.
Đông Lam sơn, sâu trong tùng lâm, cạnh tiểu hồ.
Mười ngày đã qua.
Tần Vũ lưng dựa vào một khối cự thạch, trên môi ngậm một
cọng cỏ, mắt nhìn về phía tiểu hồ lộ vẻ không cam tâm.
Từ lúc tám tuổi cho đến nay khi đã mười tám tuổi, Tần
Vũ mười năm thân thể biến hoá tiến bộ không ngừng, đặc biệt sau khi có được 'Lưu
Tinh lệ', Tần Vũ như một bước lên trời. Tuy nhiên một khoảng thời gian trước Tần
Vũ phát hiện quá trình tiến bộ của hắn đã bắt đầu chậm lại, cho đến mười ngày gần
đây, lại cơ hồ một bước cũng không thể tiến bộ thêm.
- Xem ra...ta đã đạt đến hậu thiên cực hạn rồi!
Tần Vũ bất chợt cười mỉm.
- Người khác đạt hậu thiên cực hạn thì một tay có thể
nâng được bảy tám trăm cân, giờ ta đang mang ba trăm cân phụ trọng, một tay có
thể cử được vật nặng một nghìn bốn trăm cân, nếu bỏ phụ trọng ra, nâng một
nghìn năm trăm cân hẳn cũng có khả năng.
Tốc độ, so sánh với sức mạnh, tốc độ của Tần Vũ đã đạt
đến hạng tối cường, từ việc mang vác trọng vật ngộ ra thân pháp, trở lực của
gió dưới tốc độ cực hạn đã bị hoá giải, nếu như Tần Vũ toàn lực di động, cả người
sẽ tựa như bóng mờ, với công lực non yếu sẽ khó lòng thấy được. Sức mạnh, tốc độ,
linh mẫn, thân thể mạnh mẽ. Tần Vũ đã đạt đến cảnh giới phi nhân.
Chỉ luận về thân thể, tiên thiên cao thủ còn lâu mới bằng
hắn, bất quá tiên thiên cao thủ sử dụng tiên thiên chân khí bên trong cơ thể, Tần
Vũ muốn thắng được quả là khó khăn. Tiên thiên cao thủ được tiên thiên chân khí
hỗ trợ, nếu không phải vậy sao gọi là tiên thiên. Tiên thiên, hậu thiên bản chất
khác nhau.
- Hậu thiên đạt cực hạn, tối hậu đột phá sang cảnh giới
tiên thiên. Nhưng ta tu luyện ngoại công, ngoại công để đạt đến tiên thiên, cần
phải làm sao đây?
Tần Vũ khẽ lẩm bẩm, nhất thời quên mất rằng từ trước đến
giờ chưa từng có ai tu luyện thân thể đạt đến tiên thiên cảnh giới.
Đột nhiên từ trên trời cao có tiếng đại ưng vang dội,
rồi có thanh âm sắc nhọn nhằm hướng Tần Vũ phóng thẳng đến, một con cự đại hắc
ưng, từ thiên không hạ xuống, xuất hiện cạnh Tần Vũ.
- Tiểu Hắc, ngươi đến rồi, lần này ra ngoài đã ba
ngày, ta tưởng ngươi quên ta rồi chứ!
Tần Vũ vuốt ve 'hoàng quan' của hắc ưng, âu yếm nói.
'Hoàng quan' của
Tiểu Hắc chỉ có Tần Vũ mới vuốt ve được, người khác không thể chạm vào.
<Hoàng
quan: túm lông vàng trên đỉnh đầu>
Hắc ưng không ngờ chỉ mới hai năm đã to lớn phi thường,
khi đứng cao tới gần hai mét, một khi hai cánh vươn ra, Tần Vũ trên lưng Tiểu Hắc
nằm rạp không dám ngồi dậy. Trong quá khứ 'hoàng quan' đích thị là mầu hoàng
kim, hiện tại ở trung tâm nhúm lông vàng đã xuất hiện sắc hồng rực, phảng phất
như một đoá hoả diệm.
Hắc ưng cau có nhìn Tần Vũ, đồng thời đập cánh đầy vẻ
lo âu, Tần Vũ thấy vậy cười cười. Bao năm qua, hắc ưng và Tần Vũ ở cùng nhau, Tần
Vũ chỉ nhìn ánh mắt hắc ưng là hoàn toàn minh bạch ý tứ của nó.
- Tốt lắm, tốt lắm, ngươi đã không quên ta, ta hiểu lầm
ngươi rồi, hảo.
Tần Vũ cười đáp.
Đầu hắc ưng gật gật, Tần Vũ lại không nén được cười tủm.
- Tiểu Hắc, lại đây, đã lâu chúng ta không so tài, thử
xem nào.
Tần Vũ lời nói chưa dứt, thân hình trong giây lát
phóng về phía hắc ưng, thủ biến thành trảo bổ về phía hắc ưng không hề khoan
nhượng.
Hắc ưng phát hoảng, rồi tựa hồ như rất thống khoái,
đưa cánh lên dễ dàng tiếp chiêu của Tần Vũ. Ưng trảo của Tần Vũ vừa chạm tới
cánh của hắc ưng, đột nhiên trong không khí vang lên thanh âm như hai miếng
thép va vào nhau. Chỉ lực của Tần Vũ mặc dù đã đạt đến cường đại như trảo thủ của
Ưng Trảo Vương, nhưng vẫn không thể làm hắc ưng bị tổn thương.
- Hắc sắc vũ mao của ngươi có thể sánh với huyền thiết
đấy.
Tần Vũ lui một bước, mắt thấy cường chỉ lực đã đạt đến
tối ngoại tầng của mình công kích lên vũ mao của Tiểu Hắc lại không chút dấu vết,
thực sự không cam tâm.
Vũ mao của hắc ưng, phát ra huyền quang, sắc bén vô bỉ.
Hơn nữa trên cánh hắc ưng có lớp lông mao dày, Tần Vũ muốn dùng trảo thủ nắm lấy
một mảng vũ mao cũng là vô phương, có thể tưởng tượng khả năng phòng ngự của hắc
ưng khủng bố thế nào. Hắc ưng đắc ý lúc lắc đầu, đập loạn hai cánh.
- Đừng vội đắc ý, nhìn đây, xem ra phải dùng chiêu này
rồi.
Tần Vũ trút bỏ huyền thiết hộ tí, huyền thiết hộ thối
và hắc kim bối tâm, chỉnh thân thể tức thì có cảm giác phiêu hốt nhẹ như lông hồng.
Khả năng phòng ngự mạnh mẽ của hắc ưng nhất thời rơi
vào thế hỗn loạn. Đòn công kích thật kinh người, song ưng trảo cương mãnh tựa
huyền thiết dễ dàng phá vỡ trảo thủ, tuyệt đối có thể so với thần binh lợi khí
cấp tiên phẩm. Tần Vũ dùng nhục thể đối chọi với huyền thiết binh khí, rõ ràng
là chịu thiệt thòi, lập tức ly khai ưng trảo của Tiểu Hắc.
- Ha ha, ngươi sẽ biết tay ta.
Thân hình Tần Vũ vẫn di chuyển cực tốc như thiểm điện.
Đúng vậy, đấu pháp duy nhất của hắn là dụng tốc độ.
Tại thiên không tốc độ của hắc ưng cực nhanh, xuống đến
mặt đất cũng rất nhanh nhẹn. Tuy vậy so với tốc độ biến thái không ai bì kịp của
Tần Vũ, vẫn còn cách một khoảng. Tần Vũ đã trút bỏ phụ trọng, liền dùng tốc độ
để áp chế hắc ưng.
"Hưu!"
Chân chạm nhất điểm, tức thì thân ảnh Tần Vũ hoá thành
bóng mờ, khi cước chạm thụ mộc hay thạch đầu, Tần Vũ vẫn giữ nguyên cực tốc liền
thay đổi phương hướng, tốc độ nhanh đến cực hạn, phảng phất xuất hiện ở tứ diện
bát phương nhất tề công kích hắc ưng.
Hắc ưng song dực như cánh quạt, cũng đạt cực tốc di
chuyển, song dực quét qua, lập tức đổi hướng. Với thân pháp khinh khinh, thân
thể hắc ưng hoàn toàn là một cỗ máy siêu tốc, trở lực của gió trở nên không
đáng kể. Một người một ưng dùng cực tốc để tương hỗ công kích.
- Hãy nếm Đại Lực Kim Cương chỉ của ta!
Tần Vũ biến chỉ như lợi tiễn, xé toạc không khí, ngạch
kích thẳng vào ngực hắc ưng. Chỉ lực tối cường, gần như phá vỡ nhất phiến vũ
mao của hắc ưng, mặc dù lớp vũ mao trên ngực hắc ưng rậm dày như mặc áo len. Hắc
ưng tựa hồ như rất giận dữ, tốc độ đột nhiên gia tăng. Trong khoảng khắc, tại
đương trường chỉ nhìn thấy một đạo tàn ảnh.
- Oa, mi điên rồi a.
Tần Vũ kêu lớn, tốc độ đã hoàn toàn đạt đến cực hạn. Dựa
vào "Bắc Đẩu Thất Tinh Nguyệt Quang Vũ", Tần Vũ một thân tựa như võ
giả hạ thế từ ánh trăng, không ngừng di động cực tốc quanh thân thể phiêu hốt của
hắc ưng, song thủ không ngừng công kích. Hắc ưng tốc độ tuy nhanh, nhưng mỗi lần
công kích đều bị Tần Vũ sớm phát hiện, thân pháp Tần Vũ dựa trên cơ sở cảm ứng
thế gió. Hắc ưng vừa công kích, không khí lay động, Tần Vũ đã lập tức phát hiện.
Đột nhiên...
Một tiếng ưng kêu vang vọng như sấm, hắc ưng cuối cùng
cũng phát nộ.
"Hô hô..."
Hai cánh hắc ưng quạt ra từng đợt cuồng phong, lập tức
chu vi cả một vùng như có gió bão, cây cối trong phạm vi đó cũng bị quạt đổ
văng đi, từng tiếng "rắc rắc" vang lên, vô số cành cây bị chấn gãy, sức
gió khủng bố tự nhiên cũng ảnh hưởng đến hành động của Tần Vũ. Tần Vũ cười một
tiếng.
- Mi hãy theo ta nào.
Tần Vũ thân hình cực tốc phóng về hướng bắc, một người
một ưng thường xuyên giao thủ, với hành động của đối phương đã quá tường tận,
không cần câu nệ làm gì. Vừa gọi hắc ưng xong, Tần Vũ đã nhằm hướng một nơi
khác phóng tới Thạch lâm (rừng đá)!
Thạch lâm, đúng như tên gọi, là một địa phương có vô số
cự thạch, là nơi Tần Vũ và hắc ưng đại chiến nhiều lần, chung quanh vô số những
tảng đá nhỏ hoặc bị phá huỷ hoặc bị đánh văng đi, chỉ còn lại những cự thạch nặng
thiên cân vạn cân.
Trong thạch lâm.
Tần Vũ phiêu hốt qua lại tới lui, hắc ưng thì như hắc
sắc thiểm điện truy theo. Thực tế so sánh về tốc độ di động thì hai đối thủ là
một chín một mười, nhưng sự linh mẫn của hắc ưng vẫn kém xa Tần Vũ. Tần Vũ có
thể đang di động trong tức thì cải biến phương hướng. Vừa đang nhằm hướng đông
cực tốc di chuyển, lại có thể lập tức chuyển sang hướng tây.
"Bồng!" "Bồng!" "Bồng!"
"Bồng!" "Bồng!"
Tần Vũ song thủ lúc biến thành chưởng đao, lúc thành
thiết quyền, lại thành quyền chỉ công kích, khi hắc ưng dùng mỏ và song dực phối
hợp công kích, thì song lợi trảo cũng dừng lại, chỉ khi bay lên mới dùng lợi trảo
để công kích Tần Vũ. Khi hắc ưng phi lên, Tần Vũ chỉ biết bị động chống đỡ. Tất
nhiên Tần Vũ vô pháp để bay lên, nhất thời cũng không tìm được biện pháp phản
công.
"Bồng!"
Cánh hắc ưng vung lên, Tần Vũ nghiêng mình tránh né, một
cánh liền đánh thẳng vào một cự thạch kề bên. Cánh của hắc ưng kiên ngạch không
chút tỳ vết, còn cự thạch đã bị đánh vỡ vụn.
Tần Vũ đột nhiên một chưởng đánh về phía sau gáy hắc
ưng, cánh hắc ưng liền múa lên, ly khai tức thì, trọng chưởng của Tần Vũ uy
mãnh kích thẳng lên một cự thạch khác. Đương nhiên, cự thạch bị nhất chưởng của
Tần Vũ đả vỡ. Chưởng lực của Tần Vũ, sự lợi hại hoàn toàn có thể sánh với cao thủ
Thiết Sa chưởng trong bát đại cao thủ ngoại công, vô luận về sức mạnh hay về sức
bền. Một người một ưng tiếp tục giao thủ, thạch lâm cơ hồ như trong cơn kiếp nạn.
Mỗi khi họ đánh hụt một chiêu, là một cự thạch nát vụn thành phấn.
"A!"
Tần Vũ kêu to một tiếng, đột nhiên từ trên cao hạ xuống
phách kích hắc ưng. Hắc ưng lúc này sau lưng là cự thạch, căn bản không lối đào
thoát. Nhưng hai cánh hắc ưng bỗng máy động, nhanh chóng chuyển thân thoát sang
bên cạnh vài mét, trọng chưởng Tần Vũ tiện tay đánh thẳng vào cự thạch phía sau
lưng hắc ưng.
"Oanh!"
Cự thạch vỡ vụn, nhưng Tần Vũ đột nhiên bất động.
- Tiểu Hắc, dừng lại.
Tần Vũ vừa rồi nhục chưởng cảm giác có gì không đúng,
bởi hắn cảm thấy cự thạch có sức phản chấn cường liệt. Tất nhiên khi đánh vỡ những
cự thạch khác cũng có sức phản chấn, nhưng ở cự thạch này sức phản chấn thật mạnh,
thủ chưởng của hắn thậm chí cảm giác ê ẩm. Hắc ưng nghe tiếng Tần Vũ, liền lộ vẻ
hoài nghi nhìn tới.
- Đây...đây là cái gì.
Tần Vũ chấn kinh nhìn hoả hồng sắc thạch đầu trước mắt,
không thể nói đó là đá, nhưng có vẻ là tinh thạch, chỉ cần bỏ ánh sáng hồng sắc
đi thì nó không phải cũng là một tảng đá sao?
Đánh vỡ cả vạn cân cự thạch, ai nghĩ được trong đó lại
có hoả hồng sắc tinh thạch, hơn nữa tinh thạch này lại thật lớn, cơ hồ cao bằng
nửa Tần Vũ, lại là một trụ tròn gần đến mức hoàn hảo, chuẩn xác mà nói, là một
cây thạch côn, chỉ là cây thạch côn này nếu so với những đoản côn thông thường
khác, có vẻ ngắn và dầy hơn nhiều. Tần Vũ song thủ nắm lấy tinh thạch hình trụ,
nhất thời cảm giác ấm vô cùng.
- Ồ, nặng ghê.
Tần Vũ kinh ngạc phát hiện khối tinh thạch nặng hơn
bình thường, tức thì song thủ dụng lực, khẽ kêu một tiếng nhấc bổng hoả hồng sắc
tinh thạch lên, Tần Vũ tức thì trừng mắt nói:
- Lão thiên ơi! Cái tiểu viên trụ này, không ngờ lại nặng
đến gần hai nghìn cân.
===================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét