- Không
khí sáng sớm thật sảng khoái, cảm giác mình đang ở trạng thái tốt nhất từ trước
giờ a.
Tần Vũ duỗi người, hít sâu luồng không khí trong lành,
bỗng trong mắt Tần Vũ thoáng qua một tia quang mang sắc bén.
- Được, bắt đầu nỗ lực, trong năm năm nhất định phải đạt
đến đỉnh cao Hậu Thiên.
Trong lòng Tần Vũ tràn đầy niềm tin, lập tức bắt đầu tập
luyện từ sáng sớm.
Trên người Tần Vũ luôn luôn mang thêm ba trăm cân nặng,
hắn cứ như vậy xuất phát từ Vân Vụ sơn trang chạy thẳng đến chân núi. Từ chân
núi lên đỉnh núi, từ đỉnh trở về chân núi, Tần Vũ cứ băng băng chạy đi chạy lại
như thế. Như thường lệ, Tần Vũ phải chạy liên tục đến khi nào không còn sức chạy
tiếp mới dừng lại.
"Hô"
Tần Vũ không ngừng thở dốc, mồ hôi từng giọt từng giọt
từ cằm hắn nhỏ xuống, bây giờ hắn đã hoàn toàn đạt đến cực hạn, mỗi ngày chạy
như thế, Tần Vũ đã sớm biết được mức độ cực hạn, thế nhưng ai ngờ được hôm nay
lại chạy nhiều hơn ngày hôm qua một lần đi về. Hơn nữa...hắn thật sự không còn
khí lực.
Mặc dù mệt mỏi cực độ nhưng Tần Vũ lại rất cao hứng:
- Tình hình hôm nay quả rất tốt, nếu như ngày nào cũng
tiến bộ như vậy, muốn đạt đến cảnh giới một tay cử tám trăm cân, đao thương bất
nhập xem chừng không còn xa nữa, dường như lão thiên đang giúp đỡ ta rồi.
Tần Vũ bất giác mỉm cười.
Tần Vũ có thể cảm thụ rõ ràng phản ứng của cơ nhục
toàn thân, hắn biết bây giờ là cực hạn sinh lí đầu tiên.
Đột nhiên...
Một cỗ thanh lưu hết sức dễ chịu bắt đầu lan tỏa đến từng
nơi trên toàn thân, phảng phất như một lữ khách đang khát nước trong sa mạc đột
nhiên uống được một ngụm nước mát, Tần Vũ cảm thấy cơ nhục đã đạt đến mức cực hạn
tranh nhau hấp thu cỗ thanh lưu này.
Tần Vũ hoàn toàn sững sờ, hắn cảm nhận rõ ràng cơ nhục
vốn dĩ đạt đến cực hạn sinh lí đã mệt mỏi đau nhức lại khôi phục nhanh chóng, hắn
có thể cảm thụ sức mạnh cơ nhục đang phục hồi...thậm chí còn gia tăng thêm.
"Việc này là sao?"
Tần Vũ chợt dừng lại:
- Cỗ thanh lưu có sức mạnh thần bí này ở đâu ra? Rốt
cuộc là sao?
Quá kỳ lạ, huấn luyện tám năm trước giờ chưa từng có,
mỗi lần đạt đến cực hạn sinh lý, Tần Vũ đều phải cố gắng vượt qua, ai ngờ hôm
nay lại xuất hiện nguồn năng lượng thần bí mà Tần Vũ căn bản không cảm thấy sự
tồn tại trong kinh mạch, dường như cỗ thanh lưu này không liên hệ với kinh mạch
mà trực tiếp ngấm vào toàn thân, cơ nhục hấp thu cỗ thanh lưu này càng tăng
thêm sức mạnh.
Chân mày Tần Vũ
nhíu lại, trong lòng suy nghĩ về sự xuất hiện đột ngột của thanh lưu, thế nhưng
nghĩ một hồi lâu hắn vẫn y cũ không hiểu vì sao như thế.
- Tiếp tục tập luyện, xem thử đạt đến cực hạn sinh lý
lần nữa thì tình hình ra sao.
Tần Vũ lập tức chạy nhanh lần nữa, quãng đường chạy lần
này còn dài hơn lần đầu tiên, buổi tập luyện sáng sớm hôm nay quãng đường chạy
dài nhất từ trước giờ.
"Cuối cùng cũng đến!"
Tần Vũ cảm thấy bản thân đạt đến cực hạn sinh lý lần nữa,
tuy hai chân đang chạy cực nhanh nhưng phần lớn tinh thần lại tập trung vào thể
nội.
"Ở ngực."
Ánh mắt Tần Vũ sáng lên:
"Căn nguyên của năng lượng thần bí ở ngực."
Tần Vũ cảm thấy nguồn năng lượng này di chuyển khắp
thân thể thật dễ chịu, thứ cảm giác này so với lúc ngâm trong ôn tuyền khoan
khoái hơn, so với lúc Ông Nhàn lão tiên sinh đấm bóp cho càng khoan khoái hơn nữa.
Tần Vũ đột nhiên kéo bung hắc kim bối tâm trước ngực, mắt nhìn chăm chú...
Một ấn ký mờ nhạt, nếu không nhìn kĩ gần như không thấy,
hình dạng ấn ký chính là hình dạng của Lưu Tinh Lệ, thế nhưng trước giờ ngực Tần
Vũ không có ấn ký này, bản thân hắn nhớ rất rõ hôm qua ngâm trong ôn tuyền
không phát hiện nhưng bây giờ lại có.
- Lưu Tinh Lệ, Lưu Tinh lệ ngày hôm qua!
Mắt Tần Vũ mở to, trong lòng kinh ngạc căn bản không
nói nên lời, Lưu Tinh Lệ hôm qua đột ngột biến mất khiến Tần Vũ giật mình nghi
hoặc một lúc lâu, thế nhưng bây giờ trên ngực xuất hiện ấn ký Lưu Tinh Lệ làm Tần
Vũ không thể không liên tưởng đến một việc.
“Lẽ nào thanh lưu có sức mạnh thần bí vừa xuất hiện
liên quan với ấn ký này, còn ấn ký với Lưu Tinh Lệ thần bí hôm qua có phải
chăng có quan hệ?"
Tần Vũ vẫn không thể hiểu những chuyện này tóm lại là
sao.
Bất quá Tần Vũ không phải là một tiểu tử quê mùa ngốc
nghếch, hắn là Trấn Đông Vương Thế tử, biết có một thiên địa trân bảo đã dung
nhập vào cơ thể. Vật này vượt quá phàm phẩm, vượt quá vũ khí tiên phẩm, thông
thường chỉ vũ khí của thượng tiên mới có thể dung nhập cơ thể. Còn việc có một
khối tinh thể dung nhập cơ thể, Tần Vũ chưa từng nghe nói nhưng mà hắn nghĩ đến
việc xảy ra ban nãy, hắn biết...
Hắn đã được hưởng lợi!
Cực hạn huấn luyện.
Để liên tục đột phá cực hạn thân thể, bất quá mỗi lần
đột phá thân thể, cơ nhục, xương cốt đều chịu áp lực rất lớn đòi hỏi phải dùng
nhiều phương pháp hồi phục, trong quá khứ Tần Vũ sau khi cố gắng vượt qua cực hạn
đến lúc không thể kiên trì được nữa thì cần phải ngâm ôn tuyền, xoa bóp bằng dược
tửu chờ hồi phục lại từ từ.
Thế mà có cỗ thanh lưu thần kỳ này không cần lãng phí
thời gian khôi phục, có thể liên tục đột phá cực hạn hơn nữa thanh tuyền dung
nhập cơ nhục dường như còn tăng thêm năng lực của cơ nhục.
"Trời đã giúp ta, trời đã giúp ta!"
Tần Vũ nắm chặt bàn tay, trong mắt lóe quang mang lăng
lệ ghê người.
"Lão thiên giúp đỡ ta rồi, vốn dĩ để đạt tới cấp
độ như Triệu Vân Hưng lão sư phải cần đến năm sáu năm, có Lưu Tinh Lệ ước chừng
hai năm là đủ!"
Trong mắt Tần Vũ lập lòe thứ ánh sáng hết sức kích động.
Từ nhỏ đến lớn trong mắt phụ vương, Tần Vũ không như đại
ca, nhị ca, đại ca dẫn binh đánh trận hơn nữa còn là Tiên Thiên cao thủ, nhị ca
tinh thông chính sự. Duy chỉ có lão tam hắn, đan điền thiên sinh vô pháp tích tụ
nội lực là vô dụng nhất. Tuy vậy…...Lưu Tinh Lệ này lại là một bước ngoặt.
Bước ngoặt cải biến vận mệnh.
- Phụ vương, con không phải là thứ vô dụng, con không
thể trốn tránh sau lưng mọi người để sống cho qua ngày, con phải cho cha biết
con cũng xuất sắc giống như đại ca và nhị ca.
Trong lòng Tần Vũ thanh âm vang dội, bây giờ hùng tâm
hắn bốc cao vạn trượng.
- Tốt, bắt đầu huấn luyện!
Tần Vũ lập tức tiếp tục cuộc tập luyện.
Tập luyện điên cuồng, so với quá khứ còn điên cuồng
hơn, dù Triệu Vân Hưng tự mình đến, đoan chắc bị sự tập luyện của Tần Vũ làm
cho khiếp sợ. Bởi vì ngày hôm nay sự tập luyện của Tần Vũ căn bản không xem xét
thân thể chịu đựng đến mức độ nào hoàn toàn là đày đọa thân thể a!
Nhưng người ngoài đều không biết, mỗi lần Tần Vũ đạt đến
cực hạn sinh lý, thanh lưu thần bí liền ngấm vào trong cơ nhục khiến cơ nhục giải
trừ mệt mỏi. Còn cơ nhục đột phá cực hạn sức mạnh càng tăng thêm. Liên tục đột
phá cực hạn, điều này khiến mức độ tiến bộ của Tần Vũ giống như một bước lên trời.
Xế bóng, Tần Vũ quay trở về Vân Vụ sơn trang, gương mặt
hết sức tự tin. Trải qua một ngày tập luyện điên cuồng, khối lượng tập luyện
hơn trước mười lần dù vậy cơ nhục toàn thân đến giờ lại sung mãn sinh lực.
Đêm đó, Tần Vũ ngồi xếp bằng trong phòng.
Mỗi lần đêm về, Tần Vũ luôn vận dụng tâm pháp Tổ Long
Quyết lấy thiên địa linh khí chuyển hóa thành nội lực, sau đó mặc cho nó tán
phát để cơ nhục toàn thân bắt đầu hấp thu số nội lực này. Đêm nay cũng thế, Tần
Vũ lại vận khởi Tổ Long Quyết. Chỉ thấy...
Từng cỗ thiên địa linh khí bàng bạc nhanh chóng hướng
đến Tần Vũ xoay tròn xung quanh, số lượng nhiều đến mức khiến người ta kinh sợ,
bởi vì số lượng quá nhiều nên những thiên địa linh khí này tạo thành một lớp
sương mù màu xanh bao bọc cả người Tần Vũ, bóng dáng hắn hiện lên mờ mờ ảo ảo.
Linh khí vật chất hóa!
Linh khí vật chất hóa trong truyền thuyết!
Nếu như cảnh tượng này để bất kỳ nội gia cao thủ hay
tiên thiên cao thủ nhìn thấy chắc chắn đều trơ mặt ra khiếp sợ, tốc độ hấp thu
linh khí tự nhiên đại biểu cho tốc độ tiến bộ tu vi của một người. Đạt đến linh
khí vật chất hóa, tốc độ tu luyện đã chạm mức khủng khiếp.
Trong truyền thuyết, chỉ có thượng tiên có tốc độ hấp
thu linh khí đạt mức linh khí vật chất hóa, còn dù là tiên thiên cao thủ cũng
vô pháp đạt đến trình độ như thế. Hiện tại, điều đó lại phát sinh nơi một người
tu luyện ngoại công, trên mình một thanh niên chỉ mới mười sáu tuổi.
Cả gương mặt Tần Vũ đỏ rực, thân thể run nhè nhẹ, giống
như đang chịu sự biến đổi rất lớn, thậm chí trên trán tuôn ra từng giọt mồ hôi,
biểu hiện trên mặt vừa thống khổ vừa kinh ngạc, còn linh khí cuồn cuộn vẫn
không ngừng rút vào cơ thể Tần Vũ.
"Sao có thể như vậy, sao nhiều linh khí
quá."
Trong lòng Tần Vũ kinh hãi không nói nên lời.
Khi hắn vận khởi Tổ Long Quyết, linh khí trong thiên địa
lại hết sức ngoan ngoãn bị hắn hấp thu cấp tốc, nhưng những thiên địa linh khí
này thật quá nghe lời, quá dễ dàng điều động, cho nên...Tần Vũ trong phút chốc
hấp thu thiên địa linh khí vượt hơn bình thường gấp mười lần.
"Lẽ nào chính Lưu Tinh Lệ là nguyên nhân."
Trong lòng Tần Vũ tự nhiên nghĩ đến vật này, nhưng hắn
lập tức cười khổ:
- Lão thiên, ông muốn lấy mạng ta à!
Trong cơ thể Tần Vũ, thiên địa linh khí ồ ạt đổ vào
kinh mạch, cũng na ná như bình thường tối đa số người có thể đi cùng lúc là ba,
còn bây giờ là mười người đi cùng lúc, hơn nữa lại đổ vào liên tục không ngừng
nghỉ, có thể tưởng tượng được sự chen chúc của nó. Kinh mạch trong cơ thể Tần
Vũ đã chật chội quá mức bình thường, thiên địa linh khí vượt xa lúc trước hoàn
toàn tắc nghẽn trong đó.
"Hấp thu thiên địa linh khí quá nhiều không phải
là việc tốt, bây giờ làm sao đây?"
Tần Vũ cảm thấy kinh mạch rạn nứt đau buốt từng cơn,
muốn thiên địa linh khí lưu thông trong kinh mạch hắn đã cố hết sức nhưng thiên
địa linh khí quá nhiều, nội việc khống chế cũng đã khó khăn.
Ví như một quản giáo điều khiển hành động một trăm người
hoàn toàn đơn giản, nhưng để y một mình điều khiển hành động một ngàn người thì
không có tác dụng.
"Đau quá, lẽ nào ta vì kinh mạch đứt đoạn mà chết
sao?"
Tần Vũ cười khổ.
"Vốn dĩ Lưu Tinh Lệ là bảo vật, bây giờ xem ra lại
là tai nạn của mình. Thiên địa linh khí nhiều như thế đủ để kinh mạch của ta rạn
nứt."
Tần Vũ có thể cảm nhận mỗi đoạn kinh mạch trên toàn
thân phát ra cảm giác đau nhói từng cơn.
Trước đây kinh mạch Tần Vũ thích ứng với một lượng
linh khí nhất định, hôm nay đột nhiên tăng lên gấp mười lần, kinh mạch tiếp nhận
ra sao? Kinh mạch hoàn toàn căng cứng hơn nữa còn bắt đầu bị rạn nứt toàn bộ, Tần
Vũ chỉ có thể nhìn mọi chuyện phát sinh mà không có biện pháp gì để xử lý.
"Bựt bựt..."
Một đoạn kinh mạch cuối cùng không chịu nổi áp lực đã
nứt toác.
"Không ổn!"
Sắc mặt Tần Vũ lập tức tái mét.
"Bựt bựt..."
Phút chốc kinh mạch quanh thân từng đoạn từng đoạn
liên tiếp nứt vỡ.
"Phụ vương, con vốn dĩ cho rằng bản thân còn có
chút hữu dụng, còn có thể giúp đỡ phụ thân, nhưng xem ra...Con vẫn như cũ là đồ
vô dụng."
Tần Vũ trong lòng thất vọng, tuy đối mặt cái chết hắn
tịnh không chút sợ hãi, không chút đau buồn.
"Có lẽ chết rồi, phụ vương mới vì ta thương
tâm."
Tần Vũ không hiểu sao lại nghĩ đến điều này.
Tuy nhiên, trong lúc Tần Vũ nghĩ ngợi lung tung, Lưu
Tinh Lệ trên ngực hắn lần nữa phát ra từng cỗ từng cỗ thanh lưu, những thanh
lưu này lập tức lan tỏa khắp người Tần Vũ, thanh lưu thần bí không biết là năng
lượng gì mà các kinh mạch bị nứt vỡ lại hình thành lần nữa một cách nhẹ nhàng.
Kinh mạch mới tái tạo so với trước rộng hơn không ít.
"A."
Tần Vũ trong lòng kinh ngạc sững sờ nhìn cảnh tượng
này.
Hình như...Lưu Tinh Lệ tịnh không đơn giản như Tần Vũ
nghĩ.
Thế nhưng do linh khí so với trước nhiều gấp mười lần
thậm chí còn vượt quá mười lần, kinh mạch mới tái tạo lại giống như cũ quá chật
hẹp, qua giây lát sự lưu thông chậm dần, tắc nghẽn càng lúc càng nghiêm trọng,
kinh mạch lại nứt vỡ lần nữa. Lần này Tần Vũ không nản lòng, hắn thận trọng chờ
đợi thần bí thanh lưu của Lưu Tinh Lệ.
Quả nhiên, Lưu Tinh Lệ không để Tần Vũ thất vọng, lại
một cỗ thanh lưu từ trong nó lan tỏa ra, thật nhẹ nhàng, nơi nào thanh lưu đi
qua có thể cảm thụ tốc độ khôi phục nhanh chóng, giây lát kinh mạch mới tái tạo
lần nữa và rộng rãi hơn lần trước.
Nứt vỡ, tu bổ!
Dù cho thiên địa linh khí của hắn nhiều hơn nữa, kinh
mạch cứ liên tục trải qua quá trình nứt vỡ, tu bổ cuối cùng cũng có thể hoàn
toàn chịu đựng được. Tần Vũ cuối cùng đã thành công dù nỗi thống khổ kinh mạch
bị nứt vỡ liên tục so với nỗi khổ khi tu luyện ngoại công còn đáng sợ hơn nhiều.
Từng cỗ nội lực hùng hậu chảy vào đan điền sau đó lan
tỏa theo tứ chi xương cốt, cơ nhục gân cốt của Tần Vũ giống như cát khô không
ngừng hấp thu nội lực, hấp thu càng nhiều sự biến đổi càng lợi hại. Bất quá
theo thời gian, lượng nội lực hấp thu vào cơ nhục gân cốt giảm dần đi.
Sau hai giờ, Tần Vũ mở to mắt.
- Quả nhiên đúng như ta dự tính. Khối lượng tập luyện
càng lớn, cơ nhục gân cốt càng mạnh, lượng nội lực hấp thu càng nhiều. Khối lượng
tập luyện một ngày so với trước còn nhiều gấp mười lần, bây giờ tuy chỉ hấp thu
hai giờ nhưng lượng nội lực hấp thu xấp xỉ gấp mười lần.
Trên mặt Tần Vũ mồ hôi đầm đìa. Nỗi thống khổ kinh mạch
nứt vỡ ban nãy khiến toàn thân Tần Vũ toát mồ hôi.
- Cơ nhục gân cốt hấp thu nội lực nhiều như thế, cảm
giác bây giờ......
Hai chân Tần Vũ buông xuống đất dồn sức đá ra dậy lên
tiếng gió rít, hai tay không ngừng đấm khuấy động không khí trước mặt," cảm
giác...toàn thân sung sức!" Mắt Tần Vũ lóe sáng, cực kỳ hưng phấn.
Trải qua một ngày huấn luyện này, hắn cảm thấy rõ ràng
tốc độ quá trình nâng cao bản thân rất nhanh.
"Hai năm, có cần không?"
Khóe môi Tần Vũ treo một nụ cười tự tin, đạt đến hậu
thiên cực hạn rốt cuộc cần bao nhiêu thời gian, dự đoán cũng vô dụng chỉ có thể
trải qua tập luyện thật sự, dùng sự thật để nói chuyện.
Thời gian trôi qua.
Tần Vũ bắt đầu tập luyện điên cuồng, hắn hoàn toàn
không đếm xỉa đến khối lượng tập luyện mỗi ngày, hoàn toàn là đột phá mức độ chịu
đựng của thần kinh con người. Dù cho tiên thiên cao thủ đến xem, đoán chắc sẽ bị
tên điên này dọa đến chết mới thôi. Kiểu tập luyện như vầy đơn giản là giết mình..
Mang ba trăm cân sức nặng, hai tay nâng cao cự thạch
vài trăm cân sau đó dùng tốc độ nhanh nhất chạy một giờ rồi sau đó ném tảng đá
trên đầu đi, vẫn mang ba trăm cân phụ trọng bơi trong hồ vòng đi vòng lại hơn
trăm lần, rồi lặp lại...Những điều này vượt quá sự tưởng tượng của con người,
căn bản không thể lý giải người này sao có thể chịu đựng được?
Song Tần Vũ lại vui sướng, cơ nhục ngày qua ngày càng
kiên cố, mềm dẻo hơn, tốc độ ngày càng nhanh hơn, ánh mắt càng sắc bén.
Tần Vũ mang ba trăm cân sức nặng kiểm tra sức mạnh một
tay, sức mạnh một tay từ ba trăm cân biến thành bốn trăm cân, năm trăm cân, sáu
trăm cân...., bảy trăm cân...thế nhưng theo sự đề thăng, sức mạnh một tay của Tần
Vũ dường như không có giới hạn. Hậu thiên cực hạn, một tay cử bảy tám trăm cân
sao?
Tóm lại, chỉ một năm sức mạnh một tay Tần Vũ đã vượt
quá cái gọi là cực hạn của sức mạnh, sức mạnh, tốc độ thậm chí năng lực chống đỡ
kích đả của toàn thân đều không ngừng thách thức cực hạn trên lý thuyết của ngoại
công Tiềm Long đại lục. Tốc độ đề thăng của Tần Vũ vẫn như cũ, không mảy may gọi
là có chiều hướng giảm dần.
Hậu thiên cực hạn của Tần Vũ rốt cuộc lớn đến mức nào
không một ai biết, tóm lại Tần Vũ hôm nay đã không thể dùng lý luận thông thường
để suy đoán, một kỳ tích của ngoại công sắp sửa do hắn khai sáng...
=================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét