Nhìn tầng tầng lớp lớp gió quất
như dao, ngẫu nhiên xuất hiện không gian liệt phùng, mọi người kể cả Tần Vũ
không ai dám bất cẩn. Từng cơn gió bắn về phía đoàn người Tần Vũ.
Lập tức...
Chín người tại trường thi triển
thủ đoạn của mình, không ai dám khinh thị những cơn gió sắc như dao này vì bọn
họ thấy chúng thậm chí còn có thể xé rách cả không gian.
- Phốc….
Âm thanh nhẹ nhàng phảng phất như
đao sắt chặt gỗ, máu tươi phun ra.
- Nhị đệ!
Thạch Hóa lo lắng nhìn đệ đệ Thạch
Biến của hắn, lưỡi đao bằng gió đó có tốc độ quá nhanh, dù chúng nhân né tránh
nhưng Thạch Biến ở gần lưỡi đao vẫn trúng chiêu, tay phải bị cụt mất hơn nửa.
Thạch Biến nhíu mày:
- Không sao, chỉ mất năng lượng để
ngưng tụ thân thể thôi.
Thân là tán yêu, chỉ cần nguyên
anh bất diệt thì thân thể tự nhiên có thể ngưng tụ. Có điều ngưng tụ thành nhục
thể cần một lượng năng lượng vô cùng lớn.
- Thạch Biến, tạm thời không cần
ngưng tụ tay phải, ở nơi này thể tích càng nhỏ càng tốt.
Tông Quật lên tiếng.
- Tông tiền bối, người rành rẽ
nơi này hơn ta nhiều, xin hãy dẫn mọi người tiến tới.
Tần Vũ cười nói.
Trong chuyến đi này, vì Tần Vũ
cung cấp địa đồ và phương pháp vào Nghịch Ương Cảnh cho nên bình thường người
phát lệnh là Tần Vũ.
Tông Quật không từ chối.
- Chư vị, những lưỡi đao gió này
có mạnh có yếu, nếu như hai lưỡi đao gió yếu hội tụ lại vẫn có khả năng hình
thành một lưỡi đao gió mạnh. Lưỡi đao gió yếu không phá được không gian nhưng hội
tụ lại rồi thì có thể phá được, do đó mọi người không được bất cẩn.
Tông Quật nói ra kinh nghiệm lúc
trước.
- Còn điều này nữa, dù lưỡi đao
gió không phá được không gian nhưng lực công kích cũng gần phá được, vì thế mọi
người tốt nhất là đừng tiếp xúc với nó. Đương nhiên là thấy không gian liệt
phùng thì mau tránh xa. May mà không gian liệt phùng này đều vô cùng nhỏ, vì thế
phạm vi thôn phệ cũng rất nhỏ, sức mạnh cũng không lớn lắm. Trừ phi tiếp xúc với
không gian liệt phùng còn không thì nó chẳng thôn phệ được các người đâu.
Tông Quật cười đem một số thông
tin tổng kết được trước đây nói cho mọi người biết.
Những người tại trường đều nỗ lực
ghi nhớ.
- Tóm lại, đừng có tiếp xúc với
đao gió, cũng đừng tiếp xúc không gian liệt phùng. Một khi dính vào đao gió
cũng chỉ mất tay chân các thứ nhưng dính vào không gian liệt phùng thì các người
chết chắc.
Tông Quật cười bình thản nói.
Bọn Tần Vũ, Hầu Phí đều bật cười.
Bọn họ hiểu rõ ý tứ của Tông Quật,
đao gió và không gian liệt phùng đều nguy hiểm nhưng không gian liệt phùng là
nguy hiểm nhất, dính vào không gian liệt phùng là chết ngay.
Nếu đứng cách không gian liệt
phùng một khoảng thì nó không đủ năng lực để thôn phệ những người ở đây.
- Được, hiện tại mọi người bắt đầu
xuất phát, có điều mọi người hãy nhớ lấy, mỗi cá nhân hãy lo cho bản thân vì
trong hoàn cảnh này, một khi các người phân tâm chiếu cố cho người khác thì rất
có khả năng đi đứt.
Tông Quật quát.
Sau đó cả đoàn chín người bắt đầu
xuất phát.
Giống như dự liệu, tốc độ tiến tới
thập phần chậm chạp, có khả năng là tốc độ của chín người này đối với phàm nhân
mà nói là vô cùng nhanh, nhưng theo quan điểm của chín người thì tốc độ này quá
chậm.
Mỗi ngày chỉ tiến tới được trên
dưới mười vạn dặm.
Ngay cả Tần Vũ dù mới đạt tới Đại
Thành kỳ, trong tình huống bình thường ngự trung phẩm tiên khí thi triển nhân
kiếm hợp nhất cũng vượt được hơn ngàn vạn dặm mỗi ngày. Bây giờ chậm hơn cả
trăm lần.
Nguyên nhân chủ yếu là: cẩn thận,
cẩn thận, cẩn thận hơn nữa.
Mỗi cá nhân đều không dám có chút
lơ là, gió vốn vô hình vô sắc, có lúc xuất hiện thập phần quỷ dị, cũng có lúc
hai cơn gió rõ ràng là không lớn nhưng lại hội tụ thành một lưỡi đao gió có uy
lực khủng bố, thậm chí còn phá nát không gian.
Tóm lại, không lúc nào được bất cẩn.
- Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao
lúc trước Phương Điền và Tông Quật không kiên trì.
Tần Vũ cười khổ trong lòng:
- Tinh thần cứ phải tập trung cao
độ chú ý mọi nơi thế này chỉ một ngày cũng đã rất mệt mỏi. Bọn ta lại phải làm
như thế ba năm!
Không hay.
Vừa mới phân tâm, một lưỡi đao
gió đã sượt qua bụng Tần Vũ để lại một vết thương dài ba thốn. Bất quá sinh mệnh
nguyên lực trong thể nội của Tần Vũ nhanh chóng chữa lành tất cả.Lập tức Tần Vũ
không dám nghĩ ngợi lung tung nữa, toàn bộ lực chú ý tập trung vào việc tiến về
phía trước.
Tu luyện giả bế quan tuy lâu
nhưng thực tế bọn họ cảm thấy rất ngắn vì không có cảm giác mệt mỏi.Nhưng như bọn
Tần Vũ hiện tại phải tập trung tinh thần cao độ trong ba năm, còn mệt mỏi hơn bế
quan ba vạn năm, ba mươi vạn năm.
......
Từng ngày trôi qua, cứ kéo dài
mãi chưa ngừng.
Mỗi ngày mười vạn dặm, lộ trình gần
trăm vạn dặm ít nhất cần ba năm, nhưng hiện tại bọn Tần Vũ bất quá mới đi được
hơn một năm.
Trạng thái chín người đều khác
nhau rất lớn.
Nếu nói trạng thái của ai tốt nhất,
rõ ràng chính là Tần Vũ!
Bất luận là Man Càn hay Tông Quật,
hoặc những người khác đều rất kỳ quái. Án theo đạo lý thì không ngừng tập trung
tinh thần cao độ như thế, không ngừng bồi hồi giữa sống và chết cả năm trời,
tinh thần bị tiêu hao đến mức kinh người.
Nhưng trạng thái của Tần Vũ lại
còn tốt hơn khi vừa mới bước vào cực địa Hàn vực.
Người ngoài không biết nhưng Tần
Vũ lại biết.
Trong một năm ngắn ngủi này giúp
ích rất lớn cho việc tu luyện của hắn.
Trong tháng đầu.
Tần Vũ đã hoàn toàn khống chế được
trên dưới bốn thành của linh hồn lực.
Sau hai tháng, ba tháng, bốn
tháng... Tần Vũ càng lúc càng khống chế được nhiều hơn.
Đến bây giờ thì đã hoàn toàn khống
chế được linh hồn lực.
Tu vi linh hồn trong sát na hoàn
toàn khống chế được, trực tiếp đột phá Đại Thành kỳ đạt tới một cảnh giới mới.
Hơn nữa Tần Vũ còn phát hiện một
điểm, lúc linh hồn đạt tới cảnh giới mới thì nó hoàn toàn ngưng tụ biến thành
thực thể, đồng thời thái dương chân hạch trong thể nội cũng nhanh chóng lấn chiếm
phần lớn tinh cầu.
“Cứ như thế có khi trong vòng một
năm mình có thể hoàn toàn đạt tới Hằng Tinh kỳ”
Trong lòng Tần Vũ rất hưng phấn.
Mỗi khi tinh thần tiêu hao đến cực
điểm thì Lưu Tinh lệ lại giúp Tần Vũ khôi phục hoàn toàn, cứ tiêu hao rồi khôi
phục, hết lần này tới lần khác giúp trình độ khống chế linh hồn lực của Tần Vũ
tăng lên nhanh chóng.
Nhờ có Lưu Tinh lệ mà trong một
năm nay Tần Vũ không hề mệt mỏi, ngược lại tinh thần càng lúc càng tốt.Chỉ
là... sợ rằng người ngoài không bao giờ nghĩ ra.
Trong thế giới hàn băng yên tĩnh,
đoàn chín người cứ tiến về phía trước hết tốc lực. Có điều thế giới hàn băng
này chỉ yên tĩnh ở ngoài mặt, nhìn kỹ sẽ thấy trùng trùng lớp lớp những lưỡi
đao gió xẹt qua, ngẫu nhiên còn xuất hiện không gian liệt phùng.
Phương pháp tiến tới của chín người
cũng bất đồng.
Nếu nói trạng thái của ai phiêu dật
nhẹ nhàng nhất chính là Tông Quật và Hắc Vũ.
Tông Quật và Hắc Vũ giống như liễu
rũ, nhẹ nhàng lay động, lúc đao phóng chém tới thì hai cành liễu này nương theo
gió dễ dàng tránh khỏi.
Thân pháp đồng dạng.
Phương pháp né tránh của Tông Quật
và Hắc Vũ giống y như nhau.
Điều này làm chúng nhân không thể
không suy đoán Tông Quật và Hắc Vũ có quan hệ.
Man Càn đã từng hỏi Tông Quật có
biết bản thể của Hắc Vũ không nhưng Tông Quật trả lời cũng không biết, chỉ chắc
chắn một điều Hắc Vũ là thần thú của phi cầm tộc.
Đương nhiên... như thế cũng không
thể nói Tông Quật và Hắc Vũ không nguy hiểm.
Bọn họ chỉ dễ dàng né tránh đao
phong, nhưng đối với không gian liệt phùng lại phải cẩn thận.Bởi vì... đao
phong chém qua, với thân pháp của bọn họ dễ dàng tránh khỏi, nhưng không gian
liệt phùng lại có lực thôn phệ hút bọn họ vào.Vì thế Tông Quật và Hắc Vũ cũng
luôn phải cẩn thận, một khi cảm thấy lực thôn phệ lập tức ngừng sử dụng thân
pháp đó để né tránh.
Nhưng so với người khác thì Tông
Quật và Hắc Vũ cũng được xem là thoải mái nhất.
Gần bằng với hai người Tông Quật
và Hắc Vũ chính là Dư Lương.
Dư Lương đã hoá thành bản thể -một
con chuột nhỏ khi ẩn khi hiện, thượng cấp thần thú trong truyền thuyết - Thông
Thiên Thử! Trình độ linh mẫn của Thông Thiên Thử đạt đến mức kinh người, hắn có
thể né tránh trước khi nguy hiểm xuất hiện, thân pháp “Thông Thiên Độn Địa” cũng
rất hãi nhân.
Sau Dư Lương là Khổng Tào và Man
Càn.
Khổng Tào bản thể là Cửu Đầu Xà,
hắn có thể biến thành nửa người nửa rắn, chín cái đầu rắn đều đưa ra cả. Chín
cái đầu rắn quan sát bốn phương tám hướng, nơi nào có nguy hiểm Khổng Tào đều
phát hiện ra ngay.
Man Càn thì ngược lại, tuy hắn chỉ
có một cặp mắt nhưng hai con ngươi lại có thể nhìn rõ rất nhiều nguy hiểm.
Có điều hai người Khổng Tào và
Man Càn lúc nào cũng phải tập trung chú ý, cực kỳ mệt mỏi.
Sau Khổng Tào, Man Càn chính là Hầu
Phí.
Chung quanh thân thể Hầu Phí có
vô số dòng nước uốn lượn, nhưng dòng nước đó được bố trí khắp các khu vực, phàm
lúc nào có nguy hiểm cận kề Hầu Phí đều phát hiện trước một bước, đồng thời đôi
mắt lửa ngươi vàng lúc nào cũng chú ý tới tất cả.
Hoả Tình Thuỷ Viên - Hầu Phí. Tuy
rằng có các dòng nước được bố trí, lại có mắt lửa ngươi vàng để quan sát, nhưng
kỳ thực lại hơi yếu. Khu vực các dòng nước phân tán không lớn, dù phát hiện được
đao phong thì thời gian để phản ứng cũng rất ngắn.
Vì thế Hầu Phí phải đứng sau Khổng
Tào và Man Càn.
Hắc Vũ tuy công lực có hơi yếu
nhưng với thân pháp giống như cành liễu nương theo gió mà bay lượn có yêu cầu với
công lực không được xem là cao.
Cuối cùng chính là ba người Thạch
Biến, Thạch Hoá và Tần Vũ.
Bởi vì... trên thân ba người này
đẫm máu.
Thoải mái nhất là Tông Quật và Hắc
Vũ, thứ hai là Dư Lương, thứ ba là Khổng Tào và Man Càn, thứ tư là Hầu Phí, thứ
năm là Thạch Biến, Thạch Hoá và Tần Vũ.
Vì sao trên thân ba người bọn Tần
Vũ lại đẫm máu?
Bởi vì ba người thường bị đao
phong làm bị thương, những người khác tuy gặp nguy hiểm nhưng ít nhất không bị
thương.
Thạch Hoá và Thạch Biến hoá thành
bản thể là “Hoá thạch thú”, tuy bọn họ cũng có một số thần thông nhưng trên
phương diện né tránh những lưỡi đao gió đầy nguy hiểm lại không có phương pháp
nào đặc biệt, tự nhiên phải chịu trận, bất quá nhờ công lực cao nên phản ứng
cũng khá nhanh đủ để giữ mạng.
Tần Vũ thì sao?
Thực tế, trong chín người này, luận
khí thế lúc này thì Tần Vũ là hấp dẫn nhất.
Bởi vì... Tần Vũ đã thi triển “Tinh
thần lĩnh vực”.
Bây giờ năng lượng trong thể nội
của Tần Vũ là năng lượng thái dương chân hỏa, trong thế giới hàn băng này Tần
Vũ đã hình thành nên một lĩnh vực mang hình dáng như một tinh vân cự đại với
trung tâm là Tần Vũ - Tinh thần lĩnh vực.
Bởi vì tinh thần lực bây giờ mang
màu vàng kim nóng bỏng, vì thế toàn thân Tần Vũ như một chiến thần đang tắm gội
trong kim quang. Có điều trên thân chiến thần này đẫm máu tươi.
Một khi triển khai tinh thần lĩnh
vực, Tần Vũ có thể khống chế tất cả mọi thứ trong phạm vi này.
Tần Vũ có thể biết trước được có
đao phong tập kích hay có không gian liệt phùng hình thành, công năng của tinh
thần lĩnh vực này không thua kém với những dòng nước được bố trí khắp nơi của Hầu
Phí là mấy.Nhưng tinh thần lĩnh vực chỉ mới lớn được bao nhiêu đó, tốc độ của
đao phong lại quá nhanh, Tần Vũ thường là né không kịp mà chỉ biết toàn lực
tránh chỗ yếu hại.
Vì thế trên thân Tần Vũ thường đẫm
máu.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, vết
thương của Tần Vũ liền biến mất không thấy đâu.
Tuy bên ngoài thân thể mình đẫm
máu tươi, nhưng thực tế lại không có lấy một chút thương tích. Tần Vũ thấy bất
lực trong lòng, nhìn bề ngoài tựa như đang gắng gượng nhưng thực tế mình lại là
người thoải mái nhất.
Ai thoải mái nhất?
Thực sự chính là Tần Vũ.
Bản thân Tần Vũ hiểu rất rõ, tinh
thần lĩnh vực của mình có thể phát hiện một số nguy hiểm nhưng mình không cần
phải liều mạng né tránh như những người khác mà chỉ cần tránh chỗ yếu hại là được
rồi.
Chỉ tránh chỗ yếu hại với tốc độ
của Tần Vũ không có vấn đề gì, thực tế nếu Tần Vũ muốn né tránh toàn thân cũng
không khó.Bất quá dù bị đao phong làm bị thương thì sinh mệnh nguyên lực trong
thể nội Tần Vũ cũng khôi phục ngay tức khắc.
Hiện tại trạng thái của Tần Vũ vẫn
ở đỉnh điểm, không mệt mỏi như những người khác.
......
Có điều vì Nghịch Ương Cảnh nên
không ai bỏ cuộc.
Càng tới gần Tử Vong thâm uyên
thì uy lực của đao phong càng lớn, tần suất xuất hiện không gian liệt phùng càng
cao. Người có dính máu trên thân cũng không chỉ là ba người Thạch Biến, Thạch
Hoá và Tần Vũ nữa.
Bọn Tần Vũ lúc này hoàn toàn hiểu
rõ.
Không chỉ mình bọn họ chịu đựng
chuyện này, nhân mã các phương Long tộc, tán ma, tán tiên cũng giống vậy.
Phương Điền nhờ có kinh nghiệm
nên hắn cũng biết cực địa Viêm vực còn nguy hiểm hơn cực địa Hàn vực, vì thế bọn
họ cũng chọn đường này.
Vì ngày xuất phát của hai bên
không cách nhau xa, tốc độ tiến tới cũng tương đương.Thế nên nhân mã của hai
bên từ đầu đến cuối không chỉ chênh nhau mấy vạn dặm, nhưng mãi vẫn không gặp
nhau, đúng là rất kỳ quái.
......
Tiến tới, tiếp tục tiến tới.
Cả đoàn chín người không ai nói
chuyện mà đều tập trung lực chú ý vào việc tiến tới, mật độ đao phong trong
không trung rõ ràng là đã dày hơn, ngay cả Tông Quật và Hắc Vũ cũng không còn
thoải mái nữa.
Đôi mắt của Man Càn nhìn kỹ lưỡng
bốn phương tám hướng.
Đột nhiên...
Quang mang trong mắt Man Càn sáng
rực, bắn ra tử quang dài mấy chục trượng về đằng xa, tại phương hướng đó ẩn hiện
bóng một đám người cũng đang chật vật tiến tới.
- Đỗ Trung Quân!
Man Càn quát lớn, tiếng quát đột
ngột không chỉ làm bọn Tần Vũ giật mình mà đám Ngao Phụng, Hoa Nhan cũng kinh
hãi.
Là Man Càn!
Đỗ Trung Quân quay đầu nhìn, mặt
lập tức biến sắc.
Làm sao bọn chúng cũng tới nhỉ?
Bọn Hoa Nhan, Ngao Phụng hết sức
khó tin.
- A!
Liên Nguyệt nương nương bị phân
tâm liền gặp phải một không gian liệt phùng mới xuất hiện, chỉ nghe một tiếng
kêu thảm, Liên Nguyệt nương nương bị nó thôn phệ.
Chỉ một tiếng quát.
Quá nửa số người tại trường bị
thương vì phân tâm, đám Ngao Phụng chết mất một người.
- Đỗ Trung Quân, ta xem lần này
ngươi làm sao mà trốn đây!
Nộ khí của Man Càn ngập trời,
quang mang lóe lên quanh người, tử sắc chiến giáp xuất hiện lấp lóe tử quang,
khí tức cường đại phảng phất như làm không gian chung quanh chấn động.
====================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét