Trong khu vực nguy hiểm nhất của
cực địa Hàn vực, đao phong và không gian liệt phùng thay nhau xuất hiện.
Nhưng lúc này đám Tần Vũ và đám
Ngao Phụng đều chú ý tới sự tồn tại của đối phương. Nhất thời không khí trở nên
khẩn trương, Man Càn từng bị Đỗ Trung Quân lừa nên vô cùng giận dữ muốn động thủ.
- Chậm đã!
Một tiếng quát lớn vang lên, trên
thân Ngao Phụng quang mang lấp lóe cũng hiện lên một bộ kim sắc chiến giáp, khí
thế không thua kém Man Càn bao nhiêu. Đồng thời Phương Điền, Hoa Nhan cũng đứng
ngay sau Ngao Phụng, ba người cùng nhìn về phía Man Càn.
Man Càn lạnh lùng nhìn Ngao Phụng:
- Ngao Phụng ngươi có ý gì? Đỗ
Trung Quân hắn lừa ta, hiện tại ta muốn động thủ trừng phạt hắn, không lẽ ngươi
muốn cản trở?
Ngao Phụng tự nhiên biết tính khí
của Man Càn.
Tộc Tử Đồng Ngưu Ma Vương này một
khi giận dữ thì thập phần khủng bố.
- Không, không phải là cản trở.
Ta chỉ có một chuyện thập phần trọng yếu muốn hỏi ngươi.
Ngao Phụng liền trịnh trọng nói.
- Hiện tại không có chuyện gì trọng
yếu bằng việc ta muốn đối phó với Đỗ Trung Quân, các người tránh sang một bên
trước, có chuyện gì đợi trận chiến của ta và Đỗ Trung Quân kết thúc hãy nói.
Sát khí của Man Càn ngập trời,
nhìn thấy Ngao Phụng không hề lùi lại, Man Càn hừ lạnh.
- Sao thế, không lẽ ngươi muốn đối
đầu với ta?
Nói rồi sát ý trên thân Man Càn
ép về phía Ngao Phụng.
Chửi thầm “đồ trâu điên” nhưng
trên mặt Ngao Phụng vẫn tươi cười:
- Không, không phải muốn đối đầu
với Man Càn huynh mà là có chuyện này không hỏi thì ta không thể nào an tâm được.
Long tộc của bọn ta cùng với tán tiên, tán ma, ba phe tốn vô số tâm lực mới biết
được địa đồ tới Nghịch Ương cảnh, nhưng... tại sao các người cũng tới đây?
Hoa Nhan cũng nói:
- Man Càn huynh, chuyện này ta
cũng thấy rất kỳ quái. Hình như các người đâu có Phá Thiên Đồ, sao lại biết Nghịch
Ương Cảnh ở đây? Ngàn vạn lần đừng nói các người không có gì làm nên tới Tử
Vong thâm uyên dạo chơi nhé, không ai trong bọn ta tin đâu.
Dạo chơi sao lại tới cái nơi đầy
không gian liệt phùng như thế này.
Hai đoàn người đều dừng lại.
Lúc đầu hai bên đều đi với tốc độ
nhanh nhất, vì thế cực kỳ cẩn thận với đao phong và không gian liệt phùng. Hiện
tại đứng lại không động đậy thì sự khó khăn cũng giảm đi nhiều. Phần lớn tâm tư
của mọi người tại trường đều đặt trên thân nhân mã của đối phương.
- Địa đồ tới Nghịch Ương Cảnh? Ha
ha... ngươi cho rằng các ngươi có còn bọn ta không sao?
Man Càn cười ngạo mạn.
Mấy người Hoa Nhan, Đỗ Trung
Quân, Ngao Phụng, Phương Điền nhìn nhau, thầm trao đổi một lượt nhưng không có
kết quả.
- Chỉ có địa đồ tới Nghịch Ương Cảnh
thì có tác dụng gì, nếu không có Phá Thiên Đồ dù các ngươi tới cửa Nghịch Ương
Cảnh cũng không có cách nào vào trong.
Thanh âm của Xích Dương chân nhân
ở sau lưng Hoa Nhan vang lên, ẩn chứa một chút khó chịu.
Thời điểm này Tần Vũ vẫn cứ mỉm
cười, không có phản ứng.
- Tần Vũ huynh đệ, việc ngươi có
địa đồ Nghịch Ương Cảnh có nên nói cho bọn chúng biết?
Man Càn truyền âm cho Tần Vũ.
Tần Vũ trầm tư một lúc.
Thực tế lúc này bọn Hoa Nhan, Đỗ
Trung Quân đã nghi hoặc nhìn ba huynh đệ Tần Vũ.
Theo quan điểm của những sứ giả
thượng giới này, công lực của ba huynh đệ Tần Vũ quá yếu, công lực yếu thế mà
Man Càn và Tông Quật còn mang bọn họ theo khẳng định là có nguyên nhân đặc biệt.
Giấu đầu thì hở đuôi, nếu không
nói cho bọn chúng biết có khi lại làm chúng không ngừng cảnh giác, nói thẳng ra
vậy. Bọn chúng cho rằng địa đồ của mình là do tiền bối trong tông phái cấp sẽ
không chú ý tới mình. Trong lòng Tần Vũ đã có quyết định.
- Man Càn huynh, không cần phải
giấu, cứ nói thật đi.
Tần Vũ nói lớn.
Thanh âm của Tần Vũ vừa vang lên,
mấy người bọn Hoa Nhan, Ngao Phụng, Đỗ Trung Quân, Phương Điền đều kinh dị nhìn
Tần Vũ.
Mắt Man Càn sáng lên, cười lớn:
- Có can đảm, không hổ là huynh đệ
của Man Càn ta.
Sau đó Man Càn nhìn về phía bọn
Ngao Phụng, Hoa Nhan nói:
- Nói thật với các ngươi, địa đồ
tới Nghịch Ương Cảnh này là của Tần Vũ huynh đệ.
- Không thể nào!
Ngao Phụng lên tiếng đầu tiên.
- Ba tấm Phá Thiên Đồ lúc đầu Tần
Vũ lấy được một nhưng tấm của Long tộc bọn ta trước sau vẫn trong tay Long tộc,
những người khác chưa hề có được. Địa đồ Nghịch Ương Cảnh chỉ có tập trung ba tấm
Phá Thiên Đồ mới có được, sao các ngươi lại có chứ?
- Ngao Phụng tiền bối, không có
chuyện gì là tuyệt đối.
Tần Vũ cười nói,
- Không lẽ tiền bối cho rằng...
chỉ có Phá Thiên Đồ mới chứa đựng địa đồ của Nghịch Ương Cảnh?
Bọn Ngao Phụng, Hoa Nhan, Đỗ
Trung Quân, Phương Điền nghe Tần Vũ nói lập tức trong lòng sáng rỡ, nghĩ tới một
khả năng.
Trừ Phá Thiên Đồ ra còn có bảo bối
khác trong đó có chứa địa đồ tới Nghịch Ương Cảnh.
Đối diện với mục quang nghi hoặc
và kinh ngạc của đoàn người Ngao Phụng, Tần Vũ chỉ cười.
- Tần Vũ tiểu huynh đệ, sư thúc
Lan Phong của ngươi đâu? Còn Lan thúc nữa?
Ngao Phụng đột nhiên hỏi, trong
lòng Ngao Phụng không hề nhìn thấu được Lan Phong, người sư huynh lợi hại hơn của
Lan Phong - Lan thúc đầy thần bí, còn làm Ngao Phụng nghi hoặc và kinh hãi hơn.
Tần Vũ cười nói:
- Sư thúc và Lan thúc lần này
không có đi, chỉ sai ba huynh đệ bọn ta tới.
Bọn Ngao Phụng, Hoa Nhan, Đỗ
Trung Quân nhìn nhau.
Trong lòng bọn họ dĩ nhiên đã có
phán đoán, tấm địa đồ của Tần Vũ có khả năng là từ trưởng bối trong sư môn. Có
điều một tu chân giả đến cảnh giới thiên tiên cũng chưa đạt được mà muốn vào
Nghịch Ương Cảnh, không phải là tìm chết sao? Trong mục quang của mấy người này
khi nhìn Tần Vũ có chút thương hại.
Tần Vũ vẫn cứ mỉm cười.
"Mấy tên các ngươi cứ từ từ
đấu đi. Mấy thủ lĩnh trên thượng giới tốn bao nhiêu tâm lực đả thông bức tường
giữa hai giới để các ngươi tới đây. Nhìn các ngươi tùy tiện đưa ra cực phẩm
tiên khí như thế thì bảo bối bình thường trong Nghịch Ương Cảnh khẳng định
không làm cho các thủ lĩnh sau lưng các ngươi liều mạng như thế. Chắc chắn là
các ngươi tới vì một kiện bảo bối cực kỳ quan trọng rồi."
Trong lòng Tần Vũ lại có cảm giác
siêu nhiên.
Trong đầu hắn đột nhiên lại nghĩ
tới Lập Nhi.
Nét tươi cười điềm tĩnh của Lập
Nhi. Những ngày ở cùng nàng thật thoải mái, thật sung sướng. Một nụ cười của Lập
Nhi cũng làm rung động lòng người, bất luận là Lập Nhi hay là hắn trên phương
diện tình cảm đều là người sống nội tâm... nhưng thời gian bên nhau lâu dài đã
làm hai người nảy sinh tình ái.
"Nếu ngay cả Nghịch Ương Cảnh mà cũng không vượt qua được thì
ngươi cũng đừng mong tìm gặp Lập Nhi nữa."
Lời nói của Lan thúc lúc ra đi vẫn
ở trong đầu Tần Vũ.
"Ngươi phải tu luyện đến mức nào mới có thể đi tìm Lập Nhi thì đợi
đến khi ngươi tới Nghịch Ương Cảnh sẽ biết."
Tần Vũ nhớ rất rõ từng lời khi
xưa của Lan thúc.
Tất cả mọi điều này Tần Vũ đều nhớ
trong lòng, không dám lơ là một phút giây nào.
"Bảo bối mà các ngươi truy cầu
và cái ta cần không biết có giống nhau, nếu không giống thì ta cũng chẳng động
thủ với các ngươi làm gì. Trước mặt các ngươi ta giả trang thành một tu chân giả
phổ thông, nếu bảo bối các ngươi truy cầu cũng là thứ ta cần thì lúc đó đừng
trách ta vô tình."
Tần Vũ nhìn bốn đại sứ giả, trong
mắt hết sức bình tĩnh.
Không ai biết lúc này Kiếm tiên
Khôi lỗi trong thể nội Tần Vũ đã được hắn đặt đầy đủ chín khối cực phẩm nguyên
linh thạch. Kiếm Tiên Khôi Lỗi bây giờ đang ở trạng thái mạnh nhất.
Hiện tại Tần Vũ cứ yên lặng đứng
đằng sau bốn cao thủ này, nếu mục tiêu của đối phương và hắn không giống nhau
thì hắn sẽ ôn hoà nhu thuận. Nhưng nếu có cùng mục tiêu, Tần Vũ sẽ xuất chiêu tối
hậu, dùng Kiếm tiên cửu cấp kim tiên thi triển lực công kích mạnh nhất.
- Tần Vũ huynh đệ, các người hãy
lùi lại trước đi.
Man Càn đột nhiên lên tiếng.
Tần Vũ, Hầu Phí, Hắc Vũ, Tông Quật,
Dư Lương, từng người một lùi lại.
- Ngao Phụng, hiện tại ngươi đã
biết đáp án ngươi cần, tránh sang một bên đi, ta nhất định phải thanh toán nợ nần
với tên Đỗ Trung Quân này cho xong xuôi, trước giờ chưa một ai dám lừa ta mà Đỗ
Trung Quân hắn lại dám. Ta phải để cho hắn biết... Tử Đồng Ngưu Ma Vương không
nên trêu chọc, không nên động vào ta.
Thanh âm của Man Càn lạnh lùng,
quang mang trong tử nhãn sáng rực.
Một tràng tiếng trâu rống trầm đục
từ từ vang lên...
- Man Càn huynh, chậm...
Ngao Phụng còn muốn nói nhưng Man
Càn đột nhiên trừng mắt nhìn, lời của Ngao Phụng lập tức nghẹn nơi cổ họng.
- Man Càn, ngươi đừng có cho rằng
mình là Tử Đồng Ngưu Ma Vương, là siêu cấp thần thú thì hống hách muốn giết ta
như thế. Ngươi đừng quên rằng ta là tinh anh đệ tử của Huyết Ma ma đạo, hơn nữa
còn là sứ giả của Ma giới, muốn động thủ thì tới đây.
Đỗ Trung Quân cũng nổi giận.
Trên thân Đỗ Trung Quân hiện lên
một bộ huyết hồng sắc chiến giáp.
Cực phẩm ma khí!
Vũ khí với chiến giáp của các đại
sứ giả thượng giới đều thuộc loại cao cấp nhất, nhưng vì chiến giáp các thứ đã
được bọn họ trích huyết nhận chủ từ trước, một khi sử dụng sẽ mất đi không ít
năng lượng. Bởi vì ở cực địa Hàn vực không thể bổ sung năng lượng nên vừa rồi sứ
giả các giới đều toàn lực né tránh đao phong.
Nhưng giờ đây...
Một số đao phong chém lên chiến giáp
căn bổn không làm tổn hại được chút nào, sức phòng ngự của cực phẩm tiên
khí/yêu khí/ma khí quả không tầm thường.
- Huyết Ma ma đạo? Đồ vứt đi!
Man Càn hét lớn một tiếng, toàn
thân tử quang dâng lên ngập trời phát ra một tiếng “xoạt”, đồng thời hoá thành
một đạo hắc sắc quang mang từ trên trời đâm xuống tựa như một con hắc sắc giao
long nhào xuống tấn công. Không gian sản sinh ra những ba văn từ từ tản ra bốn
phương tám hướng, con “hắc sắc giao long” đó hung dữ đớp lấy Đỗ Trung Quân toàn
thân huyết hồng sắc ở phía dưới.
Đỗ Trung Quân dù có mạnh hơn nữa
khi đối diện với một chiêu đầy cừu hận này của Man Càn cũng phải lập tức né
tránh.
Chỉ nghe một tiếng nổ lớn.
Sau đó một trận tiếng vỡ nát vang
lên, hàn băng dày không biết mấy vạn mét vỡ ra thành mấy chục cái rãnh lớn. Man
Càn lúc này hai tay cầm một cây hắc sắc lang nha bổng cự đại, những cái răng
sói trên bổng lởm chởm rất khủng bố.
- Chạy ư? Để ta xem ngươi có thể
chạy tới đâu?
Tiếng cười lớn cuồng dại của Man
Càn vang lên, sau đó toàn thân hoá thành vô số tàn ảnh, đấu với một đạo huyết hồng
sắc tàn ảnh khác. Chỉ nghe âm thanh giao kích kinh thiên chấn động màng nhĩ
không ngừng vang lên, đồng thời hàn băng không ngừng vỡ nát.
Chỉ trong chớp mắt, hai người đã
giao thủ hơn trăm hiệp.
Hai người rời nhau ra.
Man Càn khí thế lên cao như cầu vồng,
tay phải nắm lấy cán Lang nha bổng, sát khí trên thân càng thêm lăng lệ.
Còn Đỗ Trung Quân sắc mặt trắng bệch,
máu tươi ri rỉ bên mép, hiển nhiên đã thụ thương không nhẹ.
- Man Càn, ngươi đừng có ỷ công lực
của mình cao mà hống hách, hãy nhớ rằng ngàn vạn lần đừng có ép ta. Lần này ta
xuống đây là để thi hành trọng trách cho Huyết Ma đế đại nhân, tuy hiện tại ta
không muốn dùng thứ đó nhưng nếu ngươi cứ đòi giết ta thì đừng trách ta liều mạng.
Trong mắt Đỗ Trung Quân hàn quang
lấp loé, nhìn trừng trừng vào Man Càn ở phía trước.
Trên tay phải Đỗ Trung Quân đã xuất
hiện một viên đan dược chu hồng sắc, chung quanh có hào quang không ngừng lưu
chuyển.
- Huyết Linh phù!
Ngao Phụng và Hoa Nhan cả kinh
kêu lên.
Mặt Man Càn cũng biết sắc.
Còn bọn người của phàm nhân giới
như Phương Điền, Tông Quật, Tần Vũ trong lòng đều hiểu rõ, viên đan dược chu hồng
sắc này chắc chắn phải là một loại đan dược cực kỳ bất phàm có tên tuổi vô cùng
vang dội tại tiên ma yêu giới.
Man Càn trầm mặc một lúc sau đó
cười lạnh lùng nói:
- Được, được. Nếu ngươi dùng Huyết
Linh phù thì thực lực đích xác là vượt xa ta, nhưng ta nắm chắc rằng có thể chống
cự được tới khi nó hết công hiệu. Nhưng dù ta giết được ngươi tất cũng phải trọng
thương, lần này tha cho ngươi, để xem vào Nghịch Ương Cảnh ai sẽ giành được bảo
bối đó.
Đỗ Trung Quân thầm thở phào.
Hắn có Huyết Linh phù nhưng tin rằng
Man Càn cũng có vương bài. Vừa rồi hắn cảm thấy sát ý của Man Càn nên bất đắc
dĩ phải đưa ra để uy hiếp.
Quả nhiên Man Càn không dám để bị
trọng thương trong tình huống quan trọng như thế này.
- Vậy không phải hay sao. Bây giờ
mọi người đồng tâm hợp lực, đợi đến khi tới Nghịch Ương Cảnh thì chư vị ai nấy
tự thi triển bản lĩnh của mình, ai lấy được bảo bối là do bản lĩnh của người
đó. Hiện tại chúng ta nên mau mau xuất phát thôi.
Ngao Phụng cười nói.
Hoa Nhan, Đỗ Trung Quân cũng mang
theo nhân mã của mình lên đường.
- Chúng ta cũng xuất phát thôi.
Tần Vũ cười nói.
Bọn Man Càn, Tông Quật cũng đồng
thời xuất phát.
Thời điểm này hai đoàn người đã
nhập làm một, tuy giữa hai bên có hiềm khích nhưng vào lúc này không có ai động
thủ.
- Ta chỉ thấy kỳ quái một điểm,
các ngươi dù có tới được cửa Nghịch Ương Cảnh cũng đâu có cách nào vào?
Ngao Phụng đột nhiên xoay người về
phía bọn Man Càn, Tần Vũ.
Man Càn cười lạnh đáp:
- Bọn ta tự nhiên có biện pháp
riêng, yên tâm, không có đoạt Phá Thiên Đồ của các ngươi đâu.
- Không lẽ lại là nhờ vào Tần Vũ?
Đỗ Trung Quân nhìn Tần Vũ, bọn
Hoa Nhan, Ngao Phụng, Phương Điền cũng nhìn Tần Vũ.
Tần Vũ mỉm cười gật đầu:
- Chắc tiền bối cũng biết muốn
vào Nghịch Ương Cảnh phải nhờ vào Phá Thiên kiếm khí trong Phá Thiên Đồ.
- Đúng.
Bọn Đỗ Trung Quân, Hoa Nhan đều gật
đầu.
Tần Vũ nói tiếp:
- Vậy các vị có từng nghĩ tới vì
sao tiểu sư thúc Lan Phong của ta lại biết “Phá Thiên kiếm quyết” chưa?
Lời đã nói hết, hiểu được thì hiểu,
không thì thôi.
Tần Vũ nói xong liền ngậm miệng, cùng bọn Hầu
Phí tiếp tục tiến tới.
Lan Phong biết “Phá Thiên kiếm
quyết” của Nghịch Ương tiên đế, Phá Thiên kiếm khí trong Phá Thiên Đồ...
Trong lòng đám Ngao Phụng, Hoa
Nhan nghĩ tới nghĩ lui, Tần Vũ ở bên cạnh cứ yên lặng phi hành, trên mặt khẽ mỉm
cười.
==========================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét