Quà gặp mặt?
Lập tức bốn đại tán tiên dưới quyền
Hoa Nhan, ba đại trưởng lão của Long tộc, còn có đám Vu Hắc, Hoả Ma, ai ai cũng
rục rịch muốn đi. Mục tiêu của bốn đại sứ giả thượng giới không phải cái này
nên còn giữ được bình tĩnh, nhưng thủ hạ của bọn họ thì không.
Tần Vũ cũng rất bình tĩnh.
Mục tiêu của hắn không phải là bảo
vật mà Nghịch Ương tiên đế lưu lại mà là vật phẩm Lan thúc để lại cho hắn. Món
đồ đó quan hệ tới việc hắn phải tu luyện đến cảnh giới nào mới có thể gặp Lập
Nhi.
- Tán Bảo Nhamphân làm hai tầng,
tầng trên có hơn chục kiện cực phẩm tiên khí, hình dáng phần lớn không giống
nhau, thậm chí có một bộ chiến giáp cực phẩm tiên khí!
Nghịch Ương tiên đế cười nhẹ nói.
Mắt các cao thủ như Hoa Nhan, Đỗ
Trung Quân, Man Càn, Tông Quật đều sáng lên.
Cực phẩm tiên kiếm thì có khả
năng bọn họ không để ý. Nhưng chiến giáp cực phẩm tiên khí thì không giống thế.
- Tầng dưới có hơn trăm kiện thượng
phẩm tiên khí, phần lớn thuộc loại công kích, chiếp giáp phòng ngự cũng có vài
bộ. Đồng thời còn có một bộ vũ khí đặc biệt.
Câu thứ hai của Nghịch Ương tiên
đế làm mọi người chấn động trong lòng.
Hơn trăm kiện thượng phẩm tiên
khí?
Số thượng phẩm tiên khí này mà
mang về được cũng có thể xem là một gia tài. Dù gì thì kiên bảo bối quan trọng
nhất phải dâng cho thủ lĩnh, số tiên khí này mới thuộc về bọn họ.
- Vũ khí đặc biệt?
Trong mắt Hoa Nhan loé lên một
tia sáng, vũ khí đặc biệt còn khó gặp hơn chiến giáp phòng ngự.
Tần Vũ nhìn những người chung
quanh.
- Xem ra đến Tán Bảo Nhamcó khi xảy
ra một trường chém giết, ta và bọn Tiểu Hắc không có chiến giáp phòng ngự nào tốt,
xem ra cũng phải nỗ lực giành lấy một bộ.
Trong lòng Tần Vũ cũng dâng lên ý
muốn tranh đoạt
- Chỉ có điều lời của Nghịch Ương tiên đế
không thể tin tưởng hoàn toàn được.
Tần Vũ đã có kinh nghiệm từ Cửu
Kiếm tiên phủ.
Lúc này thanh âm của Nghịch Ương
tiên đế vốn đạm bạc đột nhiên trở nên lăng lệ.
- Trong này có người của tiên giới,
ta khuyên trước là kẻ này nên bỏ cuộc. Bởi vì... trong Nghịch Ương Cảnh của ta
sự khó khăn để được an toàn sống sót của ngươi cao hơn người khác gấp ba lần trở
lên!
Trong ngữ khí của Nghịch Ương
tiên đế chứa đầy giận dữ.
- Tới từ tiên giới không phải người
của Vũ Hoàng thì cũng là của Huyền Đế, hai tên hỗn đản này cũng muốn lấy đồ của
ta, nằm mơ!
Nghịch Ương tiên đế đầy giận dữ
- Tên tiểu gia hoả tới từ tiên giới, đừng nói
ta không cho ngươi cơ hội, ta chỉ tăng độ khó của ngươi lên gấp ba lần mà thôi.
Hoa Nhan nghệt mặt.
Nguyên cả đám người Man Càn, Đỗ
Trung Quân, Ngao Phụng, Phương Điền, Tông Quật đều nhìn về phía Hoa Nhan.
Hiển nhiên là vì Nghịch Ương tiên
đế có mối thù lớn với bọn Vũ Hoàng, Huyền Đế của tiên giới nên mới làm khó người
của tiên giới.
- Chẳng trách trước khi mình đi
Vũ Hoàng đại nhân lại nói như thế...
Hoa Nhan cười khổ.
Độ khó tăng lên không chỉ mỗi việc
khả năng lấy được bảo bối giảm thiểu mà quan trọng nhất là... Hoa Nhan hắn có
thể mất mạng trong Nghịch Ương Cảnh này.
- Được rồi. Đối với yêu giới, ma
giới với lại tán tu phổ thông của phàm nhân giới ta xem như nhau. Cấm chế đặc
biệt do ta bố trí chỉ hữu hiệu với tiên nhân có công lực nhất cấp kim tiên trở
lên mà thôi.
Thanh âm của Nghịch Ương tiên đế
vang lên.
- Tuy bản thân ta không ở đây,
nhưng cấm chế ta lưu lại dù bọn Vũ hoàng tự thân tới đây muốn phá được thì
không thể không trọng thương. Huống chi bọn chúng chỉ dựa vào bản thân làm sao
có thể xuống hạ giới được?
- Nếu đả thông vách ngăn hai giới,
đến nhất cấp kim tiên cũng không có cách nào xuống hạ giới. Vị sứ giả đó có lẽ
không bằng được thập nhị kiếp tán tu của phàm nhân giới. Cấm chế của ta có vô
hiệu cũng chẳng sao.
Nghịch Ương tiên đế cười nhạt
nói.
Nghịch Ương tiên đế tựa hồ như rất
chắc chắn là bọn Vũ Hoàng không có cách nào xuống hạ giới.
Biểu tình trên mặt Hoa Nhan càng
thêm nhợt nhạt.
- Được rồi. Các ngươi xuất phát
đi, tới Tán Bảo Nhamtìm bảo bối thích hợp cho mình, có được bảo bối tốt rồi thì
xác suất sống sót của các ngươi sau này cao hơn.
Thanh âm của Nghịch Ương tiên đế
vừa vang lên hầu như mọi người đều xuất phát ngay.
Mục tiêu - Tán Bảo Nham.
- Man Càn huynh, Tán Bảo Nhamnày ở
đâu thế?
Tần Vũ hỏi nhỏ Man Càn, không biết
vì sao trong Nghịch Ương Cảnh này phảng phất như có một loại áp chế đặc biệt,
tuy bây giờ Tần Vũ đã hoàn toàn khống chế được linh hồn lực nhưng tối đa cũng
chỉ đem nó tản ra chung quanh thân thể khoảng một mét, không thể ra xa hơn được.
Man Càn lắc đầu nghi hoặc nói:
- Ta cũng không rõ, Yêu Đế bệ hạ
cũng chưa từng nói cho ta biết nơi nào trong Nghịch Ương Cảnh gọi là Tán Bảo
Nham.
Tần Vũ nhìn ba người Hoa Nhan,
Ngao Phụng, Đỗ Trung Quân.
Lúc này mặt ba đại sứ giả cũng
tràn đầy nghi hoặc, chỉ từ từ bước tới trước, hiển nhiên bọn họ cũng không rõ
phương hướng, chỉ biết nhắm mắt từ từ bước tới trong “Minh Tâm cảnh” của Nghịch
Ương Cảnh.
- Chư vị, chúng ta căn bản không
biết Tán Bảo Nhamở đâu thì làm sao mà tìm đây? Ta thấy nên tách ra tìm đi.
Thanh âm bình đạm của Tông Quật
vang lên.
Hầu như mọi người đều đứng ngay lại.
Tách ra?
- Nơi đây căn bản không có cách
nào sử dụng yêu thức, chỉ có thể nhìn bằng mắt. Nhưng “Minh Tâm cảnh” của Nghịch
Ương Cảnh lớn như thế này, muốn tìm thấy Tán Bảo Nhambiết tới bao giờ đây?
Tông Quật cười nói
- Tuy tách ra thì người tìm thấy đầu tiên sẽ
được nhiều bảo bối hơn nhưng phải xem vận khí của mỗi người. Người nào tìm thấy
trước thì được nhiều bảo bối hơn cũng là lẽ thường.
Tông Quật nhìn mấy đại sứ giả thượng
giới:
- Tất cả đều dựa vào vận khí mỗi
người, không biết mấy vị sứ giả thượng giới thấy sao?
- Không được.
Man Càn, Ngao Phụng nói hầu như đồng
thời.
Người của Man Càn ít, cơ hội tìm
thấy nhỏ hơn. Nếu mọi người cùng tìm thấy, với thực lực của Man Càn tuyệt đối
có thể đoạt không ít bảo bối.
Ngao Phụng cũng thế, Long tộc có
hai đại cao thủ là Ngao Phụng và Phương Điền. Phương Điền bây giờ thân mang chiến
giáp tay cầm cực phẩm yêu khí, thực lực tuyệt đối không thấp hơn Hoa Nhan, Đỗ
Trung Quân. Hai người bọn họ liên thủ tự nhiên có thể đoạt không ít bảo bối.
- Thế này không được, thế kia
cũng không được. Vậy các người bảo làm sao cho tốt?
Tông Quật bình thản nói.
Ngao Phụng mỉm cười gật đầu với
Man Càn:
- Ta thấy mọi người cứ đi cùng
nhau, không phải gấp đâu. Tại cực địa Hàn vực mất ba năm rồi, gấp gáp mấy ngày
làm gì? Mọi người đi cùng nhau, cùng tìm thấy Tán Bảo Nhamhãy tranh đoạt cũng
chưa muộn. Man Càn huynh thấy sao?
- Ta tán đồng!
Man Càn cười gật đầu.
Đối mặt với lợi ích, hai người vốn
đối đầu lại đứng về một phía.
Trong đoàn người đi vào Nghịch
Ương Cảnh có sáu siêu cấp cao thủ là Ngao Phụng, Phương Điền, Hoa Nhan, Đỗ
Trung Quân, Man Càn và Tông Quật. Trong đó Man Càn mạnh nhất.
Hiện tại Ngao Phụng, Phương Điền,
Man Càn đều muốn mọi người cùng đi, những người khác cũng đành chịu.
Đương nhiên, mọi người không hề
biết người có lực công kích mạnh nhất tại trường không phải là Man Càn, cũng
không phải là hai đại cao thủ của Long tộc mà là kẻ được coi là yếu nhất “Tần
Vũ”. Cửu cấp kim tiên Kiếm tiên Khôi Lỗi, thực lực mạnh mẽ. Chỉ có điều bây giờ
Tần Vũ cứ tươi cười nhìn bọn Man Càn, nghe theo bọn họ.
- Tốt, vậy thì đi cùng nhau.
Cuối cùng nhân mã các phe đều thoả
thuận xong điều kiện, cả đoàn người đi theo một con đường tiến về phía trước.
Nghịch Ương Cảnh vô cùng lớn, đáo
để lớn đến mức nào chỉ cần nhìn cảnh thứ nhất của nó - Minh Tâm cảnh - là đã thấy
rồi. Với tốc độ của mọi người mà đi trong đó ba ngày mới đến ven Minh Tâm cảnh.
- Gần ra khỏi Minh Tâm cảnh rồi,
xem ra Tán Bảo Nhamkhông có trong Minh Tâm cảnh. Tiếp theo bọn ta sẽ tới nơi
nào của Nghịch Ương Cảnh nhỉ.
Man Càn nói với mấy người bọn Tần
Vũ ở phía sau
- Minh Tâm cảnh của Nghịch Ương Cảnh
còn an toàn đấy, nhưng các địa phương khác thì không giống thế đâu, nếu không cẩn
thận có khi còn bị mất mạng, vậy nên các người phải cẩn thận.
Mấy người bọn Tần Vũ đều gật đầu
tỏ ý hiểu rõ.
Phần lớn trong Minh Tâm cảnh tràn
đầy sức sống, chủ yếu là màu xanh, mặt đất bằng phẳng. Nhưng đi ra khỏi Minh
Tâm cảnh mọi người liền bước vào một thế giới núi rừng.
Nơi đâu cũng thấy núi đồi thung
lũng.
Mọi người cùng đi tới, tốc độ rõ
ràng là chậm hơn trong Minh Tâm cảnh nhiều. Ai ai cũng vô cùng cẩn thận nhưng
trong lòng đại đa số đều có chút phẫn nộ.
- Nghịch Ương tiên đế quá đê tiện,
chỉ nói có Tán Bảo Nham, nhưng Nghịch Ương Cảnh lớn như thế, ai biết Tán Bảo
Nhamở đâu chứ.
Một tiếng nói vang lên.
Trong lòng những người khác cũng
đang bốc lửa, nhưng không ai chịu bỏ cuộc. Dù bỏ cuộc cũng chẳng biết làm sao
mà đi ra?
Đột nhiên...
- Oanh long long….
Tiếng nổ không ngừng vang lên.
Tần Vũ nhìn về phía phát ra thanh
âm, ở đó chỉ có một cái thác cao vài chục trượng, dòng nước trắng xoá đập xuống
mặt trước trong cái đầm phía dưới.
Đột nhiên mắt Tần Vũ giật giật.
Bởi vì trên vách đá cự đại bên cạnh
cái thác có ghi 3 chữ lớn màu đỏ: Tán Bảo Nham !
Hầu như đồng thời có mấy đạo thân
ảnh đã lướt tới.
- Đại nhân!
Dư Lương và Khổng Tào đều khom
người hỏi ý Man Càn, bởi vì trước khi vào Nghịch Ương Cảnh, Man Càn đã có lệnh,
bất kể là làm chuyện gì vào lúc nào đều phải hỏi ý hắn.
- Các ngươi cũng...
Man Càn vừa muốn nói, đột
nhiên....
- Ha ha... Cực phẩm chiến giáp,
quá tốt rồi.
Tiếng cười vô cùng lớn, Tần Vũ vừa
nghe đã nhân ra ngay đó là Thạch Biến, Hoá Thạch thần thú của Bạo Loạn Tinh Hải.
Chiến giáp cực phẩm tiên khí?
Trong mắt bọn Dư Lương loé lên một
tia ai oán, đặc biệt là Dư Lương, với tốc độ của hắn nếu không phải hỏi ý Man
Càn có lẽ đã sớm lấy được cực phẩm tiên khí chiến giáp đó rồi.
Bốn đại chân nhân tán tiên bên cạnh
cũng hỏi ý Hoa Nhan.
- Động thủ cướp lấy.
Hoa Nhan hạ lệnh.
Gần như lập tức khi mệnh lệnh vừa
phát ra, mọi người đều xông về phía Tán Bảo Nham. Đi xuyên qua rừng tùng đến
trước thác nước, tất cả đều thấy rõ.
Thác nước ở trên cao chảy xuống về
bên trái vào trong cái đầm sau, bên bờ cái đầm này có một khối nham thạch cự đại
dài mấy chục mét, trên mặt có một khối nham thạch khác dài gần chục mét.
Trên mặt khối nham thạch này có đặt
mười mấy kiện cực phẩm tiên khí, Thạch Biến đang đứng trên đó, mặt đầy kích động,
trong tay đang nắm một bộ chiến giáp hắc sắc.
Trên mặt khối nham thạch bên dưới
có đặt hơn trăm kiện tiên khí, kiếm, đao, thương, côn, bổng,... cho tới chiến
giáp cái gì cũng có, hiển nhiên là thượng phẩm tiên khí của Nghịch Ương tiên đế.
Hai tầng nham thạch này chắc chắn
là Tán Bảo Nhamrồi, bên cạnh Tán Bảo Nhamcòn có một bức tượng đá đen sì, hình
dáng giống hệt bức tượng Tần Vũ đã nhìn thấy lúc trước trong Cửu Kiếm tiên phủ.
Vào lúc này đã có không ít người
leo lên Tán Bảo Nham.
- Từ từ.
Tần Vũ đưa mắt ngăn hai huynh đệ
của mình lại.
Người đã từng vào Cửu Kiếm tiên
phủ tuyệt đối không dễ dàng tin vào lời Nghịch Ương tiên đế. Nghịch Ương tiên đế
nói không có nguy hiểm gì thì nhất định như thế sao?
Nghịch Ương tiên đế từng nói Đào
Hoa nguyên là an toàn, Hoàng Tuyền lộ là đường tới tử vong, cuối cùng thì sao?
Toàn bộ người chọn Đào Hoa nguyên đều chết sạch, người chọn Hoàng Tuyền lộ lại
không ai chết cả.
Hầu Phí và Hắc Vũ thấy Tần Vũ
ngăn cản liền dừng chân.
Vào lúc này Dư Lương và Khổng Tào
cũng chuẩn bị xuất thủ.
- Oanh…
Tiếng nổ vang lên.
Một loại âm thanh trầm thấp đầy
khủng bố, sóng dao động hãi nhân làm đám Man Càn cũng biến sắc, thêm vào đó
sóng dao động từ Tán Bảo Nhamtràn ra hết lần này tới lần khác.
Phản ứng nhanh thì lập tức buông
tiên khí trong tay ra, phản ứng chậm toàn thân nổ tung, máu thịt tung toé.
Cả thảy có mấy đạo sóng dao động
trầm thấp.
Các cao thủ có lòng tham mà phản ứng
chậm chết hết.
- Người của phe tán tiên bị chết
là Lam Băng chân nhân, Xích Dương chân nhân. Phe tán ma là Hoả Ma. Long tộc mất
đi một trưởng lão. Tên Thạch Biến đó quá tham...
Tần Vũ nhìn qua là thấy ngay những
ai chết đi.
Bọn Khổng Tào, Dư Lương sắc mặt
trắng bệch, vừa rồi nếu bọn chúng xông tới nhanh một bước là chết rồi.
Còn có hai-ba kẻ thấy người khác
nổ tung liền bỏ tiên khí trong tay ra chạy trốn, tuy may mắn sống sót nhưng bị
trọng thương, trong lòng vô cùng sợ hãi.
Sắc mặt Man Càn, Đỗ Trung Quân,
Hoa Nhan, Ngao Phụng, Phương Điền với lại Tông Quật đều nghiêm túc, thủ hạ của
bọn họ bị doạ đến nỗi không ai dám tiến lên lấy bảo bối nữa.
Vừa rồi chết mất năm người, những
người còn lại đều sợ hãi.
- Đó là cấm chế gì?
Phương Điền lên tiếng.
Ngao Phụng trầm tư một lúc rồi
nói:
- Nếu ta đoán không sai thì đó phải
là một loại tuyệt kỹ bí mật đến từ... tóm lại là tuyệt kỹ bí mật của một nơi thần
bí, không phải là cấm chế của tiên giới. Chỉ cần thi triển cấm chế này trên
binh khí, nếu người khác trích huyết nhận chủ thì năng lượng quỷ dị của bí thuật
đó sẽ dung nhập vào trong nguyên anh sau đó làm nguyên anh tự phát nổ.
- Những người vừa rồi bị chết chắc
chắn là đã trích huyết nhận chủ.
Trưởng lão Ngao Tuất của Long tộc
vừa rồi nhanh chóng vứt bỏ cực phẩm tiên khí trong tay nên may mắn sống sót nói
với vẻ mặt trầm trọng,
- Vừa rồi ta chưa trích huyết nhận
chủ nên không chết, còn Lam Băng chân nhân quăng tiên khí trong tay còn nhanh
hơn ta nhưng vẫn tự phát nổ là vì hắn đã trích huyến nhận chủ, năng lượng của
bí thuật đó đã tiến nhập vào trong nguyên anh của hắn.
Phản ứng đầu tiên của những kẻ vừa
rồi xông tới đoạt được bảo bối trước nhất, phần lớn chính là trích huyến nhận
chủ vì bọn họ sợ bị người khác cướp mất.
- Ha ha... Quà gặp mặt ta tặng
chư vị tốt chứ.
Thanh âm của Nghịch Ương tiên đế
vang lên giữa trời đất.
- Biến thái.
Hoá thạch thú Thạch Hoá trong
lòng tràn đầy phẫn nộ, đệ đệ của hắn vừa bị giết.
- Bí thuật này lúc trước ta học
được từ hảo hữu “Hắc Diễm Quân” của ta, muốn phá cũng rất đơn giản, một là thực
lực đạt tới nhất cấp huyền tiên, trực tiếp dùng chân hoả trong thể nội luyện
hoá là được. Bất quá đạt tới nhất cấp huyền tiên thì tiên thức đã phát hiện bí
thuật ta thi triển trên đó từ sớm. Biện pháp thứ hai chính là để người khác
trích huyết nhận chủ hấp thu năng lượng của bí thuật đó rồi, sau đó các ngươi
đoạt lại thì không nguy hiểm nữa.
Nghe thấy lời Nghịch Ương tiên đế,
mọi người không ai động đậy, các đại cao thủ nhìn nhau, trong mắt tràn đầy bồi
hồi bất định, lời Nghịch Ương tiên đế có thể tin không?
============================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét