- Các ngươi đừng lo lắng quá, sợ
lão gia hỏa ta lại lừa gạt các ngươi sao. Ha ha, sở dĩ ta bố trí cửa quan này
là để kiểm tra tính cẩn thận của các ngươi. Ta biết là mạng ta không còn lâu nữa,
ta cũng nói cho các ngươi biết một chuyện. Không có thu họach nào mà không phải
tốn hao công sức cả.
Thanh âm của Nghịch Ương tiên đế
hàm chứa vẻ thờ ơ, lạnh nhạt.
Kiểu nói này thường là thấy ở người
sắp chết.
- Qua khỏi đây, các ngươi trực tiếp
đi thẳng về đằng trước, sẽ tới mục đích thứ hai, lúc đó đi thẳng xuống dưới.....
khi tới điểm cuối cùng, là nơi chứa các bảo bối, ngoại trừ những bảo vật trên Tán
Bảo Nham, số còn lại không có phụ gia bí thuật.
- Tốt lắm, ta không muốn bố trí
ngữ âm cấm chế nữa, ta đã nói nhiều quá rồi...... cũng thấy hơi mệt mỏi. Hướng
dẫn ta có lưu lại trên tấm bia đá. Ah, một đời tranh đấu, bây giờ vẫn còn tiếp
tục, có ý nghĩa gì nữa không? Hay là vô nghĩa? Quả là một vấn đề! Đáng tiếc là
ta không có thời gian nữa, vận khí, đôi khi quả thật là trọng yếu, đích xác trọng
yếu, ôi.....
Tiếng thở dài trở nên yếu ớt.
Thanh âm của Nghịch Ương tiên đế
từ từ suy yếu. Tần Vũ có một cảm giác...... Nghịch Ương tiên đế trước lúc lâm tử
đã lập ra ngữ âm cấm chế này.
- Vận khí?
Tần Vũ trong lòng chấn động.
Lúc ban đầu ở tại Cửu Kiếm tiên
phủ, Nghịch Ương tiên đế có nói đến vận khí. Xem ra người này vận khí không tốt,
đến lúc cuối cùng có một kết cục thảm hại.
Nhưng lúc này đây mọi người tại
trường dễ dàng bùng nổ chỉ với một đụng chạm nhỏ.
Năm người chết, một bên là năm kiện
cực phẩm tiên khí không có bí thuật phụ gia. Vì lúc trước Nghịch Ương tiên đế
chắc chắn đã nói sự thật. Chỉ là đại đa số đều có cảm giác, Nghịch Ương tiên đế
lần này lời nói cũng chưa chắc là sự thật.
Hơn nữa đã có vài người ra tay
trước.
Hoa Nhan đôi mắt lóe lên một điểm
sáng. Cùng lúc thân hình lướt tới cực phẩm tiên khí chiến giáp, trong ngũ kiện
cực phẩm tiên khí thì có một kiện tối trân quý, dĩ nhiên là kiện phòng ngự chiến
giáp.
- Hoa Nhan, để kiện cực phẩm tiên
khí chiến giáp đó cho ta.
Tông Quật lên tiếng, đồng thời
thu vào tay bốn kiện tiên khí còn lại, cùng với tiếng nói cả năm kiện tiên khí
đã vào trong tay Tông Quật.
Luận tốc độ
Tại trường có ai bì kịp với Tông
Quật, hơn nữa Nghịch Ương cảnh không giống với bên ngoài, không thể dễ dàng thi
triển linh thức yêu thức, liên tục sử dụng thuấn di cũng gặp khó khăn. Vì có
nhiều trở ngại, mọi người chỉ còn dựa vào tốc độ.
- Đại ca, Tông tiền bối không có
trích huyết nhận chủ, hiển nhiên lo là chiến giáp có vấn đề chi đây.
Hầu Phí truyện ngôn thuyết đạo.
Tần Vũ gật đầu xem xét tình cảnh
hiện tại.
Tại tràng Hoa Nhan vẻ mặt lạnh
lùng.
- Tông Quật, trao ra cực phẩm
tiên khí chiến giáp, ta có thể tha mạng cho ngươi.
Hoa Nhan thái độ cực kỳ cường ngạnh.
Tại Nghịch Ương cảnh những bảo bối tối trân quý phải giao cho Vũ Hoàng. Còn những
thứ khác thì hắn có thể sở hữu. Vì vậy nếu như lấy được kiện tiên khí chiến
giáp thì là của hắn. Để sau này nâng cao địa vị của hắn ở tiên giới, có một
tiên khí tốt là chuyện thiết yếu.
Man Càn cười nói với Ngao Phụng:
- Ngao Phụng, ta dám cược với
ngươi là Hoa Nhan khẳng định đã phán đoán được điều gì, nên mới dám tranh đoạt
tiên khí chiến giáp.
Ngao Phụng cười trả lời:
- Không cần phải đoán, lúc đầu
Nghịch Ương tiên đế đại nhân đi vào phàm nhân giới, sự tình này Vũ hoàng bọn họ
rõ ràng mười phần. Nhưng sau một khoảng thời gian, Nghịch Ương tiên đế chết đi.
Vừa rồi còn nghe Nghịch Ương tiên đế nói, hiển nhiên là ông ta sắp chết. Một kẻ
kiêu hùng trước khi chết, có thể nào tới lúc tối hậu mà vẫn lừa gạt chúng ta.
- Vì vậy mà nói, cả năm kiện tiên
khí đều không có một điểm vấn đề.
Man Càn cười giảng giải.
Nghe xong lập luận của Man Càn, từ
đằng xa đôi mày của Tông Quật hơi nhướng lên.
Hắn đã lấy được tiên khí nhưng
không dám trích huyết nhận chủ, có lẽ vì không nghĩ tới phương diện này. Chỉ là
đối với những sự tình của Nghịch Ương tiên đế có nhiều thứ ông ta không biết,
thành ra rất khó mà phán đoán.
- Man Càn ngươi thật là thông
minh, hơn nữa ta cũng có nghe về cái "bí thuật" truyện văn, vừa rồi
khó xác định, khi nghe lời nói của Nghịch Ương tiên đế ta tự nhiên khẳng định
được, là tất cả năm kiện tiên khí đều đã bị trích huyết. Trích huyết nhận chủ
thêm lần nữa, tự nhiên không có nguy hiểm gì.
Hoa Nhan cười nói trở lại, đồng
thời hướng về Tông Quật thôi thúc.
- Tông Quật huynh, ngươi mau mau trích
huyết nhận chủ đi. Tuyệt đối không có nguy hiểm.
Cả địch nhân của mình và chính
mình đều thấy sự tình không nguy hiểm, mình không dám làm, còn để người khác
làm thì sao?
Tông Quật hiện đang ở trong tình
huống như vậy.
- Bí thuật chỉ có công dụng một lần?
Khó nói à, với kiến thức của ta thật là vô pháp phân biệt, thật là nan giải mà.
Tông Quật đột nhiên thở dài, Hoa
Nhan bên cạnh mỉm cười.
- A!
Một âm thanh thảm thiết vang lên,
ngay sau đó thân thể của Tông Quật từ từ nhòa đi giống như đám bọt vỡ tan.
- Phân!
Hắc Vũ nhìn thấy tình cảnh này,
đôi môi bất động không nói thành lời.
Tần Vũ nghi hoặc nhìn về hướng Hắc
Vũ.
- Đại ca, trong truyền thừa kí ức
của đệ có ghi tải một loại thân pháp giống như Tông Quật, có điều hiện tại đệ
không đủ sức thi triển chiêu này.
Hắc Vũ dùng truyền tấn lệnh thông
báo Tần Vũ.
Ở trong Nghịch Ương cảnh không thể
dùng linh thức truyền âm, nếu không muốn người khác nghe được thì phải dùng
truyền tấn lệnh.
Tần Vũ bí mật gật đầu.
Nhưng vào lúc này, tiếng cười lớn
của Tông Quật truyền tới.
- Hoa Nhan, không cần nổi giận,
ta chỉ mượn một giọt tiên huyết từ thuộc hạ của ngươi thôi. Tỷ như hắn may mắn
không chết thì kiện cực phẩm tiên khí của ta cũng tặng cho hắn mà.
Tiếng cười của Tông Quật vang lên
mồn một, ngay cả tiếng thác nước ầm ầm vang động cũng không có ảnh hưởng gì.
Hoa Nhan tái mặt.
Không nổi giận? có thể không nổi
giận sao, Tông Quật không dám tự mình thử, vừa mới rồi dùng tốc độ thần tốc đả
thương Minh Thiện chân nhân. Đồng thời lấy đi tiên huyết của hắn ta, dùng nó
trích lên một kiện cực phẩm tiên kiếm.
- Không phải lo lắng, đợi một
chút, chỉ cần một chút thời gian là ta có thể biết trích huyết nhận chủ có an
toàn không. Để xem coi hạnh vận của tán tiên như ngươi có làm ngươi bị bạo phát
không.
Tông Quật cười cười nói.
Nhưng mà tán tiên Minh Thiện chân
nhân mặt mày xám ngoét, thậm chí có thể cảm nhận được nhịp tim đang đập thình
thịch át đi những âm thanh khác.
Nguyên anh của hắn có thể bùng nổ
bất cứ lúc nào.
Dựa theo tin tức từ sư môn trường
bối của Hoa Nhan, mới đây lại nghe từ Nghịch Ương tiên đế. Hoa Nhan nghiệm ra
trong mười cái tiên khí thì hết tám chín không hề có bí thuật phụ gia, hắn đâu
có thời gian suy nghĩ phán đoán Tông Quật
- Lưu lại chiến giáp đó!
Hoa Nhan giận dữ rống lên, cả người
bay thẳng lên trời, cùng lúc một đạo kiếm khí hoa lệ phá không đánh xuống Tông
Quật. Nhưng Tông Quật căn bản không đề kháng mà xảo diệu nhất động thân hình, từ
một biến thành hai thân ảnh.
- Phân thân thuật
Đỗ Trung Quân kinh hoàng la lớn,
Ngao Phụng cũng giật mình chấn động.
Man Càn cười nói:
- Chắc chắn không phải là phân thân
thuật, bởi vì với công lực của hắn vô pháp thi triển phân thân thuật.
Đây là thân pháp tuyệt kĩ của
siêu cấp thần thú Kim Sí đại bằng điểu nhất tộc, luận uy lực cũng tương đương
so với phân thân chi thuật.
Với địa vị của Man Càn, tự nhiên
biết nhiều tin tức về Kim Sí đại bằng điểu.
Hoa Nhan không chút do dự, kiếm
khí xuyên qua một trong hai thân ảnh của Tông Quật. Thân ảnh trúng kiếm khí lập
tức tan biến, thân ảnh còn lại thì biến thành ảo ảnh.
- Hoa Nhan, ta ở đây nè!
Thanh âm của Tông Quật từ trên
không truyền lại, Mọi người đều ngẩng đầu nhìn. Thấy Tông Quật đứng phía trên đầu
thác nước, trường bào bay phất phơ. Ngạo nghễ cười, nhìn xuống Hoa Nhan.
Thập nhị kiếp tán yêu -siêu cấp
thần thú Kim Sí đại bằng điểu, luận công lực, tương đương với nhất cấp kim tiên
hoặc kiếm tiên.
Nhưng nói về tốc độ, Tông Quật
tuyệt đối hơn hẳn Hoa Nhan.
- Cũng lâu rồi mà không chết, xem
ra lời của Nghịch Ương tiên đế quả nhiên là sự thật.
Tông Quật nhìn bốn kiện tiên khí
trong tay, vẻ mặt lộ nét tươi cười hài lòng. Còn một kiện cực phẩm tiên khí thì
cũng đã được thu vào trong cơ thể của kẻ "may mắn" Minh Thiện chân
nhân.
Bốn giọt tiên huyết gần như đồng
thời nhập vào bốn kiện tiên khí.
- Không thể để cho hắn có thời
gian luyện hóa!
Trong lòng Hoa Nhan chỉ có suy
nghĩ này.
Lúc ban đầu ở hạ giới, hắn dùng
vũ lực ép trụ được cả Tông Quật và Phương Điền, nên trong lòng nhận định là bản
thân mình tuyệt đối thắng được cả hai. Gần đây, Phương Điền cùng Ngao Phụng lấy
được cực phẩm tiên khí vũ khí, cùng chiến giáp, Hoa Nhan không còn tự tin chắc
chắn thắng Phương Điền nữa, nhưng đối với Tông Quật, hắn vẫn hoàn toàn tin tưởng
vào mình.
Hơn nữa Hoa Nhan cũng biết, nếu
chân chánh sử dụng một kiện vũ khí, thì trích huyết nhận chủ cũng chưa đủ, mà
còn phải dùng năng lượng của bản thân mình luyện hóa, để cho vũ khí hoàn toàn
thích ứng trở thành như một phần thân thể của mình
Vì vậy sau khi Hoa Nhan nhìn thấy
Tông Quật trích huyết nhận chủ, liền ra tay không chút do dự, di chuyển thân
mình với tốc độ kinh nhân lao thẳng lên không, trực tiếp ào tới phía trên thác
nước, đánh Tông Quật.
- Hà, Hoa Nhan. Ngươi cũng thái
quá rồi.
Thanh âm của Tông Quật vang lên,
cùng lúc một đạo hắc quang từ trên không trung lóe sáng chạm nhau, Hoa Nhan
không ngờ nhanh chóng bay lùi lại.
- Sao có thể?
Hoa Nhan hạ xuống mặt đất. liên tục
thối lui vài bước, vẽ mặt kinh hãi.
Man Càn, Ngao Phụng, Đỗ Trung
Quân, Phương Điền mọi người hết thảy đều chấn động.
Cho dù Tông Quật có cực phẩm tiên
khí. Hắn cũng vừa mới trích huyết nhận chủ, bất quá chỉ có khả năng thi triển một
nửa uy lực. Tại sao lại có thể cùngHoa Nhan chính diện đối kháng mà rớt xuống hạ
phong như vậy.
- Lan thúc lưu lại vũ khí cho hắn
ta, cuối cùng cũng đã xài tới rồi.
Tần Vũ sớm đã dự đoán được cục diện
này.
Lúc trước Tông Quật có nói với Tần
Vũ về bí mật này.
- Đó không phải là một trong bốn
kiện tiên khí, những tiên khí này không phải là màu đen.
Man Càn nhìn vào vũ khí trong tay
Tông Quật trầm giọng nói, làm cho mọi người đều tập trung chú ý vào vũ khí trên
tay Tông Quật.
Vũ khí khiến Hoa Nhan phải thối lui
lại là một trường đao dài và hẹp.
- Chất liệu cùng một loại chế tạo
ra vũ khí của Hầu Phí và Hắc Vũ.
Tần Vũ rút ra kết luận sau khi đã
quan sát kỹ lưỡng, cho dù là Hắc bổng của Hầu Phí hay Xuyên Vân thương của Hắc
Vũ, từ màu sắc tính chất cho đến hoa văn, đều có cùng một dạng với vũ khí trong
tay Tông Quật.
Tần Vũ trong lòng lại càng khẳng
định, chính Lan thúc đã tặng vũ khí này.
- Ha ha Tông Quật huynh, hai
chúng ta được tán tu ở phàm nhân giới xưng tụng là lưỡng đại vô địch nhưng bây
giờ ta mới biết trong quá khứ thực lực của ngươi còn hơn cả ta. Thật là không
ngờ, ngươi lại còn có một kiện vũ khí lợi hại nữa. Là cực phẩm yêu khí, ngươi
có được nó từ bao giờ?
Phương Điền cười hỏi.
Vào thời khắc này Tông Quật gương
mặt thoáng một nét cười.
Che dấu cũng khá lâu rồi, nay vì
phải kháng cự công kích của Hoa Nhan, hắn cuối cùng cũng phải đem bảo bối ra sử
dụng.
- Cực phẩm yêu khí, chính là nó.
Tông Quật điềm đạm cười nói.
Kiện vũ khí này ở đẳng cấp nào, bản
thân Tông Quật thật không xác định được. Mới vừa rồi cùng Hoa Nhan tiên kiếm đối
chọi, Tông Quật có cảm giác nếu nói về độ cứng rắn, trường đao của mình mạnh
hơn.
Hoa Nhan cầm tiên kiếm từ từ đút
vào vỏ, bình thản cười:
- Tông Quật, ngươi quả thật làm
ta giật mình. Cực phẩm tiên khí chiến giáp này đối với ta có cũng như không, với
thực lực của ngươi đã đủ tư cách để giữ nó.
Lúc này, trong lòng của bốn vị thượng
giới sử giả, địa vị của Tông Quật đã đề cao nhanh chóng.
Hiện tại Tông Quật, luận tốc độ
nhanh hơn mọi người, luận công kích, hắc sắc trường đao đã chứng minh. Luận
phòng ngự có trong tay cực phẩm tiên khí chiến giáp, khả năng phòng ngự của
Tông Quật tự nhiên không cần phải nói nữa.
Nếu không dùng tới vương bài,
chuyện bốn đại sứ giả giết được Tông Quật căn bản là không có khả năng. Nhưng với
vương bài này hiện tại không có ai dám sử dụng.
- Không ngờ tụ hội ở Tán Bảo Nham,
kẻ đạt được nhiều điều lợi nhất lại là Tông Quật ngươi. Tông Quật, ngươi đã có
hắc sắc trường đao, ba kiện công kích tiên khí đâu có nhiều tác dụng nữa.
Phương Điền đi tới trước mặt Tông
Quật nói.
Phương Điền và Tông Quật cũng có
giao tình rất tốt, trêu chọc lẫn nhau là chuyện bình thường.
- Hứ, Long tộc nhà ngươi tài đại
khí thô< trọc phú>, đừng làm
nhiễu Bạo Loạn Tinh Hải của ta. Thạch Hóa, kiện cực phẩm tiên khí này cho
ngươi.
Trong tay Tông Quật xuất hiện một
thanh sắc chiến đao, đồng thời giải trừ huyết khế.
Thạch Hóa chỉ buông một câu “đa tạ”,
dù gì đi nữa, đệ đệ của hắn cũng mới chết đây.
- Tần Vũ, ta thấy hai vị huynh đệ
của ngươi vũ khí đều không tệ, còn ngươi thì chỉ có trung phẩm tiên khí, tiên
kiếm này cho ngươi.
Trong tay Tông Quật xuất hiện một
cực phẩm tiên kiếm, cũng đã giải trừ huyết khế.
Tần Vũ không chút khách sáo, hắn
đích thực không có vũ khí công kích lợi hại, mặc dù có thể sử dụng trường kiếm
của Kiếm tiên khôi lỗi, nhưng Tần Vũ mười phần không muốn phải sử dụng vũ khí của
kiếm tiên khôi lỗi..
- Tạ Tông tiền bối.
Tần Vũ tiếp lấy cực phẩm tiên khí
trường kiếm, đồng thời trích huyết nhận chủ.
- Không cần đa tạ, ta có thể tiến
nhập Nghịch Ương cảnh cũng do công lao của ngươi.
Rồi sau đó Tông Quật đột nhiên
chuyển đầu về hướng Man Càn.
- Man Càn huynh! Tần Vũ huynh đệ
dẫn ngươi tiến nhập Nghịch Ương Cảnh, ngươi cũng nên có hành động gì để chứng tỏ
sự cảm kích chứ hả?
Man Càn gương mặt tươi cười trở
thành gượng gạo.
Chuyện này Man Càn thấy khó xử.
Thấy Tông Quật xuất thủ ra cực phẩm
tiên khí, Tần Vũ hiển nhiên cũng có cực phẩm tiên kiếm. Man Càn hắn lại đưa ra
cực phẩm tiên kiếm thì quá thừa. Còn nếu như đưa ra cực phẩm tiên khí chiến
giáp, thì Man Càn không đành lòng.
Còn như thứ tốt hơn nữa, Man Càn
cũng có, nhưng mà chính hắn còn không dám xài tới, đừng nói tới tặng cho người
khác.
- Man Càn huynh, người chính là
yêu giới sử giả a, thân phận còn cao hơn Tông Quật ta nhiều. Ai da, Tông Quật
chỉ là thủ lĩnh một phương ở phàm nhân giới, so với các người thì kém xa, cái cực
phẩm tiên khí vừa mới lấy được, cũng lấy ra cho, đưa ra một kiện cực phẩm tiên
khí. Tin rằng Man Càn huynh xuất thủ nhất định là bất phàm.
Tông Quật gương mặt vui vẻ hướng
tới Man Càn.
=======================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét