Giờ phút này Man Càn rất là lúng
túng.
Tần Vũ dẫn hắn tiến vào Nghịch
Ương cảnh, đại ân đó, nói thật ra Man Càn vẫn nhớ trong lòng. Có điều Man Càn
tuy là siêu cấp thần thú, nhưng bất quá chỉ mới đạt cảnh giới nhất cấp yêu
vương. Nếu như lần này không hạ phàm với tư cách sử giả yêu giới, làm sao mà tự
nhiên có được nhiều bảo bối như vậy.
Ngay cả siêu cấp thần thú, ở cảnh
giới nhất cấp yêu vương có thể sở hữu một kiện cực phẩm yêu khí đã là tốt phi
thường. Vì vậy nếu tặng bảo bối loại tốt cho Tần Vũ, thì Man Càn muời phần
không đành lòng. Bớt đi một kiện đem tặng, là thêm một kiện mang về yêu giới
cho bản thân.
- Man Càn huynh, ngươi vậy là
không đúng. Nhớ lúc ban đầu ta vừa hạ phàm đã trực tiếp công khai tuyên bố, ai
lấy được Phá Thiên Đồ đưa cho ta. Ta sẽ trực tiếp thay đại Vũ Hoàng đưa cho người
đó cực phẩm tiên khí chiến giáp.
Hoa Nhan ra vẻ bất bình thay cho
Tần Vũ.
- Sau đó để mua được một chương
Phá Thiên Đồ, ta phải bỏ ra một cực phẩm tiên khí chiến giáp. Phá Thiên Đồ dùng
để làm gì, nếu không phải để tiến nhập Nghịch Ương cảnh. Hiện tại Tần Vũ tiểu
huynh đệ dắt ngươi tiến vào, cái đó không ngang với một kiện Phá Thiên Đồ à.
Ngươi đường đường là yêu giới sử giả mà sao keo kiệt vậy!
Man Càn lập tức đỏ mặt.
Tông Quật lúc nói chuyện còn
khách khí, nhưng Hoa Nhan thì nói thẳng vào mặt. Đỗ Trung Quân thì có cừu oán với
Man Càn tự nhiên cũng không bỏ qua cơ hội này, lập tức cười chế giễu:
- À...... nguyên là siêu cấp thần
thú Tử Đồng Ngưu Ma vương, thật không ngờ lại......
- Được rồi.
Tần Vũ chặn lời/
- Ta có thể để cho tám người tiến
vào, nếu không có đủ người thì cũng lãng phí. Hơn nữa Man Càn huynh với ta có
giao tình sâu đậm. Chẳng qua là cùng tiến nhập Nghịch Ương cảnh với nhau, đâu
phải là chuyện lớn lao gì.
Tần Vũ nhìn về Man Càn:
- Man Càn huynh, ta hiện tại đã
có cực phẩm tiên kiếm, cũng đầy đủ rồi. Huynh không cần chấp nhất quá. Hay vậy
đi...... trong quá trình thăm dò Nghịch Ương cảnh, huynh có lấy được bảo bối
gì, đưa ta một kiện là được rồi.
Tần Vũ cũng cảm giác được sự khó
xử của Man Càn.
Nếu như người khác không muốn bỏ ra, mình lại
ép buộc chính là phá đi mối quan hệ hai bên. Hơn nữa, đối với tần Vũ mà nói.
Phòng ngự chiến giáp với tấm thân gần như bất tử của Tần Vũ, công hiệu thật
không lớn.
Man Càn gương mặt thay đổi nhanh
chóng, trở nên thoải mái.
- Hà hà......
Man Càn hai mắt phóng xuất tinh
quang,
- Tần Vũ huynh đệ, ta thật là keo
kiệt, chỉ là cực phẩm yêu khí thôi mà, kỳ này đi vào được Nghịch Ương cảnh thật
là đại ân. Nếu không có ngươi ta ắt phải về tay không rồi.
Man Càn nghĩ tới bản thân mình
tay không trở lại yêu giới, thật là mất mặt, trong lòng cảm kích Tần Vũ hơn nữa,
cũng nhận thấy bản thân mình thật là keo kiệt.
- Trước tiên ta sẽ tặng ngươi cực
phẩm yêu khí chiến y. Từ giờ trở đi nếu ta lấy được bảo bối nào tốt. Ta sẽ đưa
thêm. Nếu mà không làm như vậy...... ta sợ là trong lòng không được thoải mái.
Man Càn vẫy tay, một bộ chiến y
màu sậm hiện ra, đồng thời giải trừ huyết khế.
Một bộ chiến y đẹp đẽ như chiếc cẩm
bào phất phới ở trước mặt Man Càn.
Hoa Nhan, Đỗ Trung Quân mấy người
đều hơi sửng sốt. Bọn họ vốn cho là Man Càn tối đa chỉ đưa ra cực phẩm yêu khí
cũng là bất đắc dĩ rồi. Nào ngờ lại đưa ra một bộ cực phẩm yêu khí chiến y.
Nhưng vào lúc này chính Tần Vũ cũng mấy phần ngạc nghiên.
- Đừng lo, dù rằng ta có nói đây
là cực phẩm yêu khí, nhưng nó không có phân biệt chủng loài, nói là cực phẩm
yêu khí, thật ra cũng là cực phẩm tiên khí. Úi chà! Sao không nhận đi, coi thường
ta sao?
Man Càn nhìn về Tần Vũ.
Tần Vũ bất đắc dĩ.
Thực ra, hắn chẳng để ý gì lắm đến
một hai kiện tiên khí, chuyện mà hắn quan tâm nhiều hơn là để lại một ân tình với
Man Càn. Đây mới là chủ ý dẫn dắt lúc đầu của Tông Quật.
- Tần Vũ huynh đệ. Ngươi nhận đi,
đừng để Man Càn huynh nổi giận chứ.
Tông Quật thôi thúc.
Tần Vũ miễn cưỡng, nhưng rồi cũng
tiếp nhận bộ chiến y.
- Man Càn huynh, ta xin nhận lấy
chiến y này, nói thật lòng ta hiện tại cũng không cần loại phòng ngự tiên khí,
bởi vì hai vị huynh đệ của ta chuẩn bị phi thăng. Bọn họ vẫn chưa có cực phẩm
tiên khí.
Tần Vũ trả lời, rồi hướng về Hầu
Phí và Tiểu Hắc.
Nói về phòng ngự, Hầu Phí tự bản
thân hình thành thủy nguyên chiến giáp. Hắc Vũ thì cũng có hắc lân chiến giáp.
- Về sức mạnh phòng ngự, thủy
nguyên chiến giáp của Phí Phí là do hắn dùng thủy năng lực cùng với một thân bì
mao mà tạo thành, uy lực so với hắc lân chiến giáp thì khác nhiều. Bộ chiến y
tiên khí dành cho Phí Phí vậy.
Tần Vũ rất rõ ràng thực lực của
huynh đệ mình. Lúc còn ấu thơ, vũ mao sắc bén trên thân Tiểu Hắc kiên nhận phi
thường, còn hiện tại, do toàn thân vũ mao của hắn sở hóa thành hắc lân chiến
giáp, uy lực tuyệt đối không dưới hạ phẩm tiên khí. Thêm nữa, thân pháp Tiểu Hắc
cực kỳ linh hoạt, nếu như phải đào mệnh, Tiểu Hắc mạnh hơn Hầu Phí.
- Tiểu Hắc, bộ chiến y tiên cho
Phí Phí trước.
Tần Vũ nói với Hắc Vũ.
- Đại ca, cho lão hầu tử đi. Thủy
nguyên chiến giáp của hắn lực phòng ngự thực sự yếu, hơn nữa cả tốc độ lẫn thân
pháp của hắn khó mà hơn ta bao nhiêu. Ngoại trừ hắn có bản thân sức mạnh công
kích lợi hại, phương diện đào mệnh đúng là còn yếu.
Hắc Vũ bình tĩnh giải thích.
- Tạp mao điểu, ngươi......
Hầu Phí nóng bừng.
Nhưng lời Hắc Vũ nói đúng là sự
thật, thành ra Hầu phí không phản bác lại được.
Hỏa tình thủy viên, bản thể chính
là công kích thần thú. Về phương diện đào mệnh, tuyệt đối thua xa loại phi cầm
thần thú như Tiểu Hắc.
- Tốt lắm, không nói nữa.
Tần Vũ mỉm cười ngăn chặn hai người
cãi vã, lập tức đưa chiến y cho Hầu Phí.
Vào lúc này thanh âm của Ngao Phụng
vang lên.
- Ngoài cực phẩm tiên khí, còn có
hơn trăm kiện thượng phẩm tiên khí bị bí thuật cấm chế. Bí thuật cần trích huyết
nhận chủ mới khởiđộng. Ta không trích huyết, chỉ mang chúng vể rồi nhờ tiền bối
huyền tiên trong tộc giải trừ bí thuật để luyện hóa sau.
Ngao Phụng bắt đầu bay chầm chậm
về hướng Tán Bảo Nham.
Cặp mắt của các sứ giả khác sáng
rực ngay lập tức.
Không cần nhắc tới tiền bối huyền
tiên trong tộc luyện hóa, sau khi li khai Nghịch Ương cảnh, cũng có thể tùy tiện
bắt một kẻ công lực tầm thường trích huyết nhận chủ để triệt tiêu bí thuật.
Man Càn, Hoa Nhan, Đỗ Trung Quân
tam đại cao thủ cùng lúc ra tay.
Mục tiêu của đại sử giả đều
là...... thượng phẩm tiên khí.
Đúng, Ngao Phụng cùng tứ đại sử
giả mục tiêu của mỗi một cá nhân đều là thượng phẩm tiên khí, không ai dòm tới
cực phẩm tiên khí.
Bởi vì bốn người bọn họ trên người
chỉ có không gian giới chỉ chứa được thượng phẩm tiên khí, chứ không có không
gian giới chỉ chứa được cực phẩm tiên khí.
Với cực phẩm tiên khí bọn họ căn
bản vô pháp bỏ vào trong không gian giới chỉ, chẳng lẽ cứ tiếp tục khư khư giữ
trên tay. Nghịch Ương cảnh nguy cơ trùng trùng, nếu cứ tiếp tục cầm trong tay
thì làm sao mà có thể chiến đấu?
Vậy nên chỉ có thểtrích huyết nhận
chủ, nhưng làm như vậy khác nào đùa giỡn tử thần
Mỗi một sử giả đều qui định, mỗi
người lấy 30 kiện thượng phẩm tiên khí.
- Nhẫn nại, nhẫn nại.
Tần Vũ trong lòng bất đắc dĩ.
- Ta đã có không gian giới chỉ
cho thượng phẩm tiên khí, Hắc Diễm Quân giới chỉ! Chỉ là...... cái bí mật này
không thể để cho bọn họ biết được.
Hầu Phí và Hắc Vũ nhìn Tần Vũ,
ánh mắt mang ý nghĩa gì thì Tần Vũ cũng hiểu.
Hai huynh đệ của hắn đều biết chuyện
hắn có Hắc Diễm Quân giới chỉ.
Không gian giới chỉ cho thượng phẩm
tiên khí, nói về trình độ trân quý, thậm chí còn vượt quá bộ cực phẩm tiên khí
chiến giáp vừa rồi. Chỉ là Tần Vũ không dám bất cẩn sử dụng. Ít nhất hiện tại hắn
không nghĩ tới chuyện sử dụng.
- Không cần gấp, bây giờ chưa tới
lúc. Chỉ là vừa mới tiến nhập Nghịch Ương cảnh, phía sau còn rất nhiều bảo bối
a.
Tần Vũ chỉ có thể tự an ủi.
Nhưng vào lúc này, bốn vị sứ giả
đã chuẩn bị xuất phát.
- Tốt lắm, theo lời của Nghịch
Ương tiên đế. Bây giờ chúng ta chỉ cần đi theo thanh thạch lộ, tiếp tục đi tới
trước. Nếu có thể tới được cuối đường thì sẽ lấy được bảo bối.
Ngao Phụng cười nói.
- Đương nhiên Hoa Nhan huynh gặp
khó khăn thì sẽ khó gấp ba lần bọn ta.
Lúc này Hoa Nhan vẻ mặt lạnh lùng.
Mọi người đều còn nhớ tới những lời
căm ghét của Nghịch Ương tiên đế đối với người đến từ tiên giới. May mắn là Nghịch
Ương tiên đế khoan dung, không có trực tiếp dụng cấm chế oanh sát giết đi tiên
giới sử giả. Tuy vẫn còn có cơ hội nhưng lại gặp sự khó khăn hơn gấp ba lần.
- Không phải nói dài dòng. Xuất
phát.
Hoa Nhan lạnh lẽo nói.
Lập tức Hoa Nhan mang theo Minh
Thiện chân nhân cùng với Tuyết Vũ Ương, hai người trực tiếp xuất phát, chỉ có
Hoa Nhan tốc độ không vội vã, hiển nhiên rất cẩn thận.
Theo sau là Long tộc, tán ma nhất
phương cùng với Man Càn, các bên đều bắt đầu xuất phát.
- Tông tiền bối các người đi trước
một bước, chúng ta có chuyện cần nói với đại ca.
Hầu Phí hô lớn với Tông Quật.
Tần Vũ khựng lại nhìn Hầu Phí và
Hắc Vũ.
Tông Quật nhìn ba huynh đệ, lập tức
gật đầu:
- Tốt, các ngươi có chuyện gì cứ
nói, ta ở phía trước. A a...... các ngươi đi phía sau có lẽ an toàn hơn. Chúng
ta phía trước, phỏng chừng nguy hiểm đều sẽ giải trừ.
Sau khi Tông Quật li khai, Hầu
Phí và Hắc Vũ mới lên tiếng.
- Đại ca, ba ngày nữa!
- Chuyện gì mà ba ngày nữa?
Tần Vũ nhìn Hắc Vũ và Hầu Phí:
Hắc Vũ cười khổ:
- Hầu tử sẽ phi thăng sau ba
ngày. Đệ thì sau Hầu Phí nửa ngày, chỉ vì đệ và Hầu tử suýt soát nhau, nên sẽ
phi thăng thượng giới cùng một lúc.
Về đạo lý này Tần Vũ cũng biết,
trong lúc phi thăng thượng giới thì có sản sinh một năng lượng đặc thù nếu như
xung quanh kẻ phi thăng có hiện diện một kẻ khác cũng sắp phi thăng, thì kẻ đó
cũng phi thăng theo dù trước giờ đã định.
- Ba ngày?
Tần Vũ cảm thấy bồn chồn.
- Sao mà nhanh quá vậy! Không phải
lúc đầu nói, hai người sẽ phi thăng sau khi ly khai Nghịch Ương cảnh mà.
Tần Vũ lộ vẻ lo lắng.
Hầu Phí không biết nói sao:
- Đại ca, lúc ban đầu ở Tuyết Ngư
đảo, chưa tới Nghịch Ương cảnh, đâu biết là phải mất hết ba năm đi trong cực địa
hàn vực. Đệ và tạp mao điểu tính toán đi Nghịch Ương cảnh cũng chỉ hết nửa năm.
Nếu như quả thật là nửa năm. Ta và tạp mao điểu sẽ phi thăng sau khi li khai
Nghịch Ương cảnh. Chỉ có điều là ở cực địa hàn vực thời gian dài quá......
Hắc Vũ lý luận tiếp:
- Tại cực địa hàn vực trong lúc tối
hậu, ai nấy cũng phải chú tâm tới “đao khí” cùng với vết nứt của không gian,
không thể phân tâm, vì vậy bọn đệ không kịp nói cho huynh. Hơn nữa sau khi tiến
nhập Tử Vong thâm uyên, ai nấy trong lòng khẩn trương, đệ và hầu tử không có thời
gian để nói. Bây giờ thì đã nhàn nhã hơn, bọn đệ lập tức nói cho huynh hay.
Tần Vũ ráng nở một nụ cười gật đầu.
- Ba ngày, chỉ ba ngày thôi a!
Tần Vũ thở dài.
Ai mà biết được là chỉ có ba ngày
tương hội với huynh đệ của mình.
- Đại ca, đáp ứng với đệ, nhất định
phải tới yêu giới thăm đệ, nếu như sau một ngàn năm mà không thấy huynh, đệ sẽ
kiếm huynh khắp cả thượng giới.
Tiểu Hắc trịnh trọng nhìn Tần Vũ
nói.
Nhất định tới yêu giới kiếm đệ.
Có thể chắc chắn sao?
Nếu như sáng tạo Tinh Thần Biến
thất bại, phỏng chừng bản thân mình sau khi đột phá Hằng Tinh kì sẽ trực tiếp bị
tẩu hỏa nhập ma hoặc là chết. Nhưng nhìn vào mục quang mong đợi của hai người
huynh đệ. Tần Vũ hít vào một hơi dài.
- Ừ, nhất định!
Tần Vũ gật đầu trả lời.
Tuy nhiên Hầu Phí, Hắc Vũ và Tần
Vũ cũng minh bạch, đây chỉ là ước định bằng miệng, Tần Vũ liệu có thể chế tạo
ra một bộ công pháp tiếp nối “Hằng Tinh kì”, có khả năng thành công phi thăng
thượng giới hay không, hiện tại rất là khó nói.
- Được rồi, đại ca, những người
khác đã đi trước rồi, chúng ta cũng phải nhanh chân lên mới được.
Hầu Phí hối thúc.
Tần Vũ gật đầu, giờ phút này
trong lòng Tần Vũ rối bời.
Trên thanh thạch lộ, ba huynh đệ
Tần Vũ không ngừng gấp rút, ai mà biết được con đường này lại dài như vậy, ba
người đi thật nhanh. Mất nửa ngày mới gặp được nhóm người Tông Quật và những
người khác.
- Tần Vũ huynh đệ các ngươi thật
là may mắn, chúng ta đã gặp phải ba chặng nguy hiểm, ai nấy đều phải cẩn thận
a.
Tông Quật kể cho ba người Tần Vũ.
Là may mắn!
Tần Vũ ba người sau khi lên đường,
thực ra không gặp nguy hiểm gì. Đa số đều đã được giải trừ bởi những người đi
trước.
Hội tụ cùng với Tông Quật và những
người khác, Tần Vũ bọn họ đương nhiên là giảm tốc độ xuống. Những kẻ có công lực
cao như Man Càn, Hoa Nhan, Ngao Phụng thì ở phía trước cẩn thận dò đường, những
kẻ có công lực thấp như Tần Vũ thì đi ở phía sau.
Tần Vũ cùng với hai huynh đệ của
mình trò chuyện khi có thể, bọn họ rất trân trọng những giây phút cuối cùng được
ở cạnh nhau tại phàm nhân giới này.
Con đường phía trước đổ dốc xuống,
cảnh sắc xung quanh, từ sơn lâm biến thành hồ bạc, thậm chí biến thành đầm lầy.
Nhưng cho dù là hồ bạc hay đầm lầy, trên con đường đá xanh vẫn chắc chắn, bình
an. Chuyện này giúp cho mấy người nhóm Tần Vũ cảm nhận được sự thần bí của Nghịch
Ương cảnh.
Cuối cùng cũng vượt qua khu vực đầm
lầy, bước chân tới một tòa kiến trúc giống như là một cung môn.
Con đường đá xanh xuyên qua giữa
cung môn, ở hai bên khắc hai dòng chữ thật to "Nhất nhập Thanh Vân lộ, độc
thượng Cửu Trọng Thiên”
(một người tiến vào Thanh Vân lộ, duy nhất một người lên được tầng trời
thứ chín)
- Sợ rằng nơi đây chính là Thanh
Vân lộ trong truyền thuyết. Mười phần chắc tám chín cửa ải khó khăn chính là
nơi đây. Nhưng bảo vật rất có khả năng ở trên tầng trời thứ chín!
Ngao Phụng nhìn vào hai hàng chữ,
nhẹ nhàng lên tiếng.
Đỗ Trung Quân gật đầu đáp:
- Nghịch Ương tiên đế đã giảm bớt
nhiều khó khăn, không ngờ lại để cho chúng ta trực tiếp tới được Thanh Vân lộ.
- Độc thượng Cửu Trọng Thiên! Vậy
là...... nếu chỉ duy nhất một người được vào cửu thiên, còn những người khác
thì sao đây?
Tông Quật chằm chằm nhìn vào phía
sau cánh cổng lầm bầm tự nói.
Khi nghe câu tự vấn của Tông Quật,
hết thảy đều biến sắc.
- Độc thượng Cửu Trọng Thiên, độc
thượng......
Man Càn mấy người không cầm được,
cũng trừng trừng nhìn về phía sau cánh cổng.
=====================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét