Khi Bạch Long Linh
Châu xuất hiện trong tay Mục Trần, bach quang sáng chói mang theo tiếng long
ngâm trầm thấp.
"Grào!"
Bạch Long Linh
Châu rung động mãnh liệt, một cỗ linh lực hùng hậu như thủy triều phun ra, cuồn
cuộn chui vào thân thể hắn.
Lượng linh lực
tinh thuần khổng lồ mang theo tiếng long ngâm chậm rãi làm cho cơ thể Mục Trần
đau đớn, sức mạnh từ Bạch Long Linh Châu thật quá sức chịu đựng.
Mục Trần nghiến
răng hít sâu một hơi, tâm thần vẫn chìm trong trạng thái Tâm Trận, hai tay hắn
đột nhiên kết ấn rồi biến đổi liên tục.
Một vòng sáng chói
mắt từ thân thể Mục Trần tỏa ra, từng đạo linh ấn xuất hiện như nấm mọc sau mưa
ngưng tụ trong tay hắn.
- Hắn bắt đầu
ngưng luyện linh ấn!
Có Linh Trận sư nhận
ra việc hắn làm, liền kinh hô la lớn, mọi người vẫn luôn chú ý vào hắn.
Tô Huyên, Tô Linh
Nhi cũng tập trung nhìn xem. Ngưng luyện linh ấn không khó, nhưng cái khó chính
là ngưng luyện ra số lượng linh ấn đủ để có thể đồng thời điều khiển mười đạo
linh trận cấp 3!
Hào quang quanh
thân Mục Trần càng lúc càng đậm, số lượng linh ấn tăng nhanh cấp tốc, chỉ chưa
tới một phút số linh ấn vần vũ bay quanh người hắn đã hơn con số 100.
Số lượng linh ấn
đó khiến không ít người chớp mắt khó tin, chẳng phải muốn làm được như thế, phải
là Linh Trận sư cấp 4 sao. . .
Thành viên Yêu môn
trên quảng trường thì thấp thỏm lo âu, bọn họ cũng đã cảm thấy khá nguy hiểm.
Hạc Yêu vẫn âm trầm
như trước, nhưng bàn tay nơi thành ghế đã siết chặt lại, khiến cho tay ghế nứt
nẻ. Trực giác báo cho hắn biết, tốt nhất phải ra tay ngăn cản Mục Trần. Thế
nhưng lúc nãy hắn đã nói cho Mục Trần chủ động công kích, bây giờ mà ra tay
ngăn cản, người ngoài sẽ nghĩ rằng hắn sợ hãi. Sỉ nhục như vậy hắn không chịu
được.
- Để ta xem ngươi
có thể làm được gì!
Ánh mắt sắc lẹm tập
trung vào Mục Trần, gương mặt Hạc Yêu không đổi sắc, khiến cho mấy kẻ xung
quanh cũng lạnh mình.
Bên cạnh hắn,
Dương Hoằng sắc mặt âm tình bất định, ánh mắt kiêng kị, ghen tị, oán hận. Nhận
thấy biến hóa của Hạc Yêu, càng khiến cho Dương Hoằng bất an.
Tay siết chặt,
nghiến răng căm tức. Không thể tin được Mục Trần lại mạnh mẽ đến thế này!
Mục Trần lúc này
như được che giấu trong ánh sáng linh ấn rực rỡ, số lượng linh ấn kia lại tiếp
tục tăng nhanh hơn nữa, nhưng vì ánh sáng quá rực rỡ khiến cho mọi người chẳng
ai nhận thấy được hắn luyện ra bao nhiêu linh ấn.
Tất cả mọi người đều
hau háu nhìn không dám rời mắt.
Ánh sáng mạnh mẽ
lát sau thì yếu dần đi, Mục Trần lại hiện ra trước mắt mọi người.
Mà chính lúc đó, tất
cả mọi người không thể nhịn được mà nuốt nước bọt hít hà sợ hãi.
Vì họ thấy quanh
người Mục Trần, linh ấn dày đặc lượn lờ, số lượng đếm sơ qua cũng khoảng 500.
Cái số lượng linh ấn như thế, các Linh Trận sư ở đây đều cảm thấy đầu váng mắt
hoa.
- Sao có thể được....
Có người hoảng sợ
thất thanh, bọn họ căn bản không thể tưởng tượng một thiếu niên Dung Thiên cảnh
trung kỳ lại có thể ngưng luyện ra số lượng linh ấn nhiều như thế. Vả lại, hắn
có thể ngưng luyện ra được, nhưng mà đủ sức điều khiển nó hay không chứ?
Bố trí linh trận
vô cùng khó khăn, chỉ cần một chút hỗn loạn sẽ khiến cho cả linh trận bị hỏng mất.
Trên tòa nhà kia,
Từ Thanh Thanh ngơ ngác nhìn cảnh tượng hùng tráng của Mục Trần, miệng không
còn nói được lời nào châm chọc nữa. Bây giờ nàng có ngu hơn nữa cũng hiểu được
số lượng 500 linh ấn kia đại diện cho cái sự khủng bố như thế nào.
- 500 linh ấn....
Từ Hoang cũng thở
sâu lẩm bẩm, gương mặt trầm ổn cũng hiện rõ vẻ khó tin:
- Hắn làm sao mà
có thể khống chế được đây....
- Mục Trần thật là
lợi hại.
Tô Linh Nhi thì
tròn mắt mừng rỡ mà sợ hãi.
Bên cạnh nàng, Lê
Thanh, Quách Hung cũng ngây người ngẩn ngơ. Cả hai chấn động cũng không ít, thật
ra hành trình làm nhiệm vụ khi trước họ cũng đã biết rõ Mục Trần bất phàm, cái
tên thiếu niên ôn hòa kia luôn luôn có vô khối những thùng thuốc nổ chôn giấu
đâu đó, dù hắn còn rất trẻ nhưng thật khó mà dò được nông sâu.
Vốn họ cũng nghĩ rằng
Mục Trần sẽ dùng những thủ đoạn lần trước mà ngạnh chiến với Hạc Yêu một phen,
nhưng không ngờ được hắn lại giở trò lặn mất tăm rồi bí mật lủi đến bên ngoài
Yêu môn bố trí linh trận vây kín. Mà khủng bố nhất chính là việc hắn đủ thực lực
kích hoạt chừng đó linh trận...
- Các ngươi đều đã
quên, hắn vốn là Linh Trận sư. . . hơn nữa, ta thấy hắn đã ở trình độ Linh Trận
sư cấp 4.
Tô Huyên cũng tán
thưởng:
- Nếu ta không lầm,
ta thấy Mục Trần có lẽ cũng đã lĩnh ngộ trạng thái Tâm Trận, chẳng những vậy nó
không phải ở trình độ sơ cấp đâu.
Với năng lực Linh
Trận sư cấp 4, lại còn trạng thái Tâm Trận cao cấp, có chuẩn bị trước, dùng
thêm một chút ngoại lực, thì việc điểu khiển 10 linh trận cấp 3 cùng một lúc
cũng không phải không có khả năng.
"Véo
véo!"
Mục Trần búng tay,
linh ấn ngập tràn quanh thân hắn phân tán ra, dung nhập vào mười luồng sáng
đang bao vây tổng bộ Yêu môn.
Những linh trận
kia liền tăng trưởng với tốc độ kinh người, những luồng linh lực sáng rực như sợi
chỉ đan xen vào nhau, rồi hình thành mười trận đồ thật lớn bất đồng.
- Đại Viêm Ma trận,
khởi động!
Tiếng vang chát
chúa của Mục Trần quanh quẩn quảng trường, mọi người liền nhìn thấy một quang
trận rực lửa tỏa hào quang nóng cháy cuồng bạo.
- Sơn Nhạc Phong
Ma trận!
- Kim Hổ Khiếu
Thiên trận!
". . . . .
."
Hắn lần lượt đọc
vach vách từng cái tên của mỗi linh trận. Mỗi tiếng quát của hắn là một linh trận
cấp 3 được khởi động thành công.
Chỉ chốc lát, mười
đạo linh trận hoàn toàn được triển khai, linh khí thiên địa ba động điên cuồng.
Mọi người phấn
khích nhìn màn khởi động linh trận hoành tráng, chấn động kinh hoảng. Mục Trần
đúng là có thể khởi động thành công cả mười linh trận cấp 3....
Cái tên này đúng
là yêu quái.
- Mục ca. . .thật
là khủng khiếp.
Đám thành viên Lạc
Thần hội cũng đang ngây ngốc nhìn cảnh tượng hoàng tráng đó. Cả Diệp Khinh
Linh, Chu Linh cũng mặt khờ mắt dại, hẳn nhiên chính họ cũng chẳng biết được Mục
Trần có thể làm được việc thế này.
- Thì ra mấy ngày
nay lặn mất tăm là để bố trí mấy cái thứ kia....
Cả bọn nhìn nhau sợ hãi, thủ lĩnh của họ một
khi đã tức giận thì thật là đáng ngại.
Lạc Li cũng đang
ngẩng lên nhìn thân ảnh ngồi xếp bằng trên cao kia, mỉm cười dịu dàng.
Trên quảng trường
thì trở nên yên lặng tịch mịch vô cùng. Những thành viên Yêu môn chẳng xem Mục
Trần ra gì lúc trước còn cười nói nhạo báng, bây giờ đã hoàn toàn tắt điện, thần
sắc xanh mét nhìn vào mười linh trận vây kín tổng bộ của họ.
Dao động linh lực
kinh người thế này đủ để bọn họ co vòi nhũn cả chân.
Bọn họ chẳng còn
tâm trí nào để cười nhạo nữa, không thể đoán ra được tên tân sinh Mục Trần lại
chơi lớn đến thế, vây kín Yêu môn một trong những thế lực hàng đầu linh viện.....
- Thủ lĩnh. . .
làm sao đây?
Trần Hậu run run cất
tiếng. Mười linh trận cấp 3 vây quanh, hắn không khỏi hoang mang. Nếu mười cái
linh trận kia mà ập xuống đầu, hắn thấy bản thân cũng không có mấy đường sống
sót.
Thành viên hạch
tâm Yêu Môn cũng sợ đến tái xanh, nếu không phải còn có Hạc Yêu tọa trấn, có lẽ
bọn này đã sớm tè ra quần.
Hạc Yêu sắc mặt âm
tình bất định, bàn tay đột nhiên siết mạnh, thành ghế nát vụn.
Lúc này, Mục Trần
mở mắt, gương mặt hơi ửng đỏ, con ngươi đen láy nhìn xuống đám người Yêu môn.
- Hạc học trưởng.
. .
Mục Trần cất tiếng
nhè nhẹ, mọi người liền chú ý vào thanh âm bình tĩnh của hắn, chẳng hiểu sao lại
cảm nhận một uy áp khó hiểu bao trùm, không ai dám coi thường.
- Không biết, hiện
tại ta có tư cách đến bái phỏng lãnh giáo hay chưa?
======================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét