- Long Đằng Thuật. . .
Nhìn quyển trục
long lân với chữ viết cổ xưa kia, hắn liếm môi băn khoăn. Dù không biết Long Đằng
Thuật là linh quyết ra sao, nhưng một vật của Chí Tôn đem ra nào có đơn giản?
- Long Đằng Thuật,
năm xưa bổn tọa may mắn tìm được một quyển tàn thiên, dù vậy Long Đằng Thuật rất
bất phàm.
Bạch Long Chí Tôn
vuốt ve quyển trục long lân, rồi đưa sang cho Mục Trần, chậm rãi nói:
- Bởi vì chỉ là
tàn thiên, nên ta cũng không biết nó cấp bậc ra sao, thế nhưng năm xưa bị tam đại
cường giả Chí Tôn vây công, nhờ vào Long Đằng Thuật mà toàn thân chạy thoát.
Mục Trần chấn
kinh, khó che giấu được vẻ kinh hãi trong lòng. Đội hình ba vị cường giả Chí
Tôn, hắn cũng không hình dung nổi sự khủng bố ra sao, nhưng mà tình cảnh trên
trời không lối dưới đất không đường như thế, vậy mà Bạch Long Chí Tôn có thể
toàn vẹn chạy thoát, thế thì cũng dễ biết sự lợi hại của Long Đằng Thuật.
- Long Đằng Thuật
chính xác là một quyển thần quyết thân pháp, nó không giúp ngươi có công kích
cường đại, thế như có thể bảo toàn tính mạng của ngươi.
Mục Trần khẽ gật đầu,
ánh mắt tràn ngập vui mừng. Hắn hiện tại có rất nhiều thủ đoạn công kích lợi hại.
Tứ Thần Tinh Túc Kinh uy lực khó lường, đến nay vẫn chỉ mới hiểu sơ sơ bàn đầu,
rồi linh trận, cửu cấp Phù Đồ tháp cũng chỉ mới dùng được tầng hai, thế nhưng
thân pháp lại hơi kém. Chẳng nói đâu xa, chỉ mới một thời gian trước giao đấu với
lão áo xám ở Bạch Long Khâu kia liền thể hiện rõ sự thất thế. Thân pháp lão kia
tinh diệu hơn xa khiến hắn chật vật vô cùng.
Long Đằng Thuật
này lại là một quyển linh quyết thân pháp thần cấp, chính là thứ tuyệt vời để bổ
túc sở đoản bản thân.
Bạch Long Chí Tôn
thấy Mục Trần tiếp nhận quyển trục, liền đứng dậy:
- Long Đằng Thuật
thâm ảo dị thường, khó mà hiểu rõ, ý thức của ta sắp tiêu tan, trước khi chuyện
ấy xảy ra ta sẽ dốc lực giúp ngươi. Quan sát cho kỹ bước đi của ta, thi triển một
lần cho ngươi chứng kiến ảo diệu của Long Đằng Thuật!
Bạch Long Chí Tôn
quát khẽ, thân hình xuất hiện trên cao, bộ pháp bước đi kỳ dị như bước trên các
chòm sao, khiến người khác không nắm bắt được.
Trong tiếng long
ngâm quanh quẩn, bộ pháp vô hình như được nâng bước bởi sóng âm rền rĩ.
Mục Trần gắt gao
nhìn theo Bạch Long Chí Tôn thi triển bộ pháp. Lúc mới đầu hắn còn nắm được đôi
chút, nhưng rồi nhanh chóng hoa mắt, chẳng biết từ khi nào Bạch Long Chí Tôn đã
mất tích, dường như hóa thành một con cự long, bay lên xuyên không gian, tốc độ
như chớp mắt vượt ngàn dặm.
"Grào!"
Tiếng long ngâm lượn lờ trong không gian, bạch
quang lóe sáng, Bạch Long Chí Tôn lại hiện ra, dường như mờ nhạt hơn lúc nãy
nhiều. Hắn cúi xuống nhìn Mục Trần, trong mắt thiếu niên kia đang mơ hồ theo những
bước nhảy của rồng.
Mục Trần chìm ngập
trong Long Đằng Thuật cả nửa giờ, rồi đôi mắt hồi phục lại thần thái, trở nên
linh động hẳn lên.
- Đa tạ tiền bối.
Mục Trần ôm quyền
cảm tạ Bạch Long Chí Tôn. Thần quyết tu luyện cực kỳ khó khăn, thế nhưng có
truyền thừa hướng dẫn của Bạch Long Chí Tôn, giúp hắn bớt tiêu phí công phu, tiết
kiệm được thời gian rất lớn.
- Khó gặp được người
vừa mắt, thứ này giao cho ngươi, cũng có thể giải quyết được một tâm nguyện.
Bạch Long Chí Tôn
thở dài. Bản thân vốn chỉ còn lại một ý thức, dùng linh lực bảo tồn trong Bạch
Long Linh Châu, chứ không còn là thực thể tồn tại.
- Đại ân của tiền
bối, vãn bối không dám phụ lòng, nếu cần làm việc gì, thỉnh tiền bối cứ dặn dò.
Mục Trần trịnh trọng
trả lời, xưa nay ân oán rõ ràng, bây giờ được Bạch Long Chí Tôn dốc lực tương
trợ, dĩ nhiên phải nhớ rõ ân tình.
Nghe lời nói khẳng
khái của Mục Trần, Bạch Long Chí Tôn chợt nao nao, ánh mắt mờ mịt, lẩm bẩm:
- Tâm nguyện của
ta chỉ là muốn quay về cố hương.....
Rồi đột nhiên lại
sắc bén chăm chú nhìn Mục Trần, hắn trầm tư một lúc, mới hỏi:
- Ngươi thật sự
nguyện ý giúp ta sao?
- Chỉ cần vãn bối
có đủ năng lực, nhất định sẽ làm!
Mục Trần trả lời
không chút do dự.
- Ha ha, Tốt!
Bạch Long Chí Tôn
cười sảng khoái, ánh mắt sáng ngời:
- Không ngờ sau
khi chết lại có thể gặp được một thiếu niên thú vị như ngươi, tên ngươi là Mục
Trần?
- Phải!
- Được rồi, Mục Trần.
. . Ta có một tâm nguyện, cũng là một phúc phận cho ngươi, nhưng có nắm được
hay không phải xem thành tựu bản thân ngươi.
Bạch Long Chí Tôn
cười, tay siết chặt lại, hoa văn bạch long thành hình trong tay, rồi như tia chớp
lao vào người Mục Trần.
Mục Trần chấn kinh
nhưng không bối rối, chỉ nghi hoặc nhìn Bạch Long Chí Tôn.
- Tâm nguyện, hy vọng
ngươi một ngày kia có thể đến quê hương của ta, nơi hạ vị diện đó đánh đuổi bọn
xâm lược Huyết Tà tộc ngoại vực!
Bạch Long Chí Tôn
trừng trừng nhìn Mục Trần, nói:
- Nếu ngươi có thể
làm được, đến lúc đó ta sẽ bình an tặng cho ngươi một phúc phận, cứ tin chắc rằng
nó sẽ khiến ngươi trở thành cường giả siêu cấp chân chính!
Mục Trần trợn mắt
há mồm, muốn hắn đánh đuổi Huyết Tà tộc đáng sợ kia ư? Kẻ mà một tay xóa sổ
hàng tỉ sinh linh của hạ vị diện, rất đáng sợ a. Dù hắn có trở thành Chí Tôn, cũng
không cách nào làm được chuyện đó?
Trừ phi hắn cũng
được như Viêm Đế, Võ Tổ tập hợp đông đảo cường giả siêu cấp, là cự phách một
phương, chứ bình thường làm sao đủ sức công phạt một vị diện?
- Sao? Không tự
tin à?
Bạch Long Chí Tôn
nhìn chằm chằm Mục Trần, hỏi.
Mục Trần sắc mặt
nghiêm trọng, trầm tư một lát, hắn gật đầu:
- Tiền bối đối với
ta có ân tình, theo lý phải báo đền. Tuy nhiệm vụ này với ta mà nói không khác
gì nói chuyện trên trời, bất quá ta cam đoan nếu có một ngày ta đủ sức, nhất định
sẽ đến vị diện quê hương của tiền bối, đánh đuổi tà tộc!
- Được!
Đôi mắt trắng dã của
Bạch Long Chí Tôn rốt cuộc trở nên kích động, hắn không biết bản thân hôm nay
có gieo mầm được cho một cây đại thụ che trời hay không, nhưng chung quy vẫn có
một tia hy vọng.
- Ta để lại một đạo
bạch long văn trong cơ thể ngươi, sau này khi thực lực đạt tới cảnh giới nhất định,
nó sẽ cho ngươi biết phương hướng đến vị diện của ta. Đến khi ngươi hoàn thành,
nó cũng sẽ nói với ngươi phúc phận ta dành cho ngươi là gì.
Bạch Long Chí Tôn
bình tĩnh lại, nhẹ giọng nói:
- Bất quá nếu
ngươi không thể làm được, thì cũng không cần cưỡng cầu. Ta biết nhiệm vụ đó
đáng sợ thế nào.
- Ta nhớ rồi.
Mục Trần gật đầu.
Một ngày kia đủ sức mạnh hắn sẽ đi, đến nơi cố hương của Bạch Long Chí Tôn,
đánh đuổi cái gọi là Tà tộc ngoại vực hung tàn hủy diệt, giúp cho vị diện kia lại
tỏa sáng sinh cơ.
Bạch Long Chí Tôn
cười sảng khoái, đôi mắt nhắm lại, thì thào:
- Thật sự hy vọng
ta có thể nhìn thấy ngày đó a. . .
Bóng hình dần nhạt
đi, một lát sau hắn đã hoàn toàn biến mất.
Mục Trần cúi đầu
cung kính hướng về nơi vị Chí Tôn vừa biến mất, rồi tâm thần khẽ động, hắn lui
ra khỏi thế giới trắng xóa.
Trên ngọn đồi, Mục
Trần mở mắt, nhìn trân trân khỏa Bạch Long Linh Châu đã mất đi vẻ sáng ngời vốn
có, trịnh trọng cất tiếng:
- Bạch Long tiền bối
cứ yên tâm, đến khi ta có năng lực đó, chắc chắn sẽ công phạt phiến vị diện của
người, đuổi đám ô uế kia đi.
Bạch Long Linh
Châu dường như nghe hiểu được lời nói của hắn, hào quang chợt sáng lên một
chút.
Mục Trần vuốt ve Bạch
Long Linh Châu, rồi cất nó vào, đứng dậy. Thình lình thân thể chấn động, cốt
cách trong người tỏa ra quang mang trong suốt, những tiếng lách cách bùm bùm
giòn tan như pháo vang lên.
Rồi hắn cảm nhận
thấy sức mạnh cuồng dã và cường đại dâng lên.
- Thật là mạnh mẽ
a....
Sung sướng cảm nhận
sức mạnh mênh mông trong người, hắn nhếch miệng cười, hắn bây giờ mạnh mẽ hơn nửa
tháng trước rất nhiều.
Với thực lực hiện
tại, chưa cần thủ đoạn gì đã có thể chính diện áp đảo đối thủ Hóa Thiên cảnh sơ
kỳ, ngay cả Hóa Thiên cảnh trung kỳ cũng có thể giao phong ngang tay. Còn khi
dùng đến thủ đoạn khó lường của hắn, e rằng những tên Hóa Thiên cảnh trung kỳ vốn
khó giải quyết khi trước cũng chưa chắc uy hiếp được hắn.
- Không biết lúc
này nếu giao đấu với Lý Huyền Thông sẽ ra sao nhỉ?
Mục Trần tự hỏi,
đôi mắt đen có chiến ý bốc lên. Ngày trước phải dốc tận lực liều mạng mới tiếp
được ba chiêu của Lý Huyền Thông, nhưng bây giờ, có lẽ đã khác.....
Tiến bộ trong lần
này vào Lôi vực tu luyện hoàn toàn vượt xa dự đoán của bản thân hắn.
- Này, ngưng luyện
Thiên Lôi châu ở tầng 7 chậm quá, chúng ta vào ba tầng cuối đi, ta phải luyện
cho đủ số Thiên Lôi châu mới được!
Đột nhiên giọng
nói của Cửu U Tước vang lên.
- Nửa tháng nay
ngươi luyện được bao nhiêu rồi?
Mục Trần hỏi.
Trong khi hắn tu luyện, có vẻ Cửu U Tước cũng không hề nhàn rỗi.
- Mới 2000 viên. .
.
Cửu U Tước bất mãn
chép miệng.
2000 viên, cũng được
40v linh trị, ngưng luyện tố độ như thế phải nói là thần tốc. Thế nhưng khoảng
cách đến 250v linh trị thì vẫn còn rất rất xa.
- Vậy chúng ta
xông vào ba tầng sau luôn!
Mục Trần định hướng
lại một chút, đưa mắt nhìn về cuối tầng 7. Thực lực hiện tại đã tăng đột biến,
chắc chắn cửa Lôi vực tầng 7 đã không còn có thể ngăn cản hắn, nhưng Mục Trần
đang háo hức muốn thử xem ba tầng cuối của Lôi vực kia khó nhằn ra sao.
Mục Trần cười, hào
khí dâng cao, rồi hắn bước ra một bộ pháp huyền diệu trong tiếng long ngâm rền
rĩ. Thân hình hắn như nhảy nhót, lóe lên đã xuất hiện ngoài khoảng cách nghìn
trượng, tốc độ đã hơn xa lúc xưa.
Dù chỉ mới sơ nhập
tu luyện Long Đằng Thuật, nhưng không hổ là thân pháp thần quyết, hoàn toàn vượt
trội cả độ linh hoạt lẫn tốc độ.
Long ngâm vang rền, thân ảnh Mục Trần nhanh
chóng biến mất nơi chân trời.
==================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét