Trong tầng 7 Lôi vực
rộng lớn vang lên những tiếng long ngâm liên hồi, một quang ảnh tốc độ thần kỳ
xẹt ngang chân trời, như rồng bay nhảy trên trời cao, trong lúc uốn lượn khiến
cho không gian bị xuyên phá, lóe lên liền xuất hiện ở tít tắp nơi xa.
Thỉnh thoảng có
vài người thực lực mạnh mẽ đang tu luyện cảm ứng được khí tức của quang ảnh kia
lướt qua, nhưng còn chưa kịp định thần xác định kẻ tới là ai, thì người kia đã
bắn đi xa tít nơi chân trời.
Tốc độ kinh khủng
khiến những cường giả kia cũng há mồm kinh hãi.
Người đó dĩ nhiên
chính là Mục Trần, hắn đang trong tâm trạng khoái trá sung sướng tận hưởng tốc
độ của Long Đằng Thuật, quả thật là siêu đẳng tuyệt hảo hơn xa cả hắn đoán. Cái
tốc độ này nếu mà so với trước kia hắn dốc hết toàn lực thì không chỉ hơn vài
chục lần!
Có thân pháp cấp tốc
trốn thoát này, về sau có gặp đối thủ không đủ sức chống cự cũng chắc chắn toàn
mạng trở về. Thật là một món bảo hiểm tuyệt vời cho mạng sống của hắn.
Chỉ lát sau hắn đã
xuất hiện ở bích chướng dẫn đến tầng 8.
Ánh sáng tan dần,
Mục Trần hiện ra, đôi mắt trừng trừng nhìn trước mặt. Không như những tầng dưới
là bích chướng lôi đình, mà lối lên tầng 8 này lại là một dòng lôi hà chảy vòng
quanh, những dòng lôi đình lỏng cuồn cuộn trút xuống như thác nước, hoàn toàn
phong kín thông đạo giữa tầng 7 và tầng 8.
- Cái này là bích
chướng tầng 8 sao ta?
Mục Trần há mồm lẩm
bẩm nhìn lôi hà sáng rực.
Đưa mắt nhìn bốn
phía, hắn cảm ứng được trong vòng trăm dặm quanh đây có vài dao động linh lực
cường hãn yên lặng, chắc là những đệ tử đang khắc khổ tu luyện.
Lúc hắn phát hiện
ra họ, dĩ nhiên họ cũng phát hiện ra hắn, nhưng không hề hiện thân, chỉ âm thầm
chú ý hắn một chút. Những người bước vào được tầng 7 này đã chân chính là đệ tử
mạnh mẽ cao cấp của Bắc Thương linh viện, không ai là kẻ bạc nhược.
Mục Trần vẫn đang
chú ý vào lôi hà sáng choang trước mặt. Hắn nhíu mày, cái loại lôi hà này thật
là đáng ngại, lôi đình bên trong nó mà dính vào người e rằng cả cường giả Hóa
Thiên cảnh trung kỳ cũng phải méo mặt.
Cái điệu này muốn
mạnh mẽ xông vào thì khó rồi.
Mục Trần chăm chú
quan sát lôi hà đang đổ xuống không ngừng, gương mặt trầm ngâm. Đột nhiên hắn
nheo mắt nhìn kỹ lại, phát hiện lôi hà cũng như thác nước, tuy trút xuống liên
miên dày đặc, nhưng thỉnh thoảng vẫn có những khoảng hở khá nhỏ. Nếu trong chớp
mắt hắn có đủ khả năng xuyên qua đó, vậy thì có thể chân chính bước vào tầng 8.
Việc này cần một tốc
độ cực kỳ kinh khủng. Nếu là ngày hôm qua, e rằng Mục Trần phải bó tay lui bước,
thế nhưng đã được Bạch Long Chí Tôn chỉ điểm cho Long Đằng Thuật, vậy thì hắn
có thể thử một lần.
Mục Trần chẳng mấy
do dự, hắn vừa lắc mình đã dùng bộ pháp kỳ dị kia, quang ảnh lướt theo như rồng
bay uốn lượn.
"Xẹẹẹẹt!"
Mục Trần lao vào
dòng lôi đình lỏng, thế nhưng bất chợt bị khựng lại, co giật. Tốc độ của hắn
không chậm, nhưng muốn xuyên qua khe hở nhỏ như thế thì nói dễ hơn làm. Hắn bị
lôi hà đổ lên người, giật cho tím tái, sức mạnh cuồng bạo đánh bay lui, tóe máu.
- Bích chướng lôi
hà thật lợi hại.
Mục Trần nuốt xuống
ngụm máu dâng lên tới cổ, mặt mày nhăn nhó. Nếu trước khi đột phá mà hắn liều mạng
chơi với cái lôi hà này, e rằng hắn chỉ còn lại đám tro.
Vài cường giả nơi
phương xa đang cảm ứng hành động của hắn khẽ lắc đầu, xem ra cũng đang tò mò
xem thử một kẻ muốn thử sức xuyên qua lôi hà, tiếc rằng hắn đã bị đánh bật ngược.
Hiện giờ trong Bắc
Thương linh viện, đệ tử có thể tiến vào tầng 8 chỉ có hai người: Trầm Thương
Sinh và Lý Huyền Thông. Ngoài ra mọi người khác cao nhất chỉ đến được tầng 7
này. Tuy họ cũng không ngừng tiến bộ, nhưng chưa ai là người thứ ba thành công.
Tuy tốc độ khi nãy
của Mục Trần khiến họ kinh ngạc một chút, nhưng vẫn chưa đủ tư cách xuyên qua
bích chướng lôi hà.
Mục Trần vẫn đang
chăm chăm quan sát lôi hà trút xuống dòng lôi đình sáng rực, hắn hít sâu một
hơi, ánh mắt bình tĩnh trở lại.
Dao động linh lực
quanh người bình thường nhẹ nhàng trở lại, tâm tình Mục Trần trở nên tập trung,
ngăn cách với bên ngoài. Trong tâm trí hắn chỉ còn có lôi hà đổ xuống như thác.
Trong con ngươi
đen láy lại có quang ảnh hiện lên, như rồng bay lượn. Bộ pháp do Bạch Long Chí
Tôn thi triển lại hiện ra trong mắt hắn.
Mục Trần đứng yên
lặng ở đó chừng nửa giờ.
Hoàn toàn không
nhúc nhích, những người đang tò mò quan sát hắn cũng cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ
hắn còn chưa chịu từ bỏ?
Rồi hắn mở mắt ra,
chân bước tới, trong tiếng long ngâm hóa thân thành rồng bay lượn.
"Grào!"
Bước chân của hắn
như đạp lên sóng âm, tàn ảnh kéo theo uốn lượn như rồng đằng vân.
Hắn xuyên qua lôi
hà, một cái bóng bị khựng lại nơi làn chất lỏng lôi đình, nhưng không văng ngược
ra ngoài, rồi mờ dần và tan biến, đúng là một tàn ảnh.
- Hắn vượt qua!
Trên một vài Dẫn
Lôi đài trong phạm vị trăm dặm quanh đó, nhiều người thất thanh thốt lên, có kẻ
còn giật mình đứng phắt dậy, gương mặt chấn kinh.
Mọi sự chú ý đều
hướng vào lôi hà sáng rực, từng luồng tàn ảnh tiêu tán, nhưng không có một cái
bóng nào bị đánh bay ra, dường như hắn đã xuyên qua lôi hà khủng bố.
- Không ngờ.... lại
có thể thành công vượt qua! Kẻ kia là ai nhỉ?
Bao lâu rồi, rốt
cuộc có kẻ thứ ba đã thành công tiến vào Lôi vực tầng 8?
Chính ngay lúc Mục
Trần xuyên qua lôi hà, Bắc Thương linh viện bên ngoài cũng xuất hiện biến động
cực lớn.
Trên bình đài rộng
lớn, bia Lôi vực đột nhiên lóe sáng chói mắt khiến cho những đệ tử đang tập
trung ở đây lập tức chú ý, đã lâu không có dị tượng chói mắt đến vậy.
Bình thường chỉ
khi nào có sự kiện cực kỳ nổi bật mới khiến bia Lôi vực có trọng biến như thế.
Đám đông nghi hoặc
nhìn lên bia đá, lôi quang lóe sáng, từng dòng sét chạy thẳng lên bia, vượt qua
cả Tô Huyên, Hạc Yêu rồi chễm chệ ở vị trí thứ ba.
- Mục Trần, Lôi vực
tầng 8!
Yên tĩnh!
Một giây bất ngờ,
rồi tiếng chấn động ồn ào như sóng lớn vỗ bờ mang theo tin tức kinh người lan
đi, khiến cho vô số kẻ xôn xao bàn tán, người người kinh ngạc.
- Lại là Mục Trần?
- Cái tên tân sinh
Mục Trần ư? Sao hắn lợi hại như vậy? Lôi vực tầng 8, ngay cả Hạc Yêu cũng chưa
vào được, sao hắn lại có thể?
- Ai mà biết,
nhưng bia Lôi vực thì không giả được, nếu đã khắc trên đó như thế, vậy thì Mục
Trần chắc chắn đã vào tầng 8!
- Khủng bố thế, hắn
làm sao mà làm được nhỉ?
Mọi người bàn tán
huyên náo, tất cả đều không ngờ được tên tân sinh Mục Trần lại bày ra một chuyện
khó tin đến mức này. Danh tiếng của Mục Trần ở Bắc Thương linh viện lúc này đã
nổi như cồn, thành ra thực lực chân chính của hắn nhiều người cũng biết rõ. Dù
hắn chống đỡ được ba chiêu của Lý Huyền Thông, bày linh trận vây khốn Yêu môn,
nhưng dù sao lúc đó Hạc Yêu cũng chưa ra tay, nhưng chuyện này thì quả thật hắn
đã vượt mặt Hạc Yêu.
Dù rằng bảng xếp hạng
tiến trình Lôi vực không chân chính phân thực lực cao thấp trực tiếp như Thiên
bảng, nhưng cũng là một bảng có cân lượng không nhẹ. Từ chỗ này người ta có thể
nhìn ra vài đệ tử vốn che giấu thực lực.
Mục Trần có thể
thành công tiến vào Lôi vực tầng 8, điều này chẳng lẽ cũng có nghĩa là hắn đã
vượt trên Hạc Yêu, có thực lực sánh ngang Lý Huyền Thông?
Tân sinh như vậy,
thật quá lợi hại!
Bia Lôi vực thay đổi,
tin tức nhanh chóng truyền khắp nơi, lại khiến không ít người khó tin.
Yêu môn, tổng bộ
sau khi bị phá hủy phải xây dựng lại do vậy trở nên giản dị đi nhiều. Hạc Yêu
ngồi ghế chủ tọa, mặt không đổi sắc nghe hồi báo.
- Mục Trần tiến
vào Lôi vực tầng 8? Sao có thể chứ?
Trần Hậu đứng bên
cạnh thì hô lên thất thanh, thần tình không thể tin được.
Hạc Yêu lại không
mấy quan tâm, chỉ là hai mắt hơi long lên. Hắn bưng chén trà nhấp một ngụm, lạnh
nhạt nói:
- Tuy rằng Lôi vực
tầng 8 không dễ tiến vào, nhưng mà có vài thủ đoạn lợi dụng cũng có thể, không
có gì đáng kinh ngạc.
- Đúng! Chỉ là thủ
lĩnh không muốn, chứ tiến vào tầng 8, cũng không có gì khó khăn.
Hạc Yêu cười nhạt,
ánh mắt lãnh khốc.
- Yên tâm đi! Bây
giờ cứ cho hắn đắc ý một chút, vài ngày nữa đến Thú Liệp chiến, bất kể hắn leo
cao tới đâu ta cũng có thể đè hắn xuống!
. . .
Trên một đỉnh núi
nọ, Lý Huyền Thông nhìn một mảnh giấy nhỏ trong tay, thứ này có liên kết với
bia Lôi vực, mọi tin tức thay đổi trên đó đều được nhìn thấy thông qua tờ giấy
này. Ánh mắt Lý Huyền Thông nheo lại, búng tay ra, chấn mảnh giấy tan nát.
Mục Trần. . . dường
như hắn mạnh lên nhiều a, nếu gặp lại trong Thú Liệp chiến, vậy thì ta sẽ không
còn ước chiến ba chiêu gì nữa, hy vọng lúc ấy ngươi sẽ không khiến ta thất vọng
===================
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét